Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Đừng để những sai lầm trong quá khứ định nghĩa bạn là ai, chỉ có bạn có quyền quyết định điều đó, quyết định mình sẽ trở thành con người như thế nào

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Thành Thời Gian full

Thành Thời Gian full Trang 48

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 47 48/73 49 >> Cuối



"Tiểu Chân?"

Tôi lịch sự cười cười, rồi chào anh và bác Quan.

"Em có làm phiền hai người không ạ?"

"Không đâu, chỉ là đang nói chuyện phiếm thôi," Cố Trì Quân nhìn bánh kem trên tay tôi, giơ tay đón lấy, thấp giọng nói, "Cho tôi à?"

"Vâng..." Tôi gật đầu, hơi có chút khó xử, "Bác Quan, cháu không ngờ bác cũng ở đây...Sớm biết chắc chắn cũng mang tới một phần ạ."

"Tuổi cao cũng không thích ăn đồ ngọt," Bác Quan cười ha ha, "Bánh kem này, hôm này là sinh nhật cháu đúng không?"

"Sao bác biết ạ?"

"Mấy hôm trước đạo diễn hỏi bác làm sao chúc sinh nhật con gái, lẽ nào cô ấy để trong lòng loại chuyện này," Bác vừa cười vừa nói, "Theo như bác thì không ngoài bốn chữ, làm vui lòng cháu "

Cố Trì Quân đưa gậy trong tay cho tôi, đi tới sô pha ngồi.

"Đánh hộ tôi"

"Được."

Kỹ thuật chơi bi-a của tôi rất chán, nhưng làm thế nào để người lớn vui vẻ thì tôi biết. Tuổi tác của bác Quan không lớn hơn bố tôi nhiều lắm, tôi cùng bác tán gẫu chuyện nọ chuyện kia, nói chuyện trẻ con, nói chuyện chăm sóc sức khỏe, nói chuyện kịch nói, đánh xong một ván, tuy chẳng ăn được quả nào nhưng bác khen tôi không ngớt, khen đến mức tôi không những giống mẹ tôi như lột mà
còn thông minh tài cán y như thế.

Tôi cười xấu hổ, "Cháu kém xa so với mẹ cháu."

"Đâu mà," Bác Quan cười, "Nhìn thấy cháu, bác lại không nhịn được nghĩ đến dáng vẻ của đạo diễn Lương năm đó."

"Dáng vẻ gì ạ?"

"Thông minh và bướng bỉnh" Bác Quan cảm thán, "Cô ấy có mâu thuẫn với gia đình, hoàn toàn không có hậu thuẫn kinh tế, lại mê điện ảnh, làm rất nhiều việc, mỗi đồng tiền kiếm được đều dùng để mua máy móc tìm diễn viên quay phim...Đến cơm tiết kiệm được thì cũng tiết kiệm luôn, ầy, cơ thể yếu cũng là do những năm ấy, bây giờ bồi bổ thế nào cũng không được."

À, hóa ra cũng không vẻn vẹn là đại tiểu thư sống trong nhung lụa.

"Phim của bà có vẻ...rất ấm áp." Tôi ngừng lại, nhớ đến những lời Thẩm Khâm Ngôn từng nói đến phim của bà tràn đầy tình cảm.

Quan Diệc Trung cười cười: "Cháu còn nhỏ. Đối với mẹ cháu mà nói, cảnh ngộ không có lí tưởng chỉ là hoàn cảnh bên ngoài. Trong lòng thực sự là gì mới có thể biểu hiện ra trong bộ phim."

Tôi im lặng lắng nghe, không chủ động hỏi. Bác nói không ít, đại đa số liên quan đến những gì mẹ tôi trải qua năm ấy-Sau khi bà trải qua một loạt khó khăn, lúc hai mươi bảy tuổi quay bộ phim điện ảnh chân chính đầu tiên, bởi vốn có hạn cho nên mỗi một đồng tiền đều cố gắng dùng hết mức, tình tiết cực kì sát, ngày hôm nay của mười năm sau xem ra cũng không cảm thấy lỗi thời, cũng đạt được những lời khen của các nhà phê bình; Sau đó bà nhận được tài sản bố mẹ để lại, có vốn vậy là dùng tốc độ ba năm hai bộ để quay phim, đại đa số đều là phim có vốn ít, kịch bản tinh tế, cảnh quay đẹp, rất đáng xem.

Nữ đạo diễn trong giới sinh tồn không dễ dàng, đàn ông quay được một bộ phim thành công là có thể nhận được sự thừa nhận, nữ đạo diễn cần phải quay ba bộ.

Tuy gi­an nan nhưng từ trước đến nay bà không từ bỏ.

Năm bà ba mốt tuổi có một bước ngoặt to lớn, bộ phim "Tuổi ba mươi có sự nghiệp" đạt được thành công lớn, đạt được giải vàng liên hoan phim Kuwa­ji­ma. Đây cũng là bộ phim đầu tiên của bà đạt được thành công, sau đó bà đạt được một loạt giải thưởng, không còn thiếu vốn, không còn giới hạn phim văn nghệ, dùng tốc độ hai năm quay một bộ phim điện ảnh, đại đa số là phim kinh doanh.

Kỷ lục này cũng coi như kinh người, có thể thấy trình độ miệt mài làm việc.

Những điều đã trải qua này tôi đã sớm biết từ trong những bài phỏng vấn, nhưng từ miệng người biết sự tình nói ra thì không giống. Tôi giống như cùng bác đi một vòng trong cuộc đời mẹ.

Cuối cùng bác Quan cảm thán: "Mẹ cháu, thực sự là truyền kỳ trong giới điện ảnh."

Tuy bác Quan nhìn có vẻ không già nhưng dù gì cũng không còn trẻ, không thể giống như thanh niên chơi đến khuya; Nhìn thời gi­an không còn sớm nữa, bác vui vẻ rời đi, phòng bi-a chỉ còn tôi và Cố Trì Quân.

Cô Trì Quân ăn xong bánh kem rồi, tôi lấy chai nước đưa cho anh, anh uống hai ngụm thì nhét chai nước về tay tôi, vẻ mặt trầm mặc, ý cười duy trì cả buổi tối hoàn toàn biến mất sạch sành sanh.

"Em đến cho anh biết đáp án." Tôi nói

Cố Trì Quân đi tới ban công, tôi cũng đi theo ra. Bên ngoài là một vườn hoa nhỏ, các phòng khác đều bị rèm cửa dày che phủ, thỉnh thoảng ánh lên một chút ánh sáng bị lọt ra ngoài, chiếu vào hoa cỏ, bóng cây trong vườn. Đằng xa có lẽ có tiếng còi ô tô, đem đến sự huyên náo đơn điệu. Trong đôi mắt của anh phản xạ ánh sáng bàng bạc, lấp lánh, giống như ánh sao băng kéo dài trên bầu trời đêm, nhấp nháy không ngừng nghỉ.

Tôi đứng sau anh một tấc, trong tay ra sức nắm lấy cây gậy bi-a.

"Cố tiên sinh, trước kia em không nói thật với anh."

Anh "Ừ" một tiếng, ngữ khí không hề có ý kinh ngạc, chắc sớm đã đoán ra rồi. Anh dựa vào lan can, vạt áo sơ mi bị gió đêm thổi bay, giống như tâm tình không yên của tôi vậy.

"Thực ra... Mấy năm trước em đã gặp anh một lần. Tuy nhiên anh chắc chắn không nhớ em."

Chương 38

Bốn năm trước, chính xác là ba năm tám tháng trước, tôi vẫn đang học cấp ba. Nhưng vì thành tích và biểu hiện hồi cấp hai của tôi xuất sắc, đơn xin nhập học của tôi được chấp nhận, nhận được trước giấy thông báo của học viện thương mại đại học Tĩnh Hải.

Bố tôi vô cùng vui mừng, lập tức mua cho tôi một cái lap­top ALP mẫu mã mới nhất. Sản phẩm điện tử của ALP nổi tiếng cực đắt và kĩ thuật đỉnh cao, cái lap­top ấy dường như có thể bằng giá một chiếc ô tô tầm trung. Vận may của tôi ngời ngời, sau khi mua lap­top, cơ duyên trùng hợp lại còn nhận được một tấm vé fan meet­ing của Cố Trì Quân.

Tôi cực kì thích Cố Trì Quân, nhưng bình thường muốn gặp anh thì cực kì khó. Anh không tham gia các hoạt động tạp kĩ, làm người đại diện cho toàn những nhãn hàng đắt đỏ, tóm lại, làm fan của Cố Trì Quân thực sự rất khổ.

Lúc diễn ra fan meet­ing, người dẫn chương trình vì làm không khí sôi động, trong hơn một trăm người ở đó chọn ra mười người lên sân khấu chơi trò chơi cùng Cố Trì Quân. Có vài câu hỏi có liên quan đến API, vài câu hỏi có liên quan đến những bộ phim Cố Trì Quân từng diễn, tóm lại, chỉ cần tham gia thì có thể nhận được các sản phẩm điện tử khác của API. Nghĩ sao cũng thấy rất được, vì thế mọi người hào hứng kích động.

Không may đó là, mã số của tôi không nằm trong mười người đó.

May mắn đó là, một mã số trong đó dường như là số trống, người dẫn chương trình gọi mãi cũng không có ai trả lời. Lúc đó tôi là thiếu nữ đầy nhiệt huyết mà, chỉ thấy không có người nhận, nhảy lên giơ tay rõ cao, "Em! Em!" Hành động của tôi khiến những người không được chọn như bừng tỉnh cơn mơ, lần lượt làm theo, nhất thời nơi đó xuất hiện cảnh tượng tiếng reo hò hoành tráng.

Người dẫn chương trình cười cười, giơ tay chỉ một cô gái ở hàng trước tôi.

Tôi tức đến nghiến răng, dường như muốn thổ huyết mà chết. Nhưng ngay lập tức nhìn thấy trợ lý của Cố Trì Quân-Bây giờ tôi biết cô ấy tên Tôn Dĩnh-Đứng lên, đi tới bên người dẫn chương trình nói mấy câu, người đẫn chương trình đổi sang nhìn đứa ngồi hàng thứ tám là tôi, chỉ tôi, gọi tôi lên sân khấu.

Tôi vui mừng quá sức kì vọng, "Xoạt" một cái đứng lên, giữa tiếng reo hò trong đám đông, không sợ chết mà đi lên, xông lên trước sân khấu. Nhưng chuyện tốt mãi mãi giày vò, tôi đang vui vui vẻ vẻ xông lên sân khấu, lại bị hai vệ sĩ không biết từ đâu tới kéo tôi lại.

Đang tranh chấp không thôi, chị trợ lý vừa nãy đi tới chào hỏi bọn họ, nói: Là Cố Trì Quân để tôi lên.

Tôi ngay lập tức thần thanh khí sảng, tinh thần cùng đôi mắt sáng rực có thần đi lại nhẹ nhàng như gió, cảm thấy người đang bay bay. Tôi cứ như thế bay lên sân khấu, đứng cùng một chỗ với chín người khác.



Đây là lần đầu tiên trong đời tôi gần Cố Trì Quân đến thế.

Nhìn thấy anh ngồi ở một bên sân khấu, đầu óc tôi nóng bừng, hưng phấn đến không biết gì hết, trong lúc diễn ra hoạt động đều phân tán tư tưởng mà nhìn anh-Anh mặc áo trắng phối hợp với quần màu thẫm, mặc áo vest thoải mái, ăn mặc đơn giản với quần màu cà phê, trên mặt mang theo nụ cười rất tươi. Tôi đã làm xong công tác chuẩn bị, hoàn toàn trả lời đúng câu hỏi, Cố Trì Quân đích thân phát túi quà đẹp đẽ cho tôi.

Anh cười với tôi, lại bắt tay tôi, nói "Chúc mừng". Tay của anh rất có lực, tôi dường như không nỡ bỏ ra.

Đây chính là tâm trạng của fan hâm mộ. Dù cho thần tượng chỉ lộ ra một chút thiện ý và thân thiết với bạn, cũng đủ để bạn ngây ngất bao nhiêu ngày, lý trí hoàn toàn biến mất. Tiếp xúc thân mật cùng với thần tượng khiến tôi vốn dĩ do đầu óc quá nóng mà hoàn toàn đơ luôn, đến về chỗ ngồi ra sao cũng không biết.

Lúc phản ứng lại, người đã ôm sổ kí tên trốn ở con đường anh rời đi rồi. Tôi quả nhiên lại gặp anh lần nữa, anh mới nhận một cuộc điện thoại, tâm tình không tốt, nhưng lúc đó tôi hoàn toàn không rõ, đầu óc dinh dính, cũng không biết mình nói mò cái gì. Không chút nghi ngờ, mấy lời tôi rêu rao tôi thích anh nhiều thế nào đối với anh mà nói đều là phí lời, thực sự không nên hi vọng sự nhiệt tình của anh.

Cuối cùng tôi vẫn không có thể có được chữ kí, mắt trừng trừng nhìn nhóm người bọn họ vào thang máy.

Đoạn ký ức này đối với tôi mà nói vô cùng quí giá, không có việc gì lại nhớ lại. Từ trước đến nay tôi cảm thấy mình là người cực kì may mắn, nhưng hôm đó lại thực sự cảm nhận được cảm giác "Cái gì là cơn mưa vàng từ trên trời rơi xuống", may mắn đến bản thân cũng không dám tin.

Cố Trì Quân quay người lại nhìn tôi, trong mắt phản xạ ánh sáng tối, vẻ mặt không rõ ràng.

"Vì thế trên boong tàu, em tìm tôi xin chữ kí?" Anh nói.



"Đúng thế, khoảnh khắc anh kí cho em, em thực sự quá vui vẻ, không chỉ là vì chữ kí, cũng bù lại sự tiếc nuối mấy năm trước."

Anh than thở nhè nhẹ, dường như rất đau đớn mà gọi tên tôi, cũng chỉ gọi tên tôi.

"Hứa Chân."

Tôi không biết anh nghe được tôi nói những lời đó sẽ nghĩ gì, nhưng chắc chắc chấn động rất lớn, có lẽ còn có chút không biết phải làm sao mới tốt nữa. Sự giúp đỡ không mất chút sức lực nào của anh, thực sự là sự giúp đỡ mà tôi trông chờ giấc mơ bao nhiêu năm-Gáo nước lớn như thế, anh không quen biết tôi thì cũng thôi, nhưng sau khi anh bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, lại hiểu được chân tướng sự thật, e rằng trong lòng sẽ không dễ chịu.

"Em không trách anh," Tôi nói, "Trên thực tế thái độ của anh thực sự rất tốt, rõ ràng tâm tình không tốt còn nhẫn nại không tức giận, nghe em lảm nhảm mấy lời vớ vẩn. Nếu là người nổi tiếng khác, có lẽ sớm đã gọi vệ sĩ đuổi em đi. Sau này em nhớ đến biểu hiện của mình lúc đó, cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ."

Anh chỉ cười, tiến một bước về phía tôi.

"Em hy vọng tôi nhớ em sao?" Anh thấp giọng, lúc này lại mang theo chút dịu dàng.

"Không, ý của em không phải thế" Tôi bị dọa một trận, nhanh chóng lắc đầu, "Cố tiên sinh, một chuyện nhỏ như vậy, anh nhớ được mới lạ ấy."


Đầu << 47 48/73 49 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
Snack's 1967