80s toys - Atari. I still have
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Đừng quá mong đợi điều gì đó xảy ra, thà để bị bất ngờ còn hơn để bị thất vọng vì hi vọng quá nhiều

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Ký ức độc quyền full

Ký ức độc quyền full

Bạn đang bắt đầu đọc với
15000 ký tự / trangNhập trang (1~46):

Đầu 2 >> Cuối-46


 Ký ức độc quyền  full






Tác giả: Mộc Phù Sinh



Nguồn: Nam Cung Điệp Y

Dịch giả: Gia Gia



Chương 1: Hải Ly tiên sinh vs A Đồng Mộc tiểu thư

Hôm nay thi hai môn, sáng Khái luận Tư tưởng Mao Trạch Đông, chiều Pháp luật đại cương.

Trước đó tôi đã cực khổ đi thỉnh giáo hết toàn bộ đáp án của phần câu hỏi ôn tập, chép lại một lần, rồi mang thu nhỏ, thu nhỏ xong về phòng lại cắt thành kiểu đậu hủ khô, rồi lại mang đi in. Đi đi lại lại, tất bật cả một ngày, thật sự là còn siêng hơn những người nước tới chân mới nhảy, sáng mai thi tối nay mới cày.

Khi nhận được đề thi, tôi chợt mừng đến muốn khóc, công sức thật là không phụ lòng người mà, hôm qua khi chép đáp án, tôi cũng đã thầm ghi nhớ đại khái một vài kiến thức trong đó. Tâm trạng của ta đây đột nhiên rất đẹp, vừa định cất tờ giấy đó đi thì chợt cảm nhận được một ánh mắt nồng nhiệt đang nhìn về phía mình.

"Tiết Đồng, cho mượn đi." Chung Cường, người ngồi kế tôi, cách nhau một đường đi đã nhỏ nhẹ nài nỉ, "Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp bồ đề đó."

Tôi nhìn nó, rồi lại nhìn đồ trong tay, cắn răng, đưa nó vậy, "Nhớ trả tôi đấy."

20 phút sau khi phát đề, cô La giám thị gác thi cầm tờ đề Mao lên, bắt đầu trầm tư, sau khi trầm tư, ánh mắt bắt đầu phiêu bồng, rất rõ ràng, cô giáo La đã bắt đầu bay vào cõi tiên, thế là phòng thi cũng đi vào một giai đoạn hoàng kim để... quay bài. Gan của mọi người dần dần to lên, mạnh ai xuất chiêu nấy.

Bạch Lâm ngồi sau lưng tôi sáng sớm hôm nay đã chạy vào phòng dùng bút chì ghi bài lên bàn, giờ đây cũng đang hí húi mà chép. Chung Cường ngước lên nhìn cô La, rồi mới thò tay vào túi tìm a tìm, sột soạt nửa ngày trời, cuối cùng cũng mở miếng giấy nhỏ mang sứ mệnh đặc biệt đó ra. Tôi không thèm nhìn dáng vẻ khờ khạo của nó nữa, cắn cắn đầu bút, đôi mày nhíu lại, bắt đầu nghiêm túc suy ngẫm tinh túy trong tư tưởng của chủ tịch Mao vĩ đại.

Một lúc sau, tôi nghe thấy Chung Cường ngồi ho, còn là không ngừng ho, vừa ngước đầu lên thì đã thấy hắn liên tục nháy mắt với tôi. Tôi cúi đầu nhìn xuống theo mắt hắn - tờ giấy cho hắn mượn cứu mạng đã bị gió thổi xuống chân bàn bên tôi, nằm hiển hách trên đường đi.

Một tờ giấy in đầy những chữ còn nhỏ hơn con kiến, để tiện lợi, tôi đã in hết đáp án của hai môn thi trong ngày hôm nay, mặt trước "Khái luận Mao", mặt sau là "Pháp luật", chỉ to cỡ một phần hai đĩa CD. Giờ đây, tôi nhìn tờ giấy đó, lòng hơi đau. Ngước mặt lên liếc Chung Cường một cái, tên này chép có cái đáp án mà cũng không xong, còn làm rớt xuống đất nữa. Tôi tức giận khom lưng móc lên, khều một lần không tới, lần thứ hai tôi khom thấp hơn nữa, và một bàn chân đã đạp lên đó. Tôi xót xa kéo một góc của tờ giấy, hạ thấp giọng nói: "Bạn à, đạp lên đồ của tôi rồi kìa." Người này thật là không biết điều, nộp bài thì nộp bài đi, muốn đi thì nhanh lên, suýt làm hỏng việc của tôi. Thế nhưng, cái chân đó vẫn không nhấc ra.

Tôi lại nói: "Bạn à." Nói xong, tôi vốn định ngước lên nhìn đối phương, nhưng góc nhìn quá lớn, cổ chỉ ngẩng lên được một nửa, không thể nhìn được phần phía trên đầu gối. Nếu không phải vì cô giáo còn ngồi trên kia, đổi lại là ngày thường tôi thật không dám bảo chứng tôi không cắn người này. Chung Cường ở bên kia lại ho, ho rồi lại ho.

"Này." Tôi bực rồi. Người này không thể chỉ vì có đôi chân dài thì cứ đạp mãi đồ của tôi không chịu đi chứ.

Bạch Lâm cũng bắt đầu ho.

Tôi bồn chồn rồi, trường đâu có dịch cúm đâu, sao mà ai ai cũng ho chung với nhau thế này, rắp tâm muốn cô La phát hiện tôi rồi chăng? Chính ngay lúc này, bàn chân đó đã dời ra, tôi mới có thể lấy nó lên, vừa định thở phù thì ngờ đâu, chủ nhân của đôi chân đó đã khom lưng ngồi xổm xuống. Tiếp đó, gương mặt của một chàng trai trẻ từ từ lọt vào tầm nhìn của tôi. Nhìn bộ mặt đột nhiên phóng to trước mắt mình, não của tôi nhất thời phản ứng không kịp. Người đó cười tươi một cái, chỉ vào thứ đang nắm trong tay tôi, nói rất thân thiện: "Trò à, trò đang cầm gì trong tay thế?"

Lời vừa dứt, thẻ công tác treo trên cổ người đó cũng lắc lư rủ xuống theo, ba chữ to tướng in trên thẻ tức thời khiến tôi tối tăm mặt mày - Tuần tra viên.

Chung Cường thấy tình thế này, lập tức đứng dậy nộp bài, sau đó biến khỏi phòng thi với tốc độ nhanh nhất. Tôi nhìn thầy, rồi lại nhìn hình bóng đã biến mất của Chung Cường, cuối cùng nhìn xuống thứ đang nắm trong tay mình, miệng hơi mở ra nhưng rồi vô ích, đã bị bắt ngay tại trận thế này, chẳng biện bạch gì được nữa. Tôi kinh hoảng, và rồi thấy xấu hổ, tiếp đó bắt đầu trực diện cuộc đời thê lương, cuối cùng lại biến thành cái khí thái đại nghĩa lẫm liệt, quên mình vì nghĩa. Vốn dĩ thứ đó rơi dưới đất, người xung quanh không ai chịu nhận là xong chuyện, sự thể rồi sẽ được giải quyết qua loa. Nhưng người này lại cứ chọn ngay cái thời cơ bắt quả tang để mà bắt tôi, tôi thật là còn oan hơn cả Đậu Nga mà.

(Đậu Nga: là người phụ nữ điển hình chịu áp bức bóc lột vào thời phong kiến trong một vở kịch của Quan Hán Khanh)

...

"Còn không cam tâm?" Trong văn phòng, thầy tuần tra cười cười hỏi tôi.

"Hơi hơi." Tôi lạnh lùng.

"Cái này không phải của em?"

"...Phải." Tôi viết đấy, tôi in đấy, tôi cắt đấy.

"Không phải do em mang vào phòng thi?"

"...Phải."

"Vậy thì em đừng nói với tôi, em vốn dĩ định quay bài nhưng trước khi làm bài lương tâm em đột nhiên thức tỉnh, rồi em quyết định làm người lương thiện, rồi em đã tốt bụng cho bạn em mượn, kết quả là bạn em đã bất cẩn để nó rơi xuống chân em, và lúc này tôi đã xuất hiện..." Nam nhân nhướn đôi mày lên, "Trò à, lời thoại thế này trường chúng ta hết phong trào lâu rồi."

Mặt của tôi từ đỏ tím biến thành xanh đen, người này đã nói một hơi toàn bộ những gì tôi muốn nói. Tôi hít sâu, thế gian này sao lại có một người thầy như thế chứ? Lại còn để tôi nhìn thấy hắn tỏ ra cái thái độ nhàn hạ đắc ý, nóng càng thêm nóng, tôi thật sự muốn xông tới bóp chết hắn.

Trước khi đi, tôi nóng hừng hực mà quay đầu lại: "Thầy!" Đã xem cái chết như về với cát bụi.

"Ừm, còn có gì muốn nói?"

"Làm phiền thầy trả nó cho em."

"Để làm gì?" Nam nhân hỏi tự nhiên.

"Chiều nay thi Pháp luật đại cương em còn phải dùng." Tôi đáp.

Tôi nghe thấy tiếng "lạch bạch" phát ra từ ngoài cửa, đại khái là Bạch Lâm đứng bên ngoài nãy giờ bị vấp té rồi.

Ngờ đâu nam nhân không hề giận dữ, trái lại còn mỉm cười một cái, dùng cằm chỉ về tội chứng trên bàn và nói: "Lấy đi đi. Nhưng mà, trò này, chiều này em có muốn quay bài thì phải chọn cách tốt hơn, mang giấy là cách ngu nhất."

Tôi: "..."

Bạch Lâm: "..."

Ngày này qua ngày khác, đến khi tất cả các môn đều đã thi xong, tôi vẫn không bị thầy phụ đạo gọi tên, cũng không nhận được bất kỳ thông tin xử phạt tôi từ trong khoa. Trời sinh tôi ra vốn đã ít hơn người khác một sợi thần kinh, dần dần rồi tôi cũng chẳng để chuyện này trong lòng nữa, về đến nhà, ăn ngon ngủ yên, cố để mập lên một chút, nhiệt liệt chào đón năm 3 giá lâm.

...

Dưới chỉ định của kế hoạch chiêu sinh của Bộ giáo dục, lượng chiêu sinh của đại học A ngày một tăng lên, ngôi trường cũ sớm đã không đủ chứa nữa. Do đó nhà trường đã sắp xếp cho sinh viên năm 1, 2, 3 học ở cơ sở khu Tây mới xây lên, đến năm 4 hoặc khi lên nghiên cứu sinh thì mới được về cơ sở chính. Khu Tây nằm trong một tiểu trấn cách trung tâm thành phố mấy chục kilomet, xung quanh đều là ruộng đất. Do đó, đừng nói là dạo phố, cho dù là tìm gì đó để giải trí cũng khó.

Phòng ký túc của chúng tôi có bốn người: tôi, Bạch Lâm, Tống Kỳ Kỳ và Triệu Hiểu Đường, hơn nữa chúng tôi còn học chung một lớp. Hễ đến cuối tuần sau khi ăn tối xong, tôi sẽ cùng Tống Kỳ Kỳ ra ngoài trường xem phim. Cái được gọi là rạp chiếu phim ở đây, kỳ thật chỉ có một phòng chiếu, và chỉ chiếu bản lậu, không có bản gốc. Cho nên nếu muốn xem phim điện ảnh mới thì phải chịu trễ hơn trong trung tâm rất nhiều ngày. Nhưng vé thì chỉ có 8 đồng nhân dân tệ, nếu ta có một trăm đồng thì có thể làm thẻ thành viên, vé chỉ còn 5 đồng, giá cả như thế là vô cùng hấp dẫn. Nhưng tôi và Tống Kỳ Kỳ không có thẻ, song chúng tôi cũng xót cho ba đồng có thể không trả đó.

"Cháu mua hai vé 7 giờ." Tống Kỳ Kỳ đưa vào trong 20 đồng.

"Có thẻ không?" Bà thím hỏi.

"Có, có." Tống Kỳ Kỳ quay đầu lại nháy mắt với tôi: "Tiểu Đồng, thẻ của cậu đâu?"

"À." Tôi mở túi ra, giả vờ lục lọi ví tiền.

"Nhanh lên, có mang không?" Tống Kỳ Kỳ hỏi.

"Ây da!!! Hình như quên mang rồi." Tôi la lên.

"Hả, vậy phải làm sao đây?" Tống Kỳ Kỳ thở dài, và thu lại 20 đồng.

"Thì đành không xem thôi." Tôi nói.

"Haiz..." Tống Kỳ Kỳ lại thở dài.

"Dì ơi." Tôi bước tới trước nhỏ nhẹ nói, "Dì ơi, tụi con có làm thẻ đó! Nhưng mà hôm nay quên mang rồi, dì bán cho tụi con hai vé thành viên đi ạ."

Bà thím bán tin bán nghi: "Thật chứ?"

"Thật ạ, hôm nay con quên mang rồi." Tôi vội vàng gật đầu, nhìn đối phương với vẻ mặt đáng thương, "Nếu chạy trở về lấy thì không kịp giờ chiếu nữa. Một tuần tụi con chỉ có hôm nay là có thời gian thôi, những bữa khác đều phải tự học, chăm chỉ học hành đó ạ. Tiền sinh hoạt của con một ngày chỉ có 10 đồng, nếu có thể tiết kiệm 3 đồng một vé xem phim thì cũng đủ cho con mua thêm một phần thịt rồi..." Tôi nói như sắp khóc vậy.

Bà thím nhìn tôi, "Cô nhóc đúng là gầy thật. Thôi được, lần sau nhớ mang đấy."

Tôi cầm vé quay đầu lại nhìn Tống Kỳ Kỳ, lén V một cái Victoria.

Cách này dùng N lần, lần nào cũng thành công. Về sau, chỉ cần bà thím đó nhìn thấy chúng tôi, thì chẳng cần hỏi thẻ nữa, bà sẽ nói với người bên cạnh: "Hì, cô nhóc này tôi quen, thành viên ruột rồi."

Trong cái mùa lá cây vẫn còn hết sức lưu quyến cành nhánh này, tôi đã bước vào năm 3. Học kỳ này có một môn tự chọn bắt buộc phải học mà chúng tôi đã trông mong từ lâu - Ngoại ngữ 2. Học viện ngoại ngữ A chia năm chuyên ngành: Anh, Nhật, Đức, Nga, Pháp, do đó ngoại ngữ hai của chúng tôi chỉ có thể chọn giữa Nhật, Đức, Nga, Pháp. Những năm nay, tiếng Nhật tiếng Pháp rất thịnh hành, làm cho người chọn Nhật ngữ và Pháp ngữ trong khoa Anh cũng đặc biệt nhiều, nhiều lúc phòng học không đủ chứa, trường còn phải mở thêm lớp.

Phòng bên phải ký túc chúng tôi là sinh viên khoa Nhật, trong đó có một người là bạn đồng hương với Tống Kỳ Kỳ, ngày nào cũng chạy qua nói sư huynh
nào đó khoa họ học tiếng Nhật xong đã giỏi thế nào, vào làm trong công ty vốn của Nhật cuộc sống thoải mái ra sao.

"Haiz, thật ra đấy, tôi cảm thấy ban đầu các cậu không nên chọn khoa Anh." 'tiểu Nhật ngữ' lại bắt đầu thở dài.

"Tại sao?" Tống Kỳ Kỳ hỏi lại.

"Chỉ cần là người có học thì cũng đều biết, học cái này ra thì làm được gì."

Tống Kỳ Kỳ tính tình dễ chịu, chỉ cười cười qua chuyện.

"Sư tỷ mới tốt nghiệp năm ngoái của chúng tôi, hiện giờ dịch truyện manga Nhật cho người ta, nhiều tiền lắm đấy. Sau đó người ta cảm thấy giọng chị ấy hay, nên đưa chị ấy sang đào tạo ở Nhật, muốn để chị ấy lồng tiếng Hoa đấy."


Đầu 2 >> Cuối-46

Nhập trang (1~46):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON