Hai trái tim trẻ trung trước mặt cùng tăng nhịp đập, trái tim tôi bỗng chốc cũng như nở ra!
OK! Vạn tuế! Tôi lại thành công rồi! Giáo viên tình yêu Bạch Tô Cơ, lại một lần nữa giành được thắng lợi trong buổi diễn tập tình yêu thật xuất sắc!
Binh...
Đúng vào lúc tôi đang vui thầm trong lòng, đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ gốc cây đằng xa!
Tôi chỉ nhìn thấy một cái bóng đen to tròn như mặt trăng từ trên trời rơi xuống, rớt thẳng vào giữa Ma Thu Thu và Tiểu Long!
Ma Thu Thu giật nảy mình, cả người phản xạ theo điều kiện, ngửa về phía sau! Còn Tiểu Long thì ngây ngô đứng nguyên chỗ cũ, há hốc mồm!
- ********! ********! ********!
Cái bóng đen ấy sau một hồi lăn lộn dưới đất, đột ngột đứng lên.
Lúc này tôi mới nhìn rõ, thì ra cái bóng đen đó là một người!
Nhưng người này sao lại đen như thế? Da đen đã đành, ngay cả quần áo cũng một màu đen tuyền! Anh ta tưởng rằng mình là một tên trộm đang "hành hiệp" trên "giang hồ" sao? Tôi thấy anh ta giống một gã xã hội đen kỳ quặc hơn!
Điều buồn cười là trong bóng tối, chúng tôi chỉ nhìn thấy hàm răng trắng bóng của gã "người đen" đang nhe ra.
Đúng vào lúc tôi đang tò mò nghiên cứu về gã "người đen" này thì gã nhanh chóng lao về phía Tiểu Long! Tiểu Long lúc đó vẫn sợ hãi đứng nguyên chỗ cũ, hoàn toàn không có khả năng chống cự, bị gã "người đen" túm chặt vạt áo rồi nhấc bổng lên!
- Nói mau! Mày làm gì với chim sẻ? Mày dám đụng vào người phụ nữ của tao, muốn chết sao?
"Người đen" gầm lên, không buồn nghe Tiểu Long giải thích, đạp luôn vào người anh ta! Tiểu Long lúc này mới phản ứng lại, chỉ biết lăn lộn kêu đau!
- Đừng... đừng đánh nữa... Tiểu Long vô tội mà... Hu hu hu...
Đúng vào lúc "người đen" đang định đánh cho Tiểu Long một trận nữa thì tiếng khóc ấm ức của Ma Thu Thu vang lên.
Nghe thấy tiếng khóc của Ma Thu Thu, "người đen" thoáng khựng lại, không đánh Tiểu Long nữa nhưng bàn tay vẫn túm chặt vào áo anh ta, bước mấy bước về phía Ma Thu Thu.
- Nói đi! Em... em có làm việc gì có lỗi với anh không?
- Mông Thái Nhất... Em... Em không làm...
Mông Thái Nhất!
Lúc này tôi mới nhớ ra, thì ra gã "người đen" này không phải ai khác mà chính là Mông Thái Nhất - một cây si của Ma Thu Thu.
Nhưng chẳng phải Mông Thái Nhất học ở Học viện quân sự Tinh Hoa sao? Nghe nói đó là một ngôi trường khép kín, ngoại trừ thời gian nghỉ cố định, cho dù là một con ruồi cũng không có cơ hội thoát ra ngoài...
- Cái học viện rách nát đáng chết đó ngày nào cũng huấn luyện ngoài trời, khiến anh đen như cột nhà cháy! Hệ thống quản lý khép kín hoàn toàn cứ như thể là nhà tù! Anh khổ sở lắm mới thoát được ra khỏi nơi đó, lập tức tới thăm em, không ngờ em lại lén lút anh đi hẹn hò với gã đàn ông khác! Em... em phản bội anh!
Vào lúc tôi còn đang nghi hoặc không hiểu chuyện gì, tiếng hét của Mông Thái Nhất đã giải quyết mọi nghi hoặc trong tôi.
- Không không không... Em... em không có... - Lời nói của Mông Thái Nhất khiến Ma Thu Thu trở nên căng thẳng! Cô ra sức xua tay, hoảng sợ nhưng vô cùng nghiêm túc biện hộ cho mình, - Em chỉ ăn cơm, đi dạo với con trai...
Binh binh binh...
Lời nói của Ma Thu Thu chưa dứt, nắm tay của Mông Thái Nhất đã co lại, sau đó anh ta thụi vào cánh tay của Tiểu Long! Mắt Tiểu Long trợn trừng lên vì đau đớn!
- Không, không, không... Không phải. Không phải là hẹn hò với một mình cậu ấy... Còn có... Còn có rất nhiều người...
Trời ơi! Ma Thu Thu, cậu đúng là con chim sẻ ngốc nhất trên thế gian này! Giải thích như thế chẳng phải là thêm dầu vào lửa sao? Đôi mắt vô tội của Tiểu Long lại trợn lên, một nắm đấm không hề khách khí của Mông Thái Nhất lại rơi trúng vào bụng anh ta.
- Á... Ma... Thu... Thu!
Nhìn Ma Thu Thu càng giải thích càng rối, còn Mông Thái Nhất càng lúc càng thô bạo, Tiểu Long cũng đang lâm vào tình cảnh nguy hiểm, có một cảm giác mãnh liệt thôi thúc tôi, khiến tôi bất lực thở dài!
Haiz! Sự việc tới nước này, tôi buộc phải làm cái gì đó, không thể khoanh tay đứng nhìn được!
Vào lúc bộ óc tôi đang hoạt động vô cùng mạnh, suy nghĩ xem nên làm thế nào để giải quyết sự việc trước mắt thì bỗng dưng bên vai có một luồng gió ấm áp.
Tôi quay đầu lại, phát hiện ra Kỷ Minh đang đứng bên cạnh mình, nhìn tôi chăm chú, trong ánh mắt anh hiện lên câu nói "Chúng ta cùng đi nào"! Tôi thấy tim mình thoáng rung động, lập tức gật đầu với Kỷ Minh, không hề do dự, lao về phía trước!
- Anh im lặng một chút đi!
Lao lên đứng chắn trước Ma Thu Thu, giang hay tay ra như chú gà mẹ đang bảo vệ đàn gà con, giấu Ma Thu Thu về phía sau lưng mình, tôi nói lớn!
- Cô là ai? - Nhìn thấy tôi từ đâu đó bước ra, Mông Thái Nhất thoáng khựng lại, anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới như thầm đánh giá, bỗng dưng chau mày lại, tiếp tục "lên cơn", - Đừng tưởng cô là con gái thì tôi không dám ra tay! Mau tránh ra!
- Anh là Mông Thái Nhất phải không? Tôi là bạn của Tô Hựu Tuệ, Bạch Tô Cơ, anh đừng hiểu lầm, cô ấy chỉ giúp tôi hoàn thành bài luyện tập của câu lạc bộ mà thôi. Cô ấy chẳng có quan hệ gì với Tiểu Long cả.
Tôi nghiêm túc giải thích cho Mông Thái Nhất nghe.
- Bạn? - Khuôn mặt đen nhẻm của Mông Thái Nhất cau lại, khóe miệng nhếch lên. - Bạch Tô Cơ! Nếu đã là bạn sao cô lại có thể lợi dụng chim sẻ như vậy? Tôi biết rồi, đều tại cô! Đều tại cô làm chim sẻ của tôi hư hỏng!
- Anh đúng là đồ ích kỷ, Ma Thu Thu đâu phải là sở hữu của cá nhân anh.
- Cô ấy là người phụ nữ của tôi! Sao cô dám để bọn con trai khác đụng vào người phụ nữ của tôi?
- Đầu anh được làm bằng đá phải không? Tôi nói rồi, Thu Thu là bạn tôi!
- Bạn? Cô đối xử với bạn mình như thế sao?
- Tôi làm như thế có gì không đúng? Thu Thu sau khi được tôi rèn luyện đã trở nên tự tin hơn, như vậy là không đúng sao?
- Vậy cô có hỏi cô ấy là cô ấy có muốn làm vậy không? - Cuối cùng, Mông Thái Nhất hét lên.
Nếu không phải vì Tô Cơ... Tớ sẽ không đồng ý làm việc này đâu.
Nhớ lại những lời Ma Thu Thu nói, tôi thoáng giật mình.
- Mông Thái Nhất, đừng!
Mông Thái Nhất xô Tiểu Long lúc đó đang thở hổn hển về một bên, sau đó bước từng bước dài về phía tôi, giơ tay ra đẩy tôi, sau đó không hề do dự, nắm lấy tay Ma Thu Thu, quay người đi thẳng.
- A... a...
Mông Thái Nhất còn chưa đi được bước nào, bỗng dưng tay anh ta buông ra, kêu lớn.
Tôi chỉ thấy Kỷ Minh với sắc mặt bình tĩnh, hai tay đang giữ chặt hai cánh tay của Mông Thái Nhất, sau đó nhẹ nhàng tách hai tay của Mông Thái Nhất sang hai bên, sau đó ép chặt lên gáy!
Mông Thái Nhất không động đậy được, chỉ ra sức giậm mạnh hai chân!
- Mông Thái Nhất! Kỷ Minh!
Không bị Mông Thái Nhất giữ nữa, Ma Thu Thu nhanh chóng lùi về sau hai bước, đứng sát vào tôi.
Mặc dù cô đã thở phào một hơi nhưng vẫn hồi hộp xoắn hai bàn tay vào nhau, lo lắng nhìn cảnh tượng trước mắt.
- Mày là thằng ******** nào? Tao quen mày sao?
Mông Tháo Nhất vừa giãy giụa, vừa hét lên với Kỷ Minh, nhưng Kỷ Minh hình như không cảm nhận được lời uy hiếp trong giọng nói của hắn, chỉ lặng lẽ nhìn hắn mà không lên tiếng.
Bỗng, bình...
Lại là một tiếng động lớn. Đúng vào lúc Mông Thái Nhất đang ra sức mắng ****, chỉ thấy Kỷ Minh nhẹ nhàng buông tay ra, cả người Mông Thái Nhất giống như "vật thể rơi tự do", đổ ầm xuống mặt đất.
- Ôi, cái mông của tôi!
Biểu cảm trên khuôn mặt của Mông Thái Nhất giống như cả trăm năm nay mới gặp phải chuyện này, mặt mũi nhăn nhó tới mức khiến ai cũng phải buồn cười! Nhưng ngay sau đó, hắn lại hất khuôn mặt đen như mực của mình lên, nắm tay lao về phía Kỷ Minh!
Bình! Bình! Bình!
Mông Thái Nhất còn chưa kịp tới gần, Kỷ Minh đã hơi nhếch mép lên, hai tay dựng đứng, nhanh, chuẩn, mạnh và tốc độ, thụi ngay vào vai và ngực của Mông Thái Nhất, Mông Thái Nhất lạ
i đau đớn ngã phịch xuống đất!
- Á... a... a
Có lẽ vì thấy Kỷ Minh hoàn toàn không coi mình ra gì, Mông Thái Nhất nổi giận! Hắn lại lao về phía Kỷ Minh, hét to:
- Mày... mày... Mày là thằng ********! Chắc gì mày đã biết võ, đừng có giả bộ trước mặt tao.
- 15 tuổi tôi đã có đai đen rồi.
Kỷ Minh thong thả nói. Mông Thái Nhất khi đó như một quả cam bị vắt hết nước, ỉu xìu ngồi trên đất, không nói được lời nào.
- Mông Thái Nhất...
Giọng nói lo lắng của Ma Thu Thu vang lên bên tai tôi, tôi vỗ nhẹ vai cô an ủi.
- Không sao đâu, Thu Thu, Kỷ Minh giỏi lắm! Chắc chắn lát nữa anh ấy sẽ khuyên được Mông Thái Nhất, cậu cứ yên tâm đi!
Nhưng vào lúc Kỷ Minh tóm chặt hai tay Mông Thái Nhất một lần nữa thì một việc nằm ngoài dự đoán đã xảy ra!
Đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc này, Ma Thu Thu bất chấp tất cả lao ra. Cánh tay của Kỷ Minh đập mạnh vào mặt cô, nhưng hình như cô không phát hiện ra, chỉ biết ôm chặt lấy Mông Thái Nhất đang đau đớn nằm dưới đất, sau đó quay đầu lại, im lặng một lúc, cuối cùng kiên quyết nói:
- Tô Cơ, xin lỗi, chắc tớ không giúp cậu được nữa...
- Cái gì?
Tôi giật mình, không dám tin vào đôi tai của mình nữa.
Nhưng sắc mặt của Ma Thu Thu kiên định khác thường:
- Bởi vì đối với tớ mà nói, Mông Thái Nhất rất quan trọng, tớ không muốn anh ấy không vui.
Nói xong, Ma Thu Thu dìu Mông Thái Nhất đi thẳng, từ đằng xa thi thoảng vẫn vọng lại tiếng rên rỉ của Mông Thái Nhất.
Hu hu... Hu hu...
Tất cả mọi thứ bên tai lại trở nên yên tĩnh khác thường, Kỷ Minh im lặng nhìn tôi, hình như cũng không biết phải làm thế nào.
- Mình không sao, bạn về trước đi. Một lúc sau, tôi mệt mỏi nói.
Kỷ Minh mở miệng định nói cái gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, anh đi vài bước lại quay đầu nhìn tôi rồi mới đi tiếp.
Tôi gục mặt xuống đầu gối, cô đơn ngồi trên thảm cỏ, chỉ muốn yên tĩnh một mình. Cơn gió buổi đêm se lạnh không ngừng thổi bay mái tóc dài của tôi, khiến trái tim tôi càng thêm rối loạn.
Đúng vào lúc đó, tôi phát hiện ra có một bóng đen, cái bóng đen đó không quay đầu lại, chỉ là một cái lưng ở đối diện tôi. Đó là một cái lưng dài và thẳng, mái tóc dài bị gió thổi rối tung.
- An Vũ Phong? Là anh hả?
Lúc sau mới định thần lại, cuối cùng tôi cũng nhận ra chủ nhân của cái bóng đó, ngạc nhiên kêu lên!
- Ha ha ha... Bạch Tô Cơ, cô có nghị lực thật đấy!
Lời nói của An Vũ Phong vẫn châm chọc như mọi khi.
- Có điều, tôi vẫn cảm thấy, giáo trình đặc biệt của cô quả thật là rất "Tiểu Bạch", rất hợp với cái tên "Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch" của cô! Ha ha ha!
Giọng nói lạnh lùng bỗng dưng chuyển thành tràng cười nhạo báng, tôi giận dữ tới mức toàn thân run rẩy, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, ngẩng đầu lên, nhìn về hướng của An Vũ Phong, không hề sợ hãi, hét lên: