XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Giá trị thực chỉ xuất hiện khi bạn đánh mất. Vì vậy hãy trân trọng.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Thành Thời Gian full

Thành Thời Gian full Trang 20

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 19 20/73 21 >> Cuối


n­nis, anh gật gật đầu nói "Chú cũng rất thích ten­nis, ngày mai, ngày kia cháu phải đi làm không? Thế thì tốt, chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau một chút " Tôi cười ha ha đồng ý, cũng không để trong lòng. Không ngờ anh lại làm thật.

Anh cũng đã hiểu, "Cháu cho rằng chú lại nói khách sáo với cháu, làm cho có lệ, sau đó quay người một cái là quên luôn lời của mình?"

Tôi cúi đầu thở ra một hơi, nhỏ giọng giải thích, "Cũng không hoàn toàn là...Cố tiên sinh chú bận như thế, cứ cho là quên thì cũng chẳng có gì là lạ"

"Trên thực tế, không để tâm đến chuyện này chính là cháu."

Cố Trì Quân trả lời như vậy, hoàn toàn không chút nể mặt.

Tôi cắn cắn môi, không phản kích. Kỳ thực, mỗi câu nói của anh tôi đều nghe vô cùng nghiêm túc, làm gì có chuyện không để tâm đến. Tôi chỉ là cảm thấy, khoảng cách với thần tượng gần như vậy, giống hệt như một giấc mơ, có chút xa rời hiện thực. Cuộc sống của tôi từ trước đến nay đều là vai diễn quần chúng, thỉnh thoảng điểm xuyết chút kịch tính ngoài lề, nhưng hiện tại đã biến thành một bộ phim có rất nhiều điều bất ngờ nhưng vẫn chưa có hồi kết.

Anh dẫn tôi vào đại sảnh câu lạc bộ, chỉ cho tôi phòng thay đồ nữ.

Trong giới điện ảnh, những lời đồn đại về anh đều rất tốt, dứt khoát có thể so sánh với kỹ năng diễn xuất của anh. Tôi xem mỗi tin tức giải trí liên quan đến anh, hầu như không tìm được chút tin tức ác ý nào. Tất cả mọi người đều khen ngợi anh, hậu bối nói anh hướng dẫn và ủng hộ người mới, tiền bối nói anh tôn trọng người già, kính trọng người có tài, nhân viên làm việc cũng nói anh có tác phong quân tử.

Bất luận trong ngành nào đi chăng nữa, muốn có sự nghiệp, đầu tiên phải học làm người. Tôi cho rằng điều này Cố Trì Quân làm quá tốt rồi. Xem ra hiện tại, dường như là sự hiểu biết của tôi về anh có vấn đề. Suy cho cùng, một người chỉ dựa vào những lời nói xã gi­ao, chỉ dựa vào nói những lời mĩ miều, trong giới nghệ thuật tuyệt đối sẽ không thể đạt tới thành công ngày hôm nay.

Làm sao để gi­ao thiệp với người khác là một môn nghệ thuật sống, một cử động rất nhỏ thôi cũng có thể làm quan hệ của mọi người hài hòa, nhưng trong những động tác đó không thể thiếu sự chân thành, giống như ăn cơm mà thiếu muối vậy.

Lúc mới bắt đầu chúng là một loại kỹ thuật, có thêm sự chân thành, sau đó sẽ trở thành thói quen của chúng ta, cuối cùng, chúng sẽ chuyển biến thành một loại mị lực.

Giống như Cố Trì Quân trước mặt tôi đây.

Cố Trì Quân đánh ten­nis rất đẹp, trình độ cũng khá chuyên nghiệp, anh mặc đồ thể thao màu trắng đứng bên sân đối diện, tôi lén lút đánh giá anh-Vai rộng eo nhỏ, tứ chi vững chắc mà lại dài nữa, mê người muốn chết.

Người ở trong câu lạc bộ cũng không nhiều, bọn tôi chiếm một cái sân nhỏ, đánh qua đánh lại, lúc anh chạy đỡ bóng, tôi nhìn thấy áo của anh vì dùng lực quá mạnh mà bị kéo lên, lộ ra cơ bụng rắn chắc bằng phẳng. Tôi nhịn không được mà nghĩ, nếu mà anh như vậy mà tham gia thi đấu, người ta nào có tâm tư xem anh đánh? Chí ít tôi khẳng định mọi người đều phân tâm.

Lúc nghỉ ngơi giữa hiệp, sân bên cạnh chúng tôi bị ngươi ta chiếm lấy, có người đi qua chào hỏi Cố Trì Quân, lại nhìn về phía tôi một cái, cười hỏi tôi là ai.

Cố Trì Quân nói đơn giản, bạn bè.

Người đó cười cười, nói "Kỹ thuật đánh bóng không tồi" sau đó mới rời đi.

Sau khi nhận mẹ, tôi đối với những ánh nhìn như vậy đã thản nhiên hơn nhiều rồi, yên lặng trầm ổn tiếp tục uống nước của tôi.

Nhưng mà trong lòng vẫn là nổi lên chút nghi hoặc, nếu như chuyện tôi và Cố Trì Quân ở cùng nhau bị phóng viên chụp ảnh được, viết thành đủ kiểu tin tức thì làm thế nào, Cố Trì Quân trong giới giải trí cũng coi như một thân trong sạch, như tôi được biết, anh từ trước đến nay đều tận lực tránh những scan­dal đời tư, làm việc cũng rất thận trọng. Tôi chỉ lo lắng, nhỡ may phóng viên lại tiến thêm một bước điều tra ra quen hệ giữa tôi và mẹ...Tôi thì thế nào cũng xong, nhưng nếu điều tra tới bố tôi--

Tôi cân nhắc đắn đo một lúc, thăm dò hỏi anh, nếu như tôi và anh ở cùng nhau bị chụp được, sẽ như thế nào.

Cố Trì Quân nhìn tôi một cái, nói: "Không nghiêm trọng."

"Ồ..."

Anh đã không để tâm như vậy, tôi cũng yên tâm một chút. Lại nói, tôi nhận mẹ đã mấy tháng nay, bên cạnh bà cũng có vài ngày, cũng có nghe nói, công ty điện ảnh tốc độ xử lý tin mới vô cùng nhanh chóng.

"Đưa khăn bông cho chú."

Kỳ thực khăn bông ở trong túi xách của anh, nhưng tôi vẫn lấy khăn bông trên bàn đưa cho anh.

Cố Trì Quân uống một ngụm nước suối, lấy khăn bông từ tay tôi lau mồ hôi.

"Cháu rất không thích xuất hiện dưới ống kính?"

"Đây không phải là điều chắc chắn sao?" Tôi hỏi ngược lại, "Cháu không thích bị người khác dòm ngó."

"Chú quen biết rất nhiều người, bọn họ tình nguyện bỏ ra tất cả để có được danh vọng, đắm chìm trong vinh quang và ánh đèn sân khấu."

"Cũng có thể có kiểu người như vậy, nhưng cháu hoàn toàn không phải thế. Cố tiên sinh, chú thì sao?"

Anh dừng lại một chút, lại cầm vợt ten­nis lên, tỏ ý tôi đứng lên, tiếp tục đánh bóng.

"Đối với chú mà nói, diễn viên là một nghề rất thú vị. Cháu có thể trở thành rất nhiều người, thể nghiệm muôn vàn cuộc sống khác nhau."

Phàm việc gì có lần đầu tiên thì cũng sẽ có lần thứ hai. Sau lần đánh ten­nis đầu tiên, Cố Trì Quân rất khen ngợi kỹ thuật đánh ten­nis của tôi, tầm vài ngày sẽ gọi tôi đi đánh bóng cùng anh. Mặc dù nói thế, trong ba sec tôi chỉ có thể thắng một, lúc phát huy tốt nhất, cũng có thể trong thời gi­an ngắn chiến đấu tương đối với anh.

Cố Trì Quân nói: "Cháu nhìn gầy như vậy, nhưng rất có lực bạo phát "

"Tập luyện mà có đấy ạ"

Tôi từ nhỏ theo bố bôn ba bên ngoài, tố chất cơ thế tương đối tốt. Tôi những môn tôi có thể chơi không nhiều, ten­nis coi như là tốt nhất. Trước đây Lâm Tân Tu thường xuyên hẹn tôi cùng anh ta đi đánh bóng, nhưng mà tôi từ trước đến nay đều viện cớ không đi-tôi chẳng muốn tiếp xúc với anh ta tý nào.

Nhưng mà, công việc thường ngày của tôi rất nhiều, Cố Trì Quân so với tôi còn bận hơn, quay phim không biết ngày đêm, chúng tôi cũng có lúc thời gi­an không khớp nhau.

Lại một lần nữa ăn tối với Cố Trì Quân, tôi kể với anh thời gi­an biểu của tôi, học hành, công việc, còn có giúp bạn phụ đạo ôn thi đại học, anh nghe xong kinh ngạc, "Cháu sao mà so với chú còn bận hơn thế. Công việc trong nhà hàng chiếm quá nhiều thời gi­an của cháu, nếu mà vất vả như vậy thì nghỉ việc ở bên đó đi. "

Câu nói như vậy khiến tôi dở khóc dở cười, tôi giải thích với anh, "Điều này là không thể được. Cháu phải kiếm tiền, tuyệt sẽ không nghỉ việc đâu."

Anh day day huyệt thái dương, "Cháu cũng không thiếu tiền như vậy. Đạo diễn Lương đối với cháu, sẽ không, cũng không thể keo kiệt với cháu đâu. "

Nhân viên phục vụ cầm thực đơn nhẹ nhàng rời đi không có tiếng động, sau cùng mang lên hai ly hồng trà. Cố Trì Quân rất thích hồng trà ở đây, hương thơm đó đẹp đến mức giống như đang nằm mơ vậy, trong thời khắc đẹp đẽ như này, tôi nói ra lời từ tận đáy lòng, "Đã nói đến chuyện này rồi, Cố tiên sinh, cháu có thể nhờ chú giúp một việc, uhm, trên danh nghĩa bạn bè."

"Cháu nói đi"

Anh nghiêm túc lắng nghe, trên thực tế từ lúc quen biết anh, anh luôn luôn rất nhẫn nại nghe tôi nói.

Tôi hít vào một hơi, từ trong ví rút ra một cái thẻ, đặt trên bàn đưa về phía anh, "Lần đầu tiên cháu gặp mẹ, ở khách sạn Hải Cảnh, cháu vay tiền mẹ , chuyện này Cố tiên sinh cũng đã biết. Chỉ là, mẹ cho cháu số tiền quá lớn, cháu bứt rứt không yên. Trong thời gi­an này cháu vẫn luôn tìm cơ hội trả lại bà, chỉ sợ bà không cần. Vì vây, chú có thể giúp cháu...đưa cho bà?"

Anh liếc nhìn tấm thẻ kia, đối với những lời của tôi hiển nhiên không cho là đúng, "Chị ấy là mẹ của cháu, có nghĩa vụ chăm sóc cháu."

"Bà sinh ra cháu, điều này không sai," Tôi không trực tiếp phản kích, chỉ nói: "Nhưng chỗ tiền đó không thể nhận, thực sự không thể nhận"

"Tại sao?"

Tôi đắn đo tỉ mỉ, quyết định tìm một lý do anh có thể tin tưởng, "Cố tiên sinh, chú có thể cho rằng cháu tức giận. Bất luận cháu khoan hồng đại lượng thế nào, nhưng cũng không quên được chuyện năm đó bà đã vứt bỏ bố con cháu. Cháu nghĩ, sự phân chia này vĩnh viễn sẽ đều tồn tại, cháu có thể đường đường chính chính vay tiền mẹ cháu, nhưng không thể lấy không số tiền lớn này được. "

"Không nhiều, cháu không cần bận lòng."

Tôi cười khô không khốc

Đối với một người đóng một bộ phim nhận được biết bao nhiêu tiền, còn có bao nhiêu quảng cáo xa xỉ và cổ phần trong công ty điện ảnh như anh mà nói, ba mươi vạn đại khái không coi là nhiều.

Anh nghĩ ngợi, "Cháu không nghĩ tới, cháu nói như vậy, trong lòng mẹ cháu sẽ buồn sao? Từ chối sự giúp đỡ, nhiều khi là một hành vi tổn thương đến người khác "

Cơ thể tôi hơi nghiêng về phía trước, chậm chậm cử động cánh tay, đôi tay khum lại trên cốc hồng trà tinh xảo.

"Đây chỉ là cháu giữ lại một chút tôn nghiêm ấy mà." Tôi hạ tầm mắt suy nghĩ.

Cố Trì Quân không nói gì, lại hỏi ngược lại tôi, "Cháu đã xem qua phim của đạo diễn Lương chưa?"

"Hai người hợp tác vài bộ phim, cháu đều xem rồi."

"Dùng sự hiểu biết nhiều năm của chú đối với mẹ cháu, mặc dù trước nay chị không nói gì, nhưng trong mỗi bộ phim đều dù ít dù nhiều phản ánh tội lỗi đối với trẻ em. Chị ấy đưa tiền cho cháu, chỉ là một phương thức bồi thường mà thôi. "

Đối với điện ảnh tôi căn bản không hiểu rõ lắm, những lý luận vừa rồi khiến tôi chau mày. Nhưng mà tôi cũng hiểu được, Cố Trì Quân đang đứng về phía lập trường của mẹ tôi mà suy nghĩ vấn đề. Tôi trước mặt Cố Trì Quân cũng không tự cảm thấy phải hạ thấp chính mình, tìm anh giúp đỡ chuyện này cũng là hạ sách không biết phải làm sao. Anh không đồng ý thì thôi vậy.

Tôi hạ tầm mắt, "Cháu xem phim chỉ quan tâm đến tình tiết, trước nay cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Cố tiên sinh, nếu chú cảm thấy không tiện, vậy thì thôi vậy. Cháu biết, bất luận ai làm việc này cũng có chút khó khăn...chú cứ coi như cháu chưa từng nói chuyện này nhé."

Anh suy nghĩ một chút, đẩy tấm thẻ về phía tôi, "Chú có thể giúp cháu khuyên đạo diễn Lương, những tiền cháu nên tự mình đưa cho chị ấy, chú không thể giúp cháu đưa được."

Có thể nhận được đáp án này từ anh, cũng đã hoàn toàn mãn nguyện sự kỳ vọng của tôi
rồi. Tôi vui vẻ cảm ơn: " Cố tiên sinh, như vậy đã rất tốt rồi ạ.

Chương 14

Đi ra tới bên ngoài nhà hàng, tôi liền nhận được điện thoại của Thẩm Khâm Ngôn, cậu ta gặp phải vài bài tương đối khó, gọi điện thoại đến thỉnh giáo tôi. Đây là cách mà tôi và Thẩm Khâm Ngôn thường dùng, năng lực tự học của cậu ta trước mắt tương đối không tồi, bình thường đều là gặp mặt giải quyết những bài khó, thừa lại thì gọi điện thoại trả lời. Tôi vừa đi vừa trả lời mấy bài không khó nhằn lắm, đại khái nói đến nội dung đặc biệt, Cố Trì Quân quay đầu lại, nhìn tôi mấy lần.

Vì lý do tôi nghe điện thoại, đi chậm sau anh mấy bước. Thân ảnh thon dài của anh đã đi đến cửa, thuận tay đưa chìa khóa xe cho nhân viên lấy xe, lúc này một ánh sáng trắng lóe lên, một chiếc xe xé gió đi tới đỗ bên ngoài nhà hàng.


Đầu << 19 20/73 21 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON