XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Đôi khi chúng ta phải tự nhủ rằng mình không thể làm được điều gì đó. Không phải vì ta không thể, mà vì ta đã từ bỏ nó

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương full

Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương full

Bạn đang bắt đầu đọc với
15000 ký tự / trangNhập trang (1~23):

Đầu 2 >> Cuối-23


 Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương full









Tác giả : Mộ Hạ


Dịch giả : Hải Yến


Giá bìa : 82000 VNĐ


NXB : Văn Học


Kích thước : 13 x 20,5 cm


Số trang : 360 Trang


Ngày xuất bản : Tháng 4/2013


Giới thiệu nội dung


Tình yêu không thể diễn tả bằng lời, cũng không thể đo đếm được, những gì mắt thấy không nhất định là sự thực, chỉ khi cảm nhận bằng cả trái tim thì đó mới là tình yêu chân thực nhất...


Khắc khoải qua rồi, gặp được một chàng trai như Kỷ Nghiêm, đó chính là điều đẹp đẽ nhất trong cuộc hành trình sinh mệnh của tôi, tất cả những buồn đau đều biến thành cây kẹo ngọt năm màu trước mặt người ấy.


Ngậm nửa viên kẹo, ngọt ngào đến đau thương nhưng đó chính là tình yêu mật ngọt.








Chương 1


Hạ tuần tháng Sáu, tiết trời chính hạ nóng nực khó mà chịu nổi, nắng rọi chói chang xuống đỉnh đầu. Lúc này, kỳ thi tốt nghiệp trung học cơ sở vừa kết thúc, chẳng có lấy một hơi gió mát, không khí vừa nóng lại vừa khô.


Mấy đứa bạn thân chúng tôi vừa mới được giải phóng khỏi kỳ thi tốt nghiệp, quyết định tụ tập, đàn đúm một phen. Bên trong quán karaoke mát lạnh, cậu mập ôm mic gào rú bài Có chết cũng phải yêu, lại còn làm ra vẻ đang say sưa mê đắm lắm. Nói theo cách của cậu ta thì mỗi khi cầm mic lên, cậu ta chính là thần ca hát tái thế. Nghe xong câu này, tôi chỉ muốn lên đá vào cặp mông béo múp của cậu ta mấy phát.


Đương nhiên, tôi không dại gì mà xông lên. Có những chuyện đối với tôi chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Nhưng mà La Lịch Lệ thì lại là một đứa hoàn toàn theo trường phái hành động, chẳng nói chẳng rằng, tung ngay một cú đấm khiến cậu mập, đầu chếch lên bốn mươi lăm độ, ngã bổ nhào xuống sofa theo tư thế chổng vó cực kỳ thảm hại. Chiếc ghế đáng thương không ngờ còn bị đâm cho thủng luôn một lỗ. Trước cảnh tượng đó, đứa nào đứa nấy tức tốc rút lui, tránh xa cậu ta ra.


Đến lúc tiếng nhạc trong phòng hát lại vang lên, tôi ngã vật trong một góc sofa cười lăn lộn, cười đến nỗi chảy cả nước mắt.


Màn hình ti vi đang phát bài hát gốc, giọng nam trầm ấm cất tiếng ca: "Chia tay vì oán hận, tha thứ cho anh em nhé...". Cảm giác mê đắm thân quen hòa tan dần vào tận trái tim tôi.


Tôi hốt hoảng chỉ lên màn hình, hét lên với La Lịch Lệ đang đứng trước máy chọn bài: "La Lịch Lệ, mau lên, mau lên, chuyển sang bài khác ngay cho tớ".


La Lịch Lệ khinh bỉ liếc nhìn tôi: "Cậu nhìn lại mình đi! Kém cỏi đến thế là cùng! Thất tình thì có gì ghê gớm chứ? Bớt đi một gã Trần Tử Dật thôi chứ có phải trời sập đâu!".


Bị nó cứa đúng chỗ đau, trái tim tôi lại nhói lên, khuôn mặt Trần Tử Dật lại hiện lên trong đầu một cách vô thức. Dưới ánh nắng chói chang, chiếc áo sơ mi trắng, mái tóc màu hạt dẻ... và mỗi khi bật cười, đôi chân mày lại nhướng lên, chiếc mũi thẳng cùng với đôi môi mỏng khẽ nhếch, trông anh ấy rạng rỡ, mát lành như một cơn gió biển.


Tôi hít mạnh một hơi thật sâu, ngẩng đầu ngả lưng xuống sofa, tiện tay cầm một lon Sprite đã bật nắp lên tu một hơi dài.


Đã quá!


Một năm trước, vào bữa tiệc sinh nhật của tôi, Trần Tử Dật đã gọi cả đám người đến chúc mừng sinh nhật tôi. Trong quán karaoke, anh ấy nắm tay tôi hát một khúc tình ca trước mặt mọi người. Tiếng vỗ tay và huýt sáo trong phòng bùng lên như sấm dậy, mặt tôi đỏ lựng, nhưng Trần Tử Dật chỉ nhìn tôi cười. Sự ấm áp từ ánh mắt anh ấy truyền sang tôi nóng bỏng. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rõ anh ấy đã nói với tôi bằng giọng thật dịu dàng: "Thái Thái, anh muốn được nắm tay em mãi mãi".


Tôi rụt rè vân vê gấu áo, hỏi Trần Tử Dật: "Nếu có ngày em đi lạc mất thì sao?".


Anh trìu mến vuốt tóc tôi nói: "Ngốc ạ, chỉ cần em đứng yên tại chỗ không đi đâu hết, nhất định anh sẽ tìm thấy em". Đôi mắt anh lấp lánh như sao.


Tiếc thay, con đường đến với những điều tốt đẹp lung linh ấy quá đỗi xa xôi. Cuối cùng, hai chúng tôi vẫn lạc mất nhau khi còn chưa đi tới đích.


Vừa nghĩ đến Trần Tử Dật, toàn thân tôi bắt đầu nhức mỏi, lồng ngực căng ra, đỉnh đầu bị một luồng hơi nóng bừng lên xâm chiếm. Tôi nhìn kỹ lại lon nước trong tay mình, đúng là nước ngọt có ga mà, sao uống Spite tôi cũng say được nhỉ?


La Lịch Lệ ngồi bên cạnh lạnh lùng hừ một tiếng: "Thôi đi, Trần Tử Dật với cậu chia tay nhau được mấy tháng rồi, giờ cậu còn mong chờ gì ở anh ta nữa? Cũng chỉ có những đứa ngốc nghếch như cậu mới dễ bị gạt thế thôi".


"Tớ có ngốc đâu?"


La Lịch Lệ nhảy dựng lên: "Cậu còn chối à? Thế cậu nói xem, có ai ngốc đến mức bị bạn trai lừa xong lại còn bị cả máy ATM lừa nữa không?".


Ngay sau đó, tôi ngước nhìn trần nhà, nước mắt chan hòa. Nếu coi chuyện tôi bị Trần Tử Dật đá mà không hiểu vì sao là một trò hề, vậy thì việc bị cái máy ATM chơi khăm đúng là một bi kịch.


Thi xong, tôi mời mọi người đi hát karaoke. Hôm ấy, tôi định rút hai trăm đồng từ máy rút tiền tự động, kết quả tiền thì không thấy đâu, lại còn bị nuốt luôn thẻ. Sau lưng tôi còn cả một dãy dài đang xếp hàng chờ đến lượt mình, tôi chỉ còn biết ôm lấy cái máy ATM mà rên rỉ.


Chú bảo vệ khua tay quát: "Làm ồn gì ở đây? Nói cô đấy, cái cô đang rú lên như quỷ khóc sói tru kia kìa".


"Chú ơi, thẻ của cháu bị nuốt mất rồi..." Vẻ mặt tôi như đưa đám.


Chú bảo vệ ngẩn người, nhìn đồng hồ rồi nói: "Giờ này nhân viên đều nghỉ cả rồi, chắc nhanh nhất thì phải đến mai mới giải quyết được".


Vừa nghe nói thế, tôi liền xông lên, túm lấy tay áo chú bảo vệ: "Vậy còn thẻ của cháu thì sao? Nhỡ lát nữa cháu đi rồi cái máy ATM này lại nhả hai trăm đồng đó ra, thì chẳng phải cháu mất tiền oan ư?".


Chú bảo vệ cũng không biết phải xử lý thế nào. Còn tôi, mũi cay mắt đỏ, nước mắt tuôn như nước lũ. Tôi ôm lấy cái máy rút tiền khóc lóc thảm thiết: "Gian lận! Ngân hàng như thế này rõ ràng là hành vi gian lận!". Khóe miệng chú bảo vệ giật giật, mặt nhăn nhó, chú đành phải dán một mảnh giấy: "Máy bị lỗi, tạm ngừng sử dụng" lên trên chiếc máy ATM.


Cuối cùng tôi cũng bình tâm lại, quay người thì bắt gặp ngay ánh mắt oán hận của những người đang đợi rút tiền, chỉ biết cúi đầu chuồn đi cho lẹ.


Sau chuyện đó, tôi tự an ủi mình, cứ coi như là của đi thay người vậy, huống hồ chuyện này cũng chỉ là tạm thời. Tiền bị nuốt, nhưng hát thì vẫn phải hát chứ. Làm sao đây, tôi gom hết tiền lại còn chả đủ tiền đi xe! Trong cơn nguy khốn, tôi đành cúi đầu nhờ vả La Lịch Lệ.


La Lịch Lệ nhìn tôi hồi lâu, đột nhiên cất cao giọng: "Cậu nói xem, còn chuyện gì bi kịch hơn cùng lúc bị bạn trai đá và máy ATM lừa không?".


Tôi đau đớn quá, hai mắt lại đỏ au, nước mắt sắp trào ra. Tôi túm lấy tay La Lịch Lệ lắc lấy lắc để: "Loli (biệt danh của La Lịch Lệ), tại sao chứ? Tại sao? Tại sao ông trời lại bất công với tớ như vậy? Rốt cuộc thì tớ đã mắc lỗi gì?".


La Lịch Lệ nổi khùng gạt phắt tay tôi ra. Cô nàng đưa hai tay lên chống hông, gầm lên giận dữ: "Cậu định diễn bi kịch tình yêu đau khổ đấy hả? Cậu tưởng cậu là Quỳnh Dao chắc? Còn nữa, lần sau còn dám gọi tớ là Loli, tớ sẽ khiến cậu khỏi phải nhìn thấy ánh mặt trời luôn!".


Tôi lùi một bước, hình ảnh La Lịch Lệ trước mặt bắt đầu nhạt nhòa. Tôi lắc đầu thật mạnh: "La Lịch Lệ, hình như tớ hơi váng đầu".


La Lịch Lệ không thèm chớp mắt: "Hết váng đầu thì nhớ trả tiền karaoke cho tớ".


Tôi lập tức trợn tròn mắt nhìn cô nàng, cất tiếng cười nghe cực kỳ ngớ ngẩn: "Hi hi, yên tâm đi, tớ sẽ không quên đâu. Bây giờ tớ tỉnh táo lắm".


La Lịch Lệ đưa tay lên cốc đầu tôi: "Cậu tỉnh táo cái con khỉ. Tớ thấy cậu bị sốt đến lẩn thẩn rồi. Hồi xưa khi cậu bất chấp tất cả theo đuổi Trần Tử Dật, tớ đã từng khuyên cậu con gái mà chủ động quá, chắc chắn sẽ phải chịu thiệt thòi. Bây giờ, cậu ra nông nỗi này, đúng là đáng đời".


Bên trong phòng hát, màn hình ti vi không ngừng chuyển động, ánh sáng lập lòe, tôi nghe thấy tiếng La Lịch Lệ thở dài thật khẽ, lồng ngực tôi cũng run lên, trái tim sao chua xót. La Lịch Lệ đúng là La Lịch Lệ, luôn giội thẳng gáo nước lạnh xuống đầu tôi mỗi khi tôi choáng váng, khiến tôi tỉnh lại. Tôi hiểu chứ, đó mới là người thật lòng muốn tốt cho tôi. Chỉ là... có những lúc hồi ức quá rõ ràng chẳng khác nào đang tự giày vò bản thân vậy.


Tôi co người trên chiếc sofa, miệng khô ran, nhấc lon Sprite lên uống tiếp.


Dưới ánh đèn vàng mờ, ai đó đang cầm mic hát câu được câu chăng. Đám con trai, con gái hòa vào trong tiếng nhạc, dưới ánh đèn mờ ảo trông sao mà mê đắm.


La Lịch Lệ kêu lên: "Thái Thái, cậu điên rồi à? Vừa nãy cậu mập đã đổi nước ngọt có ga trong lon thành bia dứa, cậu nhạy cảm với cồn, nhấp môi là say đấy". Cô nàng vừa nói vừa giật lấy lon Sprite từ tay tôi. "Chết tiệt! Cậu còn uống nữa à? Lát nữa tớ biết đưa cậu về nhà thế nào đây?"


La Lịch Lệ còn chưa nói hết câu, đầu óc tôi đã trở nên mơ hồ. Tôi giơ cao lon nước trong tay lên, cười ngu ngơ: "Lịch Lệ, đừng dọa tớ chứ! Đây rõ ràng là Spite mà".


Tiếng nhạc át đi giọng nói của La Lịch Lệ, tôi chỉ thấy ánh sáng xanh, đỏ, tím, vàng ánh lên mặt cô nàng. Lúc tiếng nhạc chậm lại, tôi cũng nghe rõ La Lịch Lệ hét toáng lên: "Điền Thái Thái, người mà Trần Tử Dật thích không phải là cậu, cậu có hiểu không? Bây giờ người anh ta thích đã trở về, thế nên anh ta mới vứt bỏ cậu không thương tiếc! Đến bao giờ cậu mới tỉnh ra đây!".


Sở trường của La Lịch Lệ chính là khơi lên nỗi đau của người khác, mà cô nàng chuyên chọn những chuyện đau nhất để khơi ra.


Nụ cười trên môi tôi đông cứng lại. Tại sao đến cả việc tự lừa dối bản thân mình cũng khó khăn đến vậy? Như một ấm nước sôi trút lên trái tim tôi, vết thương trong tim bỏng rát. Có câu: "chó cùng cắn giậu", huống chi là người! Tôi đứng bật dậy, chỉ tay vào La Lịch Lệ, lớn tiếng: "Ai bảo không có Trần Tử Dật thì tớ không sống được? Nói cho cậu biết, La Lịch Lệ, cậu... cậu chính là một đứa Loli giả tạo".


Ai cũng có điều cấm kỵ của mình, nếu như điều cấm kỵ của tôi là Trần Tử Dật, thì với Lịch Lệ điều cấm kỵ nhất chính là kẻ khác gọi cô ấy là Loli. Tuy Lịch Lệ là một cô gái ngọt ngào, xinh đẹp, nhưng hễ là người thân của cô nàng, không ai là không biết cô nàng và hai chữ "Loli" kia lệch pha đến đâu. Cô ấy là ai chứ? Chính là người có thể khiến cậu mập ngã lăn quay chỉ bằng một cú đấm!


Tôi nói liến thoắng một hồi khiến cho máu nóng trong người sôi lên sùng sục,
nhấc lon nước tu liền một hơi, nói tiếp: "Còn nữa, Trần Tử Dật thì có gì hay ho chứ? Một thằng con trai chứ to tát gì? Hạng người đó tớ tiện tay vơ bừa cũng được một mớ".


La Lịch Lệ vẫn đang đắm chìm trong cơn sốc, tôi vội vàng nhảy khỏi sofa, xông ra ngoài.


Đầu 2 >> Cuối-23

Nhập trang (1~23):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON