Mặc dù khi bị thương, Kiều Ân không thể luyện tập, bẵng đi một thời gian nên trọng lượng lại tăng lên năm mươi tám cân như cũ nhưng hai ngày khổ luyện vừa rồi đã có chút công hiệu, nhìn cô có vẻ gầy đi, cân nặng cũng giảm xuống còn năm mươi sáu cân. Nhìn vạch kim trên bàn cân ngày một thay đổi theo chiều hướng tích cực, Kiều Ân vì thế cũng tràn đầy tự tin và quyết tâm giảm cân hơn! Cố lên, cố lên, không được nghe những lời dụ dỗ ngon ngọt của anh, mình không thể mãi làm cây kẹo bông tròn trùng trục được!
Cổng trường Đại học T ngày thứ Bảy
Mới sáng sớm, đã thấy một nhóm sinh viên hào hứng tụ tập ngoài cổng trường, chuẩn bị khởi hành đi leo núi Ma Cơ thăm quan.
Các nam sinh đều mang xe đạp leo núi theo. Núi Ma Cơ cách trường Đại học T không xa lắm, đạp xe cũng mất nửa giờ đồng hồ, nhưng nam sinh nào cũng rất hứng khởi vì có thể chở bạn gái trên chiếc xe của mình. Xe đạp leo núi loại nào cũng có thể lắp thêm yên sau để ngồi nhưng đa số các nam sinh đều không lắp vì để như thế trông sẽphong cách hơn. Hơn nữa thiết kế xe như thế để mấy cô nàng ngồi trên dóng trước thì các chàng sẽ có nhiều cơ hội và hy vọng tiếp cận hơn.
"Kiều Ân, lại đây!" Thiệu Minh Vỹ ngồi trên xe, một tay nắm tay lái, một tay vẫy Kiều Ân. Vị trí này trên xe là anh dành riêng cho Kiều Ân.
Bọn A Nhã cười rúc rích, đẩy Kiều Ân đến.
Không được, nếu anh chở cô thì Phương Tuệ sẽ đi với ai? Nhìn Phương Tuệ đang đứng cạnh anh, bộ dạng vô cùng đáng thương nên Kiều Ân có chút không đành lòng nhưng nếu không qua, chắc chắn anh sẽ giận. Kiều Ân còn đang lưỡng lự thì chợt thấy Nhan Trinh Tịch phóng chiếc xe đạp leo núi của mình đến! May quá, còn lo cậu ấy không tới chứ!
Kiều Ân bước lại, cười ngọt ngào nói với Phương Tuệ: "Cô ngồi với anh ấy đi, tôi có xe rồi!". Phương Tuệ ngay tức khắc tươi tỉnh trở lại.
"Kiều Ân!", không ngờ Kiều Ân không đi xe cùng mình, Thiệu Minh Vỹ trợn mắt nhìn cô đầy tức giận.
"Anh, chăm sóc người đẹp cho tốt nhé, sao lại làm người đẹp buồn thế chứ?" Lần này tôi tạo cơ hội tốt cho cô đấy nhé! Nói xong, Kiều Ân nháy mắt với anh rồi quay người bước đến chỗ Nhan Trinh Tịch.
"Kiều Ân!" Nhìn Kiều Ân chạy sang phía Nhan Trinh Tịch, trong lòng Thiệu Minh Vỹ như bốc hỏa. Quả nhiên Kiều Ân còn rủ cả cậu ta nhưng cậu ta đâu phải sinh viên khu tây, đi cùng làm gì? Dù sao anh cũng không thể tỏ thái độ tức giận trước mặt nhiều người như thế, đành nén giận, rầu rĩ để Phương Tuệ ngồi lên xe mình.
"Mình còn sợ cậu không đến đấy!" Khi nãy, đợi mãi không thấy Nhan Trinh Tịch, Kiều Ân cũng có đôi chút thất vọng.
"Mình vừa bận chút việc", Nhan Trinh Tịch quay lại nhìn Kiều Ân, thần sắc cô hôm nay rất tốt.
"Mình đi cùng xe với cậu được không?", mặt Kiều Ân hơi đỏ nhìn cậu ta cười hỏi. Cô béo như vậy chắc chắn chẳng có nam sinh nào chịu chở cô đi vì nếu chở được cô lên đến nơi cũng đã mệt đứt hơi, sức đâu mà leo núi nữa nên chẳng còn cách nào khác đành nhờNhan Trinh Tịch.
"Đương nhiên là được rồi!" Nhan Trinh Tịch ngẩng đầu nhìn Thiệu Minh Vỹ đang đứng phía đối diện. Ánh mắt anh ta vô cùng lạnh lùng. Người anh này của Kiều Ân vốn không thích cậu nên trong ánh nhìn hiện lên đầy sát khí thù địch.
"Hay quá!", Kiều Ân cười vui vẻ.
Mặc kệ Thiệu Minh Vỹ ghét mình, nhưng Kiều Ân không như vậy. Nhìn Kiều Ân vui vẻ, Nhan Trinh Tịch cũng khẽ mỉm cười, cậu đi cũng chỉ vì cô mà thôi.
Núi Ma Cơ
Mọi người vừa đi vừa nói chuyện, cười đùa náo nhiệt, còn đua xem ai đến nơi trước nên đoạn đường như
ngắn lại, mới chớp mắt đã đến núi Ma Cơ.
Mọi người dừng xe, dựng gọn vào sườn núi rồi cùng nhau trèo lên đỉnh Ma Cơ.
"Kiều Ân, hình như anh cậu không vui thì phải!", A Nhã chạy đến cạnh Kiều Ân, liếc Nhan Trinh Tịch phía sau nói nhỏ.
"Không đời nào, có người đẹp đi cùng sao buồn được chứ." Dù ngoài miệng nói vậy nhưng Kiều Ân lại khẽ liếc về phía Thiệu Minh Vỹ xem thái độ thế nào. Mặt anh nghiêm lại, sầm xuống, chẳng thể đoán được là giận hay không nhưng hình như anh lầm lầm lì lì chẳng nói câu nào với Phương Tuệ.
"Cậu đấy, có trai đẹp bên cạnh là quên luôn anh trai, đương nhiên anh ấy tức rồi", A Nhã khẽ cười nói.
"Đừng nói linh tinh, ai cũng muốn đi chơi mà." Nhan Trinh Tịch vốn ít nói, trên đường đi cũng chỉ nói dăm ba câu cậu thấy cần thiết.
"Hừ, không thèm quan tâm đến cậu nữa, mình sang đi cùng nhóm Trác Ưu đây!" A Nhã khẽ nhéo tay Kiều Ân rồi chạy lên trước, để mặc Kiều Ân lại một mình với Nhan Trinh Tịch.
Leo núi là môn thể thao rất tốt nhưng chỉ tốt với những người gầy thôi, còn với cô nàng mập mạp như Kiều Ân thì đây chẳng khác gì sự tra tấn tàn khốc.
Kiều Ân dừng lại nghỉ giữa chừng đến n lần rồi, cứ đứng ở mỏm đá chỗ sườn núi thởdốc. Ngọn núi này cao thật đấy, biết đến khi nào mới leo lên đến đỉnh đây! Tay Kiều Ân không ngừng đấm ngực thở hổn hển, chân cũng mỏi nhừ còn mệt hơn cả tập thể dục nữa.
"Kiều Ân, cậu không sao chứ!", Nhan Trinh Tịch vừa hỏi vừa đưa cô bình nước. Nhìn cô leo núi thật vất vả, mồ hôi vã ra như tắm, hạt to hạt nhỏ thi nhau rơi tí tách xuống đất.
"Không sao, giờ mình mới biết leo núi không hợp với mình, mệt quá!", Kiều Ân thởdài một hơi, không ngừng lấy khăn giấy thấm mồ hôi. Khăn giấy vừa chạm lên mặt đã bịmồ hôi thấm ướt sũng.
Kiều Ân mở bình nước tu ừng ực. Hôm nay ra lắm mồ hôi, nhất định phải bổ sung nhiều nước mới được, nhưng mệt như này chắc sẽ giảm mỡ tốt hơn tập thể dục bình thường. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi lại thấy như này cũng tốt, mệt hơn chút cũng không sao, chỉ cần có thể giảm cân thì khổ bao nhiêu, mệt bao nhiêu Kiều Ân này cũng chịu được tuốt.
Nhan Trinh Tịch lặng im nhìn Kiều Ân, vận động nhiều nên mồ hôi tuôn như mưa trên khuôn mặt tròn vành vạnh của cô, hai má cũng ửng hồng, trên trán đầy mồ hôi. Có mảnh giấy nhỏ dính trên mặt Kiều Ân nhưng không hiểu sao khuôn mặt đó lại như sáng bừng, rất đáng yêu.
Nhan Trinh Tịch không kìm nổi, đưa tay lên lấy miếng giấy dính trên mặt xuống.
Bị hành động của cậu làm cho bất ngờ, Kiều Ân lùi lại vài bước, hai mắt mở to, tim bỗng loạn nhịp.
"Mặt cậu dính giấy", giọng Nhan Trinh Tịch dịu dàng, trên môi còn khẽ nở nụ cườiấm áp.
Kiều Ân bối rối, không dám cử động mạnh, đến thở cũng nín lại, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện, tay cậu ấy quá lạnh và vết thương trên mặt cô bỗng thấy ngưa ngứa. Hai mắt Kiều Ân như dính chặt trên mặt Nhan Trinh Tịch, chăm chú ngắm nhìn cậu. Da cậuấy đẹp thật, mềm mại, mịn màng, đến cả lỗ chân lông dường như cũng không nhìn thấy.
Khó khăn lắm Nhan Trinh Tịch mới lấy được miếng giấy dính trên mặt xuống cho Kiều Ân. Nhìn khuôn mặt ửng hồng vì xấu hổ của cô, trong lòng Nhan Trinh Tịch chợt thấy rất xao xuyến, khó tả. Da cô rất mềm mịn, chạm tay lên mà có cảm giác như chạm vào da em bé vậy.
Nhan Trinh Tịch như quên không bỏ tay xuống, tay vẫn đặt trên má Kiều Ân.
"Kiều Ân!", một tiếng hét như tiếng sấm đánh tan bầu không khí mờ ám giữa hai người vang lên. Kiều Ân đỏ bừng mặt, quay về phía tiếng hét. Ôi, sao mình lại có thểnhìn cậu ấy đến đờ ra vậy! Tim Kiều Ân đập thình thịch, nhanh đến nỗi máu dồn hết lên đầu khiến mặt cô đỏ lựng như quả cà chua chín.
Thiệu Minh Vỹ đến đúng lúc bắt gặp hai người đứng sát như dính vào nhau, hơn nữa tên kia còn cả gan dám vuốt má Kiều Ân. Nghĩ đến cảnh tượng đó là trong lòng Thiệu Minh Vỹ ngùn ngụt lửa hận. Thật đáng ghét, hắn dám tán tỉnh Kiều Ân của mình!
"Anh!", Kiều Ân cố gắng tỏ ra bình tĩnh, cúi mặt nhìn anh. Lại bị anh bắt gặp, trời ơi, xấu hổ quá đi mất!
Anh ta đang ghen, mắt Nhan Trinh Tịch ánh lên vẻ thích thú. Hóa ra là vậy, nhìn ánh mắt đầy tức giận của Thiệu Minh Vỹ khi nhìn họ, cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao anh ta lại có vẻ khó chịu và căm ghét cậu đến vậy. Hóa ra nguyên nhân chính là Kiều Ân đã chọn ngồi xe của cậu. Nhan Trinh Tịch đã rõ mọi chuyện nhưng vẫn nở nụ cười tươi tắn.
"Kiều Ân, qua đây", Thiệu Minh Vỹ cố kìm nén cơn giận, khẽ gọi Kiều Ân.
"Anh...", thấy mặt anh có vẻ giận dữ nhưng do dự một hồi, Kiều Ân vẫn bước sang bên đó.
"Đi, anh dẫn em lên trên", Thiệu Minh Vỹ nắm chặt tay Kiều Ân, kéo cô bước đi, không thể để Kiều Ân ở lại với cậu ta được. Cậu ta không giống với mấy tên bạn trai trước đây của Kiều Ân. Nghĩ vậy trong lòng anh chợt dấy lên cảm giác lo lắng, cái tên Nhan Trinh Tịch này không phải là người bình thường, anh không biết cảm giác bất an trong lòng mình là gì nhưng nó bắt anh phải cảnh giác, phải kéo Kiều Ân tránh xa cái tên Nhan Trinh Tịch này.
"Em...", Kiều Ân đứng im không động đậy, quay lại nhìn Nhan Trinh Tịch nãy giờvẫn đang dõi theo mình.
"Anh đến đón em mà", Thiệu Minh Vỹ lo lắng nhìn Kiều Ân đang đứng yên tại chỗ, cô ấy sao thế?
"Minh Vỹ? Có chuyện gì thế?", đột nhiên Thiệu Minh Vỹ bỏ đi, Phương Tuệ liền chạy lại hỏi. Vừa đến nơi đã thấy anh đang nắm chặt tay Kiều Ân, ánh mắt cô lóe lên vẻlo lắng.
"Không có gì", thấy ánh mắt Phương Tuệ có vẻ buồn, Kiều Ân vội rút tay lại, "Em không sao, béo quá nên leo chậm hơn mọi người chút thôi", Kiều Ân vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt anh, ra vẻ không sao.
"Hi hi, leo núi với Kiều Ân thì đúng là mệt thật. Cô nên nhờ bạn trai mình dắt lên", Phương Tuệ nhìn Nhan Trinh Tịch khẽ cười nói. Chẳng phải cô ta cũng đi cùng bạn trai đó à, sao còn muốn chiếm đoạt Minh Vỹ nữa?
Nghe thấy vậy, Thiệu Minh Vỹ trừng mắt giận dữ nhìn Phương Tuệ. Cô ta nói linh tinh gì chứ!
Kiều Ân gằm mặt xuống, một lúc sau mới ngẩng lên nhìn anh, vui vẻ nói: "Anh, em không sao đâu, leo chậm một chút cho an toàn". Có vẻ Phương Tuệ không thích cô gần anh, nhìn ẩn ý trong ánh mắt cô ta, Kiều Ân chợt nghĩ đến ánh mắt độc ác của Tần Viên Viên, cô thầm sợ hãi, cố gắng rút mạnh tay ra khỏi tay anh.
"Kiều Ân!" Thiệu Minh Vỹ không dám tin rằng cô lại rút tay ra lạnh lùng như vậy.
"Mau đi thôi không mọi người lại lo", Kiều Ân vỗ tay anh rồi quay người bước đến chỗ Nhan Trinh Tịch đang đứng.
Anh đứng cạnh người đẹp trông hợp như thế. Nhìn anh và Phương Tuệ từ xa giống như một bức tranh hoàn mỹ, đẹp đến nỗi cô chỉ có thể đứng từ xa nhìn.
Kiều Ân mỉm cười huơ tay: "Anh đừng lo, em đang cố gắng lắm đây!".
Thiệu Minh Vỹ nhướn mày nhìn Kiều Ân quay về đứng cạnh Nhan Trinh Tịch, mặt tối sầm nhưng anh chỉ có thể trừng mắt với Nhan Trinh Tịch rồi quay người đi thẳng vềphía trước, hoàn toàn không để ý đến Phương Tuệ đang đi cùng mình.
"Minh Vỹ!", Phương Tuệ vội chạy theo sau, cùng anh leo lên phía trước.
"Kia là bạn gái của anh ấy à?", Nhan Trinh Tịch nhìn bóng hai người từ phía sau, cười bí hiểm.
"Hình như thế, mình cũng không rõ bởi có quá nhiều cô gái xung quanh anh ấy", Kiều Ân cố gắng mỉm cười nói. Không nghĩ thêm nữa, leo núi thôi!
"Vậy còn cậu?", nhìn bóng Kiều Ân đang đi phía trước, Nhan Trinh Tịch khẽ hỏi.
"Mình làm sao?", Kiều Ân giật thót tim, ý cậu ấy là gì? Cô quay đầu lại, trừng mắt nhìn Nhan Trinh Tịch.