Pair of Vintage Old School Fru
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Khe hở hạnh phúc full

Khe hở hạnh phúc full

Bạn đang bắt đầu đọc với
15000 ký tự / trangNhập trang (1~24):

Đầu 2 >> Cuối-24


 Khe hở hạnh phúc full




Tác giả: Thiên Tầm.



Biên tập: Đơn Dương.



Ghi chú: Truyện ngắn lắm :3 Đọc vui lắm :3 Ngọt lắm :3 Ấm áp lắm :3 Từ từ rồi đăng luôn một lần nhớ các cháu :3

Giới thiệu vắn tắt:

Có người nói, tình yêu của chúng ta, là một thói quen.



Bởi vì biết nhau quá sớm, khi đó hai đứa mình chỉ là trẻ con.



Có lẽ, khi anh lấy kẹo dụ dỗ em gọi tiếng "anh hai" đầu tiên,



Là lúc sai lầm bắt đầu...



Nhưng, làm sao có thể không phải là anh?



Nếu không phải em gái bé bỏng của anh thích mang giày cao gót, ai sẽ đau lòng khi em vấp ngã;



Nếu không phải vì em thích đá hạt nhãn, anh sẽ vì ai mà hái nhãn xuống cành;



Nếu không phải em xem tivi sợ lạnh, chăn thỏ Pe­ter cũng sẽ cô đơn giống anh,



Gia đình. Tình bạn. Yêu. Mỗi một điều đều phức tạp như thế.



Mới phát hiện, nếu không phải là em, tất cả cũng không quan trọng nữa.



Hạnh phúc là ký sinh trùng giữa những ngón tay.



Nếu mười ngón tay không quấn chặt nhau, một giây cũng không thể sống được.



Tiếc rằng, anh đã nhận ra điều đó quá muộn màng.



Em gái thương yêu, khi lên đường hãy nhớ mang theo, hồi ức và những nhung nhớ khôn nguôi. Anh chờ em.



Lần này, anh nói thật.



"Anh hai, em rất thích làm ký sinh trùng của anh."

"Anh biết."

"Anh biết số phận của ký sinh trùng không?"

"Số phận?"

"Lúc vật chủ còn sống, ký sinh trùng mới có thể sống trong thân thể ấy. Nếu vật chủ chết, ký sinh trùng cũng không thể sống thêm một giây nào nữa."

Khe hở hạnh phúc





I


Người đàn ông mặc bộ âu phục màu xám đậm đi trên đường, từng bước chân ổn định, không nhanh không chậm, vững vàng giẫm lên mặt đường. Tay phải anh xách một chiếc cặp táp, bên trong tất cả đều là tài liệu liên quan tới việc tố tụng. Đêm nay, lại phải thức trắng làm việc.

Là một luật sư bình tĩnh và sắc bén, anh đã làm việc trong ngành luật lâu năm, tỉ lệ thắng quan tòa lên đến 98%, một tỉ lệ tương đối cao trong giới luật sư. Bởi vậy, anh là một luật sư giỏi có tiếng.



Tên anh là Lã Mặc Ân. Lúc ở tòa, anh luôn nói thẳng thắn từ tốn, mỗi lần trình bày hay phân tích vụ việc đều có thể 'kích thích' thẩm phán và kêu gọi sự ủng hộ của những người chung quanh. Nhưng chỉ cần bước xuống, Lã Mặc Ân là một người trầm tĩnh. Nếu không có gì cần thiết, anh ta rất ít nói chuyện, đối xử với bất kỳ ai đều lạnh nhạt. Những từ như sôi nổi, thoải mái, cởi mở không phù hợp để hình dung về người đàn ông này.



Nhưng thật ra, Lã Mặc Ân thực sự là một người đàn ông rất đỗi dịu dàng.



Và sự dịu dàng ấy, chỉ xuất hiện khi đối mặt với một cô gái tên là Trữ Tồn Ngải.



Hai người đã quen biết nhau như trọn một đời, là 'thanh mai trúc mã' cùng lớn lên bên nhau. Tất cả bạn bè quen biết Lã Mặc Ân đều hiểu một điều, chỉ cần có Tồn Ngải ở đây, luật sư Lã bình tĩnh sắc bén, lạnh lùng cứng rắn kia sẽ hoàn toàn thay đổi, trở nên ôn hòa dễ gần.



Thật đáng tiếc, hiện giờ Tồn Ngải không ở đây. Cô đang đi vòng quanh thế giới, khắp mọi nơi từ Mĩ, Nhật Bản, Châu Phi, Aus­tralia đều in dấu chân của cô. Tồn Ngải đến những quốc gia khác nhau, từng bước hoàn thành giấc mộng của mình. Mà anh, không phải là một người đàn ông trói buộc người mình yêu. Vì hy vọng của cô, nếu Lã Mặc Ân không thể từ bỏ, anh thà buông cô ra.



Đi vòng quanh thế giới là ước mơ từ nhỏ đến lớn của Tồn Ngải, lúc nào cũng nói luôn miệng không ngừng được. Vì thế Lã Mặc Ân thường xuyên nói với cô: "Sau này nhất định anh sẽ kiếm nhiều tiền cho em đi chơi."



Và giờ đây, quả thực Lã Mặc Ân anh đã kiếm rất nhiều tiền, mà Tồn Ngải hiển nhiên có thể sử dụng tiền của anh, lưu giữ thế giới này vào trí óc.



Mặc Ân lấy chìa khóa mở cửa phòng.



Đây là căn hộ ở tầng năm anh đã ở rất lâu. Từ lúc sinh ra cho đến bây giờ. Vài năm sau khi bố mẹ về hưu đã chuyển đến sống ở quê nhà, thực hiện giấc mộng cho một cuộc sống điền viên đơn giản. Hai người anh trai, một người là bác sĩ ở Mỹ, một người đang mở một công ty phần mềm máy tính tại Nhật Bản.



Theo lý mà nói, người nhà không ai ở đây, một người đàn ông độc thân như Lã Mặc Ân anh có thể sống ở một căn hộ đầy đủ tiện nghi ở gần văn phòng luật sư, vừa tiện đi làm lại không phải đối mặt với căn hộ rộng lớn nhưng trống rỗng và quạnh quẽ này.



Nhưng Lã Mặc Ân vẫn không hề chuyển đi, bởi vì nơi này, có rất nhiều...những kỷ niệm đẹp giữa anh và Tồn Ngải.



Sau căn hộ có một khoảnh sân nhỏ với ba cây ăn quả do ông Lã trồng.



Lúc sinh con trai trưởng, ông trồng một cây xoài. Sinh con trai thứ, ông trồng một gốc mận, đến khi sinh Mặc Ân, một cây nhãn đã ra đời.



Là ông hy vọng, ba anh em có thể giống với những cái cây kia, cả đời không lo mùa thu hoạch.



Vừa mở cửa ra, theo thói quen, Lã Mặc Ân đặt cặp táp trong sân, đóng cửa lại, lấy thư, giấy tờ, các loại hóa đơn, cước điện thoại, quảng cáo,...trong hộp thư ra. Ý cười nhuộm lên hàng chân mày, khuôn mặt lạnh lùng đã hiện một đường cong ôn hòa...Anh đã nhìn thấy được phong thư màu hồng đã đợi rất lâu.



Vào nhà, quăng chìa khóa vào lọ thủy tinh, cặp táp, thư rác đổ đầy trên sô pha. Mặc Ân vội vàng cởi áo khoác, mở thư ra, cẩn thận đọc.



Anh, anh vui không? Em đang rất vui.



Hôm qua em vừa mới quay lại Mĩ, anh cả còn xin nghỉ nguyên một ngày để đón em ở sân bay đó. Vừa về nhà đây, chưa kịp dọn dẹp hành lý gì đã vội ngồi viết thư cho anh.



Biết lần này em đi đâu không? Là Thụy Sĩ đó! Một đất nước giống như cổ tích, hình như lúc nào chỗ nào cũng có một thiếu nữ của dãy Alpes đeo tạp dề, đẩy cửa bước ra từ một ngồi nhà gỗ nhỏ xíu.



Bọn em đi dạo cửa hàng Rolex, mà cứ nhìn thấy mấy cái đồng hồ cao cấp mấy chục vạn yên phát sáng lòe lòe kia thì mắt em thật sự sắp mù luôn rồi.



Bởi vì đi theo đoàn nên có hướng dẫn viên du lịch, họ tặng cho mỗi thành viên trong đoàn một chiếc thìa bạc rất đẹp. Sau này em muốn dùng nó pha cà phê, uống vào nhất định sẽ lãng mạn lắm.



[Sao? Sao? Ài...Sao mà anh không ở bên cạnh em mà tai em còn ngứa thế này hả, nhất định là anh đang đọc thầm tên em đúng không? Biết rồi đó nha, dạ dày em lại đau rồi, không thể uống nhiều cà phê được. Không uống thì không uống chứ, dùng thìa bạc pha nước mật ong, có thể uống chưa?">



Trong đoàn có mấy đại gia lận đó, vừa vào chưa bao lâu hào khí đã bốc lên tận mây xanh rồi, chi tiền không tiếc trong Rolex luôn. Khi em vừa thấy giá thì suýt nữa ngất xỉu, chừng này tiền có thể mua được một cái xe nha.



Mà thôi quên đi, em còn quen xài mấy hàng vỉa hè giá 299 tệ ở Đài Bắc rồi, mấy kiểu này có vẻ hợp với sự bần cùng của em hơn.



Trong chuyến đi này em thích nhất núi Ti­tlis, đoàn em đi cáp treo ba lần luôn.



Lần đầu ngồi cáp treo, lúc cúi xuống nhìn chỉ thấy một khoảng rừng xanh mướt mắt, hoa cúc nở rực rỡ, có rất nhiều trâu rong chơi trong đó, nếu nghe kỹ còn có thể nghe thấy tiếng lục lạc leng keng nữa. Nơi đây đang vào hạ. Lần thứ hai ngồi cáp treo, ngoài cửa sổ chỉ toàn một màu xanh rì, những khóm lá kim kết với nhau thành hình nón, là vật trang trí trong đêm Noel đó anh. Lúc ở đây em cảm thấy se lạnh rồi, mặc áo khoác vào, chỉ một thoáng trời đã sang thu. Lần ba ngồi trên cáp treo, em đã thấy những ngọn núi phủ tuyết trắng xóa luôn, dưới ánh mặt trời tỏa ánh sáng lấp la lấp lánh. Chỉ như thế đã biết mùa đông gần ngay bên rồi.



Cả đoàn chờ trên đỉnh núi một thời gi­an rồi vào động tuyết, chơi banh tuyết nữa. Mấy cô gái da đen làm hai quả cầu tuyết siêu lớn, lăn tròn vài cái đã làm thành một người tuyết nhỏ đáng yêu vô cùng, còn hào phóng cho em chụp ảnh chung với người tuyết đó.



Hạ, thu, đông, ba lần ngồi cáp treo em đều hát "Bốn mùa" của Vi­val­di.



Anh, chờ đến khi văn phòng luật của anh không bận bù đầu lên như vậy nữa, tiền gửi ngân hàng của anh đem đi mua đồng hồ Rolex còn dư một đống, nhất định anh phải đến Thụy Sĩ, ngắm thế giới cổ tích xinh đẹp này một lần.



Anh ơi, mấy bữa trước em mất ngủ, nằm ở trên giường cứ lăn qua lăn lại, không có việc gì làm nên cứ nghĩ miên man. Em đột nhiên nghĩ đến, vì sao em lại gọi anh là "anh trai" nha?



Em vắt óc nghĩ, nghĩ một lúc thật lâu mới nhớ ra, lúc ấy hình như anh khoảng sáu tuổi, còn em thì bốn tuổi nhỉ, anh không có em trai em gái, chỉ có hai người anh.



Có lẽ bị anh cả với anh hai bắt nạt hoài hoài nên anh rất ghét việc làm em út đó nha, ở trong nhà trẻ, mặc kệ ai kêu anh là em út anh sẽ nổi giận đùng đùng sửa lại cho đúng, bảo: "Tôi là anh hai không phải em, lần sau phải gọi tôi là anh."



Mà anh càng như thế thì cô giáo càng muốn chọc, hết lần này đến lần khác gọi anh là em trai, mãi cho đến khi anh nổi giận mới thôi.



Lúc đó em có mập hay không nhỉ? Không nhớ được nha, nhưng mà em nhớ mình rất thích ăn. Anh cho em kẹo mút, muốn em gọi anh là anh trai. Vì ăn, đừng nói gọi anh là anh trai, gọi anh là Thánh mẫu Maria em cũng sẽ gật đầu đồng ý ngay, cho nên mỗi ngày đều gọi anh là anh trai, mỗi ngày anh lại cho em đồ ăn này nọ, em ăn ngon là vui vẻ liền.



Sau này anh lên Tiểu học, em không được ăn nữa, thực đau lòng đó. Em hay ngồi ở trước lan can nhà trẻ chờ anh. Cô giáo hỏi em, "Tồn Ngải, sao con không chơi với bạn?" Em trả lời: "Con muốn chờ anh trai đến."



Nhưng mà anh không đến, một lần cũng không, cực kỳ vô tình đó.



Cô Chương không nhìn nổi nữa, cô gọi điện cho mẹ Lã, nói với mẹ về 'tình cảm anh em" của chúng mình. Không bao lâu, mẹ Lã mang một hộp kẹo mút thật lớn đến nhà trẻ cho em, bà sờ đầu em rồi bảo: "Tiểu Tồn Ngải, con phải cố gắng lớn lên, đến khi lên Tiểu học rồi sẽ gặp anh trai con nghen."



Bắt đầu từ ngày đó, em cố gắng "Lớn lên."



Lúc bốn tuổi đó, chuyện bốn tuổi không ngờ em còn có thể nhớ rõ như vậy. Lâu đến thế rồi, lâu đến nỗi em tưởng mình cũng đã quên. Xem ra em thật sự là thiên tài đúng không? [Ha­ha, anh dám nói không đúng đi? *Cười mỉm*...">



Em còn nhớ, hai đứa mình thật sự rất có duyên. Ngày đầu tiên học Tiểu học em đã gặp được anh ngay cổng trường, đuổi theo anh gọi anh trai. Thế mà anh lại không để ý tới em tẹo nào, làm em đau lòng không thôi. Đúng là ngư
ời không có lương tâm gì hết.



Được rồi anh, không viết nữa, em mệt quá, cái giường mềm mại đang vẫy tay với em đó...


Đầu 2 >> Cuối-24

Nhập trang (1~24):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON