Nếu bạn áp đặt suy nghĩ của bạn lên người khác là quyền của bạn, nhưng nếu bạn nghĩ rằng người ta sẽ thành ra cái thứ mà bạn muốn thì thật là ngô nghê, buồn cười!
Tôi mỉm cười, bắt đầu màn trình diễn "trang điểm" tuyệt chiêu của mình.
- Được, vậy thì mọi người hãy chờ xem! - Tôi nói lớn, - Trước tiên, vẻ đẹp của chúng ta chính là "bắt đầu từ đầu", tôi sẽ dùng một vài chiếc kẹp tóc để thay đổi hoàn toàn kiểu tóc của cô ấy.
Nói rồi tôi tháo bím tóc của Ma Thu Thu ra, quấn một nửa mái tóc của cô ấy lên đỉnh đầu, khiến phần đầu của cô ấy trông đầy đặn hơn, cải thiện cảm giác về một cái đầu bẹt trước đó. Sau đó tôi dùng một cái kẹp tóc cố định lại! Số tóc còn lại chia làm hai, cũng quấn tròn lại, sau đó vắt phần đuôi của hai nửa tóc lại, tạo thành một hình trái tim. Cuối cùng, tôi buông mấy sợi tóc dài còn thừa xuống trước ngực.
OK!
Kiểu tóc vừa năng động, hoạt bát vừa có vẻ cao quý của một nàng công chúa đã hoàn thành!
Tôi tự tin mỉm cười nhìn vào "khán giả" của mình, quả nhiên, không ít lời trầm trồ khen ngợi vang lên.
- Wa, kiểu tóc đẹp quá, đúng là giống công chúa thật.
- Nhanh thế. Không đến một phút đã xong.
Ha ha ha...
Mọi người hãy sùng bái tôi đi! Đuổi theo tôi đi. Sau đây còn tuyệt hơn nữa cơ!
Nói thì chậm nhưng lúc đó thì nhanh, khi đám con gái vẫn còn đang mải mê khen ngợi, tôi lại nhanh chóng tháo sợi dây chuyền màu đỏ trên cổ Ma Thu Thu xuống.
- Mọi người nhìn đây, phần ngực ở váy bạn này đã có một bông hoa rất lớn, nếu đeo thêm sợi dây chuyền này thì trông rất không cân đối...
Tôi buộc sợi dây chuyền lên eo Ma Thu Thu:
- Còn nếu biến nó thành một sợi dây lưng, không những có thể tôn lên vòng eo nhỏ gọn mà còn khiến cho chiếc váy này có thêm điểm nhấn.
Cuối cùng, tôi tô cho Ma Thu Thu một lớp son màu hồng nhạt có mùi hoa quả...
Kiểu tóc hoàn mĩ!
Kết hợp ăn ý!
Trang điểm đơn giản và nhanh chóng!
Chưa đầy ba phút! Cả người cô ấy như được đổi mới.
Ha ha ha...
Bình thường tôi từ bỏ nhiều thú vui chơi để nghiên cứu thêm các tạp chí thời trang quả là không phí công.
Nhìn vào những đôi mắt sắp nhảy ra ngoài của đám con gái vây quanh, tôi không để lỡ cơ hội, "marketing" cho câu lạc bộ của mình.
- Tham gia vào Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch, quan trọng không phải là làm thế nào để yêu, mà là nâng cao sức thu hút của các bạn nữ từ trong ra ngoài, khiến chúng ta tự tin hơn, thoải mái hơn...
Đúng vào lúc đám con gái đang đua nhau chìa tay ra để tranh nhau mẫu đơn đăng ký; đúng vào lúc tôi vừa giới thiệu vừa vui vẻ nháy mắt với Ma Thu Thu; đúng vào lúc tôi cảm thấy mọi thứ đều vô cùng hoàn hảo...
- A... a... a... Đẹp trai quá.
Một tiếng hét như xé tan cả bầu trời vang lên khắp sân trường Đại học Tinh Hoa.
Một đám chim sẻ giật mình giương cao đôi cánh bay vào trời xanh. Cả sân vận động như một nồi nước đang sôi sùng sục, chực chờ phá tan cả cái nồi bên ngoài.
...
Trong phút chốc, những cánh tay chỉ còn cách mẫu đơn đăng ký của tôi 0,01mm, bỗng dưng đông cứng lại.
Tất cả mọi cái đầu đều hướng về nơi vừa phát ra âm thanh đó.
Giây sau đó, như đàn gà con gặp phải mãnh thú, họ đua nhau chạy về hướng trung tâm của sân vận động.
Á....
Tôi tức điên lên mất!
Là ai?
Rốt cuộc thì kẻ nào dám đấu với bổn cô nương?
Đúng vào lúc quan trọng, hắn lại xuất hiện phá hoại việc tốt của tôi!
Đỉnh đầu tôi như xuất hiện một làn khói đen, hậm hực nghiến chặt răng, mặc cho lời khuyên nhủ của Ma Thu Thu, tôi giận dữ lao về phía phát ra âm thanh.
Khi tôi đến nơi, bốn phía sân khấu của sân vận động đã bị mọi người vây kín.
Dường như tất cả con gái của trường này đều tụ tập hết về đây, những tiếng hét có sức dời non lấp bể phát ra từ những cái đầu đang ra sức nghển lên.
Khi sự chen lấn ngày càng tăng, đám con gái tạo thành một lớp "sóng người" lắc lư qua lại, ngay cả đứng cũng đứng không vững!
Hừ!
Rốt cuộc là thần thánh phương nào, chiếm địa bàn của tôi trước không nói làm gì, bây giờ còn dám cướp cả người của tôi.
Tôi phải xem xem bọn chúng lợi hại ra sao?
Tôi ra sức chen vào bên trong, khi đầu tóc rối tung, quần áo xộc xệch, từng giọt mồ hôi đua nhau túa ra trên trán, cuối cùng tôi mới "đột phá được vòng vây" và chen vào trong cùng.
Nhưng cảnh tượng mà tôi nhìn thấy trước mắt khiến mọi cơn giận dữ của tôi bỗng chốc đóng băng!
Chương 2
RUNG ĐỘNG TRÁI TIM
Quả nhiên là "hàng cao cấp"!
Trên sân khấu, một chàng trai dong dỏng cao đang ôm cây đàn ghita trong suốt màu đỏ rực, mái tóc lộn xộn nhuộm
đỏ dựng đứng lên, trên khuôn mặt anh tuấn và có vẻ ngang bướng là một nụ cười ngạo mạn!
Còn bên cạnh hắn là một người cao lớn đang cố cúi thấp đầu, khiến mọi người không thể nhận ra được sắc mặt của anh ta, chỉ để lộ ra cái cằm cương nghị, từ người anh ta toát lên cảm giác của một con người lạnh lùng, thần bí, và vũ khí của anh ta chính là một cây ghita bass.
Họ là ai?
Những chàng trai xuất sắc như vậy mà sao tôi không hề biết tới sự tồn tại của
họ?
- Tùng tùng tùng...
Bỗng dưng, một hồi trống dồn dập vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Lúc này, hai anh chàng đẹp trai hơi né người qua... một dàn trống lấp lánh ánh bạc xuất hiện trước mắt mọi người.
Và người ngồi sau dàn trống...
Chính là An Vũ Phong!
Tôi cảm giác như cái cằm của mình đã rơi xuống đất, hóa ra tôi bị chính "địch thủ" của mình thu hút tới đây.
Ông trời ơi! Hãy cho một miếng đậu phụ tới đây đâm chết tôi đi!
- Tùng tùng tùng...
An Vũ Phong vẫn ung dung ngồi đó, mái tóc dài đen nhánh hơi buông xuống, khiến khuôn mặt đẹp trai của hắn thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ có chiếc khuyên tai bằng kim cương là thi thoáng vẫn sáng lên dưới ánh nắng mặt trời.
Hắn chầm chậm gõ mấy nhịp lên cái trống, dường như đang trêu đùa gì đó, nhưng dần dần, những tiếng gõ ngày càng dồn dập và cuối cùng, không ai còn nhìn thấy sự chuyển động ở tay hắn nữa.
Sau một hồi trống dồn dập, An Vũ Phong đột nhiên dừng lại, cầm dùi trống nhìn hai người bạn chơi ghita và chơi bass.
Lúc này, cả sân vận động bao trùm trong một sự yên lặng chết chóc.
Ngay sau đó, một bản nhạc mạnh mẽ vang lên khắp sân, rót vào tai mọi người đang có mặt tại đó!
Dần dần, trong đám đông bắt đầu có người hét tên An Vũ Phong.
Mọi người giơ cao hai tay, nhảy múa, gào thét...
- Trời ơi, tớ chỉ mới gặp cảnh tượng này trong show diễn của một ngôi sao nổi tiếng!
Một cô gái ngẩn ngơ nói.
- Đây là tay trống đẹp trai nhất mà tớ từng gặp...
Những người khác cũng hùa theo.
- Thiếu gia An, chúng tôi yêu anh! Chúng tôi yêu anh!
Đám đông bắt đầu phát ra những tiếng hét chói tai, sau đó từng tràng vỗ tay như pháo nổ vọng khắp sân trường.
Tôi ngẩn ngơ đứng ở đó, để mặc cho đám người xung quanh không ngừng xô đẩy vào người mình, nhưng tôi đã hoàn toàn bị An Vũ Phong trên sân khấu thu hút rồi, hai anh chàng đẹp trai lúc nãy thật vô phúc đã trở thành quá khứ!
Hắn hăng say tới quên cả bản thân, chỉ tập trung toàn bộ tinh thần cho tiếng trống của mình, mỗi tiếng trống gõ xuống dường như đều có ma lực nào đó khiến người nghe không thể rời đi được.
Mái tóc đen nhánh cũng lắc lư theo mỗi điệu lắc mình của chủ nhân, tạo thành một đường vòng cung thật đẹp trong không trung! Hơn nữa lúc này, đôi mắt nghiêm túc của hắn giống như mặt nước hồ tĩnh lặng, khiến người ta không tự chủ được mà rơi vào đó, đôi môi hắn mím chặt hơi cong lên, càng trở nên gợi cảm.
Cho dù là con người hắn hay tiếng trống của hắn đều có sức cuốn hút vô cùng, đều thể hiện ra phong thái của một bậc đế vương.
Một khúc nhạc vừa kết thúc, tiếng vỗ tay vỡ òa trong sân!
Bỗng dưng, ngón tay An Vũ Phong cong lại thành một vòng tròn, toàn trường nhất thời im phăng phắc.
Cái gã đáng sợ này đã dễ dàng khống chế trái tim của mọi người.
Tôi thừa nhận, tôi cũng đã bị tiếng trống của hắn làm cho rung động.
An Vũ Phong đứng lên, giơ cao dùi trống, ngạo mạn hất cao cằm, liếc mắt nhìn từng người đứng dưới sân khấu, đám nữ sinh đều đua nhau mở to mắt, ngừng thở chờ đợi.
Chết rồi, nếu bị hắn phát hiện rằng tôi cũng là một trong số các fan cuồng của hắn, thế thì còn mặt mũi nào gặp ai!
Người tôi cứng đơ, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Đúng vào lúc tôi đang do dự xem có nên quay người đi hay không thì bỗng dưng một cô gái bên cạnh tôi run rẩy hét lên và lướt qua người tôi.
Tôi ngẩn ngơ quay người lại, thấy cô ta đã vui mừng như điên đứng trước mặt An Vũ
Phong, mặt đỏ bừng, lắp bắp:
- Xin hỏi... có phải chọn tôi không?
An Vũ Phong nở nụ cười khiến cô ta gần như ngất đi, bỗng dưng nghiêng đầu, đôi
mắt như cười như không nhìn thẳng về phía tôi, ngay sau đó, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên và cuối cùng là nheo nheo đôi mắt đa tình.
Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng miệng lại nói:
- Đương nhiên, vừa rồi tôi thấy bạn lắng nghe tôi chơi nhạc rất say mê.
Trái tim tôi phút chốc như rơi ra ngoài, mặt rát bỏng như vừa bị ai đó cho một cái tát.
Tôi cắn môi, cúi thấp đầu...
Đáng chết, cái kiểu si mê vừa rồi của mình đã bị hắn nhìn thấy hết rồi! Hu hu, tôi không muốn sống nữa.
- Đúng là tôi rất thích.
Hai mắt cô gái đã biến thành bông hoa đào, hai tay ôm mặt xấu hổ.
An Vũ Phong thu ánh mắt của mình lại, khẽ vẫy tay, trên mặt không hề có chút biểu cảm nào, chỉ vào một tập đơn đăng ký đặt dưới đất:
- Vậy thì mời bạn tham gia vào câu lạc bộ của tôi.
- A a a... Chúng tôi cũng muốn.
Cả hội trường thoáng chốc mất đi sự trật tự vốn có, một đám nữ sinh lao lên sân
khấu.
Tôi vội vã nhân cơ hội đó để bỏ đi, tôi không nên ở lại đó cho dù chỉ là một giây nào nữa! Nếu cứ như vậy, chỉ sợ hắn sẽ nghe thấy tiếng tim tôi đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Ánh mắt của gã đó thực sự có thể giết chết người.
Tôi tả tơi trở về với "trận địa" của mình, cảnh tượng nhiệt náo khi nãy đã không còn tồn tại nữa, một xấp giấy đăng ký dày cộp bị gió thổi bay xuống đất, Ma Thu Thu đang vội vã đi nhặt.