Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
cho để nhận và tha thứ để quên đi

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 15

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 14 15/73 16 >> Cuối



Nói đến đây, lòng dạ bà Viên như vỡ tan ra. Phương Mi là một cô gái xuất chúng trong số ít những cô gái thuộc tầm ngắm của bà, đẹp người đẹp nết, lại rõ ràng gốc gác. Bà Viên sớm đã rêu rao muốn cô làm con dâu mình, hơn nữa Phương Mi xinh đẹp cũng sớm đã âm thầm thương mến Trần Kình. Chỉ đáng tiếc "thiếp có tình mà chàng chẳng hay", đợi đến hơn mười năm sau, Phương Mi xinh đẹp cuối cùng đã hết hi vọng, bèn đầu tư tình cảm với người khác.

Trần Kình không đồng ý với việc mai mối như thế. Phương Mi kia quả thực rất tốt, ai cũng không thể tìm ra khuyết điểm của cô. Nhưng hắn lại không có hứng thú, nói trắng ra là không có dục tính, còn chẳng bằng... người nào đó. Nghĩ đến đây, trong đầu hắn bỗng lướt qua một bóng hình. Haiz... Hắn sụp soạt ăn xong, lau miệng nói: "Mẹ, không có việc gì khác con đi ngủ đây, buổi tối còn phải đi mời khách nữa."

"Cứ nói đến vấn đề này là con lại đổi chủ đề, người ta tốt xấu gì cũng đã đợi con nhiều năm như thế. Con thì hay rồi, cái đứa lòng dạ sắt đá. Giờ cuối cùng cô gái tốt muốn thành vợ kẻ khác rồi, để mẹ xem này con sẽ làm thế nào?" Bà Viên nét mặt buồn bã, giọng nói cũng chuyển tông cao hẳn lên.

Trần Kình nghe thấy cười khì khì đáp: "Cái này là mẹ sai hoàn toàn. Con gái tốt còn nhiều lắm, con trai mẹ tuấn tú tài giỏi thế này mà còn sợ không lấy được vợ sao? Mẹ cứ yên tâm đi, sớm muộn gì cũng cho mẹ được bế cháu."

"Haiz, con lúc nào cũng lấy điều đấy ra đánh trống lảng. Nói chuyện nghiêm chỉnh này, bố con hai hôm nữa sẽ về, việc của A Túy không có vấn đề chứ?"

"Con không phải đã nói với mẹ rất nhiều lần rồi à? Không có vấn đề."

"Rốt cuộc con đã xử lí như thế nào? Đền bù nhiều hơn cho người ta, chỉ cần có thể bảo vệ em trai con, muốn chúng ta làm thế nào cũng được. Haiz, A Túy, cái thằng bất hiếu, thật không để cho người khác bớt lo..."

"Mẹ, việc này mẹ đừng lo lắng, con đều giải quyết ổn thỏa rồi."

Không hiểu tại sao lúc nói xong câu này, Trần Kình lại bắt đầu thấy buồn bực khó giải thích. Hắn ứng phó vài câu rồi mời "mẫu thân đại nhân" ra về. Nhưng có một chuyện khiến hắn không tài nào ngủ nổi, trằn trọc thao thức mãi, trong đầu toàn là hình ảnh một gương mặt... vừa bi thương, vừa căm phẫn, lại vừa lạnh lùng hờ hững.

Cũng không biết do thời tiết nóng nực, hay là do vừa nãy uống canh bổ dưỡng quá nhiều, mà Trần Kình cảm thấy toàn thân bứt rứt khó chịu, có dội cả bồn nước cũng chẳng có tác dụng gì. Trong lòng hắn như thể có một con mèo đang không ngừng cào cấu. Chắng lẽ ăn no mặc ấm rồi nên rảnh rỗi sinh nông nổi? Bấm đốt ngón tay xem thử, thì ra hắn đã trải qua cuộc sống hòa thượng tầm hơn nửa tháng rồi. Hắn bèn nhấc điện thoại lên gọi tới một dãy số: "Lộ Lộ, đang ở đâu đấy? Thu dọn mau lên, tôi bảo tài xế qua đón cô... Ừ, chỗ cũ."

Chắng màng đến đối phương đang ngạc nhiên mừng rỡ kịp phản ứng lại, hắn đã cúp máy. Sau đó lấy ví, rút tấm ảnh đen trắng có gương mặt bánh bao kia vứt trên bàn uống trà, tức giận lẩm bẩm: "Mẹ nó, chính là tại cái đồ quỷ này nguyền rủa, ác mộng chẳng thấy, toàn thấy xuân mộng."

Nghĩ tới đó, hắn liền trở nên buồn bực. Tấm ảnh này đặt đâu không đặt, sao lại cứ phải nhét vào trong ví, thật là khiến bản thân không được sống thanh thản. Mấy ngày đó ở Thâm Quyến bận rộn đến mức hóa thành bộ dạng con gấu trúc, chỉ được ngủ có vài tiếng đồng hồ mà lại mơ đến cô ta những hai lần. Tuy toàn thấy sắc mặt chẳng tốt đẹp gì của cô đang chỉ vào hắn mà mắng lấy mắng để, nhìn nhưng dáng vẻ ấy thì cách "xuân mộng" cũng không còn xa.

==







==

Sống trong những ngày tháng chẳng rõ là ban đêm hay ban ngày, Lâm Uyển không biết đã nhớ đến lời căn dặn của bà ngoại trước lúc lâm chung bao nhiêu lần. Cô nghĩ, "sống cho tốt" e ằng hơi khó, nhưng tối thiểu cô cũng có thể bảo đảm rằng mình đang sống. Để "sống" thật ra rất đơn giản, đó chính là: Mọi thứ cứ đến đâu thì đến. Phải ăn thì ăn, cho dù vị nhạt như nước ốc khó mà nuốt trôi cũng phải ép mình ăn cho bằng hết, phải ngủ thì ngủ, thực ra nếu không ngủ được còn có rượu và thuốc ngủ cơ mà; phải làm việc thì làm việc...

Thế là thời kì nghỉ dưỡng bệnh vừa kết thúc, Lâm Uyển liền chuẩn bị qua loa một chút rồi bắt đầu đi làm trả phép. Chuyên ngành mà cô từng học có hơi chút khác lạ, cũng thuộc ngành học không dễ tìm việc. Trước đó vừa hay cô từng làm bán thời gian vẽ tranh minh họa, vì vậy cô liền ứng tuyển vào một nhà xuất bản hạng trung, chịu trách nhiệm vẽ tranh cho các loại tiểu thuyết tạp chí, do chưa có nhiều kinh nghiệm nên cũng không kiếm được là bao. Cũng may cô không phải loại người hoang phí, còn người cha xa cách lại tặng cô một căn phòng nhỏ làm quà tốt nghiệp, giúp cô tiết kiệm được một khoản tiền thuê phòng, cuộc sống cũng được coi là tạm ổn. Hằng ngày tô tô vẽ vẽ, nét bút tựa như ngựa thần lướt gió tung mây, như thế cũng đủ để cô cảm thấy vui vẻ hài lòng.

Lâm Uyển trở về phòng làm việc, nhìn đống tài liệu chồng chất trên bàn đã thấy bận rộn bù đầu... Bận rộn là tốt rồi. Nhưng nào có chuyện dễ dàng như vậy, ánh mắt cô lướt qua cây dây leo tràn trề sức sống ở góc bàn, trong lòng bỗng thấy bồi hồi. Đó là món quà Vương Tiêu tặng cô, dùng để thanh lọc không khí. Người ta nói trồng cây xương rồng mang lại hiệu quả tốt hơn, nhưng anh bảo thứ đó quá nhiều gai, sợ nó đâm vào cô.

Bên cạnh màn hình máy tính có dán một hàng giấy nhớ màu vàng, bên trên còn liệt kê ra những món quà sinh nhật để chọn lựa... Sinh nhật của anh sắp tới rồi. Chiếc cốc tráng men bên cạnh cô giống hệt chiếc cốc của anh, cô nói "chiếc cốc" là "cả cuộc đời" [2"> , anh lại cười rồi cầm hai chiếc cốc hôn lên miệng, bảo rằng như vậy thì khi cô uống nước cũng giống như gián tiếp hôn mình...

[2"> Trong tiếng Trung Quốc, từ "Chiếc cốc" và "Cuộc đời" đồng âm. Khi một người đã hoàn toàn thâm nhập vào cuộc sống của bạn, trở thành một phần trong cuộc đời bạn, nhưng rồi lại rời xa bạn một cách đột ngột và đau thương như vậy, bạn sẽ hoàn toàn không có cách nào thoát ra khỏi kí ức. Vì bạn chẳng thể xé toạc cuộc đời mình để chúng tách rời khỏi bạn, mà chỉ có thể vừa đau đớn vừa thương nhớ, nén nỗi đau tiếp tục bước về phía trước.

Lâm Uyển nén nhịn rồi lại nén nhịn, nước mắt vẫn cứ tuôn rơi. Cô chạy vào phòng vệ sinh nhốt mình trong đó âm thầm khóc hết nước mắt. Sau đó cô lấy nước lạnh tạt vào mặt, nói với mình ở trong gương: "Lâm Uyển, phấn chấn lên." Cô không được như thế này, vì anh đang nhìn cô, vì anh sẽ đau lòng.

Cuối cùng cũng có một số chuyện giúp người ta vui vẻ xảy ra. Tuần trăng mật của Mễ Lan kết thúc và cô ấy đã trở về. Vừa nghe thấy tin tức, Mễ Lan vội đến thăm nhà, nhìn thấy bạn tốt gầy yếu xanh xao, thương xót vô cùng, miệng oán trách: "Xảy ra chuyện lớn như vậy tại sao không nói với bọn mình? Cậu có phải là chị em tốt của bọn mình không thế?"

Nói xong Mễ Lan liền ôm chặt lấy Lâm Uyển. Lâm Uyển vừa lúc nãy đã thề rằng không được tiếp tục rơi lệ, bây giờ lại khóc òa. Mễ Lan hai mắt đỏ ngầu, vỗ vào lưng bạn không ngừng an ủi: "Tất cả rồi sẽ tốt lên thôi."

Tư Tư cũng gọi điện thoại đường dài về. Sau khi đã khuyên nhủ hết nước hết cái, Tư Tư vội xin nghỉ phép quay về cùng Lâm Uyển đi du lịch giải sầu, lại còn liên tiếp nói ra vài địa điểm thú vị cho cô chọn.

Có họ đi cùng an ủi, Lâm Uyển thấy khá hơn nhiều. Bạn bè là như vậy, cho dù không có cách nào thật sự cùng sẻ chia nỗi đau của bạn, vẫn nhưng có thể truyền cho bạn sự ấm áp và sức mạnh, giúp bạn không còn cảm thấy lạc lõng cô đơn.

Nhưng an ủi chung quy chỉ là an ủi, phần khó khăn nhất kia vẫn cần bản thân tự tiêu hóa từng chút một. Lâm Uyển nhìn chiếc hộp vuông quấn dây ruy băng màu xanh lam trong tay, một ngày trước khi xảy ra chuyện, cô đã mua chiếc đồng hồ nam của nhãn hiệu nào đó. Vương Tiêu khi nhìn thấy nó trên tạp chí đã rất thích, nhưng anh nói nó quá xa xỉ, thà giữ lại tiền làm quỹ du lịch tuần trăng mật còn hơn. Lúc đó cô chỉ cười, nhưng lại lén lút nhận một số công việc làm thêm, sau đó lặng lẽ mua chiếc đồng hồ đó, dự định sẽ cho anh một sự bất ngờ. Ngay cả hộp quà cũng đã gói xong, nhưng chắng thể ngờ nó lại trở thành món quà vĩnh viễn không thể nào trao tặng.

==







==

Mùa hè năm nay mưa bỗng rơi nhiều khác thường. Tối nay lại xuất hiện cơn mưa nhỏ rả rích, tuy không lớn, nhưng cũng đủ khiến người ta không muốn ra khỏi cửa. Mới bảy giờ hơn mà trên đường phố lớn, người qua lại đã vô cùng hiếm hoi như ở nơi xa xôi hẻo lánh, chỉ có vài chiếc xe tạt ngang qua. Một chiếc xe buýt lắc lư chạy tới, dừng lại trước bến xe, chỉ có một hành khách bước xuống, đó chính là Lâm Uyển.

Cô vừa từ nhà Vương Tiêu quay về. Hôm nay là sinh nhật anh, cô biết cha mẹ anh nhất định rất buồn, nên cô qua đó chăm sóc họ, thêm người chia sẻ dù sao tốt vẫn hơn một chút. Vừa vào cửa đã nhìn thấy bức ảnh đen trắng của Vương Tiêu, trên đó có gương mặt với những đường nét mà cô đã quá quen thuộc. Cô nhắm mắt lại, bỗng trước mặt cô hiện ra từng sắc thái biểu cảm của anh, còn có cả giọng nói dịu dàng ấm áp đó.

"Này, cô bạn vẫn ổn chứ? Sao buồn bã thế, chẳng x
ứng với thời tiết đẹp như thế này gì cả."

"Lâm Uyển, em tin không, không cần biết em có chuyện gì buồn phiền, anh đều có thể nói chỉ một câu mà khiến em cười, ha ha, làm bạn gái anh nhé."

"Này này, cười rồi ư?"

"Thực ra, câu anh vừa nói lúc nãy là thật lòng đó."

"Nếu em yêu thương một bông hoa trên một ngôi sao nào đó, em sẽ thấy lòng mình êm đềm lắm mỗi khi màn đêm buông xuống ngước nhìn lên bầu trời. Tất cả các ngôi sao đều đang nở hoa." [3">

[3"> Một câu nói trong truyện "Hoàng tử bé" (Le Pe¬tit Prince) - tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn và phi công Pháp An¬toine de Saint-Ex¬upéry.

"Câu nói đấy anh thấy trong sách, nhưng anh nói thật lòng. Uyển Uyển, em chính là bông hoa của anh."

Những lời nói đó dường như vẫn còn vang lên bên tai cô, trong nháy mắt đã trở thành dĩ vãng. Cô bước tới, nhẹ nhàng vuốt ve nụ cười đọng trên môi anh, lòng đau như cắt. Một kiếp người mà chúng ta tưởng rằng có thể ở bên nhau, hóa ra chỉ là trong chốc lát.

Mấy ngày không gặp, bác trai bác gái lại càng thêm già nua, sự bi thương lớn nhất trên thế gian này không có gì hơn được cảnh người tóc bạc tiễn kẻ tóc xanh. Cô thực sự không nghĩ ra nên nói gì để an ủi họ, chỉ có thể nắm lấy tay họ nói rằng, từ nay về sau cháu sẽ trở thành con gái của hai bác, cháu sẽ chăm sóc cho hai bác thay Vương Tiêu.

Lâm Uyển nén nỗi đau, cố nuốt cùng hai người già bữa cơm tối, sau đó cô xin phép ra về. Lúc ra khỏi cửa, cô thấy gương mặt mình cứng đờ, mọi chuyện khó hơn rất nhiều so với cô tưởng tượng. Cô không biết làm sao để nước mắt ngừng tuôn rơi, chỉ cần hít thở bầu không khí mà Vương Tiêu đã từng hít thở, một phút cô cũng không thể chịu nổi. Nhưng bác sĩ nói bác gái không được khóc nữa, nếu không mắt sẽ bị hỏng, cô cũng chỉ biết nén nhịn, nghĩ cách để trong lòng hai bác được thanh thản phần nào. Mặc dù cô biết những việc đó đều là uổng công vô ích.

Tay cô xách một túi lớn, bác gái bảo cô gần đây gầy rạc hẳn đi, kiên quyết chuẩn bị cho cô một núi thực phẩm dinh dưỡng. Cô không nỡ từ chối, đành phải nhận lấy. Xuống xe buýt mới biết trời đã mưa, mà chiếc ô bác gái đưa cho cô lại quên mất ở trên xe. Dù rằng cơn mưa phùn nhỏ này chắng thể làm cô sợ hãi, vẫn nhưng có chút vị nghẹn ngào, giống hệt như tâm trạng cô bây giờ. Cô bước như người mất hồn về nhà, không chú ý rằng phía sau lưng có một chiếc xe đi theo mình với tốc độ chậm đến bất thường.


Đầu << 14 15/73 16 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
pacman, rainbows, and roller s