Chính bản thân tôi cũng không xác định được khi anh ấy nói "Đến chỗ tôi đi.", tôi đã trả lời như thế nào. Hoặc giả lúc đó trái tim của tôi đã rối bời, bộ não rối như chỉ tơ, trông thấy anh ấy cũng như nhìn thấy ngọn cỏ cứu mạng. Hoặc giả vì trước đây tôi chưa từng chối từ lời đề nghị nào của anh ấy. Hoặc giả... trong lòng tôi đích thật đã trông mong như thế.
Dẫu cho suy nghĩ vẫn mãi vấn vương, nhưng tôi đích thật đã ngủ một giấc rất êm đềm.
Sáng hôm sau thức dậy nhìn điện thoại, tôi nhất thời muốn khóc thét cả lên. Vội vã ngồi dậy đi đánh răng rửa mặt.
"Vội vậy sao?" Mộ Thừa Hòa đặt tờ báo xuống và hỏi.
"Ừm." Tôi bỏ đồ vào túi xách, "Người ta hẹn em phỏng vấn lúc 10 giờ. Sắp trễ rồi."
"Tôi lấy sữa cho em uống."
"Không cần đâu, không cần đâu."
"Có cần tôi chở em đi không?"
"Em đi tàu điện ngầm là được, trạm dừng ngay chỗ đó." Nói xong tôi liền vút ra ngoài như một làn gió.
Vừa chạy tới khúc quanh của cầu thang thì Mộ Thừa Hòa vội vã chạy ra gọi tôi lại: "Tiết Đồng!"
Tôi ngước đầu lên, nhìn anh ấy đứng ở bậc thang thứ 11 từ dưới đếm lên.
Anh ấy lắc lư một thứ trên tay, "Cái này cho em." Sau đó, nhẹ nhàng thẩy nó xuống chỗ của tôi, chính xác vô cùng. Đó là một chiếc chìa khóa. Có lẽ vì không muốn để nó quá cô đơn chăng, Mộ Thừa Hòa đã móc thêm vào đó một con Doreamon. Tôi nắm chặt nó trong tay, nhìn anh ấy cười.
Công ty tôi đến ứng tuyển lần này là một công ty địa ốc, nhỏ hơn công ty lần trước khai trừ tên tôi. Phòng hội nghị có hai người đang ngồi, một nam một nữ, người phụ nữ lớn tuổi hơn. Hôm qua Bạch Lâm nói với tôi, công ty này thuộc dạng sản nghiệp gia tộc, thông thường thì tổng giám đốc, giám đốc, kế toán đều là người một nhà với nhau.
Sau vài câu hỏi thông lệ, vị giám đốc trẻ tuổi ấy lại đọc qua lý lịch của tôi một lần nữa rồi nói: "Biết tiếng Nga sao?"
"Tiếng Nga là ngoại ngữ hai của tôi."
"Thành thạo không?"
"Cũng được." Tôi lấy hết can đảm nói.
"Vậy hãy tự giới thiệu mình bằng tiếng Nga xem."
Nghe x
ong câu này, tôi ngớ người. Giảng viên hướng nghiệp dạy chúng tôi rằng, hãy mang tất cả những đặc điểm kỹ năng có liên quan đến mình viết thành ưu thế nổi bật. Tôi chỉ mới cho nó nổi một chút thôi mà, mới đây đã phải hiện nguyên hình rồi sao?
Bài tự giới thiệu được viết bằng tiếng Nga là do Mộ Thừa Hòa viết thay tôi hồi năm ngoái. Tôi cũng không có ý học thuộc long nó.
"Được chứ?" Người đó lại hỏi.
Đã leo lên lưng cọp rồi, tôi đành nghĩ đối sách thôi.
"Да." Tôi sực nghĩ ra một cách, bèn đọc một từ đơn.
"Gì?" Người đó hỏi lại, hiển nhiên là không hiểu gì.
"Có thể bắt đầu chưa ạ?" Tôi lập tức cười cười.
Đối phương gật đầu.
Sau đó tôi bắt đầu trả thuộc lòng một bài văn rất sâu sắc mà Mộ Thừa Hòa từng dạy. Trí nhớ của tôi rất tốt, anh ấy giảng bài đó xong, tôi đọc thêm vài lần là có thể nhớ được tám, chín phần.
Bài văn đó tựa là "Quê hương của tôi - Bắc Kinh".
Để tăng thêm mức độ khả tín, tôi đổi hết những chữ "Bắc Kinh" trong bài thành "Thành A".
"Мойроднойгород.Яродиласьивырославгороде......"
Về đến nhà, tôi ngồi trên sopha kể lại toàn bộ câu chuyện sáng nay cho Mộ Thừa Hòa nghe.
"Rồi sau đó?" Anh ấy rất hứng thú.
"Sau đó, thì em trả xong bài, rồi người đó nói với em, 'Tiếng Nga của cô lưu loát y như tiếng Anh vậy', còn bảo em lần sau đến phỏng vấn đợt hai nữa." Tôi cười ha hả.
Mộ Thừa Hòa cũng không nhịn được cười.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ấy, phát hiện anh ấy cứ mãi nhìn tôi, không nói tiếng nào.
Nhìn lâu như thế không khỏi làm tôi cảm thấy là lạ, bèn xoa xoa mặt của mình, "Mặt em bị dính gì sao?"
"Không có." Anh ấy thu hồi lại đôi mắt thất thần của mình, quay mặt sang hướng khác.
"Thầy không tin sao?" Tôi nói, "Nếu thầy không tin, em diễn lại lần nữa cho thầy xem."
Thế là tôi khiêng một cái ghế đến ngồi ở trước mặt anh ấy, diễn lại toàn cảnh sáng nay.
Khóe môi anh ấy khẽ cong lên, rồi bắt đầu đọc cùng với tôi, mãi đến câu cuối cùng của bài: "Тамвсемнедорого." Sau đó, hai chúng tôi nhìn nhau và cười.
Vốn dĩ tôi còn lo lắng hai chúng tôi sống chung với nhau dưới một mái nhà như thế sẽ thấy gượng gạo, nhưng từ khi đọc xong bài văn đó, không khí lại trở nên hài hòa lạ thường. Ban đêm, tôi nằm trên giường nhớ lại cảnh tượng ấy, thấp thoáng cảm thấy như muốn nắm lấy gì đó nhưng lại không rõ đó là gì.
Mộ Thừa Hòa không hề nhắc đến Lưu Khải, thậm chí trong ngày bảo tôi đến đây ở, anh ấy cũng không hề hỏi, cho đến một bữa trưa, anh ấy chợt nói: "Không phải con gái đều thích dạo phố sao? Rất ít thấy em ra ngoài."
"Bên ngoài nóng quá." Tôi nói
"Cũng không ra ngoài với Lưu Khải?" Anh ấy gấp thức ăn, hỏi tự nhiên.
"Ờ..." Tôi khựng lại một lúc, sau đó cúi đầu nói nhỏ: "Anh ấy bị điều xuống huyện rồi." Tôi không nói với anh ấy chuyện chúng tôi chia tay.
"Sao không nói với thầy?" Bạch Lâm hỏi tôi.
"Mình cảm thấy... hình như chỉ có như thế mới có thể cảm nhận được sự bình đẳng giữa mình và anh ấy." Tôi nói
"Vậy công việc thế nào?"
"Khó quá! Chỗ mình thấy được thì người ta không thấy mình được. Người ta thấy mình được thì mình lại chê người ta."
"Từ từ thôi, đừng nóng vội. Có một câu danh ngôn thích hợp với cậu lắm."
"Câu gì?"
"Thành gia trước, lập nghiệp sau."
"...Cậu nhảm rồi đấy."
"Không thích à?" Bạch Lâm hỏi, "Vậy đổi câu khác hay hơn: Làm giỏi chi bằng khéo cưới."
"..."
"Còn việc này phải nói với bạn."
"Gì?"
"Sư huynh nói, hôm qua anh ấy gặp Lưu Khải ở ngoài đường."
"Ồ."
"Anh ấy thấy Lưu Khải đi cùng một cô gái." Nó nhìn nhìn tôi.
"Ừm."
"Trông khá thân mật." Nó sợ tôi không hiểu, lại bổ sung thêm.
"Ừm. Tốt lắm." Tôi nói tiếp
"Chia tay thật sao?" Bạch Lâm hỏi.
"Thật."
"Chẳng phải lần trước cậu nói cậu ta xin cậu suy nghĩ một tháng sao? Còn chưa đến một tháng mà."
Sau khi chính thức sống chung nhà với Mộ Thừa Hòa, tôi mới phát hiện anh ấy có rất nhiều thói quen mà tôi không biết. Ví dụ như khi làm việc, anh ấy vô cùng chuyên chú, có khi tôi ngồi ở bên cạnh nói chuyện với anh ấy cả nửa ngày trời, cuối cùng mới biết anh ấy chỉ lo tập trung vào công việc, không hề chú ý đến tôi. Đó là một trải nghiệm rất rất thất bại, thế mà lại thường xuyên xảy ra. Ví dụ như anh ấy rất kén ăn, món nào có vị ngọt ngọt sẽ đều được anh ấy ưa chuộng. Anh ấy thường xuyên làm việc đến nửa đêm. Thỉnh thoảng sẽ ngồi một mình trong bóng tối rất lâu, không nói tiếng nào. Tôi đã từng nhìn thấy khi đi vệ sinh ban đêm.
Lần đầu tiên khi nhìn thấy một bóng đen trên sopha, tôi đã mở đèn lên để xem kỹ. Ánh sáng rọi lên mặt của anh ấy, gương mặt ấy là cô đơn và lạc lõng đến thế, hoàn toàn khác với Mộ Thừa Hòa tươi cười hàng ngày, thấp thoáng như một con thú nhỏ bị hoảng hồn, song chỉ chớp mắt anh ấy lại trở về bình thường.
Từ sau lần đó, tôi không còn dám mở đèn một cách đường đột nữa.
Sau đó, chúng tôi cùng ngồi xem đài truyền hình, tôi chỉ vào Johnny Deep đang cười ở trong phim mà nói: "Tại sao có những người nhìn bề ngoài lại khác với con người thật của mình?"
Anh ấy chỉ xem phim, không lên tiếng.
Cảnh trong phim chuyển đổi, từ mặt biển mênh mông thành bầu trời bao la.
"Tiết Đồng, em có thích biển không?" Anh ấy hỏi.
"Thích chứ."
"Em nhìn đó, biển cả cho dù có bao sâu đi nữa, bề mặt của nó vẫn luôn tĩnh lặng." Mộ Thừa Hòa nói, "Trên đời này thứ sâu hơn biển chính là lòng người. Có lúc mỉm cười, không có nghĩa là mình không đau khổ, không sợ hãi, không tuyệt vọng."
Tôi ám chỉ anh ấy.
Và anh ấy, ám chỉ lại tôi.
Đột nhiên, tôi hiểu ra có lẽ tôi và Mộ Thừa Hòa là cùng một loại người. Vì thế mà anh ấy mới thu hút tôi như vậy.
...
Hôm sau trời mưa lâm râm, tôi vội vàng chạy về nhà, cởi giày, bỏ túi xách xuống rồi định xông ra sân thượng, ngờ đâu mới chạy được nửa đường thì phát hiện Mộ Thừa Hòa cũng đang ở nhà, giờ đây đang đứng ngoài lang cang, bên cạnh là một chậu hoa lan.
Vì trời đang mưa, không khí bên ngoài tươi mát lạ thường.
Khu ký túc xá này chỉ có một cây keo, cao đến mười mấy mét, lá cây um tùm, giữa một rừng ngô đồng như vậy trông nó đặc biệt cao. Nó đứng cách tầng lầu này rất gần, nhánh cây gần nhất giương dài đến bên sân thượng. Giọt nước trên chiếc lá đang chực chờ nhĩu xuống, tôi thấy Mộ Thừa Hòa giơ tay ra hứng giọt nước đó, gương mặt tinh nghịch, cánh tay còn lại thì thả tự do bên cạnh, ngón trỏ và ngón giữa đang giữ một điếu thuốc.
Mộ Thừa Hòa vọc những giọt nước mưa, hút một hơi thuốc lá rồi mới nhìn thấy tôi.
Anh ấy sững người.
Trái lại tôi cũng chợt thấy gượng gùng vì hành động nhìn lén của mình, vội vàng nói: "Thầy.... cứ tiếp tục."
Anh ấy cười tự nhiên, "Hôm nay thế nào?"
"Xui quá chừng." Tôi bất giác nhìn qua điếu thuốc trên tay anh ấy.
Mộ Thừa Hòa lập tức hiểu ý, đi trở về phòng khách dập tắt mồi thuốc. Trước đây tôi cứ tưởng gạc tàn thuốc này chỉ là để trưng bày.
"Em còn tưởng thầy không hút thuốc." Chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng ngửi thấy mùi thuốc lá trên người anh ấy.
"Thỉnh thoảng một hai điếu. Lúc đi dạy không hút." Anh ấy ngại ngùng, cười nói "Huống chi hút thuốc lá có hại cho sức khỏe."
Trong nhà đã hết thức ăn, do đó buổi tối chúng tôi cùng ra ngoài, tình cờ bắt gặp Lưu Khải. Cậu ấy đi xuống ở thang cuốn bên cạnh, còn tôi và Mộ Thừa Hòa thì đi lên. Một cô gái dáng người mảnh mai đứng cạnh cậu ấy, đang thỏ thẻ gì đó.
Ngay khi tôi nhìn thấy Lưu Khải thì cậu ấy cũng đã nhìn thấy tôi.
Tôi cười với cậu ấy, ngược lại Lưu Khải lại cảm thấy bất an, như muốn gọi tôi, song lại như có nghi kỵ, cuối cùng chúng tôi không ai gọi ai.
Buổi tối Lưu Khải gọi điện cho tôi, tôi đi ra sân thượng.
"Tiểu Đồng, anh..." Lưu Khải ấp úng.
"Em hiểu."
"Em hiểu chuyện gì?"
"Chúng ta không hợp nhau, hơn nữa chúng ta đã chia tay từ tháng trước rồi."
Cậu ấy thở dài, "Em biết hiện giờ anh bị điều đi chỗ khác, không biết có được về đây hay không, cục trưởng thường ngày cũng quan tâm anh lắm, con gái của ông ấy là sư muội của chúng ta, người cũng tốt, anh..."
"Lưu Khải, em không giận, thật đó." Tôi nói.
"Tiểu Đồng..."
"Chúng ta chia tay là vì người đó?" Lưu Khải hỏi.
Tôi im lặng.
"Xem ra anh vẫn là người phản ứng chậm chạp, đáng lẽ phải hiểu ra từ sớm hơn. Anh cứ tưởng rằng chỉ vì anh chưa đủ cố gắng, do đó mới chờ đợi đến khi em thật sự chú ý đến anh, nhưng... quá khó rồi." Lưu Khải nói.