"Tắm rửa." Kha Khải Đường đem cặp tài liệu giao cho nàng, hắn hai ngày này đều ở công ty, mặc dù có phòng nghỉ có thể ngủ, tắm rửa, nhưng đương nhiên không thể thoải mái so với ở nhà.
"Muốn ta giúp ngươi gội đầu không?" Nàng chủ động hỏi.
"Không cần, giúp ta chuẩn bị áo ngủ là tốt rồi." Hắn không biết bao lâu không mở tủ quần áo ra rồi, sau khi kết hôn năng lực tự gánh vác cuộc sống của hắn xuống dốc không phanh.
20 phút sau, Kha Khải Đường tắm xong đi ra, tóc ướt đẫm, bên hông chỉ vây quanh một chiếc khăn tắm, giống như một đứa nhỏ lớn xác đứng một chỗ.
Lí Thần Du cầm khăn mặt cùng áo ngủ, mỉm cười nói:"Mau mặc quần áo, ta giúp ngươi lau khô tóc."
Hắn ngoan ngoãn nghe lời, phương diện này hắn tuyệt đối không từ chối ,hắn thích để cho nàng chiếu cố hắn. Lí Thần Du nghĩ mặc kệ trượng phu ở bên ngoài làm cái gì, chỉ cần hắn về nhà là tốt rồi,mọi người trong gia đình cũng sẽ vui vẻ .
Đêm đã khuya, vợ chồng cùng nhau nằm trên giường, bả vai dán bả vai, khoảng cách rất gần nhưng chính là cảm thấy xa cách.
"Khải Đường, chuyện tối hôm đó, thực xin lỗi." Nàng vẫn nghĩ rằng chính mình trước mắt vẫn là cầu hòa đi, dù sao cũng là nàng đuối lý trước .
"Ngủ, đừng nói chuyện này nữa ."
"Ngươi hỏi ta có phải còn yêu hắn hay không? Ta có thể nói cho ngươi, ta có yêu nhưng mà chuyện đó đã qua đi."
"Ta muốn ngủ." Trong lời nói của hắn không được tự nhiên, bởi vì hắn so với ai khác đều rất rõ ,cho dù nàng không còn tình cảm với người yêu cũ thì trong lòng nàng vẫn không yêu thương hắn, trượng phu chính mình.
Nàng yên lặng trong lòng không khỏi thở dài, nàng đã cố hết sức nhưng trượng phu không nghe thì nàng cũng không có cách nào .Nam nhân nếu đã muốn ăn vụng, cho dù đem hắn cột vào bên người cũng không phải cách. Có lẽ là tùy hắn đi thôi, chỉ hy vọng mặt ngoài hòa bình này còn có thể liên tục duy trì .
Từ ngày đó Kha Khải Đường tâm tình mỗi khi buồn đều ngủ lại công ty, tâm tình càng buồn mà trở về nhà nhìn vợ nhìn con thì càng mệt hơn.Từ đó hắn nhiễm phải thói quen uống rượu, sau khi nhân viên của hắn rời hết đi, hắn sẽ một mình ngồi ở văn phòng nhìn cảnh đêm, một ngụm tiếp một ngụm uống rượu một mình .
Hắn thật không biết chính mình làm sao bây giờ, càng không biết nên đối mặt với nàng như thế nào ? Nữ nhân kia thật là người vô tâm, mặc kệ hắn có trở về nhà hay không, khuôn mặt nàng thủy chung vẫn bình tĩnh như vậy , giống như hắn chính là người khách,mà nàng chính là nhân viên làm công.
Buông ly rượu xuống hắn lại nhìn vào đồng hồ, đã đến 11 giờ rưỡi rồi vì sao nàng không gọi điện thoại tới hỏi hắn? Cứ như vậy không thèm quan tâm đến sự chết sống của hắn hay sao?
Trên bàn di động bỗng nhiên rung lên, hắn vừa thấy là tin ngắn, bên trong viết - sớm một chút nghỉ ngơi, chiếu cố thân thể chính mình.
Thật là người vợ tốt đến cỡ nào a, hắn tự giễu chính mình. Nàng ôn nhu săn sóc, tự nhiên hào phóng, cho dù hắn ở bên ngoài có nữ nhân, chỉ sợ nàng cũng chỉ dặn dò hắn không cần quá độ miệt mài đi.
Cứ nghĩ đến nàng lại muốn giận ,cứ giận nàng liền cảm thấy muốn nhìn thấy nàng, vì thế hắn đánh điện gọi lái xe, cước bộ tập tễnh tiêu sái đi ra văn phòng, đi đến cửa thì đã thấy xe đang chờ sẵn .
"Chủ tịch, ngài có khỏe không?" Lái xe trừng lớn mắt, bộ dáng lão bản uống say cũng không thông thường nha .
"Ta không sao, về nhà." Kha Khải Đường ngồi vào ghế sau ,nhắm mắt nghỉ ngơi .
"Ta sẽ gọi điện thoại cho phu nhân." Lái xe ngồi vào chỗ mình một bên khởi động động cơ một bên cầm lấy di động.
"Không cần!" Kha Khải Đường đúng lúc ngăn cản, hắn cố ý đột kích mà về nhà hắn muốn nhìn thê tử sẽ phản ứng như thế nào .
Lái xe đương nhiên không dám kháng lệnh lập tức trầm mặc đưa ngay lão bản đại nhân về nhà.
Không đến nữa giờ, Kha Khải Đường xuống xe đi đến cửa nhà, lấy cái chìa khóa mở đến nửa cũng không thành công, cuối cùng người lái xe phải chủ động hỗ trợ, thoải mái giải quyết vấn đề."Chủ tịch, người nghỉ ngơi sớm một chút đi."
"Cảm tạ." Kha Khải Đường gật đầu, thân hình không xiêu vẹo đi vào trong nhà, tùy tay đem cái chìa khóa cùng cặp tài liệu quăng trên sàn, thanh âm kia ở trong không gian yên tĩnh tạo thành một tiếng vang quanh quẩn.
Lí Thần Du rất nhanh liền lao ra khỏi phòng ngủ, lẳng lặng nhìn trượng ph
u."Khải Đường...... Ngươi uống say sao ?"
"Đúng, ta ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm......" Hắn ha ha hai tiếng nở nụ cười, cảm thấy sự chê cười này rất thú vị.
Nàng không hé răng, tiến lên dìu hắn trở về phòng, giúp hắn nằm lên trên giường, rót chén nước cho hắn uống xong, lại giúp hắn cởi quần áo cùng đôi giày, lấy khăn mặt đã thấm nước ấm giúp hắn lau qua trên người, chiếu cố thật cẩn thận.
Kha Khải Đường yên lặng ngắm nhìn khuôn mặt của thê tử, kỳ thật hắn cũng không có say đến mức như vậy chỉ là thích làm cho nàng vì hắn mà quan tâm ,ít nhất tại thời điểm này trong lòng của nàng đặt ở trên người hắn.
Sau khi nàng hoàn thành mọi động tác, muốn giúp hắn mặc vào áo ngủ, hắn bắt lấy tay nàng hỏi:"Vì sao không tức giận? Vì sao không cãi nhau với ta?"
Nàng lẳng lặng nhìn hắn một hồi lâu."Ngươi không phải là ở bên ngoài có nữ nhân sao ?"
Nàng ở đó nói bậy bạ gì vậy? Trừ bỏ thời điểm mẹ nàng tới chơi, hắn cơ hồ mỗi ngày đều đã ôm nàng, làm sao có thể có khí lực đi gặp ai ở ngoài nữa ? Cho dù gần đây ít khi về nhà, nhưng trong tư tưởng của hắn không bao giờ nghĩ đến việc muốn ăn vụng ở ngoài , nữ nhân bên ngoài nào có thể tốt bằng vợ của hắn chứ?
Tuy không được tự nhiên ,biết rõ bản thân là không dễ dàng thay đổi nhưng hắn chỉ có thể tiếp tục nói:"Nếu ta nói có, người sẽ như thế nào?"
Nàng cúi đầu trầm tư đứng lên,không có biểu tình gì .Hắn cơ hồ đã muốn thu hồi lại lời nói dối của chính mình, nàng lại ngẩng đầu lấy kiên quyết lấy khẩu khí nói:"Hy vọng ngươi có thể cẩn thận một chút, không để bị nhiễm bệnh, cũng không nên làm cho người khác phát hiện, miễn cho mọi người phải khó xử ."
Thật là một lời nói có lý trí, nói nàng là một người vợ mô phạm cũng không đủ, hắn hừ lạnh một tiếng nói:"Cứ như vậy?"
"Chẳng lẽ ngươi muốn cùng ta ly hôn sao ? Đứa nhỏ đều còn nhỏ như vậy, ít nhất đợi cho các con lớn lên về sau rồi nói không được sao ?"
Không cần nhiều lời, hắn hiểu có nói cũng như không,lại không có kết quả gì, cũng không muốn nói gì thêm, vì thế hắn cầm áo ngủ chính mình mặc vào, lạnh lùng bỏ lại một câu:"Ta đi thư phòng ngủ."
Khi hắn xoay người rời đi cước bộ vô cùng thong thả, hy vọng nàng có thể đuổi theo hắn , hy vọng nàng có thể ôm lấy hắn nhưng là nàng không có.
Hai người cùng tồn tại dưới một mái hiên lại lại phân phòng mà ngủ, vợ chồng như vậy nên làm như thế nào đây?Có nên phóng tự do cho nhau không ? Nhưng đứa nhỏ là vô tội, tâm của hắn đã ở trên tay nàng, trừ phi nàng có thể yêu thượng hắn, nếu không cuối cùng vẫn là công dã tràng......
Chương 4
Kha gia một ngày bắt đầu từ bữa sáng, một nhà bốn người ngồi ở bàn ăn, ở mặt ngoài xem ra rất hoà thuận vui vẻ.
"Ba ba sớm !" Kha Hoằng Kiệt đối phụ thân chào hỏi, gần đây nhất ít nhìn thấy phụ thân, thanh âm của hắn đặc biệt nhảy nhót."Tạp phiến(đậu hủ) cho cha !"
Kha Khải Đường tiếp nhận tạp phiến tự chế từ con, hơi có điểm hoang mang, vừa mở ra mới thấy phát giác hôm nay là tiết phụ thân, nói thật ra hắn không có gánh vác tốt trách nhiệm bởi vì hắn đối đứa nhỏ không có đủ tâm lực.
"Cám ơn, làm rất được." Hắn trong lòng rung động, bỗng nhiên cảm thấy chính mình bị đánh bại bởi đứa nhỏ cũng vì gia đình này, hắn hẳn là lại cố gắng thử xem xem.
Được phụ thân ca ngợi làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Kha Hoằng Kiệt sáng hẳn lên, Kha Nhược Lan thì tại một bên tranh thủ tình cảm nói:"Con đem salad đều đã ăn xong rồi!"
"Ân, Nhược Lan thực là ngoan." Kha Khải Đường khó được mà cười nham nhở, hắn có được rất nhiều, tuy rằng cũng không đầy đủ.
Lí Thần Du lẳng lặng nhìn ba người bọn họ, trên mặt vẫn là nụ cười thản nhiên, ai cũng nhìn không ra đáy lòng nàng có thương tích hoặc là tiếc nuối hay không?
Ăn qua bữa sáng, Kha Khải Đường phải đi làm, qua kính chiếu hậu nhìn thân ảnh đưa tiễn của thê tử, mặc kệ tối hôm qua phát sinh chuyện không thoải mái gì, nàng luôn hiền thê lương mẫu điển phạm như vậy .
Nên làm như thế nào đánh vỡ mặt nạ bình tĩnh kia của nàng? Đêm không về nhà cũng vô dụng, uống rượu thâu đêm cũng không được, hắn phải thật tốt suy nghĩ một chút.
Cả một ngày này, Kha Khải Đường tâm không ở yên, thư ký Liêu Vĩ Kiều mang ly cà phê đã pha vào hắn vẫn là vẻ mặt mơ mơ màng màng không khỏi quan tâm hỏi:"Chủ tịch, ngài có khỏe không?"
"Ta không sao." Kha Khải Đường hồi phục tinh thần lại, bức chính mình phải chuyên tâm làm việc.
"Cơm trưa vẫn là giống như trước chứ ?" Gần nhất phu nhân chủ tịch cũng chưa đến đưa cơm trưa, Liêu Vĩ Kiều liền phụ trách công việc đưa cơm.
"Ân." Kha Khải Đường lo lắng một chút, quyết định hướng nhờ sự giúp đỡ của thuộc hạ, ai bảo hắn chính mình là cái người thất bại."Ta hỏi ngươi, như thế nào mới có thể làm cho một nữ nhân yêu thượng ngươi?"
Liêu Vĩ Kiều vừa nghe đương nhiên là trợn mắt há hốc mồm, nghĩ rằng chủ tịch cùng phu nhân có vấn đề gì đó ? Hay là chủ tịch có nhân tình ?"Xin hỏi chủ tịch là hy vọng phu nhân yêu thượng ngươi, hay là nữ nhân khác vậy ?"
"Đương nhiên là vợ ta !" Nữ nhân khác tính làm cái gì vậy? Thế giới này có ai có người vợ tốt như vậy so với hắn chứ ?
"Nam nữ trong lúc nào đó muốn nói đến luyến ái, trừ bỏ cho nhau sự hấp dẫn như tác dụng hóa học, còn phải thường xuyên tiếp xúc."
"Chúng ta ở cùng một chỗ." Kha Khải Đường rất lạnh nhạt nhắc nhở nói.
"Này không phải vấn đề về lượng, mà là vấn đề về chất." Xem ra chủ tịch ở phương diện này vẫn là người mới, Liêu Vĩ Kiều kiên nhẫn thuyết minh:"Các ngươi có thường xuyên tâm sự nói chuyện phiếm không ? Ngươi có hiểu biết rõ yêu thích của nàng, ý tưởng của nàng không ? trao đổi Tâm linh có khi so với sự đụng chạm thân thể còn quan trọng hơn, nữ nhân đều rất chú ý đến cảm giác, ngươi đả động lòng của nàng thì đã thành công được một nửa rồi ."
Lời này nghe ra rất có đạo lý, nhưng nam nhân không được tự nhiên nhất thời không nghĩ thừa nhận chính mình có sai."Ta công tác bề bộn nhiều việc."
"Phu nhân không có đi làm, chủ tịch lại nhiều việc như vậy, không ngại đem nàng mang đến công ty, cũng không phải nói muốn các ngươi mỗi ngày đều phải cùng một chỗ, chỉ cần phu nhân một tuần đến hai, ba ngày, làm cho nàng hiểu biết rõ công tác của ngươi ngươi cũng có thể giúp nàng nhận thức nhiều hơn sử dụng nhiều tình tiết lãng mãn nhất định có thể đả động tâm của phu nhân."
"Ta sẽ lo lắng."
Liêu Vĩ Kiều coi như đã có kết luận, cười cười nói:"Vậy trước chúc chủ tịch tình trường đắc ý, mọi chuyện thuận lợi."
Cửa ban công bị đóng lại, Kha Khải Đường đi đến cửa sổ quan sát phong cảnh thành thị, đáy lòng là một trận ngọt ngào .