pacman, rainbows, and roller s
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Không phải mọi vết thương đều có thể chữa lành

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 21

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 20 21/73 22 >> Cuối



"Ngớ ngẩn", Trần Kình mắng cô, sau đó lại gần tài xế đang ngơ như phỗng - Lão Lý, hét lên: "Nhìn cái gì, còn không mau lái xe."

"À, vâng." Lão Lý khởi động xe, lại quay đầu hỏi: "Trần thiếu gia, đi đâu ạ?"

"Thừa lời, đương nhiên là về nhà tôi." Sắc mặt Trần Kình rất kém, tâm trạng càng tệ hơn. Hắn vừa phải dùng sức chế ngự Lâm Uyển vì phấn khích mà không ngừng cười ngốc nghếch, lại còn đấm đá lung tung; vừa phải ứng phó với tài xế đầu óc chập mạch. Hôm nay thật không phải ngày tử tế gì, ai cũng điên rồ, cái di động chết tiệt còn cứ kêu mãi, giờ hắn nào có rảnh rỗi mà nghe. Lâm Uyển mùi rượu đầy người, nồng nặc đến mức làm hắn buồn nôn. Xe cứ chạy, cửa sổ gió lùa nhưng hắn cũng chẳng quan tâm trên người cô chỉ mặc bộ váy mỏng manh liệu có lạnh hay không, mà có lạnh cũng đáng đời.

Trần Kình giơ tay day day thái dương, sau đó lấy ra chiếc di động đang vang lên không ngừng, giọng nói cợt nhả của Phương Chính truyền tới: "Anh giai ơi, đi đâu thế? Không phải là rơi xuống hố xí rồi chứ, có cần chúng em tổ chức một đội đi vớt anh không?"

Còn không chờ Trần Kình trả lời, tiếng cười của Lâm Uyển đã lọt vào ống nghe, Phương Chính lập tức hét lên: "Không phải chứ, bây giờ cậu... đang bận 'ấy' hả?"

Trần Kình giữ cánh tay đang vung loạn xạ của Lâm Uyển, bực mình đáp: "Tôi có chút việc đi trước, hôm khác tụ tập với các cậu sau."

Poster: Mun >w< (meow meow)

Chương 6: Xé rách

Đến tầng trệt căn hộ, Lâm Uyển lại đột nhiên ôm lấy ghế ngồi, không chịu buông tay, gào lên: "Đừng có kéo tôi, tôi muốn đi ngủ." Chắc chắn cô nàng đã coi xe như nhà rồi. Trần Kình sầm mặt cạy từng ngón tay Lâm Uyển, nổi cáu ôm ngang lấy người cô rồi ra khỏi xe. Nhưng "Rầm" một cái, đầu hắn đụng phải cửa xe. Lão Lý nghe thấy tiếng động nheo mắt xem, bị Trần Kình trừng mắt nhìn lại, ông vội vàng quay đi rồi lái xe chạy mất.

Đến khi Trần Kình đưa Lâm Uyển vào được cửa nhà, lưng hắn đã ướt đầm. Hắn chưa từng thấy cô gái nào ồn ào như vậy, rượu vào làm càn, còn liều mạng hơn cả đàn ông. Lâm Uyển vừa nãy chắc là bị đụng đầu vào đâu đó nên đã ngừng gây ồn, nhưng trải qua một trận giằng co vật lộn, chiếc váy đã hơi biến dạng, để lộ ra một bên vai. Mái tóc dài ban đầu búi lên đã bung ra lộn xộn, có vài sợi quấn lấy chiếc cổ mảnh mai. Nước da trắng như tuyết dưới màu tóc đen nổi bật gây kích thích thị giác một cách mãnh liệt, cùng với lồng ngực đang nhấp nhô hít thở kia càng khiến người ta không thể rời mắt. Trần Kình không nhịn được, yết hầu hắn chao đảo. Vừa rồi hắn còn cảm thấy cô gái này điên điên khùng khùng, vừa sa đọa vừa đáng ghét, bây giờ đã ngủ yên nên xem ra vô cùng hấp dẫn người khác. Dù sao thì vẫn phải tắm rửa sạch sẽ rồi tính sau, vả lại cô cũng đã ngủ mê mệt rồi, rất khó tỉnh giấc.

Trần Kình cởi sạch đồ Lâm Uyển rồi đặt cô vào bồn tắm lớn đổ đầy nước ấm. Quá trình này quả thật tương đương với việc thử thách ý chí. Cô gái trước mặt như một quả vải bị bóc sạch vỏ, vẫn rất tươi ngon, nhìn là chỉ muốn nuốt chửng. Cũng may, tuy không thể lập tức nuốt chửng vào bụng, nhưng lợi ích mang đến từ quá trình này vẫn vô cùng to lớn.

Lâm Uyển không khóc lóc, không ồn ào, không mượn rượu làm càn thật là đáng yêu, hệt như nàng tiên cá đang say giấc. Mái tóc dài tản ra trong làn nước, giống như cây rong mềm mại bồng bềnh xao động. Nhưng do đèn phòng tắm quá sáng, nước trong bồn quá trong khiến Trần Kình không thể tiếp tục triển khai những liên tưởng đẹp đẽ. Tất cả sự chú ý của hắn đều ngừng lại trên cơ thể với những đường cong gợi cảm. Hắn thở dốc, ý chí mạnh mẽ cuối cùng vẫn bị phản ứng sinh lý khuất phục.

Hắn bắt đầu thấy sốt ruột, định vẩy ít nước qua loa lên rồi mang cô ra ngoài, nhưng không cẩn thận làm nước bắn vào tai cô. Lâm Uyển bắt đầu động đậy, sau đó bỗng nhiên nhoài người ra khỏi bồn tắm nôn ọe, làm hỏng cả ý đồ x
ấu xa của Trần Kình. Hắn thầm nghĩ, cô nàng ngốc nghếch này thật biết làm người ta cụt hứng. Hắn cáu kỉnh quan sát một lúc, rồi bóp mũi tìm thứ dọn dẹp.

Lâm Uyển đã nôn xong xuôi, nhắm mắt gào lên: "Vương Tiêu, em đau đầu."

Câu nói này khiến Trần Kình mặt mũi vốn đã tối sầm phải nổi điên lên. Vương Tiêu, Vương Tiêu, trên đời chỉ có mỗi một người đàn ông như thế hay sao, không có anh ta thì trái đất không quay nữa à? Hắn cầm lấy vòi hoa sen ở bên cạnh phun nước lạnh thẳng vào mặt Lâm Uyển, nghiến răng phẫn nộ nói: "Nhìn rõ xem tôi là ai?"

Lâm Uyển bị nước lạnh bắn vào liền rít lên rồi mở to mắt. Nhưng đôi mắt ấy của cô vẫn cứ mơ hồ nhìn người đàn ông đang nổi giận trước mặt. Trần Kình tức sôi máu, không nhớ ra chứ gì, hắn vứt vòi hoa sen sang một bên, nhấc Lâm Uyển ra khỏi nước. Hắn quăng Lâm Uyển đang ướt sũng lên giường, sau đó nới thắt lưng, vừa cởi vừa nổi nóng gầm lên: "Tôi phải dạy cho cô nhớ ra tôi là ai, tôi sẽ khiến cô cả đời này không thể quên được ngày hôm nay, không thể quên được tôi!"

Trần Kình cởi quần áo xong liền nhào lên người Lâm Uyển hôn một cách tàn nhẫn, chính xác mà nói thì là cắn. Lâm Uyển bị đau không ngừng kêu ầm ĩ, một lúc sau môi đã sưng lên, phần trước ngực đều có vết mút đỏ lựng. Cho dù là đầu óc không minh mẫn cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, cô liền la hét kêu gào, ra sức vùng vẫy. Trần Kình đã chán việc phải phí sức với con ma men này, hắn lôi chiếc thắt lưng da trói tay cô vào đầu giường. Trước khi tiến hành bước tiếp theo, bỗng nhiên hắn nhoài người về phía ngăn kéo đầu giường, lục lọi rồi lấy ra một hộp Durex. Hắn vừa xé bao bì, vừa tức tối nghĩ "Lâm Uyển, để xem rốt cuộc cô có ma lực gì, hôm nay phải làm cho ra ngô ra khoai."

Cảm giác xé rách đau đớn làm cho Lâm Uyển trở nên minh mẫn trong nháy mắt. Cô khó tin nhìn người đàn ông trần trụi phía trên mình, ngay lập tức ý thức được bản thân đang trải qua chuyện gì.

"Súc sinh, lui ra, cút đi."

Cô hét lên, toan vùng ra, nhưng phát hiện hai tay đã bị trói chặt. Ngay khoảnh khắc đó cô muốn giết người, muốn nghiền nát kẻ đang ở phía trên mình, tất cả những căm hận trước giờ cộng lại đều không thể so bì với sự phẫn nộ ngay lúc này.

Trần Kình cũng ngạc nhiên, ai có thể nghĩ rằng một cô gái đã có vị hôn phu mà vẫn là trinh nữ đây? Nếu nói lời này với đám anh em, chúng không phải là cười ngất thì chắc chắn sẽ nói tên đàn ông kia có vấn đề, nếu không thì là cả hai người đều có vấn đề, một đôi lãnh cảm. Lại thêm vài tiếng trước, cô gái này còn vô cùng lẳng lơ ra vào nơi đó kèm theo dáng vẻ bất cứ lúc nào cũng có thể thuê phòng khách sạn cùng người khác. Khả năng này xưa nay chưa từng xuất hiện trong đầu hắn, cho nên hắn hành động không hề thương xót, thậm chí còn mang chút thô bạo ác ý. Hắn chỉ muốn khiến cô nhớ rõ tối hôm nay. Bây giờ nhìn vào ánh mắt muốn giết người kia, hắn biết mình đã thật sự đạt được mục đích, cô gái này giờ chỉ hận không thể nghiền hắn nát vụn.

Trần Kình trong lòng lo lắng, lúc này đây hắn mới cảm thấy mình hôm nay hơi thất lễ, tính log¬ic, khả năng phân tích cùng với sự tự chủ, tất cả đều đem làm cỏ cho dê ăn sạch. Não hắn quay vòng suy nghĩ, hắn đem tất cả đổ lỗi tại vài lần không đoạt được Lâm Uyển, chuyện đã đến nước này, tiếp tục hành động mới là con đường đúng đắn.

Trên thực tế, cho dù hắn muốn dừng cũng không dừng được, máu toàn thân đều dồn vào từng đoạn mô phần nhạy cảm. Hắn bây giờ hệt như chiếc tàu phá băng chạy trên Nam Cực, như tên lửa sắp phóng lên vũ trụ. Hắn là nhà thám hiểm, hắn là nhà chinh phục, không ai có thể ngăn cản nổi ý nghĩ tiến lên của hắn, huống hồ chỉ là lớp màng mỏng trong cơ thể kia. Hắn thở hổn hển, đưa tay xoa nhẹ mặt Lâm Uyển, hết sức dịu dàng nói: "Lâm Uyển, tôi không biết cô là lần đầu tiên, làm cô đau rồi..."

Hừ, Lâm Uyển nhổ vào mặt hắn, súc sinh vẫn chỉ là súc sinh. Mẹ nó chứ, ngay đến điều quan trọng đó hắn cũng không rõ.

"Súc sinh, mau buông ra." Giọng cô khàn khàn.

Trần Kình bỗng nhiên nở nụ cười, hắn dùng đầu ngón khẽ véo má cô, giọng điệu hơi khốn nạn: "Cô nàng ngốc nghếch, muộn quá rồi, bây giờ chúng ta chỉ có thể tiếp tục, tôi sẽ hết sức dịu dàng, cô cũng phải học cách hưởng thụ đi."

"Anh chết đi." Hai mắt Lâm Uyển vằn đỏ, hệt như muốn bắn ra tia lửa, tức giận chửi rủa: "Loại người không bằng loài cầm thú, cút ra."

Trần Kình hơi tiến người lên phía trước, lạnh nhạt đáp: "Cầm thú? Cô có biết bộ dạng tối hôm nay của mình hấp dẫn bao nhiêu 'cầm thú' rồi không? Nếu không phải gặp tôi thì cô ngay đến bị ai đưa lên giường hay bị bao nhiêu người đưa lên giường cũng chẳng biết."

Lâm Uyển đau đớn hít sâu, nói không suy nghĩ: "Là ai cũng được, chỉ cần không phải anh."

Trần Kình nghe thấy vậy mặt mũi xám xịt, chế nhạo đáp: "Thế sao? Vậy thì khiến cô thất vọng rồi, bây giờ cô có đồng ý hay không cũng chẳng thể chọn lựa nữa." Hắn hung hăng tiến lên, chỉ quan tâm đến việc thỏa mãn dục vọng của bản thân, cuối cùng cũng chẳng để ý xem người yếu đuối như cô liệu có thể chịu đựng nổi hay không.

Lâm Uyển bỗng không lên tiếng nữa, vì cô biết mọi chuyện đã không thể nào trở về như cũ. Bây giờ cô chỉ hi vọng tất cả những điều này mau mau kết thúc, giống như bị chó dữ cắn, giống như trải qua một cơn ác mộng, cho dù mỗi đêm cô đều gặp phải ác mộng đi chăng nữa. Cô nghiêng đầu sang một bên, không muốn nhìn vào gương mặt đáng ghét kia. Cô thử lờ đi sự đau đớn thể xác, xóa bỏ cảnh tượng nhục nhã trong đầu. Thế nhưng, tất cả đều chỉ là uổng công vô ích.

Nơi mỏng manh nhất gặp phải sự xâm lược thô bạo nhất. Thứ đang nằm trên cô là một con thú khát máu, mùi máu tràn ngập chỉ có thể khiến dục vọng phá hủy của hắn càng thêm mãnh liệt. Cô cố nén không kêu không khóc, giữ lại cho bản thân chút danh dự cuối cùng. Nhưng cô quá đau đớn, đây là một hình phạt vô cùng tàn khốc. Cô từng nghe qua "Thập đại khổ hình" của nhà Mãn Thanh, không biết rốt cuộc nó tàn nhẫn đến mức nào, nhưng đối với một người con gái mà nói, đây mới là điều tàn nhẫn nhất trên đời. Đêm nay trôi qua, không còn gì hết.

Nghĩ đến đó, sự bi thương trong lòng Lâm Uyển che phủ cả sự đau đớn thể xác, nét mặt cô liền giãn ra, biểu cảm cũng không còn đau khổ như trước đó. Trong đôi mắt to tròn không hề có lấy một giọt lệ, ngay đến cả việc hô hấp cũng trở nên mong manh như có như không, linh hồn dường như đã thoát ra khỏi cơ thể.

Cô đã từ bỏ, Trần Kình lại không hài lòng, hắn ép mặt cô quay về đối diện với mình, dùng giọng điệu tàn nhẫn nhất tuyên bố: "Lâm Uyển, nhìn cho rõ, tôi là người đàn ông đầu tiên của cô, cô nhớ lấy cho tôi, sau này còn dám quên tôi, tôi dám chắc sẽ làm cho cô sống không bằng chết."

Lâm Uyển trừng trừng nhìn vào mặt hắn, cô thầm nghĩ "Sống không bằng chết ư, anh đã đang làm rồi đây không phải sao?" Cô trước kia chỉ biết thế gian đầy rẫy những điều xấu xa, nhưng không biết "xấu xa" đến mức độ như thế này. Cô biết kẻ trước mắt không phải loại người lương thiện gì, mà nói chính xác hơn thì hắn là kẻ độc ác, nhưng không cách nào ngờ được hắn lại độc ác đến mức này. Mỗi lần hắn xuất hiện là mỗi lần hắn làm những điều tàn nhẫn, lần sau luôn luôn tàn nhẫn hơn lần trước. Sao thế giới này lại tồn tại hạng người như thế? Cô nhìn vào mắt hắn, nhìn vào sâu bên trong, cô muốn biết nơi đó rốt cuộc còn có bao nhiêu tàn nhẫn. Nhưng cô thất bại, từ sâu thẳm trong đôi mắt đó, cô chỉ thấy mình, thảm hại, nhục nhã, không thể nào chấp nhận nổi.


Đầu << 20 21/73 22 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON