80s toys - Atari. I still have
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
''yêu'' không có ở thì quá khứ, một khi đã yêu thì sẽ luôn luôn như vậy

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 19

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 18 19/73 20 >> Cuối



Lúc về đến nhà, di động báo có tin nhắn, Lâm Uyển bàn tay run run, tim đập thình thịch. Cô mở ra xem thì thấy một câu thơ: "Nếu Đông về, Xuân có ở sau chăng?"[2"> của một đồng nghiệp nam gửi đến. Cô thở phào nhẹ nhõm, rồi ngay sau đó lại cười đau khổ, đắn đo mãi mới trả lời hai chữ: "Cảm ơn."

[2"> Câu thơ trích trong khổ 5 của bài thơ "Khúc ca gửi ngọn gió Tây", tên tiếng Anh là "Ode to the west wind", một tác phẩm của nhà thơ nổi tiếng người Anh - Per¬cy Bysshe Shel¬ley.

Có thể nói gì được đây, cô không phải con ngốc, hẳn là cảm nhận được người ta luôn đối tốt với mình. Nhưng mùa đông của cô vẫn chưa kết thúc, mùa xuân có lẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ xuất hiện.

==







==

Mồng Tám tháng Giêng, kì nghỉ Tết kết thúc, nhưng dường như dư vị ngày lễ hẵng còn đọng lại.

Buổi tối khoảng hơn tám giờ, một đám nam nữ áo quần xúng xính đang ngồi trong căn phòng sang trọng của khu nghỉ dưỡng nào đó. Trần Kình khoanh tay dựa lưng vào ghế so¬fa, nhắm mắt thư giãn, làm ngơ trước lời lẽ âu yếm được thốt ra bởi giọng nói nhẹ nhàng uyển chuyển của cô nàng bắt cặp với hắn. Mãi một lúc sau hắn mới mở mắt ra, cầm ly rượu vang đỏ trên bàn đưa cho cô ta, hờ hững nói: "Nói lâu như thế mà không mệt à? Uống một ngụm cho đỡ khát."

Cô nàng cười duyên dáng đón lấy ly rượu, chớp mắt tỏ vẻ hờn dỗi, đáp: "Có nói nhiều nữa cũng chẳng thấy anh chịu nghe câu nào." Nói xong, cô ta liền nhấp một ngụm.

Trần Kình cũng cầm một ly lên, chậm rãi trả lời: "Sao lại không nghe em nói, nghe nhiều đến nhức cả đầu ấy chứ..."

"Vậy em mát xa cho anh nhé? Em từng học qua với chuyên viên mát xa đấy." Cô nàng nói xong liền giơ cánh tay lên chuẩn bị trổ tài, bỗng điện thoại trong túi xách vang lên, cô lấy ra xem, đột nhiên kêu thất thanh: "Oa, là ông đạo diễn mà anh giới thiệu gọi đến này." Dứt lời, cô vội ấn phím trả lời, giọng nói càng thêm nịnh bợ: "Dạ, đạo diễn Hoàng ạ... Thật không ạ? Vâng vâng, ngày mai gặp lại."

Cô nàng cúp điện thoại, mở rộng hai tay vòng qua cổ Trần Kình, hôn nhẹ lên má hắn, vui vẻ nói: "Đạo diễn Hoàng đích thân thông báo em đi thử vai, lại còn là nữ chính. Anh yêu à, cám ơn anh nhé."

Trần Kình kéo tay cô ta xuống, giọng bình thản: "Vậy thì gắng mà diễn cho tốt, đừng làm mất mặt tôi."

"Nhưng tối nay em phải về xem kịch bản."

"Ừ."

"Vậy, ngày mai 'mát xa' bù cho anh sau nhé?"

"Để sau đi."

Cô gái còn thì thầm thêm mấy câu thân mật rồi mới lưu luyến rời khỏi đó. Trần Kình rút khăn giấy ra lau mặt, hắn nghe thấy một giọng cười vang lên bên tai: "Được đó ông anh, hôm nay lại là một gương mặt mới."

Hướng Dương cười khúc khích tiến lại gần, hất mặt về phía cửa: "Cô em này trông rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi."

"Ừ, có tham gia một cuộc thi sắc đẹp nào đó, hình như cũng được giải."

"Chẳng trách, có điều cô gái này vẫn đứng đắn thuần khiết lắm."

"Quá phiền phức thì có." Trần Kình ngửa người về phía sau, bức xúc trả lời. Trong lòng hắn lại nghĩ, "thuần khiết"? Không biết cô nàng đầy rẫy kỹ xảo trên giường, thậm chí còn cuồng nhiệt hơn cả gái điếm trong AV [3"> liệu có được cho là "thuần khiết" chăng?

[3"> AV: Viết tắt của Adult Video - phim người lớn.

"Không phải lại muốn đổi người chứ? Có chuyện gì đây anh trai, chẳng lẽ lại phải chịu kích thích gì đó? Ai có thể kích thích nổi kẻ sắt đá như cậu chứ? Chẹp chẹp, hiếm có hiếm có, mau để tôi chiêm ngưỡng xem nào." Hướng Dương ngạc nhiên nói, lại còn áp sát mặt lại gần Trần Kình quan sát.

Trần Kình giơ tay đẩy mặt Hướng Dương ra, khó chịu nói: "Đủ rồi, đừng trêu tôi nữa, tôi cũng đâu phải nhân vật chính của ngày hôm nay, cái thằng Phương Chính này không hiểu bị tắc đường hay là bận sinh đẻ gì mà mãi chưa xuất hiện?"

"Chắc là bận sinh đẻ giữa đường ấy chứ." Hướng Dương bĩu môi nói.

Đúng lúc đó, cửa căn phòng bật ra, một người đàn ông vóc dáng cao to bước vào. Anh ta mặc chiếc áo khoác dài màu xám phối với quần bò xanh đậm, mắt đeo kính râm gọng to, phong cách hơi giống ngôi sao bây giờ. Người này tháo kính xuống, để lộ gương mặt thanh tú, khí chất ngời ngời, nhưng vừa lên tiếng đã nhận ra ngay một tên lưu manh: "Các bạn bên này vẫn khỏe chứ nhỉ?"

Trần Kình bật cười: "Nửa năm không gặp, cậu vẫn vô lại như thế."

Hướng Dương thấy Phương Chính đi tới, giơ chân đạp Trần Kình một cái rồi nghiêng người rời đi, mỉm cười lảm nhảm: "Đánh là thân mắng là yêu, không đánh không mắng dùng chân đá cũng được."

Sau đó hắn lách người ngồi cạnh Trần Kình, hèn hạ nói: "Các anh giai nhất định là nhớ em muốn chết đây? Em đi trên đường mà cái lỗ tai như thiêu như đốt, chắc chắn là hai anh cứ nhắc em mãi."

"Biến đi, ai là anh giai cậu, tôi còn kém cậu ba tháng đấy." Hướng Dương cười đùa mắng hắn.

"Nhỏ mọn thế, tôi là anh cậu được chưa, chà, mà cậu rẻ tiền quá tôi không có hứng, tôi lại thích làm anh giai của A Kình hơn, xem ra điều này cũng bất thành rồi."

Bởi vì Trần Kình lúc nhỏ toàn bị mẹ gọi bằng giọng miền Nam dịu dàng "A Kình, A Kình", vì vậy mà bạn bè đều học theo giọng điệu đó: "A Kình, đi chơi thôi", "A Kình, mau lên không thiếu mất bạn rồi"... Về sau mọi người đều quen gọi hắn như thế.

"Cậu nhạt nhẽo quá đấy, trước khi ra nước ngoài cũng thế, về nước rồi vẫn chưa quên cơ à." Trần Kình tiến gần tới, hất hàm: "Sau này nói năng cẩn thận, mọi người đang ở đây hết đó."

Phương Chính liếc mắt nhìn đôi nam nữ đang dựa vào nhau phía bên kia, cười cười lắc đầu, khẽ lẫm bẩm: "Con bé ngốc ấy mà", rồi hỏi Trần Kình: "Cậu nói x
em, đàn bà có phải đều ngu xuẩn như vậy không, nói một đằng nghĩ một nẻo, toàn thích làm bộ ngọt ngào trước mặt người yêu..."

Trần Kình không hứng thú với chủ đề này, vừa hay có bồi bàn đi đến, liền ra hiệu lấy cho hắn ba chai bia. Hắn cầm một chai đưa cho Phương Chính, cũng tự lấy cho mình một chai, sau đó hất hàm với Hướng Dương đang cạnh hắn: "Mấy người anh em, loáng một cái đã nửa năm không gặp, uống cạn nào."

Ba người chạm chai, ngửa cổ uống ừng ực. Dường như họ lại trở về với hai mươi năm trước, khi còn chưa đầy mười tuổi, người lớn không cho uống rượu bia, nhưng họ đều không phải những kẻ biết an phận thủ thường, không cho làm thì càng không thể không làm được. Thế là năm ấy, Trần Kình - vua của bọn trẻ, lấy trộm từ nhà ba chai bia, sau đó ba đứa trốn sau vườn hoa mỗi đứa một chai, học theo người lớn chạm cốc liên tục, uống đến đã đời. Hậu quả là sang ngày thứ hai bị người ta tìm đến nhà, thì ra chúng uống say rồi đập vỡ cửa kính nhà hàng xóm. Ba thằng liền được ăn một bữa "măng tre xào thịt" [4"> .

[4"> Đánh đòn đau bằng roi tre.

Nhớ lại chuyện cũ, ba người đàn ông đều ngập tràn cảm xúc. Trong hội anh em chơi với nhau thì tình bạn của ba người họ là bền chặt nhất, quan hệ giữa các gia đình cũng tốt nhất. Còn nhớ, cả ngày ba thằng ở cùng nhau, mới đầu thì đánh nhau thừa sống thiếu chết, dần dần lại nảy sinh tình bạn, cùng đi với nhau đến tận bây giờ. Họ nay đã chừng ba mươi tuổi, tình bạn cũng sắp được ba mươi năm, quả là khiến người ta phải thổn thức.

Chẳng qua vì là đàn ông, nên càng quen với việc dùng cách thức khác để biểu đạt cảm xúc này. Hơi men vừa trôi xuống bao tử, Phương Chính liền sáp lại gần, hỏi một cách thần bí: "Biết anh em ở Mỹ nhớ nhất điều gì của Tổ Quốc không?"

"Lại còn phải nói, nhất định là mấy em gái xinh đẹp còn gì. Thế nào, ăn đến phát chán thứ 'hàng nhập khẩu' rồi, lại nhớ nhung 'hàng nội địa' hả?" Hướng Dương nháy mắt giễu cợt Phương Chính.

"No, no, no", Phương Chính giơ một ngón tay lên lắc lắc đầu, "Điều tôi nhớ nhất là hai đứa cậu ấy, đến nằm mơ còn mơ thấy mấy chuyện chúng ta hồi nhỏ mặc quần thủng đít chạy khắp sân."

"Mẹ thằng này buồn nôn thế, còn 'quần thủng đít' nữa à, không phải là bị người nước ngoài làm cho biến thành 'gay' đấy chứ?" Hướng Dương giả bộ tránh về phía sau, rồi kéo kéo tay áo Trần Kình nói: "A Kình, tránh xa hắn một chút, coi chừng hắn 'bẻ cong' đó." Nhưng thấy ánh mắt Trần Kình cứ nhìn ra cửa chằm chằm, Hướng Dương liền nhìn theo phía đó, nhưng chỉ thầy bóng dáng bồi bàn vừa đi khỏi. Cậu ta với tay huơ huơ trước mắt hắn: "Anh giai ơi, hoàn hồn đi."

Không ngờ Trần Kình bỗng đứng phắt dậy, nói với hai người họ: "Các cậu cứ nói chuyện đi, tôi ra ngoài chút." Sau đó bước nhanh ra ngoài, bỏ lại hai kẻ tròn mắt nhìn nhau ngơ ngác. Hướng Dương đắc ý đáp: "Thấy chưa? Bị cậu dọa cho sợ rồi đấy!"

Trần Kình quả thực là bị dọa cho sợ, có điều không phải do Phương Chính mà là do chính những gì mắt nhìn mình thấy. Hắn hoài nghi mình bị hoa mắt bèn ra ngoài xem lại cho rõ. Đi tới cửa, vừa nhìn đã thấy ba người đứng sát nhau trên hành lang dài, hai người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai vây lấy một cô gái để bắt chuyện. Cô gái đó mặc một chiếc váy dài màu đen, để lộ một phần lưng trắng ngần, đầu vấn kiểu tóc búi đơn giản, lộ ra cần cổ với những đường nét ưu mỹ. Dưới ánh đèn vàng mơ hồ của hành lang, hiện lên nét phong tình quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành.

Trần Kình lập tức đoán ra cô gái, hắn liền cau mày. Hắn không hề hoa mắt, trái lại mắt hắn rất tốt, còn nhìn thấy cả cảnh tượng bất ngờ thế này, cách trang điểm lạ lẫm thế này. Vừa nãy trong phòng ánh sáng lờ mờ như vậy, chỉ cần thoáng nhìn qua khe cửa, hắn đã có thể nhận ra người con gái đó.

==







==

Lâm Uyển vốn dĩ chẳng có cơ hội xuất hiện tại chốn xa hoa thế này. Bình thường, cô nhiều nhất chỉ là cùng đồng nghiệp ăn cơm hát hò, sau đó về nhà uống chút rượu, tắm rửa rồi đi ngủ. Tối hôm nay tham dự tiệc cưới của một đồng nghiệp, vì muốn giúp việc tiếp đón khách khứa nên cô có trang điểm một chút, đeo đồ trang sức và mặc váy lễ phục. Nhưng tiệc rượu vừa mới bắt đầu, cô đã nhận được điện thoại của Mễ Lan. Câu đầu tiên vô cùng tức giận: "Uyển Uyển, Tiền Gia Vĩ có bồ rồi." Câu thứ hai vô cùng thê lương: "Cậu ra ngoài uống chút rượu với mình nhé."

Lâm Uyển giật mình bởi thông tin như sét đánh ngang tai này, vội chào hỏi cô dâu chú rể rồi chạy ra ngoài, gọi taxi đi thẳng một mạch đến địa chỉ Mễ Lan đưa. Vừa vào cửa, cô liền nhìn thấy bạn mình mặt mũi thảm thương, đang ngồi trên ghế so¬fa ở đại sảnh.

Hai người gọi rượu ở quầy bar tầng một. Mễ Lan là người Đông Bắc, sau khi tốt nghiệp còn làm bên tiêu thụ sản phẩm một thời gian ngắn, tửu lượng rất khá, uống rượu cũng rất được, lại thêm tâm trạng không tốt nên toàn gọi rượu mạnh. Còn Lâm Uyển ư, ngày hôm nay tham dự hôn lễ của người khác đâm ra tức cảnh sinh tình. Cô chợt nghĩ, nếu như không xảy ra sự việc ngoài ý muốn thì cô và Vương Tiêu cũng sẽ được hạnh phúc giống như đôi tân lang tân nương kia. Lòng cô bỗng trở nên khó chịu như bị ai khoét rỗng. Vậy nên cô chẳng hề ngăn cản hành động của Mễ Lan, người đang chán nản lẽ nào sống buông thả một chút ở xó xỉnh này cũng không được sao?

Mễ Lan vừa uống vừa kể lể tội trạng của Tiền Gia Vĩ: "Cậu nói xem, sao hắn lại đê tiện như vậy, tìm ai không tìm, lại có thể đi tìm gái già, để bị người đời coi là trai bao."


Đầu << 18 19/73 20 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON