Trong chiếc tủ này không có thứ khác, chỉ có mấy quyển album lớn, Hạ Tử Câm chần chờ thật lâu, run rẩy mở ra, quyển album có chút nặng, đặt trên tay nhưng lại giống như một toà núi lớn đè chặt trái tim của cô.
Hạ Tử Câm mở ra, từ tờ thứ nhất đến trang cuối cùng, cơ hồ đều là một người, Vinh Phi Loan, từ nhỏ đến lớn, từ trẻ trung đến thành thục, mỗi một thời khắc, mỗi một địa điểm đều dùng máy ảnh chụp lại.
Hạ Tử Câm run rẩy tìm được túi của mình, lấy ví da mở ra, phía trên có một tấm hình lúc cô khoảng 7, 8 tuổi, ở giữa hai cây hòe trong Cô Nhi Viện, ngồi trên một chiếc xích đu đơn giản, nghiêng đầu cười, trong quyển album cũng có một cô bé khoảng 8 tuổi, mặc chiếc váy công chúa cầu kì, bàn đu dây cũng xinh đẹp hơn ở cô nhi viện rất nhiều, phía trên có những dây hoa quấn quanh, nếu xóa đi bối cảnh, hai tấm hình này giống nhau đến 6, 7 phần.
Trước kia Hạ Tử Câm chưa từng nghĩ rằng mình cùng Vinh Phi Loan sẽ có gì dính dấp, lúc này lại phát hiện, có vài chỗ thật rất giống, hình dáng gò má lúc mỉm cười, thậm chí ánh mắt, đôi môi. . . . . . Chẳng qua Vinh Phi Loan là một bản điêu khắc tinh tế, còn cô chỉ là một sản phẩm chế tay phỏng theo, một là thiên nga cao cao tại thượng, một là vịt con xấu xí vĩnh viễn nghèo túng, hèn mọn. . . . . .
Lúc Tịch Mạc Thiên trở về, phòng khách tối mờ, trong góc chỉ có một chiếc đèn con lộ ra những ánh sáng yếu ớt, trong ánh đèn mơ hồ thấy được Hạ Tử Câm đang vo thành một cục, núp ở một góc bên trong ghế sa lon, không nhìn kỹ sẽ không nhận ra.
Tịch Mạc Thiên không khỏi thở ra một hơi thật dài, tan việc về nhà, cô không có ở đó, gọi điện thoại cô cũng không bắt, nhận được cuộc gọi của dì giúp việc, anh mới vội vã chạy tới, những nôn nóng chất chứa nguyên ngày, trong nháy mắt biến thành lửa giận:
"Tại sao không nhận điện thoại? Em có biết tôi lo lắng thế nào không. . . . . ."
..........., Tịch Mạc Thiên cúi đầu quở trách, lại phát hiện Hạ Tử Câm một chút phản ứng cũng không có, liền ngồi xuống trước mặt, đưa tay sờ trán của cô:
"Sao vậy? Không thoải mái chỗ nào?"
Tay của anh còn chưa có đụng đến trán của Hạ Tử Câm, liền bị cô hung hăng đẩy ra:
"Tịch Mạc Thiên, sao anh lại lấy tôi?"
Cơ hồ là từng chữ từng chữ bung ra từ miệng Hạ Tử Câm, cố chấp vô cùng, nhưng không đợi Tịch Mạc Thiên trả lời, chính cô đã có đáp án:
"Là bởi vì tôi có vài phần giống Vinh Phi Loan, phải không?"
Tịch Mạc Thiên trầm mặc, đem một tia may mắn cuối cùng của Hạ Tử Câm hoàn toàn đánh tan, thật ra thì khoảnh khắc biết mật mã két sắt là sinh nhật của Vinh Phi Loan, cái gì cô cũng đều hiểu rồi, chỉ là cô vẫn hèn mọn ôm ấp một tia hy vọng xa vời thôi.
Hạ Tử Câm đột nhiên cảm thấy mọi thứ đều trở nên vô vọng"
"Tịch Mạc Thiên, chúng ta ly hôn đi!"
Chương 22.
Edit: Fuly
Nếu như anh không thương cô, hoặc là nói, anh không yêu cô, Hạ Tử Câm cũng sẽ không tuyệt vọng đến vậy, ít nhất cô còn có thể ôm một chút may mắn, nhưng lúc này cô cảm thấy mọi thứ đã không còn khả năng.
Cảm giác đó giống như bỗng nhiên bị lạc vào sa mạc, không có bất kỳ hy vọng nào, phóng mắt nhìn bốn phía đều là một mảnh hoang vu. Thì ra cô cũng chỉ là hình bóng người vợ trước của anh, một vật thay thế, hơn nữa cái bóng này anh cũng không quá hài lòng. Hôm nay Hạ Tử Câm tỉ mỉ hồi tưởng lại, càng nghĩ càng khổ sở, càng nghĩ càng tự ti.
Thậm chí ngay cả nước mắt cô cũng không chảy được, cái cô tự cho là tình yêu, hóa ra chỉ là một mảnh lạnh lẽo, hư vô, Tịch Mạc Thiên dịu dàng, Tịch Mạc Thiên săn sóc, Tịch Mạc Thiên cưng chiều, đều không phải cho cô, anh nhìn cô, thậm chí thời điểm khi anh yêu cô, trong lòng, trong mắt nghĩ tới, nhớ tới lại là một người phụ nữ khác.
Hạ Tử Câm cô không có tiền đồ yêu anh, Hạ Tử Câm cô ngu ngốc để cho anh lừa lâu như vậy, nhưng bây giờ, dù phải chết cô cũng muốn rời đi anh, đời này cô không muốn gặp lại anh, không muốn có chút quan hệ nào với anh nữa, nhưng đến một nguyện vọng hèn mọn như vậy cũng không thực hiện được, giống như Mạch Tử đã từng cảnh cáo cô, chỉ cần Tịch Mạc Thiên không đồng ý, cả đời này cô đều phải làm Tịch phu nhân.
Chụp vào chiếc mũ Tịch phu nhân, phải sắm vai một người phụ nữ khác, Hạ Tử Câm dẫu có chết cũng không nguyện ý, đây tôn nghiêm, cũng là ranh giới cuối cùng của cô.
Thân thể Hạ Tử Câm co lại núp ở trên giường, nhìn bóng đêm đang dần tan ra bên ngoài cửa sổ. Giờ khắc này, phía chân trời hơi lộ ra chút ánh sáng, từ từ chuyển thành màu hồng, rồi lại chuyển thành ánh hoàng kim sáng mờ đẹp mắt, hoàn toàn ngược lại với cuộc đời của cô, cuộc đời đã rơi vào khoảng không hắc ám, đen đặc đến mức đưa tay không thấy được năm ngón.
Trước mắt không ngừng lặp lại lời nói của Tịch Mạc Thiên:
"Tại sao muốn ly hôn, đưa cho tôi một lý do có thể thuyết phục?"
Đã đến mức này, anh còn có thể chất vấn cô như vậy. Hạ Tử Câm trầm mặc hồi lâu nhưng vẫn lặp lại một lần nữa:
"Lần đầu tiên, anh mang tôi về khách sạn, là bởi vì tôi giống vợ trước của anh sao?"
Thời điểm khi Hạ Tử Câm nói ra câu nói này, trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng ngốc nghếch xa vời. Một hồi lâu Tịch Mạc Thiên mới mở miệng:
"Hiện tại truy cứu cái này có cần thiết không? Hạ Tử Câm em đúng là cố tình gây sự, vô luận trước kia như thế nào, người tôi cưới chính là em, hiện tại vợ của tôi chính là Hạ Tử Câm em, chứ không phải người phụ nữ nào khác."
"Cần thiết."
Không biết lúc ấy Hạ Tử Câm lấy ở đâu ra dũng khí, t
rực tiếp, kiên định đôi co cùng anh:
"Mặc dù Hạ Tử Câm tôi có hèn mọn hơn nữa, cũng sẽ không làm thế thân của người khác, đó là vũ nhục tình yêu."
"Hạ Tử Câm, chẳng lẽ em đã quên, việc chúng ta kết hôn vốn không liên quan đến tình yêu, hiện tại em tới chất vấn tôi hai chữ này, không cảm thấy buồn cười sao?"
Hạ Tử Câm hít một ngụm khí lạnh, người đàn ông tên Tịch Mạc Thiên này có bao nhiêu lãnh khốc, cô coi như đã chân chính lãnh giáo, hơn nữa anh quá thông minh, lời này nói ra ngoài, giống như, thật là do Hạ Tử Câm cô cố tình gây sự. Lúc đầu hai người kết hôn đúng như là một cuộc giao dịch, khi đó cô không bao giờ nghĩ đến mình lại có thể nhanh chóng yêu anh như vậy.
Mà Tịch Mạc Thiên hình như còn ngại đả kích không đủ, tiếp tục lạnh lùng nói:
"Nếu ly hôn, Hạ Tử Câm em có thể gánh được hậu quả ư? Không cần tôi nhắc nhở em chứ? Nếu như tôi buông tay không trợ giúp cho Cô nhi viện Thánh Tâm nữa, những đứa bé kia sẽ như thế nào, có lẽ em còn hiểu rõ hơn tôi."
Thân thể Hạ Tử Câm không tự chủ được hơi lảo đảo, sắc mặt trắng bệch, cắn chặt môi, cô gian nan thốt ra:
"Tịch Mạc Thiên anh làm như vậy không sợ bị trời phạt sao?"
Tịch Mạc Thiên cười lạnh hai tiếng:
"Tôi không tin trời, tới bây giờ tôi chỉ tin vào năng lực của mình, hơn nữa Hạ Tử Câm, Tịch Mạc Thiên tôi là một thương nhân, không phải nhà từ thiện, cho nên đừng khiêu chiến tính nhẫn nại của tôi, tính nhẫn nại của tôi chưa bao giờ nhiều, em nên suy nghĩ thật kỹ rồi cho tôi đáp án, nếu như em vẫn muốn ly hôn, như vậy, tôi thành toàn em."
Quẳng xuống những lời này, Tịch Mạc Thiên xoay người bước đi, không chút chần chừ. Hạ Tử Câm chợt muốn cười to, những ký ức ngọt ngào trước kia chạy nhanh qua đầu, hôm nay lại thành sự châm chọc lớn nhất.
Hạ Tử Câm một khắc cũng không muốn ở lại đây, chốn này, nơi nơi là bóng dáng của Vinh Phi Loan. Sao trước kia cô lại cảm thấy không có chút dấu vết nào chứ, căn bản ở khắp nơi đều có, phong cách Vinh Phi loan yêu thích, phòng đánh đàn, còn có Mê Điệt Hương.
"Ngoài mành mưa đêm rơi.
Tôi ngồi bên cửa sổ yên tĩnh, nhìn mưa, chờ anh trở về.
Mê Điệt hương thoang thoảng.
Mùi thơm đặc biệt như tâm trạng khi anh đến.
Tôi chờ anh trong cô đơn,
ngửi Mê Điệt Hương yêu thích,
nhìn mưa đêm ngoài cửa sổ."
Đây là một bài tùy bút nhỏ kẹp trong quyển album, sau khi xem, Hạ Tử Câm rốt cuộc hiểu, những chậu Mê Điệt Hương được chăm sóc tỉ mỉ ngoài cửa sổ kia, mỗi một cây đều là sự nhớ nhung của Tịch Mạc Thiên, là tượng trưng cho tình yêu của anh đối với cô ấy. Rõ ràng là ánh nắng ngày thu rực rỡ, nhưng cô đột nhiên cảm thấy cả người rét run, lạnh đến thấu xương.
Lúc Mạch Tử tiến vào, liền nhìn thấy bộ dạng đáng thương này của Hạ Tử Câm, tư thế co rúm lại kia, khiến Mạch Tử nhớ lại khi còn nhỏ, lúc đó Tử Câm cũng luôn thích núp ở bên cửa sổ nhìn mưa, thân hình gầy teo yếu ớt, hết sức đáng thương.
Có lúc Mạch Tử nghĩ, ý muốn bảo hộ của cô, đại khái đều là do Hạ Tử Câm kích phát ra. Lúc nhận được điện thoại của Tử Câm, nghe thấy thanh âm kiệt sức, tuyệt vọng kia, Mạch Tử vô cùng sốt ruột, vừa ngắt máy xong liền nhanh chóng chạy tới.
Ước chừng là bị tiếng mở cửa kinh động, Hạ Tử Câm nâng chiếc đầu nhỏ đã chôn sâu trong gối lên. Chỉ là một đêm ngắn ngủi, thế nhưng cô lại tiều tụy đến vậy. Ngày hôm qua, cô còn giống như một đóa hoa đang nở rộ, nhưng chỉ sau một đêm đã xơ xác tiêu điều.
Mạch Tử đau lòng, nhanh chóng bước qua, ôm chặt lấy cô, cánh tay không ngừng vỗ vỗ lên tấm lưng nhỏ, nhẹ giọng an ủi:
"Không sợ, không sợ, Tử Câm nhà chúng ta là dũng cảm nhất, cái gì cũng không sợ. . . . . ."
Đây là động tác Mạch Tử thường làm khi còn bé, cô vừa nói xong, uất ức chất chứa cả đêm của Hạ Tử Câm hoàn toàn bộc phát, liều mạng ôm Mạch Tử khóc rống lên.
Mạch Tử thở phào nhẹ nhõm, Tử câm vừa rồi, thật làm cho cô có chút sợ, giống như một con búp bê vải bị rút đi linh hồn. Mạch Tử cứ ôm cô như vậy, an ủi cô, để cho cô khóc.
Tử Câm khóc đến trời đất mù mịt, cuối cùng, rốt cuộc khóc đủ rồi, đẩy Mạch Tử ra, hơi ngượng ngùng đứng lên:
"Xin lỗi! Mạch Tử, cậu đã bận lắm rồi, mình còn làm cậu thêm phiền phức, mình quả nhiên vẫn vô dụng như khi còn bé."
Lúc nói những lời này cô vẫn đang thút thít, Mạch Tử không khỏi mỉm cười, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn hồng lên do khóc:
"Nói nhảm cái gì vậy! Mình là Mạch Tử của cậu mà! Có nhớ không?"