XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Trong cuộc sống không chỉ có 1 cánh cửa hạnh phúc.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Đặt bút thành hôn full

Đặt bút thành hôn full Trang 23

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~41):

Đầu << 22 23/41 24 >> Cuối





Một hồi lâu Hạ Tử Câm mới cúi đầu, mở miệng:



"Mạch Tử, mình không biết, anh ấy đối xử với mình rất tốt, tốt đến không thể bắt bẻ, nhưng anh ấy có yêu mình hay không, mình thật sự không biết?"



Hạ Tử Câm nói mấy câu này rất nhỏ, có chút tự ti không xác định, Mạch Tử đau lòng không thôi, đưa tay ôm cô vào ngực mình, vỗ nhè nhẹ phía sau lưng của cô:



"Tử Câm nhà chúng ta là cô gái tốt nhất, ưu tú nhất, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở. . . . . ."



"Phốc. . . . . ."



Hạ Tử Câm không khỏi bật cười, đẩy cô ra, kéo tay của cô ngồi lên ghế sa lon:



"Sao cậu lại về sớm như vậy? Không phải đi tuần diễn trên cả nước sao? Không đến nửa năm, một năm sẽ không xong, còn nữa, ngôi sao lớn nhà cậu là một đại soái ca cực phẩm, cậu lại ngày đêm tương bồi, có thể "gần quan được ban lộc" hay không đây!"

Chương 21

Edit: Fuly



Mạch Tử đưa tay kẹp mặt của cô, tức giận vuốt vuốt:



"Đừng nhắc anh ta với mình, tên đàn ông phiền toái đáng chết, lại dám xem mình như người hầu mà sai bảo. . . . . ."



Nói còn chưa dứt lời, điện thoại liền vang lên:



"Xú Nha Đầu nghe điện thoại. . . . . . Xú Nha Đầu nghe điện thoại. . . . . ."



Thanh âm từ tính dễ nghe, hiển nhiên là do ghi âm lại, mang theo mấy phần xấu xa trêu chọc. Mặt Mạch Tử đen một nửa, lấy điện thoại từ trong túi xách, mở ra, đặt lên tai, không chút khách khí quát :



"Triệu Tiểu Nhạc, hôm nay tôi nghỉ, anh có biết hay không hả, đừng làm phiền tôi"



Nói xong, không thèm nghe đối phương trả lời, trực tiếp hung hăng nhấn nút kết thúc cuộc gọi, còn chưa có để xuống âm thanh lại vang lên:



"Xú Nha Đầu nghe điện thoại, Xú Nha Đầu nghe điện thoại. . . . . ."



Hạ Tử Câm cầm lấy gối ôm ôm vào ngực, cười không ngừng:



"Là ngôi sao lớn nhà cậu à?"



Mạch Tử trực tiếp tắt máy, cất lại vào túi xách, kéo Hạ Tử Câm:



"Đi thôi tiểu phú bà, mời mình ăn cơm, Karaoke, làm spa, toàn bộ do cậu tính tiền. . . . . ."



Cứ như vậy Hạ Tử Câm bị cô kéo đi. Mạch Tử nghĩ rất hay, đáng tiếc mới ra chung cư, liền nhìn thấy một chiếc xe thể thao bắt mắt đậu ở ven đường, sườn xe màu lam bảo thạch sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, càng chói mắt hơn là đại soái ca đang đứng dựa bên cạnh cửa.



Vị đại minh tinh này của Mạch Tử, Hạ Tử Câm cũng rất quen thuộc, mấy tháng trước cô theo dõi một bộ phim thần tượng, anh ta là nam chính, lúc ấy đem Hạ Tử Câm mê đến điên đảo, ngũ quan tuấn mỹ, con ngươi thâm thúy, giơ tay nhấc chân đều thể hiện lên vẻ cao quý ưu nhã, nhìn thế nào cũng thấy rất đẹp trai.



Lúc này anh mang một chiếc kính mát lớn, trang phục toàn thân lóe sáng, nhìn qua có cảm giác hơi phô trương, cũng may nơi này là chung cư hạng sang, những người có thể vào ở không giàu cũng quý, vì vậy tuy anh ta xuất hiện công khai như thế, cũng không có người nào vây xem, chỉ là Hạ Tử Câm cảm giác, quan hệ giữa hai người này không giống như chỉ thuần túy về công việc.



Nhìn thấy Mạch Tử, đại minh tinh gở kính mát xuống, sắc mặt đầy khó chịu:



"Xú Nha Đầu, cô dám cúp điện thoại của tôi, không muốn sống phải không?"



Mạch Tử liếc mắt đi tới, không chút khách khí nói:



"Tôi nói lời thật, đi theo anh không bằng chết còn thống khoái hơn, anh có biết phiền không hả? Làm sao tìm được nơi này? Phái người theo dõi tôi? Hay căn bản là khi tôi vừa ra khỏi nhà, anh liền bám theo, Triệu Tiểu Nhạc, anh thật ấu trĩ?"



"Tôi ấu trĩ, vậy thì sao? Người đại diện thông báo hiện giờ đang có một show quảng cáo, cô không ở, tôi biết phải làm thế nào? Đi . . . . . ."



Nói xong, nhanh chóng nhét Mạch Tử vào trong xe thể thao, nhảy lên ghế lái, nhấn ga, tùy tiện phất tay với Hạ Tử Câm một cái, "oanh" một tiếng, không thấy bóng dáng.



Hạ Tử Câm ngạc nhiên một lúc mới phục hồi tinh thần, cúi đầu nhìn đồng hồ, gần mười một giờ rồi, về nhà cũng chỉ có một mình ngây ngốc, không bằng đi dạo phố một chút. Sắp tới sinh nhật của Tịch Mạc Thiên, cô cũng nên chuẩn bị cho anh một món quà mới được, dùng chính tiền do cô tự kiếm.



Lần này xuất bản, tiền nhuận bút cộng thêm khoản ký hợp đồng với công ty điện ảnh và truyền hình, cuối cùng Hạ Tử Câm cô cũng có thể dùng năng lực của mình, kiếm được số tiền lớn đầu tiên trong cuộc đời, một nửa gửi về Cô Nhi Viện, một nửa kia gửi lại trong ngân hàng. Mỗi lần nghĩ tới mình có tiền gửi ngân hàng, ngủ cũng có thể cười tỉnh, hơn nữa còn gọi điện thoại cho Mạch Tử khoe khoang vô số lần.



Sau cùng Mạch Tử phiền chết đi liền trực tiếp châm chọc:



"Hạ Tử Câm, cậu có bị bệnh không! Tự quay đầu lại xem xem ông xã cậu là ai? Có bao nhiêu tài sản? Chút tiền lẻ này của cậu thấm vào đâu hả?"



Hạ Tử Câm quệt mồm phản bác:



"Đó là tiền của anh ấy, còn đây là do mình tự kiếm, sao có thể giống nhau chứ? Mạch Tử, tiểu thuyết của mình cũng có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, cậu không nghĩ tới đi! Ha ha ha ha. . . . . ."



Cuối cùng Mạch Tử không chịu nổi quấy nhiễu, liền trực tiếp ngắt máy. Hạ Tử Câm biết mình có chút làm kiêu, hơn nữa cô và Tịch Mạc Thiên cũng chia không được rõ ràng như thế, bây giờ ăn, mặc, ở, đi, thứ nào không phải do Tịch Mạc Thiên chi trả, nhưng cô cảm thấy, dùng tiền mình kiếm được mua đồ cho Tịch Mạc Thiên, cảm giác không giống nhau.



Hạ Tử Câm vẫn còn có chút keo kiệt, đi bộ hồi lâu, rốt cuộc nhìn trúng được một chiếc cặp da, liếc qua bảng hiệu, đều là chữ nước ngoài, cô không hiểu, lại liếc qua giá tiền, hơn bốn trăm. Nhân viên bán hàng đi tới, nói huyên thuyên một hồi, tóm lại chính là bây giờ đang trong chương trình khuyến mãi, tất cả các mặt hàng đều giảm 5 %. Hạ Tử Câm vừa nghe, liền bỏ tiền ra mua, còn tới quầy lễ tân chọn một tờ giấy gói xinh đẹp, trịnh trọng bao lại .



Cô hớn hở xách theo chiếc túi ra khỏi của hàng bách hóa, qua một khúc cua liền nhìn thấy Cao ốc Tịch thị đang đứng sừng sững dưới ánh mặt trời. Hạ Tử Câm cúi đầu nhìn qua món quà trong tay, lại liếc qua đồng hồ, nghĩ tới Tịch Mạc Thiên thế nào cũng phải ăn cơm trư
a, liền cất bước đi vào Tịch thị.



Hạ Tử Câm đã tới hai lần, tiểu thư tiếp tân đương nhiên là biết cô, chế độ quản lý ở Tịch thị vô cùng nghiêm khắc, vì vậy mặc dù rất nhiều người đã biết ông chủ "cưới chui" rồi, cũng không có ai dám tiết lộ ra bên ngoài, vì vậy bây giờ Hạ Tử Câm mới còn có thể sống tự tại như thế.



Tiểu thư tiếp tân cung kính mời cô vào thang máy, nhanh chóng lên tầng cao nhất. Bây giờ là buổi trưa, đúng thời gian nghỉ ngơi, tầng này vốn không nhiều nhân viên, lúc này lại càng thêm vắng vẻ, cửa phòng tổng giám đốc khép hờ, mơ hồ có thể nghe thấy thanh âm của Tịch Mạc Thiên truyền ra từ bên trong.



Khóe miệng Hạ Tử Câm khẽ nhếch, vừa muốn đẩy cửa bước vào, lại nghe thấy tiếng của Vinh Phi Lân:



"Có phải bởi vì Tử Câm giống chị tôi, nên anh mới cưới cô ấy?"



Thân thể Hạ Tử Câm cứng đờ, trong nháy mắt sắc mặt cô trắng bệch, cánh tay đang cầm nắm đấm cửa run rẩy hạ xuống. Lúc này Hạ Tử Câm rất muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng dưới chân lại giống như bị mọc rễ, không thể hoạt động, cả người cứng ngắc, thanh âm bên trong lại càng rõ ràng, từng tiếng từng tiếng chui vào trong tai.



"Phi Lân, đây là công ty, tôi hi vọng không nên đem chuyện riêng nói ở đây, hơn nữa, nơi này là Tịch thị không phải Vinh thị."



Thanh âm của Tịch Mạc Thiên trước sau như một, bá đạo, cường thế, Vinh Phi Lân lại hơi châm chọc cười một tiếng:



"Đây là anh đang muốn trốn tránh vấn đề của tôi."



"Tôi không cần thiết phải trả lời vấn đề nhàm chán này của cậu, còn có, Phi Lân, tôi nhắc cậu lại lần nữa, Tử Câm là vợ của tôi, cậu không phải cảm thấy, cậu đã quá quan tâm đến cô ấy sao?"



Đến đây, không gian hơi yên tĩnh, một lúc mới tiếp tục:



"Hay là nói, đối với việc Phi Loan chết đi, đến nay cậu vẫn không cách nào quên được, lúc trước cậu tiếp cận Tử Câm là muốn làm gì? Mục đích gì? Chẳng lẽ chỉ đơn thuần là thích cô ấy, thậm chí yêu cô ấy mà không phải là bị tình cảm với chị cậu từ sâu trong tim ảnh hưởng sao?"



Giọng nói của Tịch Mạc Thiên bình thản, chậm chạp nhưng lại giống như một thanh kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tim Hạ Tử Câm, một kiếm này, đau đến tê tâm liệt phế, so với khi phát bệnh, còn thống khổ hơn gấp vạn lần.



Đây là sự thật sao? Chân tướng của việc Tịch Mạc Thiên cưới cô, cưng chiều cô, quan tâm cô, cũng là nguyên nhân Vinh Phi Lân tiếp cận cô. Tất cả những vướng mắc chất chứa trong lòng bấy lâu nay nhìn như bí ẩn, bỗng dưng trở nên sáng tỏ, là bởi vì cô có nét giống Vinh Phi Loan, đây là đáp án mà cho dù Hạ Tử Câm có suy nghĩ nát óc cũng không trả lời được.



Cô đột nhiên cảm thấy mình thật là tức cười, cô tin là thật, còn muốn kiến tạo một tình yêu "thiên trường địa cửu", nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, mọi thứ liền tan biến, hoặc là tình yêu của Tịch Mạc Thiên, sớm đã mục nát từ khoảnh khắc Vinh Phi Loan chết đi rồi, mà cô chỉ là một thứ hàng giả, lại còn làm không thành công, một thứ hàng giả không khiến người ta vừa lòng.



Hạ Tử Câm không còn dũng khí nào để nghe tiếp, dùng tất cả hơi sức còn sót lại, xoay người lảo đảo chạy về phía thang máy, ngón tay nhấn ba lượt, mới đè được vào nút trên đó, đợi đến khi cửa thang máy mở ra, cô nhanh chóng tiến vào, sống lưng dựa lên vách tường bằng kim loại, chậm rãi trượt xuống, cả người gần như tê liệt ngã ngồi trên nền đất lạnh giá.



Đầu cô rối loạn, giống như có ngàn vạn thanh âm không ngừng hét lên điên cuồng ở bên tai cô:



"Anh ấy căn bản không yêu mày, vĩnh viễn cũng sẽ không yêu mày, mày chẳng qua chỉ là một thứ hàng giả, hàng giả, hàng giả. . . . . ."



Hạ Tử Câm bụm mặt, chợt nghĩ tới điều gì, cửa thang máy vừa mở liền xông ra ngoài, bước khỏi đại sảnh cao ốc Tịch thị, nhanh chóng đón xe đi về phía Tịch trạch, vào cửa, chạy lên thư phòng của Tịch Mạc Thiên, điên cuồng tìm kiếm, từng ngăn kéo một đều bị cô lật tung lên, giống như một kẻ cuồng loạn.



Dì giúp việc phụ trách quét dọn ở bên ngoài nghe được thanh âm trong thư phòng, sợ đến mức bay hết hồn vía, Tịch tiên sinh yêu cầu rất nghiêm khắc, những thứ trong thư phòng không được tùy tiện thay đổi vị trí, phu nhân lại lật tung mọi thứ lên như vậy, chờ Tịch tiên sinh trở lại, chắc bà phải cuốn gói rồi, dù vậy, bà cũng không dám tùy tiện đi vào, dù sao Hạ Tử Câm cũng là nữ chủ nhân.



Hạ Tử Câm lần lượt lật qua tất cả các ngăn kéo, nhưng cái gì cũng không tìm được, quay mặt nhìn thấy trong góc có một chiếc két sắt, suy nghĩ một chút, tìm được một chuỗi chìa khóa ở trong ngăn kéo, lần lượt tra thử, rốt cuộc cũng mở được, ôm một tia may mắn cùng không xác định, theo trí nhớ nhập xuống một dãy số, cửa két sắt mở ra, nhưng cuộc sống của Hạ Tử Câm lại hoàn toàn khép lại.


Đầu << 22 23/41 24 >> Cuối

Nhập trang (1~41):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON