Một cô gái cao ráo, ánh mắt sắc sảo đứng lên, nói rõ ràng từng tiếng:
- Tôi là Dương Vân tới từ Đại học Tụ Mỹ, tôi muốn thực hiện một bài diễn thuyết xuất sắc tại Đại học Tinh Hoa để nói với tất cả mọi người rằng thế nào mới là nghệ thuật chân chính.
- Chào mọi người, tôi là Tô Tiểu Lệ, tôi rất thích quay phim, 100 ngày sau, tôi sẽ tổ chức một triển lãm cá nhân nho nhỏ.
...
Từng người trong phòng ăn lần lượt đứng lên, xem ra mọi người đều rất nhiệt tình với hoạt động lần này.
Tôi cau mày, vừa phân tích kỹ càng trí sáng tạo của các bạn, vừa không ngừng suy nghĩ về bản thân mình.
Hơn ba tháng...
Trong 100 ngày này có bao nhiêu chuyện thú vị nhỉ?
Bạch Tô Cơ tôi nếu đã làm thì phải làm một việc mà người khác không nghĩ ra, khiến họ phải sửng sốt ngạc nhiên và ngưỡng mộ.
Bỗng dưng trong đầu tôi vang lên tiếng "ting", mắt tôi sáng lên.
- Mình nghĩ ra rồi, - tôi vỗ tay Kỷ Minh, - mình quyết định thành lập một câu lạc bộ tình yêu.
- Câu lạc bộ tình yêu? - Kỷ Minh kinh ngạc hỏi tôi, trong mắt anh thoáng chút nghi hoặc. - Đó là cái gì?
- Câu lạc bộ tình yêu của mình thực chất có thể gọi là một câu lạc bộ bồi dưỡng khí chất cho mọi người! Đặc biệt là dành cho những bạn nữ tưởng chừng như đã có tình yêu trong tay nhưng lại để cho tình yêu tuột mất! Mình thề rằng phải giúp cho tất cả các cô gái đều được chìm đắm trong vị ngọt của tình yêu.
Tôi càng nói càng hưng phấn, hai tay chống hông, mỉm cười đắc ý với Kỷ Minh.
- Bồi dưỡng khí chất?
Mắt Kỷ Minh sáng lên, mỉm cười hiền lành.
- Mình không nói chơi đâu. - Tôi ra sức lắc đầu. Tang tang tang, bỗng dưng trong đầu tôi như có một luồng điện chạy ngang qua. - Đúng rồi, câu lạc bộ của mình sẽ có tên là "Câu lạc bộ tình yêu Tiểu Bạch".
- Bạn gà chay và bạn gà gáy, cuộc đối thoại của hai bạn quả là khác thường.
Đúng vào lúc tôi đang vô cùng hào hứng thì một giọng nói khó chịu từ đâu vang tới.
- Là anh sao?
Không biết từ lúc nào, An Vũ Phong đã đứng bên cạnh tôi.
Mái tóc dài của hắn khẽ bay nhẹ, đôi mắt trong vắt lúc này càng thêm sâu, nhìn tôi chằm chằm.
- Sao, không thể là tôi sao?
An Vũ Phong hơi xòe ngón trỏ tay trái ra, cố ý làm ra vẻ tao nhã.
- Câu lạc bộ tình yêu Tiểu Bạch... Quả nhiên là một câu lạc bộ đặc biệt và có tình thương. Làm như vậy vừa có thể giúp các bạn nữ giải quyết những vấn đề hóc búa trong chuyện tình cảm, hơn nữa chủ yếu nhất là chủ tịch câu lạc bộ còn có thể truyền thụ kinh nghiệm của mình, tôi tin rằng hiệu quả sẽ rất bất ngờ.
- Cảm ơn.
Mặc dù tôi hiểu ý hắn nói, nhưng chỉ hằn học nhìn hắn chứ không nói lời nào.
- Ồ? - Nụ cười của An Vũ Phong càng sâu hơn, - Bạch Tô Cơ, từ lúc nào cô trở nên bình tĩnh như vậy?
- Hừ
Tôi ưỡn ngực lên, hất cao cằm:
- Khi đối diện với những gã thích ra vẻ và vô liêm sỉ.
- Ha ha ha...
Nhưng những lời mắng chửi bực bội của tôi chỉ khiến An Vũ Phong cười lớn.
Bỗng dưng hắn đưa tay ra, chỉ vào đầu mình, khẽ nhướng mày lên:
- Bạch Tô Cơ, tôi rất hy vọng cô dẫn dắt đám "Tiểu Bạch" của mình tạo ra cái gọi là kỳ tích.
Lúc nói tới hai chữ "kỳ tích", hắn còn cố ý kéo dài và nhấn mạnh hơn.
- Mọi người có suy nghĩ gì về bài diễn thuyết của bạn vừa rồi?
Từ đằng xa vọng lại tiếng của sir Chung. Nhưng ở bên này, lửa giận của tôi đang bốc lên ngùn ngụt.
Sự bình tĩnh vừa nãy đã biến mất, tôi giận dữ nhìn An Vũ Phong, chì chiết:
- Anh là gã khốn nạn nhất thế giới này.
- Anh là gã khốn nạn nhất thế giới này... khốn nạn nhất... thế giới... này.
Chuyện gì t
hế này, tại sao giọng nói của tôi lại vang to như vậy?
Ngẩng đầu lên, tôi phát hiện tất cả ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên người tôi, còn một chiếc micro không dây đang được đặt dưới cằm tôi.
- ...
Sir Chung nghiêm khắc nhìn tôi, run rẩy rút bàn tay cầm micro về, cuối cùng chán nản nói:
- Vừa rồi chỉ là sự cố ngoài ý muốn, bây giờ chúng ta cùng nghe bạn Bạch Tô Cơ nói...
Trời ơi, mất mặt quá!
Tôi xấu hổ đỏ bừng mặt, quay lườm An Vũ Phong một cái, rồi mặt dày đứng lên hướng về phía mọi người.
- Mọi cô gái trên thế giới này đều mơ có một ngày được gặp bạch mã hoàng tử của riêng mình. Tôi, Bạch Tô Cơ tới từ Học viện Thời trang Thiên Trạch sẽ thành lập "Câu lạc bộ tình yêu Tiểu Bạch", giúp đỡ những bạn đang có giấc mộng tình yêu được hoàn thành tâm nguyện của mình.
- Câu lạc bộ tình yêu Tiểu Bạch?
- Giấc mộng tình yêu?
Lời nói của tôi vừa dứt đã dậy lên những tiếng bàn tán xôn xao. Mọi người chụm đầu vào nhau, sắc mặt để lộ vẻ khó tin.
Sao vậy? Lẽ nào thành lập "Câu lạc bộ tình yêu Tiểu Bạch" khiến mọi người ngạc nhiên thế sao?
Chẳng phải chỉ là thành lập một câu lạc bộ thôi sao? Phản ứng của mọi người hình như là hơi thái quá.
Đúng vào lúc tôi đứng đó một cách khó hiểu...
- E hèm...
Trong loa vang lên tiếng lấy giọng, ngay sau đó giọng của sir Chung vang khắp căn phòng.
- Bạch Tô Cơ, suy nghĩ của em rất hay, chỉ có điều...
Sắc mặt của sir Chung thoáng cứng lại, nhưng thời nói của thầy còn chưa xong, đột nhiên, bốp, bốp, bốp...
Từ bên dưới vang lên một tiếng vỗ tay chậm rãi nhưng rõ ràng.
Tôi quay ra nhìn, vẫn là âm hồn không tan An Vũ Phong. Hắn vừa vỗ tay, vừa cười cười và giơ biểu tượng chữ V về phía tôi.
Rồi tôi thấy An Vũ Phong lại nhướng lông mày lên, khẽ nhếch khóe miệng, đôi mắt đen láy lại sáng lên nụ cười gian tà, chầm chậm nói:
- Sir Chung, giờ có thể cho em phát biểu không?
- Em... Em An Vũ Phong của nước Chanel?
Sir Chung thoáng giật mình, nhưng rồi đảo mắt nhanh, có phần hơi cung kính:
- Đương nhiên là được, xin mời!
Không biết vì sao, tôi luôn cảm thấy đôi mắt của An Vũ Phong lúc vô tình, lúc cố ý hướng về phía tôi, khiến tôi không tự chủ được, có chút hoảng loạn.
Tôi quay đầu đi, không muốn phải nhìn mặt hắn, nhưng giọng nói của hắn vẫn vang tới tai tôi.
- Tôi cảm thấy mục tiêu của bạn Bạch Tô Cơ hoàn toàn không thể thành hiện thực. Nếu có thể thực hiện, vậy thì chắc chắn có thể được gọi là kỳ tích. Còn tôi... có thể thành lập Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim để giúp bạn Bạch Tô Cơ hoàn thành ước mơ của mình, để bạn ấy không cảm thấy hối tiếc.
- An Vũ Phong, anh...
Tôi giận dữ đứng lên, nhưng nụ cười nguy hiểm của An Vũ Phong vẫn điềm tĩnh nở trên môi, đôi mắt sâu của hắn lại nheo lại theo thói quen, nhìn tôi chăm chú.
Hắn dương dương tự đắc nói:
- Sao hả, bạn Bạch Tô Cơ, bạn thấy không khỏe sao?
Đáng ghét, sao hắn có thể giả tạo như vậy trước chỗ đông người?
- Anh dựa vào cái gì mà làm như vậy?
An Vũ Phong mỉm cười, không lên tiếng nhưng lại nhìn tôi một hồi lâu bằng ánh mắt sâu và nhiều ý nghĩa.
Trong phút chốc, tôi cảm thấy nhịp đập của tim mình nhanh lên một cách kỳ lạ.
Vù...
Không biết có cơn gió từ chỗ nào thổi tới, mái tóc dài đen của An Vũ Phong khẽ bay lên, dường như cơn gió có thể thổi rách khuôn mặt trắng như sữa của hắn. Mặc dù bây giờ đã là ban đêm, nhưng cả người hắn vẫn tắm trong ánh sáng của màu vàng rực rỡ...
- A... An Vũ Phong đẹp trai quá.
- Trời ơi! Xin hãy để cho phút giây này dừng lại mãi mãi.
Đám học sinh vừa rồi còn yên lặng, giờ đây như những kẻ điên, say mê tán thưởng vẻ đẹp của An Vũ Phong, còn An Vũ Phong thì như vị thần chí tôn ngồi trên ngai cao, dùng giọng nói đầy sức mê hoặc của mình nhẹ nhàng rót vào tai tôi.
- Dựa vào cái này.
- Đáng ghét! Tôi khinh miệt ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh, ngạo mạn lên tiếng:
- Hừ! Vậy thì cũng mời anh nhìn xung quanh mình xem.
Vù vù...
Lại một cơn gió lớn thổi qua, cả phòng ăn trong phút chốc như biến thành một cánh đồng hoang, cây cối xung quanh đều ngả nghiêng theo gió.
Trong ánh sáng mờ mờ...
Tôi chỉ nhìn thấy một đám nam sinh ánh mắt đờ đẫn, người thì nâng ly sâm-panh trong tay, người thì cắn dở miếng táo, hoặc ngồi phịch trên ghế, nhưng người nào cũng nuốt nước bọt nhìn về hướng tôi như thể nhìn thấy vị nữ thần tình yêu trong thần thoại Hy Lạp.
Trong phút chốc, đám con gái si tình và những chàng trai đang nuốt nước bọt ừng ừng tạo nên một phong cảnh đẹp kỳ quái trong phòng ăn.
- Chờ một chút.
Nhìn thấy không khí trong phòng ăn ngày càng trở nên căng thẳng, tiếng nói vang vang của sir Chung lại vang lên như tiếng một trọng tài đang cố gắng điều đình mối quan hệ giữa chúng tôi.
- Suy nghĩ của hai bạn đều rất tuyệt. Có điều tuyên truyền về tình yêu ở trong trường đại học không phải là một cách làm lý trí lắm! Các học sinh thì nên coi việc học làm trọng, tôi hy vọng hai em suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này, đặt ra một mục tiêu mới cho mình.
Cái gì?
Tôi đã 18 tuổi, đã thành niên rồi!
Yêu người ta cũng có tội sao?
- Thầy vừa rồi còn nói là không cần câu nệ, thêm vào đó em vẫn nghe nói trường Tinh Hoa là một trường đại học rất cởi mở, nhưng tình hình hiện tại khiến em buộc phải nghi ngờ về những lời đồn đại đó.
Tôi nhìn sir Chung, không hề do dự, ngẩng đầu lên và phản bác.
- Còn nữa, thưa sir Chung, lẽ nào khi thầy học đại học không hề gặp phải người con gái nào mà thầy thích sao?
Thoáng chốc, sắc mặt của sir Chung chuyển sang màu đỏ như gan lợn!
- Nếu phương châm giáo dục của quý trường không đồng nhất như vậy thì năm sau, Bộ trưởng Bộ giáo dục của nước Chanel có lẽ phải suy nghĩ lại xem có nên tiếp tục ký công văn trao đổi học sinh với quý trường nữa hay không.
Cái gã giảo hoạt này, dám mượn lời của tôi để tạo thêm áp lực cho sir Chung.
Nhưng trong chốc lát trở thành "đồng minh chiến lược" với An Vũ Phong khiến tôi có cảm giác kỳ lạ...
Nghĩ tới đây, tôi lại không tự chủ được, nhìn về phía hắn.
An Vũ Phong lúc này tỏ ra vô cùng ngang ngược, có cảm giác như từ người hắn toát ra một sức mạnh khiến người khác không thể chống lại được.