Old school Swatch Watches
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Bạn không bao giờ biết hết giá trị của những phút giây hiện tại cho đến khi nó trở thành kí ức

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Chỉ yêu cây kẹo bông nhỏ full

Chỉ yêu cây kẹo bông nhỏ full Trang 17

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~27):

Đầu << 16 17/27 18 >> Cuối



"Cậu có bạn trai chưa?", thấy ánh mắt Kiều Ân có vẻ lo lắng, Nhan Trinh Tịch khẽcười. Cô ấy đang căng thẳng gì vậy?

"Mình? Ha ha, lấy đâu ra chứ!", Kiều Ân đột nhiên cười lớn nhưng trong lòng lại thầm thở dài. May quá, cô còn tưởng cậu ấy hiểu nhầm quan hệ giữa mình và anh trai chứ!

"Chưa có?" Nhan Trinh Tịch đuổi theo rồi cùng cô đi về phía đỉnh núi.

"Thật mà, ai muốn yêu một đứa béo như mình chứ?", Kiều Ân khẽ cười đáp.

"Có sao đâu, béo một chút mới đáng yêu!"

"Ha ha, đáng yêu gì chứ, là đáng thương vì không ai thèm yêu thì có." Đây chính là suy nghĩ của Kiều Ân.

Nhan Trinh Tịch mỉm cười nhìn Kiều Ân, sao cô lại thiếu tự tin như vậy chứ?

Hai người lại tiếp tục leo. Cố lên, còn một đoạn nữa thôi, sắp đến rồi!



Đỉnh núi Ma Cơ



"Woa! Cuối cùng cũng lên đến nơi rồi!" Kiều Ân đứng trên phiến đá ở đỉnh núi, hưng phấn hét lớn, thật sung sướng, quả nhiên cô cũng leo lên đến đỉnh núi.

"Lợi hại thật đấy!", thấy Kiều Ân hưng phấn như một đứa trẻ, Nhan Trinh Tịch cũng thấy vui lây.

"Cậu không biết đâu, từ nhỏ đến giờ mình chưa leo lên đến đỉnh bao giờ. Trước đây, lần nào đi leo núi, cứ đi được nửa là mình đã bỏ cuộc vì mệt", Kiều Ân vui vẻ giải thích. Hóa ra bản thân cô cũng có thể kiên trì như vậy.

"Chúc mừng cậu đã không từ bỏ", Nhan Trinh Tịch hơi nhíu mày. Hóa ra hôm nay với cô ấy lại khó khăn đến vậy?

"Đúng thế! Vì vậy mình tin nhất định mình sẽ giảm cân thành công!", Kiều Ân cao hứng chắp hai tay như cầu khấn thần núi.

"Mình đi mua cái gì uống, cậu đợi chút nhé!", Nhan Trinh Tịch thấy cách đó không xa có một quầy hàng nhỏ.

Kiều Ân gật đầu, nhìn cậu ấy chạy đi mua đồ uống. Rồi cô nhìn xung quanh, ôi, những người khác đâu rồi? Sao không thấy ai thế này? Đáng ra mọi người phải lên từ lâu rồi mới phải chứ.

Chợt nhớ tới thái độ của anh khi nãy, lòng Kiều Ân bỗng thấy lo lắng. Đầu óc chợt trởnên mơ hồ, cô nghĩ nhất định anh sẽ giận mình lắm.

"Kiều Ân?", một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai. Kiều Ân quay lại xem ai vừa gọi mình, Vương Thắng?

Anh chàng đó là Vương Thắng, là bạn trai cũ của Kiều Ân, quen nhau chưa được một tháng anh ta đã đá cô lăn long lóc.

"Có chuyện gì?" Nhìn thấy anh ta là Kiều Ân lại nhớ đến cái lý do chết tiệt mà anh ta đòi chia tay chỉ vì cô quá béo, không hợp với anh ta.

"Sao thế? Anh trai đâu, không đi với em sao?" Vương Thắng vẫn nhìn cô bằng ánh mắt và nụ cười giễu cợt như trước.

"Không cần anh quan tâm." Thật mất hứng, không thèm để ý đến anh ta nữa. Chẳng lẽ anh ta không nhận ra là cô không muốn gặp anh ta sao?

"Ôi, giận sao? Lâu rồi không gặp, hình như em hơi khác so với trước kia", Vương Thắng nhận xét.

"Anh có chuyện gì? Nếu không có gì thì mau tránh ra!", Kiều Ân bực mình.

"Không có gì, không có gì, chỉ là muốn qua cảm ơn anh trai em thôi", Vương Thắng cười đầy hàm ý.


"Anh trai tôi?" Kiều Ân ngạc nhiên, anh ta có vấn đề gì sao? Sao anh ta phải cảm ơn anh trai mình chứ?

"À, nhờ có cậu ta giúp đỡ mà anh mới có cơ hội tham gia tranh cử vào Hội sinh viên, cậu ta thật không tiếc mình vì em." Xem kìa, chẳng lẽ cô ta vẫn chưa biết chuyện gì sao!

"Anh nói vậy là có ý gì?", Kiều Ân mơ hồ hỏi lại.

"Em muốn biết tại sao em luôn bị bỏ rơi, đến giờ vẫn chưa có người yêu không?" Cô nàng này tuy hơi béo nhưng vẫn rất đáng yêu.

"..." Kiều Ân trừng mắt nhìn anh ta đầy tức giận, còn hỏi nữa? Chẳng phải đã nói do cô béo sao?

"He he, việc này cũng có một phần công sức không nhỏ của anh trai em đấy!" Câu nói của anh ta khiến Kiều Ân giật mình! Là anh ư?

"Vớ vẩn!" Không thể là anh được, nhất định Vương Thắng đang nói linh tinh.

"Cậu ta coi em như bảo bối, điều này ai cũng biết nên đương nhiên cậu ta không muốn em gần gũi với các anh chàng khác rồi. Nếu không tin, em cứ đi hỏi thẳng cậu ta. Mỗi lần thấy em đi cùng chàng trai khác cậu ta đều dùng lợi ích hấp dẫn làm điều kiện trao đổi để mấy anh chàng tán tỉnh em phải từ bỏ ý định, lấy lý do em béo quá để chia tay. Thực ra em cũng rất đáng yêu, anh cảm thấy hơi tiếc rồi." Vương Thắng tiến sát gần Kiều Ân, gương mặt cô hình như không còn tròn như trước nhưng làn da vẫn mịn màng như vậy, nhìn chỉ muốn nhéo một cái.

"Anh... nói lung tung!" Kiều Ân hất tay Vương Thắng ra, trong lòng chợt thấy rất mông lung. Sao tự nhiên Vương Thắng lại nói xấu anh, tại sao lại nói điều này với cô, anh tuyệt đối không phải người như vậy, hoàn toàn không giống những gì anh ta nói!

"Không tin em cứ đi hỏi Lý Bân đi, lần trước chẳng phải cậu ta cũng có một chân trong ban đại biểu đó sao." Cô nàng ngốc này thật ngây thơ. Nếu không phải điều kiện Thiệu Minh Vỹ đưa ra quá tốt thì anh cũng không muốn chia tay cô nhanh như vậy.

"Anh trai tôi đang ở đâu?" Không thể, không thể, anh không thể làm như vậy. Cô muốn đích thân hỏi, muốn tự mình nghe anh phủ nhận, khẳng định anh không làm những việc đó.

"Hình như ở đằng kia, chỗ chòi nghỉ đó." Nhìn bộ dạng vội vã của Kiều Ân, Vương Thắng cười thầm trong bụng, để xem hôm nay anh chàng Thiệu Minh Vỹ giải thích nhưthế nào.

Kiều Ân chạy qua bên đó trong tâm trang lo lắng. Cô chỉ muốn gặp anh, được tận tai nghe anh phủ nhận tất cả, nhất định anh không phải là người như vậy!

Anh đâu? Sao không thấy anh trong đó?

"Kiều Ân?", thấy Kiều Ân chạy đến, Phương Tuệ vội gọi giật cô lại.

"Anh trai tôi đâu?", vẻ mặt Kiều Ân vô cùng nghiêm túc, giọng nói cũng có phần nghiêm trọng.

"Anh ấy bảo đi ra sau núi. Cô có chuyện gì à? Để tôi giúp cô tìm anh ấy!", Phương Tuệ vừa nói vừa chỉ ra con đường nhỏ phía sau núi, lo lắng kéo tay Kiều Ân. Cô ấy sao vậy nhỉ? Hình như đang rất tức giận.

"Không cần, tôi có chuyện muốn hỏi anh ấy." Kiều Ân khẽ rút tay ra, vội vàng chạy về phía con đường nhỏ sau núi.

"Anh!" Từ xa, Kiều Ân đã thấy anh đang đứng trên khoảng đất trống.

"Kiều Ân!" Thiệu Minh Vỹ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng quay đầu lại nhìn, là Kiều Ân!

Kiều Ân cứ đứng bên đường nhìn anh, không dám nhảy xuống, chỗ anh đứng cách con đường nhỏ một đoạn khá xa, lại có vẻ hơi dốc.

"Có chuyện gì thế?" Thiệu Minh Vỹ đưa tay về phía cô. Sao vẻ mặt Ân Ân lại hằm hằm thế kia?

"Anh, có chuyện này em muốn hỏi anh!" Được anh đỡ xuống, Kiều Ân đứng trên bãi đất trống, vẻ mặt nghiêm trọng ngước lên nhìn anh.

"Chuyện gì?" Thiệu Minh Vỹ cười vui vẻ. Dù sao anh cũng buồn bực cả ngày hôm nay rồi, đột nhiên thấy Kiều Ân đến tìm lại khiến tâm trạng anh tự nhiên khá lên rất nhiều.

"Anh, tại sao Vương Thắng lại muốn chia tay em?" Cô rất muốn biết lý do tại sao, anh, mau nói đi.

"Sao tự nhiên em lại hỏi việc này?" Thiệu Minh Vỹ nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Có lẽ vội chạy đến đây nên đầu óc cũng lú lẫn mất rồi.

"Anh không biết sao?"

"Em muốn hỏi gì?" Cuối cùng, Thiệu Minh Vỹ cũng nhận ra thái độ giận dữ nhưng cũng vô cùng nghiêm túc của Kiều Ân.

"Anh ta nói anh bắt anh ta chia tay với em." Kiều Ân nhìn anh chăm chăm những mong anh phủ nhận mọi việc. Hãy nói không phải anh làm việc đó, nhất định không đúng như lời anh ta nói.

"Em tin cậu ta sao?"

"Em... đương nhiên là không rồi!" Nhưng dù sao cô cũng muốn nghe đích thân anh nói.

"Nếu anh nói đúng thế thì sao?" Thiệu Minh Vỹ nháy mắt, khóe miệng hiện lên nụcười.

"Sao anh làm vậy?" Sự kiên định trong lòng Kiều Ân bỗng sụp đổ, tại sao anh không nói đó không phải sự thật?

"Đúng là anh đã bắt cậu ta chia tay với em!" Anh không muốn giấu cô nữa.

"Thế... Lý Bân... còn Trịnh Lập Minh, còn Ngô Quân... cũng vậy sao?" Kiều Ân mở to mắt nhìn anh, không dám tin vào những gì vừa nghe thấy. Nỗi lo lắng trong lòng cô cũng ngày một lớn dần.

"Đúng! Là anh ép họ chia tay với em!"

"Vì cái gì!" Kiều Ân đột nhiên hét lớn, sao anh có thể làm như vậy. Người luôn ôm cô vào lòng, luôn an ủi, vỗ về mỗi khi cô bị tổn thương đã đi đâu mất rồi? Sao anh có thểlàm như vậy, sao anh cố ý phá hoại chuyện tình cảm của cô, hóa ra anh chính là nguyên nhân của tất cả những đau khổ, tổn thương từ trước đến giờ của cô sao? Cô hét lớn, không thể nào tin được!

"Ân Ân...", Thiệu Minh Vỹ nắm chặt tay cô, nhẹ nhàng xoa lưng giúp cô bình tĩnh lại.

"Tại sao? Tại sao lại là anh?", Kiều Ân đau khổ, thật sự cô không dám tin. Lúc mới nghe Vương Thắng nói, cô luôn nghĩ anh ta nói dối, nhất định do anh ta bịa đặt, nhất định do anh ta ghét anh trai cô nên mới nói như vậy, anh chắc chắn không thể nào tàn nhẫn với cô như vậy!

"Anh không thích em ở bên cậu ta!" Thiệu Minh Vỹ nhìn ánh mắt đau khổ, đáng thương của Kiều Ân. Lúc này anh chỉ muốn ôm cô vào lòng. Anh vốn định không bao giờ nói cho cô biết việc này...

"Nhưng đó là tình yêu khó khăn lắm em mới có được, vậy mà anh lại nỡ phá nó sao?", Kiều Ân tức giận đấm vào ngực anh, giãy giụa cố thoát khỏi vòng tay anh. Chẳng phải anh là anh trai của cô ư, tại sao, tại sao lại làm tổn thương người cô yêu thương!

"Em yêu họ không?" Thiệu Minh Vỹ giữ chặt tay Kiều Ân, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, nhìn khuôn mặt tức giận và đau khổ của cô.

"Em... ít nhất em cũng có cảm tình với họ!" Bất luận là yêu hay không yêu, anh cũng không có quyền phá hoại nó!

"Chỉ là em sợ sự cô đơn nên mới muốn tìm một người ở bên cạnh yêu thương mình mà thôi!" Anh không muốn cô né tránh chuyện này, cũng không muốn che giấu tình cảm của mình dành cho cô nữa.

"Em béo như vậy, có thể tìm được một người yêu thương mình đã là điều rất khó, nên em rất hy vọng có thể yêu và được yêu chứ!" Cô chỉ có một tâm nguyện nhỏ như vậy, tại sao anh không hiểu.

"Anh cũng muốn làm một người như vậy!" Trước giờ anh luôn muốn được ở bên che chở, yêu thương cô, chẳng qua cô không muốn đối mặt với chuyện này.

"Em biết anh rất thương em nhưng ngoài một người anh trai ra, em còn muốn có một người bạn trai nữa."

"Anh có thể vừa là anh trai, vừa là bạn trai em", anh nhìn thẳng vào mắt cô nói. Anh không muốn chỉ làm một người anh trai đơn thuần. Không phải vô duyên vô cớ anh đối xử tốt với cô như vậy, chỉ vì anh muốn tìm cơ hội để có thể thổ lộ tình cảm trong lòng mình với cô.

"Anh... nhưng em không thể yêu anh được", Kiều Ân hất mạnh tay anh ra, quay người hoảng sợ như muốn chạy trốn. Anh là anh trai, mãi mãi là anh trai cô!

"Kiều Ân!", Thiệu Minh Vỹ đuổi theo, ôm chầm lấy cô từ đằng sau.

"Từ trước đến giờ anh luôn yêu em!"

Kiều Ân hoảng loạn, nhất định cô đã nghe nhầm. Nhưng, cơ thể cô đã bị anh ôm chặt, gương mặt anh kề sát cổ cô, hơi thở ấm áp đó giờ đây lại khiến cô vô cùng sợ hãi!

Đầu óc trống rỗng lại dần thức tỉnh, đột nhiên cô nhớ tới những nữ sinh ganh ghét, đố kỵ muốn hại mình, nhớ tới những tin đồn bêu xấu không đúng về mình, nhớ tới gương mặt hung dữ của Tần Viên Viên... tất cả, tất cả chợt xuất hiện trong đầu Kiều Ân. Bất giác cô càng thêm sợ hãi. Không thể, anh không thể thích cô được, cô không xứng với anh, cô không thể đáp lại tình cảm đó! Taycô vung loạn lên những muốn thoát khỏi vòng tay anh đang ôm chặt cô, cô muốn nhanh chóng rời khỏi đây, không thể để anh ôm mãi nhưvậy, như thế thật không nên!


Đầu << 16 17/27 18 >> Cuối

Nhập trang (1~27):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON