80s toys - Atari. I still have
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Vào cuối đời, chúng ta sẽ hối tiếc về những điều chưa làm, những lời chưa nói và những quyết định mà ta đã do dự quá lâu

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Đáng Tiếc Không Phải Anh full

Đáng Tiếc Không Phải Anh full Trang 33

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~50):

Đầu << 32 33/50 34 >> Cuối



Ông chủ từ chối cho ý kiến, chỉ cười, "Đây thuần túy tạo ra từ bạc, từ tay thủ công giỏi, tiền nào của nấy, ở đây còn có vài cái khác, chỉ có vài chục, cháu cứ so sánh mà xem". Ông chủ thiếu kiên nhẫn kéo ngăn tủ phía dưới lấy ra cái túy, một đống đồ lỉnh kỉnh, một số thứ là đồ vỉa hè, khác nhiều so với cái trước tuyệt đẹp kia.

Chỉ là... với giá tiền này tôi khó có thể chấp nhận, đành phải miễn cưỡng bỏ thứ đồ yêu thích.

Tuy là miễn cưỡng, nhưng tôi vẫn đem nhẫn trả về đúng vị trí.

"Không mua à?" Ông chủ hỏi, tôi lắc đầu.

Cho đến khi đi ra cửa hàng, ông chủ vẫn hỏi phía sau, "Nếu thành tâm muốn mua thì giá tiền có thể thương lượng.". Tôi vẫn lắc đầu, bởi vì dù có hạ giá xuống thế nào vẫn khác xa mức giá tinh thần tôi.

Hướng Huy mỉm cười chạm vào tóc tôi, "Thích cái đấy à?".

Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, anh nắm tay tôi, dùng môi vuốt ve ngón tay tôi, tô tô, ngứa ngứa, gai gai, tôi bị đùa cho đến khi bật cười, muốn thu tay lại, anh lại không cho, phải nhẹ giọng cầu xin tha thứ, "Uông Nhiên và Tiêu Hách ở phía sau nhìn thấy đấy.".

"Chúng tớ có thể coi như không nhìn thấy, hai người cứ tiếp tục đi." Uông Nhiên đi bên cạnh sau đó bư
ớc nhanh vòng qua, còn quay đầu nháy mắt vài cái.

"Đồ xấu xa." Tôi liếc mắt nhìn Hướng Huy, bị Uông Nhiên giễu cợt tôi không cam lòng, chỉ có thể đem oán khí trút lên người anh.

Hướng Huy ôm tôi, dịu dàng cười, "Cho anh xem ảnh vừa chụp.", giọng nói ấm áp xẹt qua tim tôi, gần như thì thầm.

Tôi vội vàng đưa ảnh cho anh xem, trên mặt dần nóng lên, lỗ tai cũng nóng hừng hực, trước mọi người, anh không thể để ý được sao?

Hướng Huy thoáng nhìn qua vài lần, lập tức bỏ vào túi quần, tôi trừng mắt nhìn anh, anh nói qua loa, "Em thường không cẩn thận, anh giúp em bảo quản.".

Tôi trợn tròn mắt, điện thoại di động, ví tiền, cái gì anh cũng giúp tôi bảo quản, nhưng lại còn cả cái này. Tôi vò đầu xoắn xuýt hơn nửa ngày mới bật được từ "Ưm.". Hướng Huy cười khẽ, hai tay cho vào túi quần, trong mắt không che giấu ý cười nồng đậm. Tôi nhìn kĩ anh theo dõi, vẫn không lý giải được dụng ý của anh, cho đến khi về Thượng Hải, ở mặt sau điện thoại di động, màn hình máy tính, cả máy tính xách tay, ví tiền, đâu đâu cũng thấy ảnh của tôi, tôi mới dần dần nhận ra.

Tôi nhiều lần nhận thức muộn màng thường khiến Hướng Duy dở khóc dở cười, lần này, cũng vẫn thế.





***





Sau hai ngày hành trình Bắc Kinh kết thúc mỹ mãn, rất hiệu quả, tôi không chỉ gặp được Tiêu đại hiệp trong truyền thuyết mà còn trò truyện thật vui vẻ, hơn nữa có nhiều thắng lợi trở về. Hành lý mang đi lớn nhỏ không ít, còn vài món đặc sản bình dân của Bắc Kinh cũng cho vào.

Uông Nhiên cười tôi tham ăn, tôi chế giễu cô nhỏ mọn, trước khi đi chúng tôi còn tranh cãi, bởi vì ai cũng không nghĩ đề cập đến việc sắp tới, ai cũng không muốn để lộ nỗi buồn sắp đến.

Tôi kiên trì không muốn Uông Nhiên tiễn chúng tôi ra nhà ga, lúc trước tôi thương cảm tiễn cô rời khỏi Thượng Hải, đến nay ký ức vẫn còn mới mẻ, tôi không hi vọng cô nàng cũng chịu như vậy khi đã có kinh nghiệm một lần.

Tôi cười tạm biệt với Uông Nhiên, cô ngồi không nói gì, yên tĩnh nhìn chăm chú tôi, tôi trong lòng hoảng loạn, giọng nói nghẹn ngào, sống mũi cay cay, suýt nữa rơi lệ, tôi cố nén lại, nhắc chính mình phải đi ra cửa thật nhanh. Uông Nhiên đột nhiên đứng lên ôm lấy tôi, tiếng "Oa..." khóc to, sụt sịt nói, "Diệp Tử, chúng ta lúc nào có thể gặp lại?".

Tôi cũng không nhịn được, nước mắt như đê vỡ trào ra.

Tôi ôm lấy cô vừa khóc vừa mắng, "Đừng đưa tiễn cái bộ dạng này, lẽ ra phải...". Tôi rốt cuộc nói không được, hai mắt ướt đẫm, thân thể hơi run rẩy.

Khóc mãi, vẫn là Tiêu Hách và Hướng Huy tách chúng tôi ra. Hướng Huy nhẹ nhàng ôm tôi, nhẹ nhàng vỗ vào lưng an ủi tôi, tôi đem toàn bộ nước mũi nước mắt bôi hết lên áo anh, anh tì cằm vào trán tôi, sau đó cúi xuống nhìn, ôm vai tôi, nói nhẹ, "Lần sao anh và em lại cùng nhau đến.".

Tôi liều mạng gật đầu, nhưng nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Hướng Huy dứt khoát ôm thân thể tôi, dịu dàng hôn nước mắt tôi, lại nói thấp bên cạnh tai, "Ngoan, đừng khóc, tí nữa mua kẹo cho em ăn.". Tôi nín khóc mỉm cười, người này phương thức an ủi người ta thật hạn chế, ngoài cái kiểu lừa trẻ con này thì chẳng còn cái nào khác. Nhưng mà, cái này lại hiệu quả rất nhanh.

Góc kia Tiêu Hách còn tiến hành gian nan hơn, Uông Nhiên so với tôi càng nhạy cảm và yếu ớt, tôi lau khô nước mắt, trao đổi ánh mắt với Hướng Huy, ngầm hiểu đi sau lưng anh, lặng lẽ ra cửa.

"Em phải tin cuộc gặp mặt tốt đẹp tiếp theo." Đi đến đầu hành lang, Hướng Huy bỗng nhiên quay đầu nói với tôi, cười tôi như trẻ con lại cứ thích chững chạc đàng hoàng.

Tôi híp mắt cười, đem những lời anh nói ghi tạc trong lòng.

Bước vào nhà ga Bắc Kinh, đám đông vẫn như trước bắt đầu khởi động,

Đem ba lô cất lên khoang hành lý, Hướng Huy thở nhẹ, ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi ôm túi xách dựa hẳn vào ghế ngồi nghỉ ngơi, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu vào mặt, khiến toàn thân lười nhác uể oải.

Một tia sáng ngời ngời lóe trước mặt tôi, tôi ý thức dùng tay chắn, mở to mắt, thẳng vào mắt là khuôn mặt tươi tắn Hướng Huy và bàn tay nắm chặt của anh.

"Trong tay giấu gì thế?" Phụ nữ có giác quan thứ 6 rất chuẩn, vừa rồi ánh sáng đó nhất định có liên quan đến anh.

Hướng Huy không trả lời, chậm rãi mở bàn tay ra.

Một chiếc nhẫn bạc lấp lánh nằm giữa bàn tay, hình hoa hồng đính trên đỉnh, giống như Pandora's Box[34"> lôi cuốn tôi.

Tôi cẩn thận cầm nó lên, đúng những gì tôi thấy.



Hướng Huy cười nhạt, giọng trầm ấm như tiếng đàn violon, "Có thích anh tặng quà này cho em không?".

Tôi im lặng, nhẫn tượng trưng cho gì chúng tôi đều hiểu, cho nên lúc ấy tôi có thích nó đến chết cũng không yêu cầu Hướng Huy mua cho tôi.

Tôi lại im lặng, câu trả lời của tôi sớm đã nổi trên mặt nước, anh đã nghĩ rõ ràng chưa?

Tôi cứ thế im lặng, là chiếc nhẫn, đó là cam kết cả cuộc đời quyết tâm nắm tay nhau, liệu anh có đủ tự tin hứa hẹn cuộc sống tiếp theo sẽ như vậy?

Ánh sáng mặt trời ngày hè, có hơi bỏng mắt, màu vàng dưới ánh mặt trời, buộc quanh anh những đường nét kiên nghị, khắc sâu trên khuôn mặt, ánh mắt anh kiên định, trên mặt hiện rõ nụ cười ấm áp, tôi cười không tiếng, tim lại tràn đầy vui mừng, đôi mắt hơi ẩm, nhưng không có mây mù, chỉ còn lộ ra chân trời tươi sáng.

Tôi duỗi hai tay, đẩy chiếc nhẫn bạc từ từ trả lại anh, nụ cười anh ngưng lại trên môi, dần dần biến mất, cuối cùng không còn sót lại. Anh lắc đầu chán nản, vẻ mặt thất vọng.

Tôi học tính trẻ con của anh lắc đầu, từng chữ từng chữ nói, "Chẳng lẽ anh muốn em tự mình đeo sao?".

Anh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn tôi, tôi cười kiêu ngạo "Là anh nói..." Anh mừng rỡ như điên, nắm lấy tay tôi nhanh nhẹn lồng chiếc nhẫn vào ngón tay áp úp, "Từ giờ trở đi em là vợ anh.". Anh đắc ý tự hào tuyên thệ, ánh mắt không kiêng nể khóa chặt tôi, tôi gần như không thở được, quắc mắt, quơ quơ tay, "Về sau dùng kim cương tới đổi.".

"Tuân lệnh, bà xã đại nhân." Anh ôm chặt tôi, tôi có thể nghe thấy tiếng tim cả hai đập rộn ràng.

Ngoài cửa tàu, ánh mặt trời dường như càng lúc càng tươi đẹp.



-------------





Chương 29





Nếu anh không thể tự tin vào khả năng bền lâu của chúng mình, thì em không chắc có thể mang lại ấm áp ngọt ngào, vậy thì, xin vui lòng đừng ở bên cạnh em, bởi em đã quá đắm chìm mà không cách nào tự mình thoát ra, như bông hoa nhỏ bé duy nhất không tìm được đích đến, sẽ càng khiến em tổn thương hơn, xin anh hãy nói cho em biết.





Kì nghỉ hè kết thúc, sinh viên đại học năm nhất chúng tôi tự động lên cấp thành học trưởng, học tỷ.

Thứ hai là kể đến cái thời kì khó khăn, các sinh viên năm nhất đã không còn cảm giác mới mẻ, lại thiếu vắng các tam sinh lão thành, chẳng qua các khoa chuyên ngành thiếu rất nhiều, còn nhiều thời gian tuổi trẻ để tiêu xài, cho nên hoạt động thứ hai trong tất cả là xã hội đoàn thể có tỷ lệ tương đối cao.

Căng tin trường học vẫn không có chút cải thiện, nghe nói trên mạng có lưu truyền bài viết:





Sinh viên năm nhất, phát hiện thấy côn trùng, đổ toàn bộ bát cơm đi.

Sinh viên năm hai, phát hiện thấy côn trùng, bỏ côn trùng ra tiếp tục ăn.

Sinh viên năm ba, phát hiện thấy côn trùng, làm như không có côn trùng rồi vẫn ăn.

Sinh viên năm tư, phát hiện không thấy côn trùng, kháng nghị, không có côn trùng ăn với cơm.





Điều này... tình hình vệ sinh căng tin trường học đối với học sinh công kích từ biểu hiện thành thục biến thành khẳng định, chỉ còn chờ xác minh.

Tới gần 11h, tôi nhận được điện thoại của Uông Nhiên.

Với sự thông dụng phát triển của mạng lưới điện thoại phòng 201 ở trường học, tôi và Uông Nhiên hằng ngày liên hệ theo kiểu nguyên thủy thư từ đã thăng cấp trao đổi âm thanh, nhưng cả hai chúng tôi đều là loại tiết kiệm tiền, bình thường không có chuyện gì quan trọng, đều lên QQ nhắn lại, thậm chí dùng email, ngay cả gửi tin nhắn điện thoại cũng hiếm khi sử dụng.

Thời điểm nửa đêm cả phòng đều ngủ say, chỉ một tiếng chuông nhỏ nhẹ cũng biến thành tạp âm.

Là ai khuya khoắt còn quấy rồi tôi đây, tôi mắng thầm, nhưng vẫn duỗi tay lấy điện thoại di động, mơ mơ màng màng nói, "Alô" lần sau nhất định nhớ trước khi ngủ tắt máy, có chuyện đại sự gì cũng để ngày mai rồi nói.

"Là tớ." Giọng Uông Nhiên có chút khàn khàn trầm trọng.

"Ờ.", tôi híp mắt ngủ gà ngủ gật, thần trí vẫn không rõ, "Có chuyện gì mau nói đi, nếu như nói chuyện phiếm thì mời gọi điện thoại phòng, tiền điện thoại di động rất đắt.".

"Diệp Tử, tớ và Tiêu Hách... chia tay."

"..." Tôi mất vài giây sau mới phản ứng kịp, cơn buồn ngủ lập tức bị cưỡng chế ra đi. "Cái gì, cái gì, cậu... nói lại lần nữa." Tôi lắp bắp hỏi.

"Cậu không nghe nhầm đâu." Đầu điện thoại Uông Nhiên cười khổ.

Chuyện là thế nào, trong kì nghỉ hè tôi và Hướng Huy đi thăm không phải họ vẫn tốt sao. Đầu óc tôi vẫn ở trong trạng thái không tỉnh táo.

Tôi không dám hỏi kĩ, cẩn thận hỏi, "Cậu vẫn tốt hả?".

Uông Nhiên dường như không khống chế được cảm xúc, nói năng lộn xộn, cổ họng muốn xả thẳng nói điều gì đó, nhưng lại dừng, lại tiếp tục, cứ thế lặp lại nhiều lần, tôi từ cách kể chuyện đứt quãng của cô cũng phần nào suy đoán đại khái tình hình.

Uông Nhiên có người bạn cùng phòng tên là Khổng Ảnh, cô ta nói ở quê có người bạn trai có thể xem như một phiên bản Tiểu Tiêu Hách. Tiêu Hách muốn giữ hòa khí bạn bè bỏ qua chuyện, còn Uông Nhiên không đồng ý, cãi nhau không ai chịu xin lỗi ai. Vốn chuyện đến đây là kết thúc, nhưng bạn học đại học tốt của Uông Nhiên bị cướp bạn trai công khai, cô vì bênh vực kẻ yếu, chạy đi làm náo loạn, bị Tiêu Hách mắng vài câu, nói cô đối đãi người nên có hai tầng tiêu chuẩn, Uông Nhiên phát hỏa, hai người lại cãi nhau ai ngăn không được, mà lúc cãi nhau tuyệt đối không nói lời hay, bởi vậy mới đến nông nỗi chia tay.


Đầu << 32 33/50 34 >> Cuối

Nhập trang (1~50):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON