Khiến Hạ Tử Câm thỉnh thoảng có ảo giác, hình như toàn thân cô đều bị tê liệt, chỉ có miệng là còn động được. Tuy vậy trong nội tâm lại có chút nóng rát, cảm giác này, từ trên người luôn lạnh lùng như Tịch Mạc Thiên truyền tới, nhanh chóng lan đến "tứ chi bách hài", tạo ra cảm giác ấm áp khó nói thành lời.
Hạ Tử Câm chưa từng nghĩ tới Tịch Mạc Thiên sẽ là một người đàn ông ấm áp như vậy. Nhưng bây giờ, cô lại đột nhiên cảm thấy, có lẽ gả cho anh, là may mắn lớn nhất trong cuộc đời này của cô. Nói không chừng là do mộ phần nhà cô bốc khói xanh rồi, chỉ là phần mộ ấy ở nơi nào thì còn cần phải nghiên cứu thêm.
Khóe miệng Hạ Tử Câm cong cong, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh ở phòng ngoài. Tịch Mạc Thiên đang họp. Bởi vì cô nằm viện, quản lý cấp cao của Tịch thị cùng Vinh thị, mỗi ngày đều phải chạy một chuyến đến bệnh viện. Phòng khách bên ngoài gần như đã trở thành phòng họp của Tịch Mạc Thiên rồi, may mà diện tích nơi này cũng khá lớn.
Giọng nói dứt khoát quả quyết của anh vẫn hết sức rõ ràng giữa các loại thanh âm, nên Hạ Tử Câm có thể dễ dàng phân biệt được, bá đạo, cường thế mà từ tính, nghe lâu, cũng cảm tháy có chút hấp dẫn. Thật ra thì Tịch Mạc Thiên âm trầm cũng rất hấp dẫn, hơn nữa trên giường. . . . . .
Hạ Tử Câm nâng tay, sờ sờ gương mặt đang nóng lên của mình, khẽ lầm bầm một câu:
"Hạ Tử Câm, mày suy nghĩ lung tung gì vậy?"
Ở bệnh viện hai ngày nay, buổi tối Tịch Mạc Thiên vẫn chen lên ôm cô ngủ như thường lệ, nhưng mỗi sáng sớm cảm nhận được phản ứng sinh lý của người nào đó khiến Hạ Tử Câm luôn cảm thấy không được tự nhiên.
Lúc Tịch Mạc Thiên đẩy cửa tiến vào, liền nhìn thấy cô vợ nhỏ của anh đang dùng tay bụm mặt sững sờ, bên môi nở nụ cười nhàn nhạt, chỉ vậy thôi nhưng khiến Tịch Mạc Thiên mất hồn trong thoáng chốc.
Hạ Tử Câm ngẩng đầu lên, rất hiểu chuyện đề nghị:
"Tịch Mạc Thiên, anh không cần phải ở chỗ này cùng với tôi đâu, anh đi làm đi! Nơi này có y tá là được, anh bận rộn như vậy. . . . . ."
Tịch Mạc Thiên đi tới, đưa tay sờ sờ cái trán của cô, ôm mặt cô, bị hỏi một đằng, nhưng anh lại trả lời một nẻo:
"Không phát sốt? Sao mặt lại hồng như vậy?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tử Câm đỏ ửng, ánh mắt lấp lánh, ấp úng trả lời:
"Ách! Hơi nóng. . . . . ."
Tịch Mạc Thiên nghiêng mắt nhìn mắt nhiệt kế, chỉ vào con số 37 bên dưới, hơi nhíu mày, nhìn cô mấy giây:
"Không nóng, vừa đúng, còn nữa, nếu đã biết tôi bận rộn, về sau liền tự chăm sóc mình cho tốt, còn kem gì đó, không cho phép em ăn nữa."
Hạ Tử Câm chu miệng, nhưng lại không dám phản bác anh. Dù sao sau này cô lén ăn, Tịch Mạc Thiên cũng không thể biết, ý định vừa mới hoạt động, liền nghe thanh âm cảnh cáo của Tịch Mạc Thiên truyền đến:
"Nếu tôi biết được, em tự suy nghĩ hậu quả đi"
Giọng nói đầy tính uy hiếp. Y tá vào nói viện trưởng có chuyện tìm Tịch tổng, Tịch Mạc Thiên quét mắt qua bình nước biển đang truyền cho Hạ Tử Câm rồi xoay người đi ra ngoài.
Viện trưởng là bạn thân của cha Tịch Mạc Thiên, hai nhà có giao tình rất tốt, ông cũng được xem như là trưởng bối của Tịch Mạc Thiên, nhìn anh trưởng thành, vì vậy tất nhiên không giống với người khác, Tịch Mạc Thiên cũng phải tôn kính vị trưởng giả này.
Nói thật, đối với việc hơn nửa đêm Tịch Mạc Thiên hốt hoảng ôm một người phụ nữ quần áo xốc xếch xuất hiện tại bệnh viện, Sở viện trưởng cảm thấy rất kinh ngạc. Đại khái bởi vì mẫu thân mất sớm, từ nhỏ Mạc Thiên đã là một đứa bé bình tĩnh hơn người nên không có viêc gì dễ dàng tác động đên cảm xức của anh.
Ngay cả lúc cha anh mất, mặc dù bi thống khó nén, nhưng cũng không hoảng loạn giống lần này, vậy là thế nào đây?
Sở viện trưởng cảm thấy, buổi tối hôm đó, rốt cuộc Tịch Mạc Thiên cũng đi xuống "Thần Đàn", giống người thường hơn, hỉ nộ ái ố hiển thị rõ ràng, chỉ còn là một người đàn ông vì vợ mình ngã bệnh mà gấp gáp hốt hoảng.
Cũng vì vậy, so với việc anh "cưới chui", điều khiến cho Sở viện trưởng càng thêm tò mò chính là cô vợ nhỏ này của anh. Nói là "cô vợ nhỏ" một chút cũng không khoa trương, nhìn thật giống một tiểu nha đầu chưa trưởng thành, nếu không phải đã xem qua bệnh án của cô, Sở viện trưởng thật sẽ nghĩ rằng cô là một tiểu nữ sinh vừa tốt nghiệp.
Mặc dù đang mang bệnh, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nét thanh thuần vẫn làm ông cảm thấy ngoài ý muốn, hơn nữa Mạc Thiên đại khái cũng không biết, ánh mắt anh lúc nhìn cô vợ nhỏ của mình đầy dịu dàng, vì vậy, có một số việc Sở viện trưởng cảm thấy vẫn có chút khó giải quyết .
Ngẩng đầu thấy Tịch Mạc Thiên đi vào, ông khoát khoát tay:
"Mạc Thiên tới, ngồi. . . . . ."
Sở viện trưởng đóng bệnh án trong tay, cũng không quanh co, trực tiếp mở miệng:
"Con có biết Tử Câm bị bệnh tim không?"
Tịch Mạc Thiên sửng sốt, khẽ gật đầu. Lúc trước, trong tư liệu về Tử Câm mà tiểu Dương đưa cho anh có đề cập tới, hình như cũng không nghiêm trọng, hơn nữa nhìn cô đầy sinh lực như vậy, Tịch Mạc Thiên cũng chưa bao giờ cảm thấy, đây là vấn đề lớn gì. Mà lúc này, bác Sở nói ra nghiêm túc như thế, lại làm tim của anh đập loạn mấy nhịp. Rất rõ ràng, nếu như không nghiêm trọng, bác Sở cũng sẽ không nhắc tới việc này.
Sở viện trưởng nhìn anh:
" Bệnh của Tử Câm, y học gọi là "hở tâm thất phải", nói rõ hơn là tâm thất có một lổ nhỏ. Cho nên khi tim co lại thì máu được ép từ tâm thất trái nghịch lưu vào tâm thất phải sẽ thiếu khá nhiều, lâu dài gánh nặng của tâm thất phải sẽ tăng lên, đến tuổi trung niên sẽ xuất hiện dấu hiệu suy tim. Nghiêm trọng hơn có thể dẫn đến việc động mạch chủ đóng không hoàn toàn khiến vi khuẩn cấp tính xâm nhập vào tim dẫn đến. . . . . ."
Sở viện trưởng dừng một chút, mới nói tiếp:
"Quan trọng nhất, loại bệnh này nếu như mang thai, sẽ có chút nguy hiểm. . . . . ."
"Nguy hiểm?"
Tịch Mạc Thiên biến sắc:
"Nguy hiểm là đối với đứa bé hay là cơ thể mẹ?"
Sở viện trưởng nhìn anh một lúc lâu:
"Chủ yếu là cơ thể mẹ, tỷ lệ đứa bé khỏe mạnh là rất lớn, nhưng đối với người mẹ lại có thể tạo thành hậu quả nghiêm trọng, thậm chí, tử vong. . . . . ."
Tịch Mạc Thiên bước ra từ phòng viện trưởng, nhưng không trở về phòng bệnh, mà trực tiếp đi xuống lầu, ngồi trên chiếc ghế dài phía sau bệnh viện, rút ra một điếu thuốc, kẹp trên ngón tay không động, cho đến khi tàn thuốc cháy hết, đốt nóng đến làn da của anh, Tịch Mạc Thiên mới hồi hồn.
Đứa bé đối với Tịch Mạc Thiên mà nói, không phải có cũng được mà không có cũng không sao. Có lẽ do anh vẫn có chút truyền thống, nhưng thử nghĩ nếu như vương quốc kinh doanh bình sinh anh liều sức xây dựng, mà đến cả người thừa kế cũng không có, vậy mọi thứ còn có ý nghĩa gì đây.
Nhớ ban đầu, thời điểm khi cưới Phi Loan, cha vợ có nói qua, có thể thụ tinh ống nghiệm, nếu như không được, cũng không phản đối việc "mượn bụng". Nhưng Tịch Mạc Thiên lúc ấy còn trẻ, lại nói, không đợi đến lúc anh phải nghĩ
những thứ này, Phi Loan liền đi. Hiện tại, vấn đề này lần nữa bày ra trước mặt, Tịch Mạc Thiên đột nhiên phát hiện, nó lại trở thành khó khăn lớn nhất trong cuộc đời anh.
Hạ Tử Câm mới vừa uống một ngụm nước, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Vinh Phi Lân đứng ở bên cửa, trong tay xách theo một túi bánh tiêu to. Hạ Tử Câm nháy mắt mấy cái, thiếu chút nữa cho là mình nhìn lầm rồi, chỉ mới hai ngày, Vinh Phi Lân giống như biến thành một người khác, loại biến hóa này từ trong tới ngoài, từ đầu đến chân, đều làm Hạ Tử Câm khiếp sợ không thôi.
Chương 18
Edit: Fuly
Rút đi phần vô lại cùng lười biếng, Vinh Phi Lân mang đến cho Hạ Tử Câm rung động thật lớn, hơn nữa, có cuộc cãi vã lần trước, hiện tại Hạ Tử Câm cũng thực không biết phải đối với mặt anh thế nào, trừ lúng túng, còn có cảm giác nói không ra lời.
Vốn là, Hạ Tử Câm cảm thấy, ngày đó, hai người đều nói ra những lời thẳng thừng khó nghe đến vậy, chắc hẳn sẽ không gặp nhau nữa. Suy nghĩ của cô rất đơn giản, lại quên mất thân phận của Vinh Phi Lân, còn có sự cố chấp của anh, ở phương diện khác, thật ra thì hai người cũng có điểm tương đồng.
Hạ Tử Câm cứ như vậy nhìn chằm chằm Vinh Phi Lân, nửa ngày cũng không biết nên nói cái gì, gọi anh đi vào không thích hợp, bảo anh ra ngoài cũng không xong. Vinh Phi Lân không đợi cô đáp lại, tiêu sái đi đến, đặt bó hoa to trong tay vào ngực cô, giương mắt nhìn bình nước biển sắp hết.
Vinh Phi Lân quen thuộc kéo cửa tủ phía trên đầu giường, tìm bông sát trùng, nhanh chóng rút kim trên tay Hạ Tử Câm, động tác của anh vô cùng thuần thục. Hạ Tử Câm sửng sốt một chút, chiếc kim truyền nước biển đã rời khỏi cổ tay, cô chỉ có thể mở to mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm Vinh Phi Lân, biểu tình vừa cổ quái lại vừa đáng yêu.
Vinh Phi Lân không khỏi cười cười:
"Miệng há lớn như vậy, coi chừng ruồi bay vào đó."
Hạ Tử Câm theo bản năng đóng lại, tay nhanh chóng nâng lên che miệng. Vinh Phi Lân bật cười, Hạ Tử Câm đột nhiên cảm thấy mới vừa rồi mình nhìn lầm, người này căn bản vẫn như cũ, một chút cũng không thay đổi, chỉ là mặc vào bộ quần áo này, khiến mắt cô xảy ra ảo giác thôi.
Ánh mắt Hạ Tử Câm đảo một vòng trên người của anh rồi dời đi. Không thể không thừa nhận, Vinh Phi Lân như vậy vô cùng dễ coi, quần tây áo sơ mi trắng, nhưng vẫn có nét khác với Tịch Mạc Thiên luôn chỉnh tề, quy củ. Áo sơ mi của Vinh Phi Lân mở ra vài nút, như ẩn như hiện, có chút hấp dẫn khó hiểu.
Nút áo được làm từ thủy tinh đen, cùng chất liệu với chiếc bông tai đơn của anh, trông rất tuấn tú, hơn nữa, anh hình như đã quên cuộc cãi vã của hai người, thái độ đối với cô tự động trở lại trạng thái trước kia.
Hạ Tử Câm âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tuy nói vẫn có chút e ngại "bịt tai trộm chuông" , nhưng so ra vẫn tốt hơn cảm giác lúng túng.
Vinh Phi Lân kéo cái ghế bên giường ra, ngồi xuống, vắt chân lên:
"Thật nghiêm trọng như vậy sao? Vừa rồi tôi hỏi y tá mỹ nữ bên ngoài, nói là viêm dạ dày cấp tính. . . . . ."
Nói xong, đột nhiên lại gần mặt của cô:
"Hạ Tử Câm, có phải là do cô ăn lung tung không hả?"
Mặt của anh cách cô rất gần, gần đến mức Hạ Tử Câm có thể ngửi được mùi hương trên người anh, trong đó còn mang theo hơi thở đặc hữu của phái nam, nhẹ nhàng như có như không.