Mấy năm trước, khi tôi và Tô Hựu Tuệ vẫn còn là học sinh của trường Trung học Minh Đức, chúng tôi thường cùng nhau thảo luận về những sự việc thú vị trong thành phố Tinh Hoa.
Khi đó, ấn tượng sâu sắc nhất của tôi là câu chuyện về đường "Thời Quang". Tôi còn nhớ hôm đó, khi tôi nói xong, Tô Hựu Tuệ đã bật cười lăn lộn.
Ha ha ha... Đó là thời khắc vui vẻ nhất của tôi trên thế giới này...
Này, này, này!
Vào lúc tôi đang chìm đắm trong những hồi ức đẹp thì bỗng dưng tôi lại nghĩ ra cái gì đó, bực mình vỗ mạnh vào đầu, bật dậy khỏi giường.
Bây giờ đâu phải lúc ngồi suy nghĩ! Đọc lại tin nhắn điện thoại xem nào!
Hừ hừ! An Vũ Phong, trò chơi của chúng ta bắt đầu mở màn rồi sao? Đây là chiến thư mà anh phát ra hả?
Tôi lạnh lùng hừ hai tiếng, sau đó không hề do dự, giơ cao điện thoại lên, nhanh chóng ấn mấy nút.
Chuẩn bị tiếp chiêu đi! 9 giờ, đầu đường Thời Quang,
không gặp không về
Một chiếc áo sơ mi trắng có thắt nơ ở ngực, bên ngoài là một chiếc áo khoác mỏng bó eo màu vàng chanh. Chiếc quần ngố dài tới đầu gối trẻ trung, kết hợp với sợi dây lưng màu cà phê, thêm vào đó là sợi dây chuyền bằng bạc sáng lấp lánh đeo trên cổ, Bạch Tô Cơ trong gương trông thật là xinh đẹp, quyến rũ và tràn đầy sức sống.
Ha ha! Nghĩ tới việc cuộc hẹn hò ngày hôm nay không bình thường, tôi không muốn trang điểm cho mình trở thành công chúa, có lẽ ăn mặc như thế này sẽ phù hợp với một cuộc PK hơn! Tôi thích thú giơ ngón trỏ và ngón giữa ra, làm thành biểu tượng chữ "V", soi mình trong gương lần cuối rồi xách cái túi hình trăng khuyết màu vàng đi ra ngoài!
Tang tang tang tang tang tang tang tang tang...
Chiếc đồng hồ lớn của thành phố Tinh Hoa thong thả điểm 9 tiếng. Tôi thong thả đi trên đường Thời Quang. Mỗi bước chân đi, miệng lại khẽ nhếch lên cười, thu hút ánh mắt của mọi người đi đường.
Ha ha ha... An Vũ Phong, muốn hẹn hò với Bạch Tô Cơ tôi sao? Lẽ nào anh không biết, hẹn hò với Bạch Tô Cơ phải trả một cái giá rất cao sao?
Ba chữ "Đường Thời Quang" đã xuất hiện trước mắt tôi, cổng đường Thời Quang giống như một tòa nhà cổ, những nét chữ rồng bay phượng múa khắc trên đó tràn đầy không khí cổ kính! Tôi hít một hơi thật sâu, đứng thẳng người lên, kiêu ngạo nhìn ra xung quanh. Nhưng trong không khí hài hòa cổ kính này, lại có một màu sắc rất khác biệt thu hút mạnh mẽ ánh nhìn của tôi!
Đó là một người cao lớn mặc toàn đồ trắng, chiếc áo phông trắng, cái quần dài bó sát màu trắng và còn đội cả một cái mũ trắng! Cả người đó như một chòm sao băng lướt qua trong đêm, trắng tới chói mắt, trong phút chốc, tất cả mọi thứ xung quanh người đó dường như mất đi màu sắc.
Cái bóng màu trắng đang đứng nghiêng, lưng dựa vào cột đèn màu đen, thờ ơ chờ đợi điều gì đó. Bỗng dưng, ánh mắt của hắn chầm chậm liếc về phía tôi, tôi vô thức ngển cao cổ lên, định kiêu ngạo nở một nụ cười quyến rũ, nhưng khóe miệng của hắn đã khẽ nhếch lên rồi bước nhanh về phía tôi.
- Bạch Tô Cơ, cô tới muộn nhé! - Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu, cách ăn mặc khoe khoang như vậy ngoài An Vũ Phong ra thì còn có thể là ai? Chỉ thấy An Vũ Phong đưa tay ra, khẽ chỉ vào trán tôi, cười hi hi, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười nhiều ý nghĩa. - Nhìn đồng hồ đi, 9 giờ 30 phút, cô để tôi chờ nửa tiếng, cô nói xem, nên làm thế nào?
- Ha ha ha... - Mặc dù tôi thừa nhận rằng từ trước tới nay chưa có gã đàn ông nào mặc màu trắng lại đẹp như vậy, nhưng tôi vẫn không thèm quan tâm tới hắn, hất tóc ra sau. - Lẽ nào anh không biết, đến muộn trong buổi hẹn hò là đặc quyền của phụ nữ sao?
- Ồ... - An Vũ Phong không hề bị lời nói của tôi đánh gục, thu tay về, hai tay khoanh trước ngực, chép miệng nhìn tôi, nhìn mặt hắn như một cậu bé vừa được ăn kẹo. - Nhưng tôi là đối tượng hẹn hò lại thấy hơi bực mình! Bởi vậy cô buộc phải bị phạt!
- Tô Cơ, bắt đầu từ bây giờ, tôi gọi cô là Tô Cơ được không? Tôi sẽ đối xử với cô vô cùng dịu dàng, không cần lo lắng, chúng ta cùng đi dạo phố nhé! Tôi nghe nói con đường này có một cửa hàng trang phục đời Đường rất nổi tiếng tên là "Gió Trung Quốc", hay là sự trừng phạt đầu tiên chính là phạt cô đi chọn cho tôi bộ trang phục phù hợp với tôi nhất!
Hả?
Mua quần áo?
An Vũ Phong tự nhiên đưa tay ra, bàn tay rộng rãi và ấm áp của hắn nắm chặt lấy tay tôi, trong giây lát, một luồng khí ấm áp chảy vào tim tôi. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn là, ngây ngô nhìn gã đàn ông dịu dàng như một thiên sứ trước mặt, không thể tưởng tượng được rằng một người mà mấy ngày trước còn ra sức châm chọc tôi, bây giờ lại có nụ cười quyến rũ tới vậy. Sự khác biệt này khiến tôi nhất thời khó có thể chấp nhận được!
- Tô Cơ, tay của em lạnh quá! Có phải là vì thời tiết không? Nếu lạnh quá tôi có thể cho em mượn cái ôm của tôi. - An Vũ Phong mỉm cười kéo tôi về phía hắn, đầu óc tôi không ngừng chuyển động, còn chuyển động nhanh hơn một hành tinh chuyển động nhanh nhất, dùng đủ mọi cách để phân tích mọi thứ đang diễn ra trước mắt.
Bạch Tô Cơ, đừng để cảnh tượng hoa lệ giả dối này che mắt! Mày quên rồi sao? Đây chỉ là một trò chơi! Một trò chơi tình yêu, một trò chơi từ đầu đến cuối chỉ có người thắng kẻ thua! Cho dù bây giờ hắn đối xử với mày như thế nào, mục đích của hắn cũng chỉ có một, đó là đánh bại mày! Còn việc bây giờ mày phải làm, chính là lấy lại tinh thần, hãy dùng ánh mắt chuyên nghiệp của một "chuyên gia tình yêu" để đánh bại hắn.
Nghĩ tới đây, trái tim đập loạn nhịp của tôi bình thường trở lại. Sau khi đã điều chỉnh lại tâm lý, tôi cũng phối hợp với An Vũ Phong, nắm chặt tay hắn, giả bộ nũng nịu.
- Chỉ cần anh nắm chặt tay em là em không cảm thấy lạnh nữa. Bởi vì đối với em mà nói, anh là ánh mặt trời ấm áp nhất!
Xoẹt...
Lời nói của tôi vừa dứt, chỉ cảm thấy xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo, ngay cả tôi cũng cảm thấy buồn nôn với câu nói của mình! An Vũ Phong dừng chân, chầm chậm quay đầu lại, trên khóe miệng là một nụ cười châm chọc, nheo mắt với tôi!
- Tô Cơ, xem ra em còn dễ nhập vai hơn cả tưởng tượng của tôi! Người ta có câu thế nào nhỉ? - An Vũ Phong đưa ngón tay lên ấn huyệt thái dương, làm như nghĩ cái gì đó, sau đó bật cười. - Kỳ phùng địch thủ, bất phân thắng bại. Quả nhiên quyết định hôm đó của tôi không hề sai.
Kỳ phùng địch thủ, bất phân thắng bại?
Tôi nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của An Vũ Phong, nghiêm túc suy nghẫm câu nói vừa rồi của hắn, trong lòng bất giác có một cảm giác bất an.
Nhưng không biết vì sao, mặc dù đã có dự cảm không lành, nhưng bước chân tôi vẫn bắt đầu chuyển động...
Một tiếng đồng hồ sau, tôi đứng trong phòng thay đồ của tiệm trang phục đời Đường "Gió Trung Quốc", ôm trong tay một chiếc áo xườn xám màu đỏ, bất lực thở dài! Tại sao bây giờ tôi lại phải hợp tác với gã điên này, điên tới mức chui cả vào phòng thay quần áo?
A a a... Tôi nắm chặt tay, ra sức đấm mạnh vào không khí, cuộc đối thoại của 5 phút trước lại hiện lên trước mắt tôi:
- Tô Cơ, em xem bộ này có đẹp không? Màu đen này có hợp với tôi không?
- Tùy anh thôi.
- Tô Cơ, tôi cảm thấy màu trắng vẫn là đẹp nhất. Nhưng hình vẽ trên cái áo màu trắng này lại xấu quá.
- Không biết.
- Tô Cơ, tôi cảm thấy áo xườn xám màu đỏ rất hợp với em! Hay là em thử đi.
- Không có hứng thú.
- Chào anh chị, anh chị có thể thử hai bộ đồ này, đây là trang phục đôi đẹp nhất của tiệm chúng tôi mùa này. Hoàng tử và hoàng phi của nước Chanel lần trước tới đây chơi cũng mua một bộ đồ y hệt!
- Được đó! Tô Cơ, cho em năm phút! Mau đi thay quần áo đi.
- Này này, đừng...
Rầm!
- Tô Cơ,
đã xong chưa? - Bên ngoài vang lên tiếng gọi thích thú của An Vũ Phong. Tôi bất lực lắc đầu, vội vàng thay quần áo, quay người đẩy cửa phòng thay đồ rồi bước ra.
Tấm gương to nhất của cửa hàng quần áo đặt trên mặt đất, xung quanh được bao bởi một lớp khung bằng đồng, ánh đèn màu vàng dìu dịu khiến cả căn phòng dường như trở nên tối hơn. Trong gương, cô gái xinh đẹp như cánh hoa đào đang mở lớn mắt, tròng mắt thoáng chuyển động, khuôn mặt toát lên vẻ đẹp cổ điển mà tao nhã. Bộ xườn xám màu đỏ khiến thân hình cô gợi lên những đường cong hoàn mĩ, tạo thành một cái đẹp khó nói thành lời!
Người... người này là tôi sao?
Tôi không thể tin vào mắt mình, lắc mạnh đầu, rồi lại đưa tay lên dụi mắt. Bạch Tô Cơ tôi từ trước tới nay luôn xuất hiện trong hình ảnh nóng bỏng, nhưng không thể ngờ được rằng, mặc lên người một bộ quần áo cổ điển, tôi lại như thay đổi hoàn toàn, khiến ngay cả tôi cũng cảm thấy kinh ngạc!
Tôi mở lớn mắt, muốn nhìn rõ bản thân mình trong gương, nhưng vừa mở mắt ra, tôi lại giật mình!
Không biết từ lúc nào, An Vũ Phong đã đừng đằng sau tôi, nhìn chăm chăm vào bóng tôi trong gương!
Hắn lúc này cũng mặc một bộ đồ màu xanh đậm! Đường may khéo lép, những đường trang trí được làm bằng tay tỉ mỉ khiến nhìn hắn như một "hoàng tử hoa hồng đen" cao quý và hiếm có, cả con người hắn phát ra một ánh hào quang chói lọi, khiến cả tiệm quần áo phút chốc như sáng bừng lên!
Tôi ngơ ngác đứng nhìn, không nói ra được lời nào.
- Thưa chị, chị mặc bộ này rất đẹp. - Chìm đắm trong ảo giác mấy giây liền, bỗng một giọng nói vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ. Tôi vội điều chỉnh lại tâm trạng, quay đầu lại nhưng không đề phòng nên lại đụng vào ánh mắt phức tạp của An Vũ Phong đang nhìn tôi!
Thình thịch! Thình thịch!
Tim tôi hình như bị va mạnh vào đâu đó, đập một cách điên cuồng! An Vũ Phong hình như cũng ngạc nhiên, vội vã chuyển hướng nhìn sang một nơi khác! Nhưng tôi lại vô tình phát hiện ra, khuôn mặt trắng trẻo của An Vũ Phong hình như thoáng ửng hồng!
- Hai người là người yêu phải không? Đúng là trai tài gái sắc, quả là đẹp đôi! - Nhân viên bán hàng hình như cũng cảm nhận được sự khác thường trong không khí, mỉm cười khen ngợi. - Đúng rồi, mua đồ đôi ở cửa hàng chúng tôi sẽ được giảm 20%.
- Ha ha ha... Không cần đầu, không cần đâu. - Tôi ngượng nghịu cười mấy tiếng, lắc đầu rồi chui tọt vào phòng thay đồ, vội vã thay bộ đồ trên người ra. Nhưng khi tôi chui ra khỏi đó, lại thấy An Vũ Phong đang xách trong tay một túi đồ được gói rất đẹp.
- Bạn trai chị đối với chị tốt thật! - Nữ nhân viên bán hàng ngưỡng mộ nói với tôi. - Vừa đẹp trai, lại vừa rộng lượng...
Tôi ngạc nhiên nhìn An Vũ Phong, An Vũ Phong lại giống như lúc trước, nắm tay tôi kéo đi thẳng.
- An Vũ Phong, tại sao anh lại mua hai bộ đồ này? Chẳng phải nói chỉ cần tôi đi cùng mua với anh là được rồi hay sao? - Đi tới đoạn bậc đá tam cấp của đường Thời Quang, tôi ngạc nhiên hỏi An Vũ Phong.
- Ha ha ha... - An Vũ Phong chỉ cười rất sảng khoái, mặc dù tràng cười của hắn khiến không ít người quay đầu lại nhìn nhưng hoàn toàn không có ý gì là sắp trả lời tôi cả.