Disneyland 1972 Love the old s
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Không nhất thiết phải có tất cả, chỉ cần thực hiện tốt những gì bạn có

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Ấm áp nhất là lúc tuyết rơi full

Ấm áp nhất là lúc tuyết rơi full

Bạn đang bắt đầu đọc với
15000 ký tự / trangNhập trang (1~25):

Đầu 2 >> Cuối-25


 Ấm áp nhất là lúc tuyết rơi full









Tác giả: Lam Ninh



Thể loại: thanh xuân, vườn trường, nữ truy, HE.







Giới thiệu

Một cô nàng ngốc nghếch đáng yêu,



Một chàng trai lý trí ưu tú,



Một câu chuyện dũng cảm theo đuổi tình yêu đích thực,



Có lẽ trong quá trình theo đuổi có muôn ngàn trắc trở,



Nhưng em không hối hận,



Chỉ cần được ở bên anh,



Thì lúc tuyết rơi, là ấm áp nhất.





Chương 1

Khi kết thúc môn học tự chọn, trời bỗng đổ mưa.



"Hành Vân, cậu xem kìa, hôm nay thực sự có mưa. Xem ra tớ ngày ngày khẩn cầu đã linh nghiệm rồi." Ôn Noãn cất tập viết vào túi xách rồi hào hứng nói với đứa bạn chung bàn kiêm bạn cùng phòng.



Giáo viên thể dục của bọn họ là một người đàn bà rất đáng sợ, lần nào cũng bắt đầu tập bằng việc chạy vòng sân thể dục 800m. Cả lớp chỉ có thể vừa vô hạn ganh tỵ với những bạn khác đang khởi động nhẹ nhõm vừa ra sức chạy về phía trước, nếu như quá thời gi¬an mà chưa xong thì sau tiết học sẽ bị phạt chạy thêm hai vòng nữa.



Chỉ khi tới tiết thể dục mà đổ mưa đổ tuyết thì mới có thể miễn được cực hình, thành thử trước khi đi học ai nấy cũng đều thành kính cầu mưa, rất giống cuộc sống trên hoang mạc Sa¬hara ở Châu Phi.



"Mưa lúc này thì có tác dụng gì, chiều mai mới có tiết thể dục." Hành Vân bình tĩnh đánh tan mộng tưởng của cô. Ở đây không phải là Gi¬ang Nam nên ngay cả trong mùa mưa thì mưa cũng sẽ không kéo dài không dứt.



"Vẫn có hi vọng mà!" Ôn Noãn vẫn giữ nguyên nét cười ngọt ngào, dáng vẻ như vừa ãn đường ngọt: "Hành Vân, cậu tên là Hành Vân mà, sao chịu không kéo mây làm mưa ở tiết thể dục của chúng mình đi."



"Tớ tên Hành Vân thì có thể kéo mây làm mưa, vậy cậu tên Ôn Noãn có làm thay đổi nhiệt độ được không?"



"Bộ cậu không biết hiệu ứng nhà kính toàn cầu à? Đó đều do mị lực của bổn cô nương đây."



"Thật sự không nói lại cậu, tại sao lúc này rồi mà cậu còn cười thoải mái như thế? Hai đứa mình không mang theo dù đi học đó."



"Không có à... để gọi điện cho Như Anh đến đón bọn mình vậy, chắc cậu ấy còn trong phòng." Hai người họ rời khỏi phòng học, Ôn Noãn lục chiếc cặp in hình cô bé hạt đào cả buổi trời mà vẫn chưa lấy điện thoại ra được: "Á, tớ để quên nó trong ngăn bàn rồi."



Hành Vân hết cách nhìn cô chạy bẹp bẹp về hành lang còn bản thân thì xoay người đi chầm chậm xuống sảnh chính dạo chơi.



Trong tủ kính trưng bày ảnh chụp dòng thác phía bắc núi Lao Sơn, cô đứng ngắm dưới ánh đèn mờ nhạt, một nam sinh cao ráo đi tới gần bên cạnh cô, nghiêng người tựa lên mặt kính: "Không đem theo dù à? Để tôi đưa em về."



Hành Vân cảnh giác nhích sang bên phải một bước, dịu dàng từ chối khéo: "Không cần, cảm ơn." Cô lấy điện thoại ra dấu với anh: "Tôi sẽ nhờ bạn tới rước."



"Cần gì lãng phí tiền điện thoại, có thể đưa một bạn nữ xinh đẹp như em về là niềm vinh hạnh của tôi."



"Nhưng chúng ta không quen nhau."



Anh cười đến chói mắt, vươn tay: "Tôi là Ngô Đạc."



Thực ra không cần giới thiệu thì Hành Vân cũng biết anh ta chính là 'đàn anh Ngô' nổi tiếng gần xa. Lớn thì ở các buổi liên hoan mừng năm mới hay lễ tốt nghiệp, nhỏ thì có tên trên bảng thành tích học tập, không việc gì có thể làm khó chủ tịch sinh viên Ngô Đạc cả.



Nhìn anh thân thiện duỗi tay kết bạn, Hành Vân hơi chần chừ nắm lấy.



"Giờ thì chúng ta quen nhau cả rồi, chắc không có lý do để cự tuyệt chứ?"



"Á?"



Anh bất ngờ giựt điện thoại trong tay cô, đi tới cửa rồi căng dù bước ra ngoài, cô theo quán tính núp dưới tán dù đuổi theo: "Sao anh lại lấy đồ của tôi, mau trả lại đây."



Anh dừng lại, múa điện thoại trong tay: "Trả lại cũng được, đưa em về cũng đồng ý luôn." Anh đắc chí hất cằm một cách điển trai, chỉ dãy lầu lớp học cách chỗ đó 10 mét.



Mưa to như thác, nếu cứ thế mà quay về thì sẽ bị tạt ướt sũng, e rằng ngay cả điện thoại cũng không may mắn thoát nạn. Hành Vân nheo mày suy xét, quyết định không nên vì tức giận mà làm chuyện điên rồ. Dù sao vẫn còn trong trường học, có thách thì anh ta cũng chẳng dám làm ra chuyện bẩn thỉu.



"Muốn đưa tôi về cũng được nhưng còn bạn cùng phòng của tôi nữa, anh cũng phải đưa bạn ấy về."



Ôn Noãn đi trên hành lang khó hiểu nhìn Hành Vân cùng Ngô Đạc.



"Chuyện này dễ." Anh nhìn xung quanh một cái rồi quát một bạn nam vừa mới xuống cầu thang: "Này, nhờ cậu đưa đàn em đáng yêu đó về giúp với, ngày mai đãi cậu ăn cõm."



Sau đó quay người rời khỏi, hoàn toàn không cho đối phýõng cõ hội cự tuyệt.



Trương Dực Chẩn bị hãm hại gánh vác nhiệm vụ lúc lâm nguy nhìn cô gái ngậm kẹo mút trong mồm, cặp má phình lên, hai tay thì trống trơn, lễ phép mở dù: "Mời."



Ôn Noãn không rõ mấy chuyện đang xảy ra, chỉ trì độn đi theo anh.



Mưa tiếp tục rơi, từng giọt từng giọt, nhỏ lên tán lá rộng của cây ngô đồng, kêu vang lốp bốp lốp bốp. Mấy ngọn đèn lác đác bên đường rọi sáng làm phản chiếu cây cối, nhà cửa lên nền đất ướt sũng, giống như một bức tranh trừu tượng. Trong sân trường đầu tháng chín yên ắng, Ôn Noãn len lén đánh giá bạn nam ở bên cạnh.



Anh rất cao, nhìn cũng rất điển trai, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần ka¬ki dài, nét mặt lạnh nhạt. Vốn tưởng rằng tất cả anh đẹp trai trong trường cô đều xem qua nhưng không ngờ lại còn con cá lọt lưới này! Hôm nay thật sự may mắn mới gặp nhau. Thế nhưng dường như anh ta không có hứng thú nói chuyện cùng cô khiến cô cũng không tiện nói chuyện.



Không biết từ đâu truyền tới tiếng ca của Lương Tĩnh Như.



Em có thể vờ như không thấy, nhưng có thể âm thầm tưởng nhớ.



Là [Ninh Hạ"> mà cô rất thích, Ôn Noãn không tự chủ mà nhỏ giọng ngâm nga theo:



Biết sẽ ngủ, yên lòng ngủ dưới bầu trời mùa hạ trong lòng em.



Biết sẽ ngủ, yên lòng ngủ dưới bầu trời mùa hạ trong lòng em.



Trên bầu trời mùa hạ yên ắng lốm đốm sao trời, suy nghĩ thấy nhớ, nhớ lấy gương mặt của anh.



Em có thể vờ như không thấy, nhưng có thể âm thầm tưởng nhớ.



Đó là một bầu trời yên lặng của ngày hạ, anh tới trong một ngày hạ lặng yên.



0



Cô hát không hay, âm vực yếu, thỉnh thoảng còn lạc nhịp, thế nhưng giọng ca ấy nghe rất vui. Trương Dực Chẩn hơi kinh ngạc quay đầu lại nhìn cô kỹ hơn một chút nhưng cô lại không biết mà tiếp tục vừa ca vừa ngậm kẹo. Ca từ của bài hát đó cũng rất đơn giản, chỉ có vài lời lặp tới lặp lui.



Dáng người của cô không cao mấy, chỉ khoảng 1 mét 60, mắt to, mặt mũi dễ thương, mái tóc dài không uốn nhuộm mà đen nhánh như mực. Anh thả chậm bước chân, phối hợp với bước đi nhỏ của cô để tránh cô đi vì đuổi theo mà đi quá nhanh.



Tới dãy phòng trọ nữ, Ôn Noãn cảm kích nói: "Cám ơn anh đã đưa em về."



"Đừng khách khí." Anh qua loa nhếch miệng: "Gặp lại sau."



Ôn Noãn không nhịn nổi bật cười, cô cảm thấy anh rất giống một quyển sổ tay ghi lễ nghi phép tắc biết đi, anh nói tổng cộng với cô ba câu, tất cả đều dùng từ ngữ lễ phép.



"Còn chuyện gì không?" Cứ vậy rời khỏi thì không khỏi vô lễ, hơn nữa Trương Dực Chẩn không hiểu cô ta đang cười điều gì.



"Có có, em muốn hỏi anh một vấn đề."



Dưới ánh đèn đường sáng ngời dưới lầu ký túc xá, cô bắt gặp bờ vai của anh ướt sũng vì nhường phần lớn tán dù che cho cô, áo sơ mi ẩm ướt dính lên cơ thể, lộ ra đường cong nơi bả vai.



Anh nhướng mày ra hiệu bảo cô nói tiếp.



"Híc, đột nhiên quên mất tiêu rồi." Cô kinh ngạc nhìn khuôn mặt mỉm cười của anh, đầu óc trống rỗng, nói đại một câu khách khí: "Thời tiết hôm nay thật tốt."



"Thời tiết tốt?" Mưa đầy trời như thế này mà cũng coi là thời tiết tốt?



"Ai nói trời mưa thì không phải thời tiết tốt?" Cô phảng phất như nhìn thấu nghi vấn của anh.



"Không có việc gì thì tôi đi trước." Anh gật nhẹ đầu, xoay người rời đi, bóng dáng của anh trong màn mưa hệt như một thân cây cao ngất.



Mãi đến khi cô không còn nhìn thấy bóng dáng ấy nữa thì mới nhớ ra cô đã quên hỏi tên của anh.



"Cậu về rồi?" Sinh viên mẫu mực chỉ biết dùi đầu vào học tập Chu Như Anh nhìn Ôn Noãn mình mẩy khô ráo bước vào phòng: "Không phải quên mang dù sao? Tớ còn định chuẩn bị đi giải cứu mấy cậu nè."



"Ha ha, hôm nay bổn cô nương có diễm ngộ, được một anh chàng tuấn tú đưa tớ về."



Như Anh tức thì làm ra vẻ buồn nôn: "Thôi đi, Hành Vân có diễm ngộ thì còn tin nổi chứ là cậu thì chắc... tàm tạm thôi."



Ôn Noãn giơ tay ném gối qua đây, cô cũng không cam lòng cầm hộp khăn giấy ném trả đũa. Chiến hỏa bay tán loạn, tất cả đồ vật không sợ bể đều bị ném văng ra ngoài.



Hành Vân mở cửa vào đúng lúc nhìn thấy cảnh này. Cũng may sau một năm ở chung với nhau cô đã sớm luyện được tới cảnh giới nhìn thương binh rơi đầy đất mà mặt vẫn bình tĩnh, vẫn đi thẳng ra trước.



Ôn Noãn cùng Như Anh nhìn nhau cười lớn rồi tự đi tìm lại đồ của từng người.



"Không phải mấy cậu đi trước sao, lẽ ra phải về sớm hơn tớ mà?"



Hành Vân vô lực ngồi trước bàn học: "Đừng nói nữa, vị nhân huynh đó suýt nữa đã đi lạc đường. Bọn tớ vòng một vòng lớn ở sân trường mới tìm về được đây."



"Ố..." Ôn Noãn thần thần bí bí chớp chớp con mắt to: "Nhất định là đàn anh Ngô Đạc muốn ở cạnh cậu lâu hơn chút nữa."



Cô mím môi, từ chối góp ý kiến trong mấy chuyện này.



Trái lại Chu Như Anh ở một bên hai mắt tỏa sáng: "Ngô Đạc? Người kia là chủ tịch hội học sinh Ngô Đạc?"



Thời gi¬an chuẩn bị ra nước ngoài khổ không thể tả, mỗi ngày đều phải gồng mình học chữ la tinh, thú vui lớn nhất của cô chính là bát quái.



"Chủ tịch gì mà ngay cả đường trong trường cũng đi sai! Tớ đoán nhất định lúc làm thống kê phiếu bầu thì máy tính đã bị nhiễm virus." Hành Vân gần đây ôn hòa nhã nhặn cũng không chịu đựng nổi mà kêu khổ.



Hứa Gia vừa mới đi tám ở phòng bên cạnh về cầm gói khoai tây chiên leo lên chiếc giường ấm áp ngồi xuống: "Có muốn biết tình báo thầm mến mới nhất của Vi Vi không?"


Đầu 2 >> Cuối-25

Nhập trang (1~25):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON