Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Gọi điện thoại cho mẹ, nếu không thể, ít nhất trong lòng bạn phải nghĩ về mẹ.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Khe hở hạnh phúc full

Khe hở hạnh phúc full Trang 2

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~24):

Đầu 2/24 3 >> Cuối





Em gái Tồn Ngải.



Gấp thư lại, Mặc Ân bật cười.



Tồn Ngải nói cũng không sai, Lã Mặc Ân anh thực sự là người không lương tâm gì cả. Nhưng cũng không thể trách anh được, ai bảo bộ dạng cô bé khi ấy lại 'siêu lớn" như thế, mập đến mức tay chân ngắn thành một mẩu, có thể lăn tròn trên đất.



Dù rằng anh vẫn còn có thể nhận ra giọng nói ngọt ngào của cô bé, dù rằng anh vẫn thích nghe cô bé gọi mình anh trai, vấn đề là, có đứa con trai học Tiểu học nào thích có một quả banh cứ lẽo đẽo sau lưng mình đây.



Nhưng Tồn Ngải rất kiên nhẫn, đi theo anh suốt ngày, luôn miệng gọi anh trai anh trai, khiến bạn học trong lớp đều cho rằng cô bé là em gái ruột của anh.



Trở về phòng, anh lấy bàn ủi, mở thư của cô ra, chờ bàn ủi ấm lên một chút mới ủi thẳng lá thư, sau đó đặt vào một chiếc hộp gỗ có hoa văn tinh xảo. Nơi đó, anh giữ mười bảy phong thư.



Mười bảy phong thư, mười bảy tháng, cô bé đã rời đi lâu như vậy rồi, nhưng dáng vẻ của cô, giọng nói của cô, cách cô làm nũng vẫn hiện lên rõ ràng trong trí óc anh như thế.



Lấy một bộ quần áo đơn giản trong tủ, Lã Mặc Ân vào phòng tắm, mở vòi hoa sen.



Nước ào ào chảy xuống, chỉ một thoáng sau mái tóc đen của anh đã ướt đẫm, chảy xuống cơ bắp rắn chắc.



Năm ấy...cũng là một ngày trời đổ mưa, anh lớp sáu tiểu học, Tồn Ngải lớp bốn, nước mưa xối lên khiến hai người ướt nhẹp như chuột lột. Lần đầu tiên cô bé vào nhà của anh, trở thành một phần trong nhà, cả bố mẹ lẫn các anh trai đều rất thích cô bé, thích giọng nói ngọt như mật, thích tính cách hoạt bát sáng sủa kia.



Mặc Ân là một người rất coi trọng hình tượng, sao lại có thể cho phép một trái banh cứ lăn qua lăn lại sau lưng mình được. Con đường anh đi cũng không phải là nghiệp diễn hài, huống chi mấy bạn học còn hay cười nhạo hỏi: "Em gái cậu ăn cái gì để lớn thế, có phải ăn đồ thừa không?" Ghê tởm hơn, còn có người mang thức ăn thừa đổ vào hộp cơm của anh, bảo anh mang về cho Tồn Ngải ăn, bảo vệ tài nguyên thiên nhiên, bảo vệ Trái đất.



Sau khi không thể chịu nổi nữa, Lã Mặc Âm túm Tồn Ngải ép vào toi­let, cay độc nói với cô. "Tôi không làm nghề chăn nuôi, người giống lợn không được đi phía sau tôi nữa, cút." Miệng Lã Mặc Ân rất độc, từ nhỏ đã có tiềm chất làm luật sư.



Tồn Ngải hơi há miệng ra, trơ mắt nhìn Lã Mặc Ân xoay người rời đi, còn ngây ngốc nghiên cứu cái gì gọi là nghiệp chăn nuôi trong óc. Heo và Trữ Tồn Ngải thì có gì liên quan tới nhau đâu?



Tồn Ngải tìm hiểu mới biết anh ngại cô quá mập. Lòng tự trọng của con gái hơi bị tổn thương chút xíu, nhưng mà cô thực sự siêu yêu anh trai, vì thế đã hạ quyết tâm. Tuần đầu tiên từ hạn chế kẹo đường, tuần thứ hai ép bỏ trà sữa trân châu, tuần thứ ba buông tha bánh ngọt...Hiệu quả của phương pháp này có vẻ chậm, nhưng mà cái cổ vốn biến mất nhiều năm của Tồn Ngải cũng dần dần xuất hiện.



Tính cách của Tồn Ngải có một sự cố chấp không thể giải thích được. Tỉ dụ, cô bé biết rõ lòng tự trọng bị tổn thương, nhưng dù như thế nào cũng lẽo đẽo sau lưng Lã Mặc Ân, mỗi một tiếng đều gọi anh trai không ngừng.



Mặc kệ Lã Mặc Ân thực nổi điên, mặc kệ việc anh khó chịu vì có một đứa con gái đầu heo óc lợn đi sau mình, nhưng cũng không biết vì sao, anh thực sự thích Tồn Ngải gọi mình là anh trai.



Cho nên...thôi tùy con bé vậy.



Hôm nay lúc tan học, trời đã bắt đầu nổi gió, mưa bụi quất lên cửa sổ phòng học. Lã Mặc Ân vô cùng miễn cưỡng đi tới cổng trường, phát hiện cô nhóc Tồn Ngải vốn tan học sớm hơn mình đang đứng ở đó, anh bỗng chốc lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan.



Vừa thấy Lã Mặc Ân, hai mắt cô bé tỏa sáng.



Mặc Ân liếc nhìn một cái. Nói thật, cho dù đã thấy cổ, nhưng Tồn Ngải vẫn rất mập, chỉ có đôi mắt là nhìn được, vừa đen vừa sáng, tròn tròn to to. Tình cách Tồn Ngải hòa thuận vui vẻ, mỗi khi cười hai hàng chân mày cong cong, giống như bây giờ vậy.



"Anh trai." Tồn Ngải vẫy vẫy tay, anh bung dù đi đến cạnh cô.



"Không mang ô theo?"



Giọng điệu lạnh lùng, Mặc Ân đang chuẩn bị bước vào tuổi dậy thì, nội tiết tố trong người thay đổi khiến tính tình có chút khó chịu, khẩu khí có chút bực dọc, may mắn là Trữ Tồn Ngải không hề để ý.



"Lúc sáng em đến trường muộn lắm, cả ô, cả áo, cả bữa trưa cũng quên mang theo mất luôn." Tồn Ngải chu miệng lên, ngẩng đầu nhìn không trung, hai miếng thịt ở bên miệng ép nhau.



Được rồi, Lã Mặc Ân thừa nhận, thật ra miệng của cô bé cũng rất xinh, hồng hồng mềm mềm giống búp bê, nhưng nếu không có hai cục thịt hai bên sẽ nhìn vừa mắt hơn nhiều.



"Giữa trưa chưa ăn cơm."



"Đúng vậy, em sắp chết đói." Cô bé sờ bụng mình, nơi đó có ba lớp thịt, rất giống mấy búp măng.



"Yên tâm, mỡ nhiều như vậy không đói chết được." Lã Mặc Ân nhìn thoáng qua cái bụng của Tồn Ngải.



Tồn Ngải bé nhỏ không hiểu được lời châm chọc kia, tiếp tục đáp lời.



"Anh, giờ anh về nhà hay đi học thêm?"



Học sinh lớp sáu chuẩn bị lên Trung học, tất cả mọi người đều bị dồn đi ôn tập. Vừa nghe đã cảm thấy cái gọi là Trung học kia thật sự rất đáng sợ.



"Về nhà, tối nay không có tiết." Mặc Ân hất cằm lên, nhìn qua sống mũi nói chuyện.



"À, vậy anh...bái bai nha." Cô bé vươn năm ngón tay vẫy vẫy với anh, trên mặt lại là nụ cười với hàng mày cong cong.



"Bái bai cái đầu, tôi đưa về." Nói xong, anh kéo tay Tồn Ngải. Thực không có cách nào khác, ai bảo giọng gọi 'anh trai' của Tồn Ngải lại lọt tai như vậy.



"Không cần đâu, lát nữa em mới đi." Tồn Ngải tránh tay anh.



Ôi? Bản thiếu gia đây dễ gì tốt được một lần với cô, cô còn không thức thời hiểu chuyện? Lã Mặc Ân trừng mắt nhìn cô bé đang giãy ra: "Là thiểu năng hay là ngu đây?"



"Thiểu năng, ngu..." Hai cái này có gì khác nhau không? Tồn Ngải ngẩng đầu nhìn. Mới lớp sáu, so với bạn học anh trai đã cao hơn nửa cái đầu, hại cô ngẩng lên nhìn đến đau cả cổ.



Lã Mặc Ân tức giận: "Mây dày như vậy mưa rất lâu, không thể tạnh sớm được."



"Em quên mang ô với mang bữa trưa đến trường, cũng quên cầm chìa khóa nhà theo. Nhà của em không có chỗ trú mưa đâu, cho nên em ở đây đợi mẹ tan sở đón. Anh, anh về trước đi, chín giờ mẹ em tan sở rồi." Tồn Ngải cười trả lời.



Đúng là đồ ngu, bây giờ mới bốn giờ, cô định đứng ở hành lang bé xíu này đến năm tiếng đồng hồ? Nếu mưa càng lúc càng lớn, nhất định cái chỗ bé như lỗ mũi này không thể ngăn mưa được, hiểu chưa!



Gia đình Tồn Ngải đơn thân, cô bé không có cha, mẹ phải đi làm việc kiếm tiền. Sáng tám giờ đã đi làm, chín giờ tối tan sở, bữa tối của cô bé thường phải chờ cho đến khi mẹ về mới có thể ăn. Trước kia, mẹ Tồn Ngải chất trong nhà một đống đồ ăn vặt, mà những thứ ăn này có năng lượng rất cao, bây giờ lại tạo nên cục mỡ như thế này đây.



Mặc Ân liếc mắt nhìn. Giữa trưa Tồn Ngải chưa ăn cơm, mà bữa tối phải đến chín giờ mới ăn được, lại đứng thêm mấy tiếng dưới trời mưa, đến lúc đó không ngất xỉu mới là lạ.



"Đi, đến nhà của tôi chờ mưa tạnh." Quyết định này, anh thực không cam tâm.



"Đi nhà anh trai nha!" Woa, hai mắt Tồn Ngải phát sáng lấp lóa. "Được nha, được nha." Tồn Ngải chui vào ô của Mặc Ân, cười hi hi cầm hộ anh túi cơm.



Ánh mắt sáng trong như thế, khiến sự khó chịu trong lòng cũng thành hư không.



"Trong túi còn có bánh bích quy." Mặc Ân nói.



Bà Lã là một người phụ nữ gia đình tiêu chuẩn. Chăm con cái, làm việc nhà, thi thoảng lại nướng bánh quy, làm bánh mì. Biết chuyện trong nhà Tồn Ngải, mỗi lần nướng bánh bích quy hay chuẩn bị thức ăn sáng đều làm thêm một phần cho cô bé. Cho nên thịt béo của Tồn Ngải cũng do một tay tạo nghiệt của bà Lã.



Bụng Tồn Ngải đã kêu ọc ọc từ lâu, không hề khách sáo gì, bắt đầu lục lọi tìm kiếm trong chiếc túi to kia.



"A, tìm được rồi!" Cô mở ra hộp giữ thức ăn, vừa đi vừa nhai: "Là vị việt quất. Anh, anh có nói cảm ơn với cô Lã giúp em không đó. Cô Lã làm bánh bích quy rất ngon nha, mẹ em cũng thích lắm luôn."



"Có." Thấy cô bé thỏa mãn, Mặc Ân không nhịn được cũng mỉm cười theo.



"Anh, cô Lã là mẹ tốt nhất trên đời này nha, em rất thích cô, nếu cô cũng là mẹ của em thì tốt biết bao."



"Mẹ rất dữ à?" Mặc Ân nhíu mày hỏi lại.



"Không có đâu, nhưng mẹ em rất bận rộn, không có thời gi­an đâu mà chơi với em." Càng không có thời gi­an nướng bánh bích quy, nhưng Tồn Ngải rất hiểu chuyện, biết mẹ vô cùng yêu thương mình, biết hai mẹ con phải chăm sóc cho nhau, nâng đỡ cho nhau, nương tựa nhau cả đời.



Ngón trỏ anh dí vào đầu Tồn Ngải rồi nói: "Ngốc à, cũng không phải là trẻ con ba tuổi con muốn mẹ chơi cùng."



Tồn Ngải nghĩ nghĩ, gật đầu cười trả lời: "Biết rồi mà, Tồn Ngải lớn lên không cần mẹ chơi cùng nữa. Nhưng mà...anh, anh phải luôn chơi với Tồn Ngải nha."



Mặc Ân không hề nghĩ ngợi đáp: "Đợi khi ốm xuống rồi tính sau."



Trên quãng đường về nhà, mỗi người một câu, tán gẫu không ngừng.



Vừa đi được một nửa, mưa đột nhiên lớn hơn, chiếc ô nhỏ như thế không thể che hết được một cậu trai cùng một con heo con. Mặc Ân túm Tồn Ngải đến dưới ban công một ngôi nhà gần đó chờ mưa tạnh. Tồn Ngải kéo kéo tay áo của anh: "Anh, vì sao không đi nữa?"



"Mưa rất lớn, nếu đi tiếp sẽ ướt đồ hết."



"Có sao đâu chứ? Chỉ cần về nhà là được mà. Cô giáo đã dạy chúng ta cần phải luôn dũng cảm đi tới, không thể chỉ vì một chút thử thách nho nhỏ mà dừng lại."



Từ bé Tồn Ngải chính là người không để ý đầu đuôi gì, cứ thế mà tiến lên phía trước. Cô không sợ phải mạo hiểm, không sợ vấp ngã, không sợ chết, chỉ sợ anh trai không để ý tới mình mà thôi.



"Chuyện này có liên quan gì tới dũng cảm?" Mặc Ân liếc nhìn Tồn Ngải một cái. Mặc Ân khác với Tồn Ngải, luôn thích tính toán sâu xa kỹ lưỡng, nếu chắc chắn rồi mới hành động.



Sau này anh mới hiểu được một điều, đúng thật chuyện này chẳng liên quan gì đến việc dũng cảm, nhưng lại liên quan tới việc cô bé này yêu mưa đến thế. Nếu anh không kiên quyết mang Tồn Ngải về nhà, nhất định sau khi anh về, Tồn Ngải sẽ chui vào công viên hưởng thụ một lần tắm mưa đã đời.



"Ướt thì ướt, có gì đâu mà? Dù sao về nhà cũng phải tắm rửa thôi."




Nói xong, cánh tay heo mập mạp của Tồn Ngải túm lấy tay anh, chỉ thoáng sau đã nhảy vào màn mưa dày đặc, vừa ca hát vừa cười, thanh âm ngọt ngào trong veo.


Đầu 2/24 3 >> Cuối

Nhập trang (1~24):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
Ring ring