Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Đợi chờ là điều khó khăn nhất

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Chỉ yêu cây kẹo bông nhỏ full

Chỉ yêu cây kẹo bông nhỏ full Trang 15

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~27):

Đầu << 14 15/27 16 >> Cuối



"Tôi... tôi... không dám nữa", nhìn con dao sắc nhọn trong tay A Nhã, Tần Viên Viên sợ run người.

"Bốp!", một cái tát như trời giáng rơi thẳng xuống mặt, năm dấu ngón tay hằn đỏ lên mặt Tần Viên Viên.

"Cái tát là thay cho Kiều Ân, như vậy là nhẹ nhàng với cô lắm rồi. Cô hại cô ấy bịthương chảy cả máu đầu. Cái tát này để nhắc nhở cô lần sau đừng có tái phạm nữa. Kiều Ân hiền lành có thể bỏ qua cho cô nhưng bọn tôi thì không từ bi như vậy đâu. Nếu lần sau còn dám ra tay hãm hại Kiều Ân, chúng tôi mà biết được thì sẽ không chỉ như này thôi đâu, cô rõ rồi chứ!", A Nhã lạnh lùng nhìn khuôn mặt lúc đỏ lúc tái mét của Tần Viên Viên, nói.

Tần Viên Viên đau tới chảy nước mắt nhưng tuyệt nhiên không dám nói lời nào.

"Mau lên mạng đính chính cái chủ đề kia, nói đó là những lời nói linh tinh, không có căn cứ và người được nhắc đến không phải Kiều Ân", Nhược Lăng nói với cô ta vẻ lãnh đạm.

Tần Viên Viên vâng vâng dạ dạ nhận lời.

"Đừng tưởng qua mặt được bọn này. Nếu tối nay cô không làm ngay thì ngày mai nên cẩn thận một chút!", A Nhã trừng mắt. Tại sao bề ngoài cô ta xinh đẹp mà tâm địa lại xấu xa như vậy chứ!

"Không đâu, không đâu!", chắc chắn cô ta sẽ phải làm.

Bên ngoài giảng đường khoa Điện

Hôm nay là Chủ nhật, hai giờ chiều là buổi học đầu tiên của lớp tiếng Anh tăng cường mà Kiều Ân đã đăng ký.

Từ xa, cô đã thấy Nhan Trinh Tịch đang tươi cười đứng đợi mình trước lầu. Hôm nay, cậu ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng nên trông càng gầy hơn.

"Kiều Ân!", thấy Kiều Ân, Nhan Trinh Tịch vội vẫy tay gọi.

"Cảm ơn cậu đã giúp mình lấy sách", nhìn hai cuốn sách trong tay Nhan Trinh Tịch, Kiều Ân cảm động nói.

"Đỡ hơn chưa?", nhìn vết thương của Kiều Ân đã lành, không phải băng nữa, Nhan Trinh Tịch cũng yên tâm phần nào. Dù vết thương không lớn lắm nhưng dấu tích của nó trên trán cô vẫn khiến người ta thấy đau lòng.

"Không sao rồi, bây giờ mình có thể lắc đầu nữa ý", nói rồi Kiều Ân định biểu diễn cho Nhan Trinh Tịch xem.

Nhan Trinh Tịch thấy vậy vội ngăn lại, không để cô lắc đầu nữa: "Ngốc, vẫn chưa lành hẳn đâu".

Nhìn bộ dạng cuống quýt lo lắng của Nhan Trinh Tịch, Kiều Ân cười thầm trong bụng. Cậu ấy thật giống anh trai, lúc nào cũng lo lắng thái quá cho cô.

"Đi thôi, sắp đến giờ rồi", Nhan Trinh Tịch giục.

Giảng viên là ngườiAustraliacó tiếng trong trường, tên là David.

Cách giảng của thầy dễ hiểu, lại vô cùng thoải mái. Ngay từ đầu đã không tuân thủtheo đúng sách vở mà dạy mọi người thông qua những trò chơi nhỏ, còn yêu cầu mọi người tự giới thiệu về mình bằng tiếng Anh để hiểu hơn về nhau, cùng giao lưu kết bạn.

Khi chia nhóm tham gia trò chơi ở lớp, Nhan Trinh Tịch và Kiều Ân vô tình ở chung một nhóm. Hai người phối hợp rất ăn ý, lúc nào cũng hoàn thành trò chơi rất nhanh. Kết thúc buổi học, thầy David còn khen hai người là partners xuất sắc nhất.

Thấy Kiều Ân cười vui vẻ, Nhan Trinh Tịch cũng cười phụ họa theo. Cuối cùng, tâm trạng u ám chán nản vài ngày trước của Kiều Ân cũng tan biến, cô đã vui vẻ trở lại, thật quá tốt!

Nhớ đến hôm Kiều Ân bị thương, cậu luôn cảm thấy day dứt. Mặc dù không phải vì mình mà Kiều Ân bị thương nhưng cứ nghĩ tới ánh mắt đau khổ của Kiều Ân khi ấy, lòng cậu lại dấy lên cảm giác chua xót. Kiều Ân trong cậu là một cô gái lúc nào cũng vui vẻ, tươi cười, không nên phải chịu những đau khổ như thế, bởi vậy cậu luôn tự trách mình đã không bảo vệ cô thật chu đáo.

Kiều Ân, nhìn bề ngoài có vẻ là cô gái rất mạnh mẽ, kiên cường nhưng thực ra lại rất yếu đuối. Cô sống nội tâm thích che giấu nỗi buồn của mình, lúc nào cũng nở nụ cười ngây thơ, thuần khiết, nhưng cũng có lúc vô tình để lộ ra sự yếu mềm khiến mọi người càng thêm yêu thương.

Nhan Trinh Tịch thầm hứa sẽ bảo vệ cô thật tốt, sẽ khiến cô luôn tươi cười, nụ cười như ánh sáng ban mai thuần khiết.

Kiều Ân, tổn thương, đau khổ, vượt
qua và vui vẻ...

Bên cạnh cô lúc nào cũng có hai chàng trai thầm hạ quyết tâm sẽ bảo vệ cô thật tốt, bảo vệ cây kẹo bông ngọt ngào, đáng yêu của họ.



C

hương

6



Phòng 502, ký túc xá nữ khu tây

Nỗi buồn đã qua đi, nụ cười lại quay trở về.



Vết thương của Kiều Ân đã lành hẳn, nhìn trên trán chỗ vết thương còn lưu lại vết sẹo hồng hồng. Kiều Ân bỗng thấy lo lắng.

"Nhược Lăng, thế này mà cậu bảo không có sẹo à?"

"Kệ nó đi. Dán dòng chữ vì anh mà bị thương vào bên cạnh nữa!", A Nhã vừa chơi điện tử vừa trêu Kiều Ân.

"Hừ, không thèm nói với cậu. Nhược Lăng, hỏi cậu đấy!"

"Để mình xem nào!", Nhược Lăng đến trước mặt Kiều Ân, xoa nhẹ lên vết sẹo hồng hồng, nói: "Không sao đâu. Hai, ba ngày nữa là lành hẳn thôi".

"Cần khỏi nhanh làm gì? Phải để mấy ngày nữa mới được, như vậy anh trai cậu mới có cơ hội chăm sóc em gái chứ", A Nhã nói vẻ rất hứng thú.

"Này, chẳng lẽ chỉ khi mình bị thương thì anh ấy mới chăm sóc chắc?"

"Bình thường cũng hay chăm sóc, nhưng cậu không thấy sau khi cậu bị thương, cách chăm sóc của anh ấy khác mọi lần sao?"

"Chẳng có gì khác cả!" Mà nếu có đi chăng nữa cũng không kể cho cậu được.

"Ôi, đúng là người nào đó quen được chiều chuộng nên coi đó là thói quen thường ngày rồi!"

Hừ, không thèm cãi lý với cậu, có cãi thì cũng nhận phần thua về mình thôi. Kiều Ân mở máy tính, nhét đĩa nhạc tập thể dục của mình vào lại bắt đầu tập. Vết thương ở chân cô cơ bản cũng khỏi rồi, vì việc này mà cô đã ngưng tập một tuần, nếu không bắt đầu lại thì công sức giảm cân trước đây của cô coi như mất trắng.

"Kiều Ân, cậu ngừng tập mấy hôm rồi, liệu không béo lên đấy chứ?", nhìn thái độchăm chỉ luyện tập của Kiều Ân, Nhược Lăng không kìm được lo lắng.

"Chắc chắn là lên cân rồi. Ngày nào cũng có người mang đồ ăn bổ dưỡng bồi bổ cho mà, bình thường ăn vào cũng béo nữa là với thân hình và thể trạng của cậu ấy như thế."

"Mình cũng không biết nữa." Ân Ân bóp thịt trên người, hình như béo lên thật, hức, bực mình quá, sao tay lại một đống thịt như vậy chứ. Luyện tập, luyện tập, phải luyện tập nếu không sẽ béo ú mất!

"Kiều Ân, thứ Bảy này có rảnh không?", A Nhã đột nhiên hỏi nghiêm túc.

"Có chuyện gì?", Kiều Ân vẫn không dừng, vừa tập vừa hỏi.

"Lớp Trác Ưu tổ chức đi núi Ma Cơ, cậu có muốn đi cùng không? Leo núi cũng giúp giảm cân khá hiệu quả đấy!"

Hàn Trác Ưu là bạn trai của A Nhã. Nếu ai không biết quan hệ giữa họ, nhất định sẽkhó mà tin được một cô gái như A Nhã lại có thể quen được anh chàng Trác Ưu nho nhã, hiền lành kia.

"Nhược Lăng đi không?"

"C

ó chứ. Cậu ấy rủ cả Trương Văn Chính rồi, hình như cả Lý Hải Lạc cũng đi nữa, Đình Đình cũng hẹn cậu ấy rồi." Trương Văn Chính là bạn trai của Nhược Lăng.

Thật là... đều có đôi có cặp hết rồi còn rủ mình đi làm gì chứ, định trêu tức mình đây mà!

"Các cậu đều đi cùng bạn trai, chỉ có mình là cô đơn lẻ loi, không đi đâu!" Nghĩ đến là thấy bực mình rồi, rủ cô đi để làm bóng đèn, làm kỳ đà cản mũi à!

"Đâu có, còn nhiều người khác mà, lớp Trác Ưu cũng có mấy người nữa, có cái đứa mà suốt ngày bám dính lấy anh cậu cũng đi, không biết chừng Thiệu Minh Vỹ cũng đi đấy", A Nhã cười khẽ. Thiệu Minh Vỹ mà biết Kiều Ân đi thì nhất định sẽ đi cùng cho xem.

"Phương Tuệ?" Anh đi cùng cô ta sao? Vậy mà chẳng thèm nói gì với cô. Haizzz, đúng là trọng sắc khinh em gái mà!

"Cậu đi cùng đi, chắc chắn anh cậu không để cậu một mình đâu!", Nhược Lăng từphòng tắm bước ra, nói.

"Ôi dào, anh ấy có bạn gái bên cạnh thì còn thời gian đâu mà quan tâm đến mình chứ."

"Vậy cậu rủ ai đi cùng đi, rủ Nhan Trinh Tịch chẳng hạn. Gần đây chẳng phải cậu cũng thân với cậu ta sao?"

"Cậu ấy á?" Liệu cậu ấy có muốn đi không nhỉ?

"Đúng thế, chẳng phải cậu thương thầm nhớ trộm cậu ta sao? Vừa hay, xem như đây là cơ hội tốt."

"Đâu có, nói linh tinh." Tuy ngoài miệng một mực chối bay chối biến nhưng trong lòng Kiều Ân đúng là có chút xao xuyến. Có lẽ cậu ấy cũng muốn đi cùng mình!

"Ha ha, cậu thử soi gương xem có đúng trên cái mặt ỉn con đáng yêu của cậu đang viết ba chữ 'mình thích cậu' không?", A Nhã không buông tha cô.

"Đợi mình giảm cân, để xem cậu còn dám gọi mình là ỉn con nữa không!"

"Được, mình đợi, mình đợi, đợi cậu cả nghìn, vạn năm cũng được, chỉ cần cậu gầy đi là tốt rồi!" Muốn biết thế nào là ghê gớm, nghịch ngợm, chỉ cần nhìn An Minh Nhã là đủ! Haizzz, không còn cách nào khác, ai bảo sự thật luôn tàn khốc cơ chứ!



Căng tin số hai



"Đi leo núi Ma Cơ?", Thiệu Minh Vỹ nhìn Kiều Ân hỏi.

"Vâng, thứ Bảy tuần này."

"Chân em không sao chứ?"

"Không sao. Hôm qua em đã tập thể dục rồi."

"Còn ai đi nữa không?"

"Bọn A Nhã cũng rủ bạn trai đi cùng, còn có mấy bạn cùng lớp với bạn trai A Nhã nữa, Phương Tuệ cũng đi."

"Em đi cùng ai?"

"Chưa biết, Phương Tuệ không rủ anh à?"

"Không!" Thực ra anh cũng không để ý đến việc Phương Tuệ đi với ai, điều anh quan tâm bây giờ là cô định đi với ai?

"À, nhắc tới Tào Tháo là Tào Tháo đến!" Phương Tuệ tươi cười, từ xa bước tới.

"Hi, Kiều Ân, lâu rồi không gặp!", Phương Tuệ cất giọng ngọt ngào ra vẻ rất thân thiết với Kiều Ân.

"Ừm!", cô cũng vui vẻ đáp lại, tự nhiên ngọt ngào đến chết người.

"Minh Vỹ, thứ Bảy anh có bận gì không?" Quả nhiên, Kiều Ân đã đoán đúng ý định của cô ta.

Thiệu Minh Vỹ nhướn mày, mỉm cười nhìn Phương Tuệ.

"Lớp em tổ chức đi leo núi Ma Cơ, anh có muốn đi cùng không?", nhìn vẻ mặt Phương Tuệ đầy vẻ hy vọng, Kiều Ân bỗng thấy bực.

"Được, vừa hay Kiều Ân cũng muốn đi chơi." Thiệu Minh Vỹ quay sang nhìn Kiều Ân, nở nụ cười tươi rói, quyến rũ.

"Tốt quá, càng đông càng vui mà." Phương Tuệ vẫn giữ nụ cười tươi trên môi nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ không vui.

"Được rồi, lịch trình thế nào nhớ báo cho anh nhé!", Thiệu Minh Vỹ khẽ gật đầu nói.

"Vâng! Thôi, em đi trước đây", nói rồi, Phương Tuệ vui vẻ bước đi.

"Lúc nào em mới có đôi chân như cô ấy nhỉ!" Kiều Ân ngẩng đầu, dõi theo bóng Phương Tuệ xa dần.

"Gầy quá!", Thiệu Minh Vỹ lắc đầu, nhìn như bộ xương di động vậy.

"Anh muốn em tức chết hay sao mà nói từ gầy trước mặt em!"

"Hả, anh chỉ thích cây kẹo bông của anh thôi. Béo tròn đáng yêu, ôm vào lòng rất thích, mềm mại vô cùng, chỉ ngửi thôi đã thấy ngọt rồi."

Kiều Ân chun mũi, nói: "Anh lại trêu em".

Thiệu Minh Vỹ mỉm cười, khẽ bóp chiếc mũi nhỏ xinh của cô, sao anh có thể không thích cô được chứ? Từ khi được ôm cây kẹo bông mềm mại này vào lòng, được ngửi mùi thơm ngọt ngào đó, anh đã không chịu nổi, đã thích cô rồi.

Quả nhiên, Nhan Trinh Tịch nhận lời đi cùng ngay khiến Kiều Ân thấy rất hứng khởi. Từ sau sự việc kia, hình như mọi người đối xử với cô rất tốt, khiến cô cảm động muốn rớt nước mắt. Phải chăng đó là tác dụng của việc giảm cân?


Đầu << 14 15/27 16 >> Cuối

Nhập trang (1~27):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
XtGem Forum catalog