Insane
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Thật khó quên đi được một người đã cho bạn quá nhiều kỉ niệm

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Đáng Tiếc Không Phải Anh full

Đáng Tiếc Không Phải Anh full Trang 31

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~50):

Đầu << 30 31/50 32 >> Cuối



Tôi há to mồm, lắp bắp hỏi, "Anh... sao lại tới?".

Anh lúc nào thần thông quảng đại đến thế này, chẳng những biết tôi đi khỏi Thượng Hải chuẩn xác thời gian, còn đi cùng chuyến tàu, thậm chí còn ngồi cùng hàng ghế với tôi.

Tôi biết anh tức giận, bởi vì mặc cho tôi ăn nói khép nép, lời nói tốt đẹp, anh cũng không nói một lời. Cuối cùng, tôi bắt đầu tức, không quan tâm, ai còn nợ ai không hoàn.

Tôi nghiêng đầu sang chỗ khác, hai tay nâng má, nghểnh cổ đối mắt với cửa kính tàu.

Đêm đầu mùa hạ, ánh trăng nhu mỹ, tràn ngập trời sao.

Khoa học kỹ thuật tiến bộ làm chúng ta di chuyển vị trí tốc độ vượt bậc trong không gian, vượt xa ngoài sức tưởng của những người tiền nhiệm, tàu ban đêm hướng đích đến bầu trời sáng sớm.

Tôi cảm thấy rất buồn chán, mang tiểu thuyết ra đọc, lật vài tờ, lại thấy không vui hơn, lén lút liếc mắt lườm Hướng Huy một cái, vừa vặn đụng ngay phải ánh mắt anh chăm chú nhìn tôi.

Anh thu hồi tầm mắt, gãi gãi đầu, ngồi nghiêm chỉnh, khóe miệng chậm rãi mỉm cười.

Tôi không cam, oán thầm, "Nhường đường một chút, em muốn vào nhà vệ sinh.". Tôi nhìn anh nói.

Anh lấy Walkman mang bên mình cắm vào tai, quay lưng lại, làm bộ như không nghe thấy.

Tôi khó chịu, kéo lỗ tai anh lặp lại một lần, "Em muốn đi vệ sinh.". Cả một đoàn hành khách cùng chuyến xe đều quay lại nhìn tôi, mấy chục mồm há hốc dường như đồng thời toét ra, cười ha hả.

Tôi xấu hổ vô cùng, tất cả đều là do anh ban tặng.

Hướng Huy cuối cùng không nhịn được cười, lông mi giật giật, bùng nổ một chuỗi tiếng cười sang sảng. Tôi trước mắt bao người không tiện phản bác, chỉ dám chôn vùi cơn tức trong lòng.

Cảm giác có một bàn tay vuốt ve đỉnh đầu tôi vài lần, sau đó có gì đó nhét vào tai tôi.

"Là bài hát của Trương Ngọc Hữu." Tôi sắp nhảy dựng lên, "Anh không thể đổi băng khác được à?".

Anh nhún vai, "Chỉ có cái này".

"Anh biết rõ em không thích anh ta." Hướng Huy là người hâm mộ Trương Ngọc Hữu, sau khi biết anh hâm mộ cũng không ít lần bị anh độc hại.

Anh cười im lặng, "Anh chỉ cần em thích anh ấy hát, không phải muốn em thích con người anh ấy.". Anh hạ giọng, lại bổ sung một câu, "Em chỉ cần thích một mình anh là được rồi.".

Mặt tôi thoáng ửng hồng, tim không khống chế được kinh hoàng.

May mắn đoàn người vừa cười xong lại bận việc của mình,
không hơi đâu chú ý động tĩnh của chúng tôi.

So với tôi ngượng ngùng, Hướng Huy không chút bối rối, anh khẽ sờ gương mặt tôi, trong mũi khẽ hừ một tiếng lạnh, mang nhiều cảnh báo uy hiếp, "Về sau hứa không được phép chơi trò mất tích với anh.".

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, hứa miệng, còn lòng nhắc nhở trở về nhất định phải cho Chu Xuân một trận.

"Không phải Chu Xuân nói chứ?" Dường như biết rõ lòng tôi nghĩ gì, Hướng Huy nhìn lại tôi, ngắn gọn một câu, "Là Viên Lang.".

Tôi bật cười, còn không phải cùng một dạng, Chu Xuân này thật là miệng rộng, cô nàng biết rõ đương nhiên Viên Lang cũng biết rõ.

Hướng Huy mấp máy môi, mắt khắc sâu, khóa chặt ấn đường, ôm tôi, "Tóm lại, không được có lần sau.".

Tôi cười khẽ, đột nhiên tim có chút bất an, tôi sợ chuyện quá tốt đẹp, sẽ có một ngày bị ông trời lấy hết đi.

Lời hát của Trương Ngọc Hữu ru rôi ngủ thật say, có Hướng Huy bên cạnh, tôi ngủ đặc biệt an tâm.

Ngày hôm sau tỉnh lại, phát hiện mình gối đầu lên ngực anh, cánh tay còn vững chắc vòng vào cổ anh, còn anh vẫn duy trì tư thế ngồi ấy, đợi tôi tỉnh lại, mới chuyển tay chân, nói khẽ "Sớm.".

Không có mặt mũi nhìn, tôi "Ưm." một tiếng, cúi đầu thật lâu vẫn không dám ngẩng lên.

Nhà ga Bắc Kinh, mang đậm kiến trúc của vết tích lịch sử mạnh mẽ.

Sáng sớm ở Bắc Kinh có cảm giác tươi mát, hành trình của chúng tôi đến Bắc Kinh bắt đầu.

Trường học của Uông Nhiên tại quận Hải Điến, gần cầu bằng đá trắng, bởi vì muốn sớm trở lại trường nghênh đón tân sinh viên, cho nên chỉ ở nhà một tháng, nghe nói, Tiêu Hách đã theo cô nàng về nhà ra mắt.

Không hổ là người phương Bắc, làm chuyện gì đều có gan dạ, sáng suốt, quyết đoán, không như tôi, đã sớm bắt đầu với Hướng Huy, nhưng cho tới bây giờ vẫn giấu ba mẹ cẩn thận.

Theo ghi chép của Uông Nhiên, từ nhà ga đến trường học của cô cũng phải đi mấy chuyến xe, cho nên, tôi vẫn quyết định đi ngay.

Tôi không phải lần đầu đến Bắc Kinh, nhưng sự phát triển nhanh chóng của thành phố Bắc Kinh khiến tôi mỗi lần tới đều cảm thấy mới mẻ.

Ở trên xe đi qua tường thành di tích nhà Minh, đứt quãng, tuy hơi đổ nát nhưng cũng không mất đi vẻ uy nghiêm. Thời điểm Bắc Kinh đắm chìm trong các di tích triều đại nhà Thanh, đột nhiên họ nhìn thấy các di tích của triều đại nhà Minh, thấy kinh ngạc. Thời Hoàng đế Vĩnh Lạc dường như đặt nền móng vững chắc đến Bắc Kinh làm thâm hậu cơ sở, nơi nào đó bên trong tựa hồ có chút uy lực còn lại quấn quanh tường thành.

Tôi bỗng nhiên có chút không yên lòng, quay đầu nói với Hướng Huy, "Em đến chỗ Uông Nhiên... là một người bạn thân".

"Em không phải có bạn thân nhất là Chu Xuân sao?" Anh trêu ghẹo, tôi đạp anh một cái, "Em nói thật.".

"A, anh đã rõ Chu Xuân chỉ là giả." Anh gật gật đầu, "Khi về anh sẽ tố cáo với cô ấy.".

Tôi giận dữ trừng mắt, thuận tay cầm lấy ba lô đập vào đầu anh.

"Em thế này là mưu sát thân thể chồng, không được đâu." Hướng Huy đùa cợt trêu chọc, tài xế taxi thỉnh thoảng quay đầu nhìn chúng tôi, hiểu ý khẽ cười.

Tôi rốt cuộc bắt được cơ hội lúc anh không chú ý nhào lên hai tay véo má anh, sức lực mất cân bằng hai bên, không may toàn bộ cơ thể ngã vào ngực anh, sau một chút do dự, anh kéo cơ thể tôi, đặt một nụ hôn nóng rực lên môi tôi.

Tôi xấu hổ không dám ngẩng đầu, vùi cả khuôn mặt vào ngực anh, nhẹ nhàng đánh vài cái, người này thật là, coi người tài xế như không khí chắc.

Tôi phảng phất ngột ngạt có thể nghe vài tiếng cười truyền tới, lại càng không dám ngẩng đầu lên,

Ước chừng xe chạy 45', trường học Uông Nhiên đã hiện ngay trước mắt.

Vốn cho rằng đây là trường đại học tổng hợp sẽ rất nghiêm túc, ai ngờ vừa bước xuống xe, tôi thấy mấy câu quảng cáo bên lưới sắc mà suýt cười không đứng dậy được.

Chỗ đó dùng bút màu đen viết mấy chữ rõ to: Nam sinh sẽ biến thành nữ sinh, nữ sinh sẽ biến thành phụ nữ.

"Ai lại có tài như vậy a?" Tôi xoa bụng, ghi nhận mấy dòng trên lưới sắt.

Hướng Huy giúp tôi lau khô nước mắt trên khóe mắt, chỉ lên phía trước, "Đây chính là bạn tốt của em hả?".

Tôi nhìn theo hướng tay anh chỉ, phía trước đi đến hai người, nữ thanh tú, nam anh tuấn. Tôi nheo mắt tử tế đánh giá, quả thật là Uông Nhiên, chỉ có điều, so với trước đây không giống nhau, là chỗ nào có khác, tôi nhất thời không thể nói rõ. Rất lâu rất lâu tôi mới nghĩ được rõ ràng, lúc ấy Uông Nhiên đi đến chỗ tôi, cơ thể sáng bừng lên ánh sáng gọi là hạnh phúc.

"Diệp Tử." Uông nhiên cơ hồ bổ nhào qua ôm lấy cánh tay tôi, ánh mặt trời nhảy múa trên tóc cô, tôi khẽ cười.

"Không cần khoa trương như vậy." Rõ ràng là vui muốn chết, cảm động muốn chết, lại còn liều mạng che giấu.

Uông Nhiên vuốt mái tóc đã dài đến đầu vai của tôi, giọng tấm tắc, "Mái tóc cậu cũng dài đấy, là người nào nói tóc quá dài sẽ phiền phức, tóc ngắn dễ xử lý hơn.".

Tôi chỉ cười, bỏ qua lời trêu chọc cười nhạo của cô nàng, khóe mắt không khỏi tự do nhìn hướng Huy, cười càng vui vẻ.

Ở sau, Tiêu Hách ôm túi lớn túi nhỏ hành lý, cười duỗi tay kia ra "Hân hạnh, hân hạnh.".

Hướng Huy cũng cười, "Tôi cũng vậy.".

Mặt chữ quốc (国), thân hình tiêu chuẩn, làn da hơi ngăm đen, thoạt nhìn có vẻ ổn, Tiêu Hách tướng mạo cũng không để lại ấn tượng sâu với tôi, nhưng có đôi mắt đặc biệt sáng hữu thần, nhất là lúc ánh mắt nhìn Uông Nhiên.

Tôi nhìn Uông Nhiêu cười ngây ngô, thu xếp quan sát khẽ thì thầm, "Không phải xấu, có thể qua được.".

Cô nàng trừng mắt nhìn tôi, dùng phương thức độc nhất vô nhị của cô nàng, ôm chầm lấy vai tôi, sờ soạng khắp mặt, "Cũng vậy thôi.".

Chúng tôi ôm nhau cười lăn lộn.

Tôi đi theo về phòng của Uông Nhiên, không chờ đợi vội vã hỏi những điều thắc mắc, "Nhiên Nhiên, buổi tối chúng ta ngủ đâu?".

Cô nàng ngẩng đầu nhìn tôi, "Cậu ngủ cùng tớ, Hướng Huy đến lý túc xá Tiêu Hách, cùng lắm...". Cô nàng cười cực kì mờ ám, "Các cậu muốn ngủ cùng một chỗ cũng không phải là không thể được, ở Bắc Kinh này cái gì cũng không nhiều, nhưng duy chỉ có khách sạn là nhiều, hơn nữa các loại cấp bậc đều có, tha hồ lựa cọn, đảm bảo vừa lòng cậu.".

"Phì..." Tôi phun đường, gương mặt nhanh chóng thoáng hồng, "Mồm chó nhả không ra ngà voi.".

Uông Nhiên đáp theo, "Cậu cứ xem xem thật ra cái gì là mồm chó phun ra ngà voi.". Tiêu Hách mím môi, gương mặt nhẹ nhàng nở nụ cười.

Tôi thấp giọng nói thầm, "Thật tốt là còn có người trị được cậu.".

Uông Nhiên nhếch môi cười, ngay cả giọng cũng hàm chứa ý cười, nghĩ là biết cuộc sống Uông Nhiên bây giờ tràn ngập ngọt ngào.

Gương mặt tôi hiện ra nụ cười tinh nghịch, nhìn kĩ vào Uông Nhiên, chậm rãi nói, "Bây giờ vẫn là nghỉ hè, tân sinh viên cũng không đến sớm như vậy, có người nào đó không nguyện ở nhà, nhất định đến trường, ký túc xá vẫn vắng vẻ trống không, không người nào quản lý. Nhiên Nhiên, buổi tối cậu không sợ hãi sao?". Tôi nháy mắt, Tiêu Hách, "Khụ khụ" hai tiếng làm bộ không để ý quay đầu, còn Uông Nhiên mặt cứ thế đỏ bừng lên.

Ngay lúc Uông Nhiên nói không ra lời, tôi đắc ý hả hê thắng lợi, lòng tự tin nhất thời bành trướng cấp tốc.

"Diệp Tử đáng chết." Uông Nhiên phản ứng kịp, về sau xông tới véo tôi, tôi chạy loạn cả phòng, cuối cùng trốn được vào ngực Hướng Huy, cô mới phẫn nộ từ bỏ.

"Chúng ta đã từng gặp qua?" Hướng Huy một tay ôm tôi, một mặt quay đầu hỏi Uông Nhiên.

Uông Nhiên tự nhiên vỗ tay mạnh phát ra tiếng, giơ ngón tay cái lên, "Thông minh.".

Tôi mờ mịt hỏi câu, "Cái gì, lúc nào, sao em không biết rõ?".

Hướng Huy và Uông Nhiên cùng cười, hai người đều không trả lời, một cái nhìn dịu dàng hướng đến tôi, đôi mắt đen khiến người có thể chết đuối trong đó, một ánh mắt khác rất khinh khỉnh nhìn tôi, có nghĩa bảo tôi đúng là hết thuốc chữa.

Khi người yêu sâu đậm và bạn bè thân thiết ở xung quang mình, đó là điều hạnh phúc nhất trong cuộc sống, rất lâu về sau, mỗi lần tôi nhớ lại cảnh ngày hôm đó, cảm thấy rất đau, rất muốn khóc, nhưng vẫn còn nhiều phiền muộn và chua xót.



-------------





Chương 28





Chỉ nghĩ tìm kiếm vô vọng tôi sẽ phải nhận lấy những giọi nước mắt của mình.

Trong hạnh phúc đó , liệu tôi có thể tự nắm giữ bằng chính đôi tay của mình.





Lần gặp mặt cuối cùng với Uông Nhiên cũng gần một năm, cho nên, đêm đó chúng tôi ở trong kí túc xá Uông Nhiên, không có quạt không có điều hòa, tôi vẫn cương quyết ngủ cùng cô.

Giường nhỏ, sạch sẽ và thư thái.

Sau khi tắm rửa xong, tôi thay áo ngủ sạch, nằm lên giường, tư thế không muốn nhúc nhích. Đối với năm ngoái, hành vi đặt lưng xuống ngủ ngay của Uông Nhiên, tôi giờ có thể lý giải được. Ngồi trên tàu, quả nhiên toàn thân mệt mỏi.


Đầu << 30 31/50 32 >> Cuối

Nhập trang (1~50):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON