80s toys - Atari. I still have
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Nếu bạn đã đi xa đến vậy, đừng bỏ cuộc vào lúc này -The Notebook -

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cùng nhau viết câu truyện của chúng ta full

Cùng nhau viết câu truyện của chúng ta full

Bạn đang bắt đầu đọc với
15000 ký tự / trangNhập trang (1~51):

Đầu 2 >> Cuối-51


  Cùng nhau viết câu truyện của chúng ta full




Lời giới thiệu:

"Kỳ nghỉ hè ở tuổi lên năm, Khinh Vãn đã gặp Phạm Như Sênh - con nuôi của một người nhặt rác. Cậu luôn bị bọn trẻ cùng lứa cô lập và khinh thường, chỉ có Khinh Vãn là không thể dời mắt khỏi cậu. Liệu có phải vì sự kiên cường của chàng trai nhỏ hay là sự dịu dàng ấm áp mà cậu dành cho em? Không rõ là lý do nào, chỉ biết từ lúc ấy, cô đã bị cuốn hút và bắt đầu theo đuổi, dù cho cậu chưa từng nói với cô một lời nào. Kỳ nghỉ hè kết thúc, Khinh Vãn trở về thành phố, khi ra đi Phạm Như Sênh vẫn không biết tên cô

Thời gian qua đi, Khinh Vãn vào đại học. Lúc này, Phạm Như Sênh đã trở thành chàng sinh viên ưu tú nhất của Đại học Y trong vùng.
Tình cờ gặp lại, Khinh Vãn vẫn là Khinh Vãn thủa trước, kiên trì theo đuổi. Còn Phạm Như Sênh vẫn giống năm xưa, lạnh lùng vô cảm, coi cô là không khí.
Để tiếp cận anh, cô làm mọi thứ kể cả chạy bàn - việc mà trước nay cô chưa từng nghĩ đến.
Tấm chân tình của Khinh Vãn cuối cùng cũng làm tan băng trong trái tim của Như Sênh. Năm học thứ 2, cô đi đăng ký kết hôn cùng anh.
Nhưng hạnh phúc nhanh đến, nhanh đi, vì muốn cứu người mẹ nuôi đau yếu mà Như Sênh nhận sự giúp đỡ của Viện trưởng bệnh viện và sang Mỹ du học.
Ra đi không một lời từ biệt, anh chỉ để lại cho cô tờ giấy ly hôn và lời nhắn "đừng đợi anh".
Tình yêu mất, đứa con vừa mới thành hình cũng bỏ Khinh Vãn mà đi. Quãng đời của cô sau đó chìm trong tuyệt vọng. Đến khi cô quyết định đến với Thanh Bồng - một chàng trai xuất thân danh giá, tuấn tú, đem lòng yêu cô từ lâu - một cơ hội, thì anh lại quay về..."

Chương 1: Thuở còn thơ là khi hồ đồ nhất



Tuy không thể nhớ lúc gặp anh cô bao nhiêu tuổi, năm hay sáu tuổi? Thế nhưng Khinh Vãn vẫn nhớ như in hình bóng anh trong lần đầu gặp gỡ ấy.




Đó là lần đầu tiên Khinh Vãn về quê ở thành phố G, ấn tượng nhất chính là hồ nước uốn lượn ôm lấy ngôi làng nhỏ và cây hòe cổ thụ trước sân.

Khi cô đứng cùng cha mẹ thì Phạm Như Sênh đang một mình quỳ dưới đất đắp lô cốt trên bãi cát dưới gốc cây hòe già đó.

Đây là một ngôi làng nhỏ trong thành phố G, những ngôi nhà nhỏ lúp xúp nối tiếp nhau chạy dài, bên ngoài là khoảng đất vàng suộm, trên chiếc sân rộng, một đám trẻ trạc tuổi cô đang chơi đùa, chỉ một mình cậu ấy lặng lẽ đào cát dưới gốc cây hòe già, Khinh Vãn liền tiến thẳng đến trước mặt cậu, quỳ xuống hỏi: "Anh cũng là người ở đây phải không?".
Phạm Như Sênh hơi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi bím tóc trước mặt mà không thèm đếm xỉa đến chủ nhân của nó, sau đó lại cúi đầu chuyên tâm đào cát.
Cô chăm chú quan sát chiếc lô cốt của cậu một lúc rồi lại nói: "Thật là lạ, sao lô cốt của anh lại không có cửa vậy?".
Cậu vẫn nhìn cô với ánh mắt kỳ quặc như trước mà chẳng thốt lên lời nào.
Một đứa trẻ tinh mắt đã phát hiện ra cô: "Mau nhìn xem - con nhỏ kia chính là đứa con nhà giàu từ thành phố đến mà mẹ tao đã nói đấy!".
Mọi ánh mắt hiếu kỳ đều đổ dồn, nghi hoặc đan xen một chút ghen tị với cách ăn mặc của Khinh Vãn.
Một đứa trẻ dạn dĩ chạy đến, làm ra vẻ quan tâm: "Này, đằng ấy để ý đến nó làm gì, nó là đứa con không cha, mẹ tớ bảo rằng nếu nói chuyện với nó không chừng sẽ gặp sao quả tạ đấy!".
Phạm Như Sênh đột ngột ngẩng cao đầu, tất cả các giác quan dường như đều trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, hùng hùng hổ hổ nghiến răng nghiến lợi đứng bật dậy.




Thằng nhỏ bạo gan bị cậu cho một chưởng vội thụt về sau, nhưng nó lại thấy nếu chạy thì hèn quá bèn vươn tay hẩy vào vai cậu một cái: "Mày còn dám! Đây là chỗ cho mày đến à? Đồ khố rách áo ôm!".
Một đứa khác đế vào: "Nói với nó làm gì! Cẩn thận kẻo gặp sao quả tạ, mày lại chết vì vênh vang bây giờ!".
Phạm Như Sênh trừng trừng nhìn bọn nhỏ, sau đó nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất.
- "Hey! Oắt con, lại còn muốn làm căng sao?". Thằng con trai lớn hơn đẩy một cái rất mạnh khiến cậu hụt hơi và ngã lăn ra đất.
- "Còn không mau biến đi, hay lại muốn bị đánh tiếp?".
Phía sau có đứa khum tay thành loa và hét tướng lên: "Xéo về cái ổ rác rưởi nhà mày! Hô hô! Đồ khố rách áo ôm!". Sau đó lại cười phá lên một tràng.
Đúng là lời trẻ vô tình, bấy giờ chúng chưa ý thức được những điều mình nói đã gây tổn thương rất lớn đến tâm lý người bạn cùng trang lứa.
Khinh Vãn đứng bên cạnh, cô không hiểu tại sao mà mọi người lại bắt nạt cậu ấy.
Cô chỉ cảm thấy cậu ấy thật đáng thương, đã không có bố lại còn bị người ta ức hiếp. Không có cha đâu phải là lỗi của cậu?
- "Anh có sao không?". Cô giơ bàn tay nhỏ nhắn của mình ra trước mặt Như Sênh tỏ ý muốn kéo cậu dậy.



Đó là đôi bàn tay nhỏ bé, mềm mại và trắng trẻo, thật khác xa với những đứa trẻ lớn lên ở làng quê, và dưới cái nhìn của Như Sênh, đôi bàn tay ấy mới tức mắt làm sao!





Cậu lạnh lùng đứng dậy, không thèm liếc cô lấy một cái mà lẳng lặng bỏ đi.





Sau lưng vẫn vang lên những lời đùa cợt: "Con kẻ nhặt rác, chẳng ai thương, chẳng ai yêu, con kẻ nhặt rác, là vận xấu, mau cút đi...".





Phạm Như Sênh mím chặt môi, cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh.





Sắp đến giờ nấu cơm cho mẹ và em gái rồi, nghĩ vậy nên cậu càng chạy nhanh hơn.





Từ lần vô tình gặp gỡ ấy, Khinh Vãn không hiểu sao mình thích bám theo Phạm Như Sênh đến vậy, còn Như Sênh thì càng mù tịt về điều đó. Thế là mọi người trong thôn đều được chứng kiến một cảnh vô cùng lạ lùng - một bé gái ăn mặc đẹp đẽ cả ngày lẽo đẽo bám theo sau thằng nhỏ vận bộ đồ vá chằng vá chịt.





Hai bóng hình nhỏ bé một trước một sau, dường như cô bé đang chạy theo cậu bé mà dường như cậu bé kia lại đang muốn thoát khỏi sự đeo bám của cô bé.





Người trong thôn thường mách cha mẹ Khinh Vãn về chuyện đó, họ còn nói thế này thế kia về sự ra đời của thằng nhỏ, nói phải cẩn thận nếu không sẽ là tấm gương xấu cho con gái hai người.





May mắn thay, bố mẹ của Khinh Vãn là những người được học hành, họ có cách dạy dỗ riêng đối với con gái mình, từ trước đến nay họ chưa bao giờ đưa ra những yêu cầu vô lý.





Lúc đó, xem kịch là sự kiện náo nhiệt nhất ở thôn quê, vào mỗi buổi tối cuối tuần, trưởng thôn thường mời đội văn nghệ đến biểu diễn.





Bọn trẻ chạy tới chạy lui để giữ chỗ, thông thường chúng mang ghế đến từ rất sớm.





Như Sênh tuy không đứng chung với chúng nhưng cũng xếp ghế giữ chỗ cho em gái.





Lần nào cậu cũng chọn vị trí dưới gốc cây hòe, chỗ này cách sân khấu khá xa. Cậu biết rằng người trong thôn đều không thích mình, cho nên ngay cả khi xem kịch, cậu cũng kéo em gái tách khỏi đám đông để tránh phiền phức.





Hôm nay cũng vậy, khi kịch mở màn Như Sênh mới đưa em gái đến, chỉ có điều khác trước là sau lưng cậu có thêm một cái đuôi.





- "Anh!", Như Tiêu ngồi trên ghế giật giật vạt áo anh trai: "Chị kia sao lại cứ đi theo chúng ta?".





Phạm Như Sênh giơ ngón tay trỏ lên trước miệng, ra dấu im lặng: "Suỵt, đừng nói nữa, kịch bắt đầu rồi!".





Họ ngồi ở rất xa, vốn nghe đã không rõ, nếu nói chuyện thì lại càng không thể nghe được gì.





- "Vâng...". Như Tiêu ngừng lại nhưng vẫn không cam lòng: "Nhưng chị ấy...".





- "Không cần để ý đến cô ta!".





- "Vâng", Như Tiêu ngoan ngoãn ngồi trên ghế, mắt nhìn về sân khấu đằng xa rồi chốc chốc lại liếc về phía chị gái nọ đang ngẩn ngơ chờ đợi ở gần đó.





Từ trước đến nay nó chưa bao giờ gặp một chị gái nào xinh đẹp đến vậy, cứ muốn gọi qua ngồi cùng nhưng hình như anh trai lại không thích. Nó vẫn biết mọi người trong thôn không thích nhà mình, nhưng chị gái nọ hình như không hề ghét bọn chúng, vì thế mỗi lần bắt gặp ánh mắt của chị, nó đều cười rất tươi.





Cuối cùng Như Tiêu cũng không kìm được, ngẩng đầu gọi: "Anh, mình mời chị gái kia ngồi cùng có được không?".





- "...".





- "Anh, anh à!".





Như Sênh đành bất lực, mấp máy môi và gật đầu.





- "Hi... Anh thật là tốt". Như Tiêu nũng nịu choàng tay về phía trước và đặt lên má anh trai một cái thơm ươn ướt.





Khi ấy mới bắt đầu mùa hạ và đó cũng là lần thứ hai Khinh Vãn được ngồi bên cậu con trai lạnh lùng ấy.





Một vì sao vụt qua trong màn đêm, cơn gió nhẹ đang thổi xào xạc trên ngọn hòe bên mảnh sân, Khinh Vãn ngơ ngẩn lắng nghe, tiếng ngáy khe khẽ vang lên bên cạnh.





Bao năm sau nhớ lại, ấn tượng sâu sắc nhất trong đêm hôm ấy là cậu con trai đó, kỳ thực cậu không hề thích xem kịch, chỉ vì cô em thích xem nên cậu đã đưa đi, cuối cùng ngủ gà ngủ gật dưới gốc cây còn Khinh Vãn ngồi ngắm thật ngốc nghếch.





Rất lâu, rất lâu sau đó, cô mới phát hiện ra rằng, ngay khi bắt gặp hình ảnh đơn độc lẻ loi ấy, trong lòng cô đã sớm khắc ghi một bóng hình.





Chỉ tiếc rằng, khi cô ra đi, người ấy cũng chẳng thèm hỏi tên cô là gì.



Chương 2 : Sống trong hoài niệm



- "Tại sao..." Đó là lần đầu tiên cô thốt lên câu hỏi yếu ớt ấy.



Tại sao lại có cuộc gặp gỡ này? Lẽ nào duyên phận giữa cô và anh chỉ là sự đam mê trong phút chốc để rồi nhanh chóng đổi thay trong chớp mắt.



Một chớp mắt dài bao lâu? Phật dạy: "Một tiếng đàn dài bằng sáu mươi chớp mắt."



Ngôi làng nhỏ thời niên thiếu, cây hòe cổ thụ, cậu con trai ngủ gà ngủ gật, và cả cô em gái nhỏ của cậu. Tất cả, tất cả những gì từ khi quen biết anh đến nay đều như chiếc đèn cù quay vòng vòng trong đầu cô, đến cả câu nói đó: "Khinh Vãn, chúng ta ly hôn thôi!" cũng vậy.



Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống, bờ mi run rẩy bất chợt bừng mở, Khinh Vãn nhìn căn phòng trống rỗng, chỉ còn lại một mình, chiếc giường đơn lạnh lẽo cũng không thể an ủi được tấm thân băng giá. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng bàn phím vẫn vang lên từng hồi. "Xin hãy tha thứ vì tình yêu của anh không đủ lớn, cho dù em có ẩn mình trong ánh đèn sắp tàn thì xin em hãy cho anh tìm thấy em, để kiếp sau anh có thể bù đắp hạnh phúc mà anh nợ em."



Nhắm mắt lại, làm dịu hơi thở trong lồng ngực, trên trán vẫn lấm tấm mồ hôi, Khinh Vãn vắt tay qua trán, thở hắt ra một hơi, đúng rồi, cô lại vừa nằm mơ, vẫn là cảnh vật ấy, hình bóng thân thuộc ấy và cả lời nói tàn nhẫn ấy nữa. Từng việc, từng việc của ngày hôm đó chưa bao giờ rời khỏi ký ức, tâm hồn cô mà vẫn âm thầm nhức nhối.


Đầu 2 >> Cuối-51

Nhập trang (1~51):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON