XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
I've dreamed of this a thousand times before, but in my dreams I couldn't love you more

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 73

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 72 Cuối-73





Báo địa phương đăng tin sự việc ngược đãi trẻ em này, vấn đề bệnh nhân tâm thần phạm tội liệu có nên xử phạt đã dẫn đến hàng loạt tranh cãi. Suy xét Trần Kình sẽ chịu ảnh hưởng xấu, hai nhà Trần - Viên ra mặt ép sự việc này xuống. Đương nhiên cũng có người phỏng đoán hung thủ kia do họ sắp đặt xóa sổ nhưng không có bằng chứng, hơn nữa một kẻ điên táng tận lương tâm chẳng đáng để người ta mất công điều tra.



Sự việc này có lẽ đã kết thúc nhưng để lại rất nhiều tai họa, có thể nói nó đã thay đổi vận mệnh của vài người.



Nửa năm sau cha Trần Kình hết nhiệm kì, chuyển về thành phố B làm việc trong ngành kinh tế thương mại, từ đó cách giải quyết công việc của ông cũng thay đổi nhiều. Mẹ hắn vì rơi xuống nước giữa trời đông rét buốt bị mắc bệnh phong thấp, mỗi khi trời âm u lại đau đến phát khóc.



Song, người chịu ảnh hưởng lớn nhất vẫn là Trần Kình. Sau khi hắn tỉnh, tháng không chịu mở miệng nói chuyện, cả ngày đờ đẫn nhìn trần nhà. Việc này làm cả nhà sợ hãi, hằng ngày mời bác sĩ làm các loại kiểm tra, suýt thì mời thầy cúng đến nhảy múa trừ tà.



Mẹ hắn sợ đến mức ngày ngày nắm tay con trai mà lau nước mắt, nước mắt của người mẹ luôn khiến con trai xúc động nhất, cuối cùng Trần Kình đã lên tiếng, câu đầu tiên hắn nói là: "Mẹ, con muốn lớn thật nhanh."



Thật ra mấy ngày nay hắn rất tỉnh táo, hắn nghĩ mãi một vấn đề, ngày nghĩ, đêm nghĩ, nghĩ đến đau đầu, đó là làm thế nào để trở nên mạnh mẽ.



Gặp phải chuyện như vậy, đối với đứa trẻ bảy tuổi như hắn quả thực là một tai họa, là đại nạn. Tuy sau đó đã ngất xỉu, tiếp đến lại mê man suốt một tuần nhưng cảnh tượng dưới nước hắn luôn nhớ như in, sự hoảng loạn, cảm giác ngập ngụa, lạnh buốt thấu xương, tuyệt vọng bất lực, sợ hãi tột độ cứ luôn giày vò hắn.



Thì ra khi thật sự rơi vào nguy hiểm, không ai giúp được mình, súng của ông ngoại cũng không thể, quyền lực của các cậu cũng không. Đạo đức lương tri, tấm lòng trắc ẩn của con người tất cả đều vô tích sự.



Chỉ có dựa vào chính mình, vào trí tuệ và sức mạnh của bản thân.



Hắn thề, nhất định phải khiến mình trở nên mạnh mẽ, kinh nghiệm bị người ta chà đạp nhục nhã kia, kiếp này, kiếp sau cũng không bao giờ một lần nữa lặp lại.











chi mang 2

Chương 9: Du lịch









Sau khi trở về từ thành phố S, Trần Kình trở nên bận rộn vì công ty hắn đang đối mặt với một thử thách khắc nghiệt. Một cuộc khủng hoảng tài chính từ bờ bên kia lặng lẽ ập đến, ảnh hưởng tới phần lớn cơ cấu các ngành nghề trong nước, bất động sản là ngành tập trung nhiều vốn cũng là ngành đứng đầu sóng ngọn gió. Mấy năm trước giá nhà đất liên tục leo thang thúc đẩy các doanh nghiệp có chút thực lực bỏ tiền mua đất, tạo áp lực căng thẳng lên nguồn vốn. Trong tay Chí Thành hiện có ba mảnh đất hơn tỉ đô la, chiếm một số vốn lớn, ở thời khắc quyết định này chỉ cần chút sai sót là có thể thay đổi vận mệnh.



Vậy nên khi hắn biết chỗ làm của Lâm Uyển tổ chức du lịch tập thể và cô cũng đã đăng kí, hắn lập tức ngầm phá hoại. Lâm Uyển ngay trước khi xuất phát mới biết mình bị "chơi xỏ", cô cúp máy chất vấn Trần Kình đang ngồi trước mặt ăn sáng: "Anh dựa vào cái gì không cho tôi đi?"



Trần Kình cầm khăn ăn lau miệng, chậm rãi nói: "Em nói xem, lên núi cũng có thể bị rắn cắn, lần này chắc tôi không có bản lĩnh bay hơn ngàn dặm đến cứu em, mà có đi cũng vô dụng, hồ Lô Cô lớn như vậy, tôi chưa kịp cứu em thì bản thân tôi đã 'game over' trước rồi."



Lâm Uyển nghe hắn nói liền nhớ lại vụ việc Tây Sơn lần trước, giọng dịu đi một chút giải thích: "Lần trước tình huống đặc biệt, lần này cũng không phải tôi đi một mình, tuyệt nhiên sẽ không có nguy hiểm."



Trần Kình phớt lờ, đứng dậy cứng rắn nói: "Không được là không được."



Hắn dứt lời liền đi ra cửa, giọng nói và hành động lúc này so với bình thường cứ như hai người khác nhau, lại khôi phục dáng vẻ độc đoán vô tình trước kia. Lâm Uyển sững sờ, lập tức thầm cười nhạt, mình đúng là ngốc, lại có thể thay đổi quan điểm về hắn, thậm chí còn mong đợi điều gì đó.



Nghĩ đến đây cô bỗng quyết tâm, khiêu khích nói: "Vậy tôi tự đi, có bản lĩnh thì anh cầm dây thừng trói tôi lại."



Trần Kình vừa cầm vào tay nắm cửa, nghe thấy lời này liền quay người nhìn Lâm Uyển, cười mà như không nói: "Em chắc chắn tôi không thể trói em nên mới nói vậy hả?"



Lâm Uyển ngẩn ra, Trần Kình thầm thở dà đổi sang giọng thương lượng: "Uyển Uyển, gần đây tôi bận, qua thời gi¬an này rồi tôi sẽ đưa em đi, được không?"



"Không cần, qua thời gi¬an này chúng ta sẽ chẳng có quan hệ gì." Lâm Uyển lạnh lùng đáp rồi nhìn thẳng hắn: "Bác sĩ cũng nói bây giờ tôi đã ổn định rồi, anh định bao giờ thực hiện lời hứa của mình?"



"Uyển Uyển..."



"Hay là anh lại muốn nuốt lời?"



Trần Kình nghiêm túc nhìn cô, khẽ hỏi như đang tự nói với chính mình: "Uyển Uyển, cứ như bây giờ không tốt sao?"



Lâm Uyển rời ánh mắt khỏi hắn, thờ ơ nói: "Đây chẳng qua là lớp vỏ bọc giả tạo, không che giấu được bản chất."



Trần Kình im lặng một lát như đang suy tính trong lòng, lấy điện thoại ra ấn số gọi, nhìn thẳng Lâm Uyển rồi nói vào điện thoại: "Đặt hai vé máy bay đi Tây Xương ngày mai."



Bỏ điện thoại xuống, Trần Kình nhìn cô gái đang ngơ ngác, bình tĩnh nói: "Uyển Uyển, trong mắt em có lẽ đây là giả tạo, nhưng trong mắt tôi nó là thật."



Môi Lâm Uyển động đậy định phản bác nhưng không nói nên lời.



"Cho dù có bao nhiêu người tôi vẫn không yên tâm, ngày mai tôi đi cùng em, hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, ra ngoài chơi rất tốn sức, tôi đến công ty đây."



Cửa đóng, Lâm Uyển cảm thấy trong lòng mình dường như có thứ gì đó cũng lặng lẽ khép lại. Cô mệt mỏi dựa vào tường nhắm mắt lẩm nhẩm: "Nếu là thật thì sao?"



Nếu đã biết là sai thì nên kết thúc sớm một chút, trong chuyện này cô đã phải trả giá bằng lương tâm. Không có đau đớn nào khắc cốt ghi tâm hơn việc mất đi máu thịt của chính mình, đàn ông có lẽ chẳng nhớ, đàn bà thì không thể nào quên



Ngày hôm sau đến Tây Xương, hai người chẳng nói chuyện được mấy câu, mỗi lần Trần Kình mở miệng đều là câu mệnh lệnh, Lâm Uyển thì toàn dùng trợ từ cảm thán. Lúc ngồi xe đi tiếp đến hồ Lô Cô, Lâm Uyển vẫn thấy khó hiểu, sao mình lại phối hợp với hắn chứ, đương nhiên theo diễn xuất của hắn, cho dù không phối hợp cũng sẽ bị hắn ép buộc mà thôi.



Ngắm phong cảnh lạ lẫm lướt qua ngoài cửa sổ, Lâm Uyển liên tục thở dài, đây không phải chuyến du lịch mà cô mong muốn, liếc nhìn người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi bên cạnh, cô càng buồn rầu, du lịch gì chứ, rõ ràng là chịu phạt.



Tài xế là người bản địa, một anh chàng rất nhiệt tình, tiếng phổ thông tạm ổn, thường kể cho họ nghe chút phong tục tập quán của nơi này hoặc giới thiệu mấy cảnh đẹp nhất định không được bỏ qua. Trần Kình coi thường người ta ra mặt, chẳng nói năng gì, Lâm Uyển áy náy góp vui một hai câu, mỗi lúc như vậy người đàn ông bên cạnh đều "hừ" một tiếng rõ to.



Thấy hai người mâu thuẫn từ trong ra ngoài, tài xế tò mò hỏi: "Hai vị đến đây du lịch à?"



Cuối cùng lần này Trần Kình đã có phản ứng, cười khẩy hỏi: "Không du lịch chả nhẽ đến 'Tẩu hôn[1">'?"



[1">"Tẩu hôn" là một phong tục của người Moso, nam không dựng vợ, gái không gả chồng.



Tài xế biết điều không dám mở miệng nữa, mấy tiếng sau chỉ còn lại tiếng hít thở của ba người.



Đến bán đảo Lý Cách trời đã chập tối, Trần Kình bảo người đặt phòng nhìn thấy cảnh hồ, ngoài cửa sổ là hồ nước xanh trong vắt, đầu bên kia hồ là dãy núi xa màu xám. Nhưng hai người đều chẳng có lòng dạ nào ngắm cảnh, Lâm Uyển hơi mệt, vào phòng đi thẳng đến nơi có thể ngồi, Trần Kình lại hệt như đang lột xác, vừa đi vào phòng tắm vừa cởi quần áo.



Mười phút sau, Trần Kình quấn áo choàng tắm bước ra, cả người ẩm ướt đi đến gần Lâm Uyển. Hắn giơ tay phủ lên đỉnh đầu cô, buồn cười nói: "Còn trơ mặt ra đó à, em cũng được từ tối qua đến giờ chẳng nói với tôi câu nào, thế mà nói chuyện rất thân mật với tên nhóc thối kia."



Lâm Uyển gạt nanh vuốt của hắn ra nói: "Tôi không hiểu chuyến đi này có ý nghĩa gì?"



Trần Kình ngồi x
uống cạnh cô, đắc chí nói: "Đương nhiên có ý nghĩa, du lịch chia tay mà."



"Chia tay?" Lâm Uyển nghiêng mặt qua, nhìn hắn một cái hỏi: "Anh chắc chắn không dùng nhầm từ chứ?"



Trần Kình nhìn cô chăm chú, ánh mắt sâu lắng nói: "Tôi chắc chắn, nhưng Uyển Uyển, em chắc chắn chưa?"



Những gì hắn nói rất mơ hồ nhưng Lâm Uyển hình như đã nghe hiểu, cô rủ mắt, vô thức cắn môi nói: "Được, khi nào về chúng ta sẽ thanh toán tất cả."



Trần Kình cười cười không tỏ rõ ý, đứng dậy nói: "Em thu dọn đi, lát mình ra ngoài ăn gì chút."



Buổi tối ăn thịt nướng, nầm nướng, thịt dê nướng, cảm xúc Lâm Uyển đang rất phức tạp nhưng cô vẫn ăn hết mình, còn uống chút rượu Mã Lỹ Tô của địa phương. Trần Kình sớm đã nắm rõ như lòng bàn tay sức ăn của cô, thấy cô ăn nhiều liền dắt cô đi dạo cho tiêu cơm.



Vì cao hơn so với mực nước biển, không khí lại trong lành nên bầu trời đêm nơi đây đẹp vô cùng. Cả trời lấp lánh sao giăng, dường như cách mặt đất rất gần, dường như đang tò mò quan sát mọi người dưới mặt đất vậy. Bầu trời sao ấy như thể có tác dụng tái sinh mạnh mẽ, Lâm Uyển ngước nhìn một lúc đã cảm thấy lòng mình yên bình, những buồn phiền chất chứa đã lâu đều tan biến trong khoảnh khắc. Có lẽ cô ăn quá nhiều rồi nên không rảnh để nghĩ tiếp, có lẽ cốc rượu ngọt kia làm cô hơi say. Tóm lại, giây phút này Lâm Uyển cảm thấy được tự do, sự tự do xưa nay chưa từng nếm trải.



Có lẽ đây là nguyên nhân mọi người đều yêu hồ Lô Cô.



Hai người men theo bên bờ, im lặng đi một lát, Trần Kình đột nhiên hỏi: "Đẹ



Lâm Uyển thành thật gật đầu.



Trần Kình lại hỏi: "Uyển Uyển, em có biết tại sao tôi lại đổi ý đưa em tới?"



Không đợi cô trả Iời, mắt hắn nhìn về phía trước, tự mình nói: "Vì tôi hi vọng sau này khi em nhớ lại khoảng thời gi¬an gi


Đầu << 72 Cuối-73

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON