Đêm khuya lần đó, khi anh ấy uống say ép mình vào tường, cặp mắt nóng bỏng đó...
Nhưng mà, làm sao có thể, luận về tướng mạo, Đậu Đậu sờ vào mặt mình, dường như không được hoàn mỹ như anh ấy, luận về thân hình, càng đừng nói đến, luận về tài trí, khụ khụ... đúng đó, làm sao có thể chứ...
Chẳng có lòng dạ ăn nữa, Đậu Đậu thu dọn một chút, bưng đồ ra ngoài, người giúp việc cung kính đứng ngoài cửa, nhận đồ trong tay Đậu Đậu, Đậu Đậu kéo mấy người giúp việc ra xa "Cái đó, có thể lấy thuốc trị viết thương do bị kéo bị gẫy đến cho tôi không?"
"Cộc cộc."
Đậu Đậu gõ cửa, không ai trả lời.
"Cộc cộc cộc."
Tiếp tục gõ, vẫn không ai trả lời, có phải là không ở trong?
Vậy đặt thuốc vào trong phòng là được rồi, Đậu Đậu nghĩ đến đây liền đẩy cửa vào, trong phòng quả nhiên không có ai, Đậu Đậu đi vào trong, nhìn thấy mặt tủ chỗ đầu giường là dễ nhìn thấy nhất, đặt thuốc ở đó.
Mùi nước hoa dìu dịu bay đến, ngửi thấy tràn đầy mùi nam tính, căn phòng sạch sẽ gòn gàng, trên bàn là một cuốn tài chính kinh tế thế giới chưa xem hết, Đậu Đậu cầm lên lật lật một lát đã thấy đau đầu liền đặt xuống, toàn là tiếng Anh, không biết anh ấy đọc như thế nào nữa, nếu có là sách tiếng Trung thì cũng rất đau đầu rồi.
"Cạch cạch."
Cửa phòng tắm mở ra.
Lý Minh Triết từ phòng tắm đi ra, Đậu Đậu quay đầu lại theo bản năng, lập tức đông cứng tại trận.
Anh ấy... an
h ấy chẳng mặc gì cả! ! ! ! !
CHƯƠNG 28: BẮT KẺ 'THÔNG DÂM' TRÊN GIƯỜNG
Lý Minh Triết cũng vô cùng không thoải mái, bản thân vốn đang nằm ngâm mình trong bồn tắm, tự nhiên cảm thấy khát liền đi ra ngoài rót cốc nước uống, vốn dĩ đang trong phòng của mình nên cũng rất tùy ý, ai có thể ngờ được chẳng cuốn khăn tắm đi luôn ra ngoài lại có thể chạm mặt ngay với người con gái duy nhất ở trong biệt thự, nhưng cô gái này muộn như thế rồi còn chạy đến phòng của đàn ông làm gì cơ chứ?!
Này, sao em lại trừng mắt to như vậy, mất tự nhiên quá đi mất!
Đậu Đậu trợn tròn mắt đờ đẫn nhìn bóng đèn lớn đang chiếu lên người kia đúng đủ ba giây, lúc đó mới hồi phục lại được tinh thần, vội vàng luống cuống quay người bỏ chạy.
Đàn ông ~ khỏa thân...! !
Lại còn là Lý Minh Triết...! ! !
Thực sự là Lý Minh Triết khỏa ~ thân...! ! !
Nhưng mới chạy đến cửa, cô gái đang hoảng hốt vô cùng này liền bị ép rất mạnh lên cánh cửa, cánh tay rắn chắc khỏe mạnh của người đàn ông giữ vào hai bên người, mơ hồ có thể nhìn thấy rõ hình bóng cơ thể của người kia hơi sát vào, chỗ lồi chỗ lõm hiện ra rất rõ ràng, cặp chân rắn chắc còn đang lấm tấm những giọt nước nhỏ giọt xuống sàn... cơ thể nam giới tràn đầy sức sống và mê lực, lại còn khỏa...
Trái tìm không khống chế được đập loạn lên, dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy, các mạch máu trên mặt như bị thiêu đốt đến nóng ran lên gây ra cảm giác hơi đau đau, Đậu Đậu vội vàng lấy tay che khuôn mặt đang xấu hổ lại, hoảng loạn giải thích "Em chẳng nhìn thấy gì cả... em thật sự không nhìn thấy gì cả..."
Nhìn thấy cô ấy phản ứng đáng yêu như vậy, Lý Minh Triết vốn dĩ đang cảm thấy có chút tức giận do ngượng ngùng bỗng nhiên cảm thấy rất tốt, nhất thời lại muốn trêu trọc cô gái nhỏ này, cố ý kéo dài giọng nói giả bộ tức giận "Không nhìn thấy? Anh không tin, em đã mở to mắt như vậy chăm chăm chú chú nhìn anh rất lâu... rất lâu."
Đậu Đậu căng thẳng mồ hôi lạnh túa ra đầy mặt, lớn tiếng giải thích chẳng ra câu ra cú gì "Em thật sự không nhìn thất anh không mặc gì... khụ khụ, không phải, em không hề nhìn thấy cái thứ đen đen kia... á á, không phải, em... em... em... thật sự không nhìn thấy gì cả! ! !"
Gân xanh trên trán Lý Minh Triết bỗng nhiên nổi hết cả lên, cái thứ đen đen! ! !
Đâu Đậu co rụt cổ lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ cổ xuống, ai có thể ngờ được anh ấy lại không mặc gì đi từ phòng tắm ra chứ, lại còn đi ra ngênh ngang hùng hổ như thế, cái chỗ 'thịt' đen đỏ đang lủng lẳng rủ xuống chỗ giữa hai đùi, lại đang lắc lư... kinh dị quá! !
Lý Minh Triết cười gằn, trêu trọc cô hình như rất thú vị, cố ý áp sát cơ thể lại, cặp chân trần ~ đỏ dựa lên chân của cô, thành công khi kích thích làm cho cô hơi run lên, cười gian trá "Lần trước ở suối nước nóng, nhìn thấy phía sau, lần này lại nhìn thấy phía chính diện, cả cơ thể đã bị em nhìn thấy hết ráo rồi, chẳng phải là anh thiệt quá rồi sao ?"
Đậu Đậu mặt mũi đỏ ửng lên giải thích "... Em sẽ không nói ra ngoài đâu."
Lý Minh Triết:...! ! (logic gì vậy!)
Lý Minh Triết khoanh tay lại, không chút băn khoăn nhìn xuống cánh tay trần, vui vẻ thoải mái trêu trọc người ta "Vậy thì chẳng phải anh đã quá thiệt rồi sao ?"
Đậu Đậu cắn răng rụt chân, nhắm mắt ngẩng mặt nói với Lý Minh Triết "Vậy... vậy em chịu trách nhiệm nhé!"
"Nếu không thì, cho anh nhìn lại nhé." (Cười gian xảo)
"Hu~~(╯﹏╰)b......!!!"
"Đồ ngốc ngếch, em tin thật à" Lý Minh Triết lấy ngón tay dí lên đầu Đậu Đậu, bởi vì khuôn mặt đẹp trai khẽ mỉm cười để lộ ra vẻ đẹp vô cùng mê người "Ức hiếp con gái không phải là sở trường của anh, anh cũng không muốn bị phụ nữ gọi là đồ hao sắc, nói đi, muộn như thế này còn đến đây làm gì?"
"Cái đó, à, ban ngày anh cứu em, em nghĩ..."
"Lấy thân đền đáp?"
"Khụ khụ... không phải... em sợ anh bị thương... cho nên mang thuốc đến..."
Đậu Đậu chỉ vào chỗ thuốc đặt ở mặt tủ cạnh giường, rồi lại quay đầu chỉ vào tay phải của Lý Minh Triết, nhưng không cẩn thận lại nhìn thấy cái vật tròn tròn mềm mềm kia, dường như nó đang rất to lớn rất nặng lề... (mắt ngây ra) ấy? Càng ngày càng to! ! ! Oa oa! ! ! ! Tỉnh dậy rồi! ! !
Chạy... phải chạy thôi ! ! Chân... chân sao không cử động được vậy! ! !
Lý Minh Triết lấy ngón tay nâng cằm cô gái đang nhìn ngây ra kia lên, cười bỡn cợt "Em nhìn làm 'nó' cứng lên rồi."
Đậu Đậu cứng lưỡi lại, hô hấp khó khăn, trước mặt tối đen.
"Em phải có trách nhiệm."
"Cái gì..." Đậu Đậu vội ngẩng khuôn mặt đỏ ửng lên xua tay "Không phải em cố ý..."
"Làm thế nào đây" Lý Minh Triết thở nặng nề, đưa cái vật đang dựng đứng giữa không trung chọc vào vùng eo mẫn cảm của cô "Cho 'nó' xuống bây giờ, em gây ra thì phải giải quyết hậu quả."
"! ! ! ! !"
Lý Minh Triết nắm lấy bàn tay nhỏ đang túa mồ hôi lạnh cứng đờ của Đậu Đậu, từ từ hạ xuống thấp, ngón tay đột nhiên chạm phải vật thể nóng rực cương cứng! Đậu Đậu nóng ran người co rúm tay lại, đột nhiên hiểu ra đây là gì, Lý Minh Triết luôn nổi tiếng lạnh như núi băng, lại... lại... bùng ~ cháy lên rồi! ! !
"Nhìn đủ chưa vậy?"
Bị cô gái này nhìn chằm chằm không chớp mắt, Lý Minh Triết khó tránh hơi ngượng ngùng, dùng lực nắm chắc tay của cô "Nhìn thêm nữa, nó sẽ không nghe lời đó."
Đậu Đậu đột nhiên lấy lại được phản ứng, 'oa' lên một tiếng che mặt khụy xuống "Xin... xin lỗi! !"
"Để trừng phạt em, anh quyết định..."
Đậu Đậu nhắm chặt mắt lại, hai tay căng thẳng duỗi ra, hét lên như yếu ớt "Em... em giúp anh... dùng tay để giúp 'nó' xuống!"
Lý Minh Triết:...! ! (Học những kĩ xảo này ở đây vậy! ! ! !)
Đậu Đậu: GV...
Lý Minh Triết: ! ! ! !
Lý Minh Triết trêu trọc đủ rồi, liền vứt lại cô gái trong đầu đầy những suy nghĩ đen tối này lại quay người đi vào phòng tắm xả nước lạnh cho hạ nhiệt rồi lấy khăn tắm cuốn quanh người rồi đi ra, vốn cho rằng chắc chắc cô ấy đã đi rồi, nhưng khi phát hiện ra cô gái ấy vẫn nhắm chặt mắt ngồi xổm ở chỗ cũ, giống như là chấn động do trận lăn xuống núi đó quá lớn.
Lý Minh Triết đi đến, ngồi xổm xuống thẳng mặt Đậu Đậu "Em còn ngồi ngây ra ở đây đến khi nào, lẽ nào em muốn ở lại đây qua đêm?"
Đậu Đậu bịt mắt đứng dậy, tay sờ soạng lung tung tìm cửa phòng "Xin... xin lỗi, em... em đi ngay đây..." Vừa nói vừa dùng tay mở cửa phòng, nhưng không ngờ lại chạm đúng vào tay của Lý Minh Triết cùng lúc cũng đang đưa lên mở cửa phòng "ái hừm..." Lý Minh Triết hừm giọng một tiếng trầm thấp u buồn, Đậu Đậu đột nhiên nhớ đến vết thương của anh, vội vàng mở mắt ra, tìm cánh tay bị thương.
Quả nhiên, cánh tay đã sưng phồng lên rất to!
"Làm gì vậy?"
Đậu Đậu vô cùng lo lắng, buổi chiều vẫn chưa nghiêm trọng như thế này, lẽ nào bị gãy xương rồi "Gọi bác sĩ đến kiểm tra nhé."
Lý Minh Triết giằng tay ra chẳng buồn để ý quay người đi "Bác sĩ nói đeo dây giữ vết thương mấy ngày là sẽ không sao."
"Làm sao có thể" Đậu Đậu chỉ vào chỗ cánh tay của mình rõ ràng đã sưng to hơn rất nhiều "Chẳng lẽ không cần phải bó bột sao?"
"Ờ, bác sĩ có nói bó, anh cảm thấy phiền phức nên không bó."
"...! !" (Hình như vừa rồi anh còn chuyển động cánh tay....)
Đậu Đậu hốt hoảng "Làm sao có thể như thế, đây là tay phải, ngộ nhỡ để lại di chứng..."
Cô gái nhỏ lo lắng đến mức mồ hôi đã lấm tấm trên chóp mũi, trong lòng Lý Minh Triết có một loại cảm giác ngọt ngào không nói thành lời, cảm giác muốn trêu đùa cô lại một lần nữa nổi lên, nhưng mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên như không có chuyện gì, chớp chớp lông mi "Yên tâm đi, anh vẫn còn ôm được em."
"Em không phải là đang nói em, em nói là... ý?"
Lý Minh Triết cười gian xảo, mặt Đậu Đậu trào lên cảm giác buồn, hôm nay anh ấy đã ôm mình đi qua đi lại, còn không cho phép phản kháng, để Hồ Ly tức giận bỏ đi, càng tức giận hơn nữa là, Lý Tiểu Lỗi còn chạy đến cười cợt gọi mình là loại tàn phế cấp 2 không thể tự lo cho cuộc sống của mình nữa!
"Sao vậy, không tin à?"
Lý Minh Triết thở dài một cái rồi đột nhiên ôm luôn Đậu Đậu lên, Đậu Đậu hơi kinh ngạc, tay vội vàng ôm lấy cổ Lý Minh Triết, Lý Minh Triết cười vui vẻ đến mức hai con mắt cong lên "Anh đoán, em phải nặng 100 cân" (ND: 100 cân Trung Quốc bằng 50 kg).
Đậu Đậu đỏ bừng mặt, cơ thể khẽ ngọ nguậy phản đối "Đâu có, em mới có... hừm, không nói cho anh biết, anh đặt em xuống đi! !"
Lý Minh Triết ôm chặt ép cô vào trong ngực mình, hơi thở thở ra có chút hơi nặng nhọc, hơi thở ấm nóng phả vào cổ Đậu Đậu, cúi thấp đầu nói khẽ bên tai cô "Em mà còn động đậy nữa, anh sẽ không nhịn được đâu."
Quả nhiên Đậu Đậu bị dọa không dám động đậy.
Lý Minh Triết cười, ôm cô đi qua đi lại trong phòng, mặt mũi Đậu Đậu đỏ bừng lên, căng thẳng đến mức co rúm người lại, biểu hiện đáng yêu khiến người khác chỉ hận là không thể có được cô ngay lúc này, đến khi cơn đau của vết thương truyền đến, Lý Minh Triết mới không lỡ buông cô ra.
Đậu Đậu chạy trốn như bay, nhưng khi quay đầu lại thấy Lý Minh Triết đang ôm cánh tay đau đớn ngồi trên giường thì bất giác dừng bước lại, Lý Minh Triết ngước mắt, vẻ đau đớn trên mặt lập tức biến mất, nở nụ cười giễu cợt "Tại em nặng quá."