Đậu Đậu nằm dạng chân dạng tay trên giường lười biếng duỗi eo ra "Vậy làm thế nào đây?"
Trong điện thoại liền truyền đến tiếng hét đinh tai nhức óc của Điền Tĩnh "Đậu Đậu à, cậu phải giúp mình, bây giờ lão Văn không nhận điện thoại của mình, cậu thay mình đi gặp anh ấy, giải thích cho rõ chuyện này."
"Mình đi?" Đậu Đậu nghi hoặc "Không được đâu..."
Chỉ là chuyện cãi nhau nhỏ nhặt, người bên cạnh lại xem vào, vạn nhất làm rối hơn, Điền Tĩnh lại chẳng cắn chết mình ấy chứ?
Điền Tĩnh nổi điên hét ầm lên "Mình mặc kệ, tối ngày mai mình phải nhận được điện thoại của lão Văn, nếu không nói cho Đậu Đậu cậu biết, mình sẽ giết đến biệt thự của tên họ Lý kia, lão nương đây không ngủ được, cậu cũng đừng hòng mà đòi ngủ."
Đậu Đậu:...(Cô ấy nói được là làm được, thật đó)
Trưa ngày hôm sau, Đậu Đậu làm xong cơm, bày thức ăn lên bàn, lấy túi xách tay vội vội vàng vàng chạy đi.
Kết quả, bên này Đậu Đậu vừa mới đi, Lý Vũ Hiên ở bên kia gọi điện đến, Đậu Đậu bỏ quên điện thoại ở nhà mà điện thoại lại để chế độ rung rung è è trên sofa, Lý Minh Triết đi đến bên sofa, cầm điện thoại lên nhìn, lông mày lập tức nhíu nhíu lại, ấn nút nghe "A lô?"
"... Anh?!"
"Vũ Hiên, em tìm cô ấy?"
"Cô ấy không ở nhà à?"
"Cô ấy ra ngoài rồi, lẽ nào không phải đi tìm em?"
"Không có, em không hẹn với cô ấy."
"..."
Đậu Đậu nhằm đúng vào thời gian nghỉ trưa gọi taxi đến trường đại học X X, nhưng muốn vào trường phải có thẻ sinh viên, Đậu Đậu tìm trong túi chuẩn bị gọi điện cho thầy giáo Văn, nhưng phát hiện ra quên mang điện thoại, đành phải xin nhân viên bảo vệ cho cô vào trường, nhân viên bảo vệ nói không thể cho vào, nhưng có thể gọi điện thoại cho thầy Văn, sau khi điện thoại được kết nối, thầy giáo Văn nhận điện thoại, giọng nói vẫn ôn nhu như cũ "A lô, xin hỏi ai đó?"
"Tôi, Hùng Đậu Đậu, thầy giáo Văn, anh có thời gian ra ngoài một chút không?"
"... Chuyện này, Hùng tiểu thư, phiền cô phải đến đây rồi, nếu như là chuyện liên quan đến Điền Tĩnh, thì xin cô quay về đi." Thầy giáo Văn khách khí và xa cách tránh gặp mình, trong giọng nói có lộ ra vẻ khổ sở.
"Thầy giáo Văn, chỉ làm phiền anh mười phút thôi, xin anh đó."
"Nhưng mà... thôi được."
Đợi thêm mấy phút thì nhìn thấy thầy giáo Văn đi từ trong tòa nhà của giáo viên ra, vẫn mặc chiếc áo T-shrit và chiếc quần thể thao đơn giản như bình thường, trên khuôn mặt trẻ trung đẹp đẽ có chút tiều tụy và khổ sở, Đậu Đậu vội vẫy tay "Thầy giáo Văn..."
Thầy giáo Văn tên là Văn Minh, tướng mạo rất được, là 'hoa khôi' của trường đại học XX, có người nói, nếu như thầy giáo Văn không nghỉ hưu thì vị trí 'hoa khôi' của trường này chỉ có thể do anh 'độc chiếm', tiết học của anh dường như chẳng có ai trốn học, bất luận là nam hay nữ đều thích tiết học của anh, nhìn khuôn mặt điềm đạm nho nhã của anh ta, cặp mắt rủ xuống rụt rè e thẹn như nước mùa thu của anh ta, nghe giọng nói dịu dàng trầm ấm của anh ta, tiếng giảng bài êm ái, ngắm nhìn thân hình mảnh dẻ của anh ta, mỗi cử chỉ động tác đều mang phong thái của một người trí thức.
Văn Minh chạy đến, chạy ra ngoài cổng sắt, mặt đỏ hồng lên vì vừa mới chạy, so với nét trắng xanh như trước đây thì lúc này trông anh ta càng rực rỡ lóa mắt, làm sáng rực khắp xung quanh, nhưng anh ta lại cúi thấp đầu, dùng tóc che đi cặp mắt, nhỏ tiếng hỏi "Hùng tiểu thư, có chuyện gì không?"
Đậu Đậu nói liền một hơi "Điền Tĩnh nói anh không quan tâm đến cô ấy, tối qua cô ấy gọi điện cho tôi khóc rất là thảm thương, thầy giáo Văn, cô ấy thực sự không có ý lừa anh, cô ấy biết anh sống rất đạm bạc, không thích người có tiền, cho nên mới giấu anh một chút, cô ấy thực sự thích anh, cô ấy không có ác ý..."
Đậu Đậu vừa nói vừa lau mồ hôi, đứng phơi dưới ánh nắng chói chang, thời tiết tháng 10 vẫn còn rất nóng.
Văn Minh rút chiếc khăn tay từ trong túi ra đưa cho Đậu Đậu.
Đậu Đậu sững lại một lát, nhận lấy chiếc khăn nhưng không lau mồ hôi, cẩn thận giữ ở trong lòng bàn tay "Vậy thì, chiếc khăn tay này tôi mang cho Điền Tĩnh được không, nếu không tối nay cô ấy sẽ lại gọi điện mắng tôi cho mà xem."
Văn Minh thở dài, chiếc mũi cao thẳng đẹp đẽ dưới ánh nắng mặt trời càng trở lên đẹp hơn, ánh mắt ưu phiền mà buồn bã không nơi nương tựa, giống như chú cún con bị chủ nhân làm lạc mất, nước rưng rưng, vô cùng đáng thương "Tiểu Tĩnh... tôi không xứng với cô ấy, cô giúp tôi nói với cô ấy, gia cảnh của tôi... sẽ làm tủi thân cô ấy."
Văn Minh so vai lại, mắt hơi đỏ lên.
Tính cách mềm yếu như thế này, Đậu Đậu vội vàng sấn đến "Thầy giáo Văn, Điền Tĩnh cả đời chẳng mấy khi khóc, cô ấy vì anh..."
Văn Minh xoa xoa tay, mặt chìm trong ánh sáng mặt trời buồn bã nói "Xin lỗi, tôi phải đi rồi."
Đậu Đậu vội vàng, chạy đến giữ chặt cánh tay gầy gò của Văn Minh không chịu bỏ ra "Thầy giáo Văn, tôi thay Điền Tĩnh cầu xin anh, anh đừng giận cô ấy nữa có được không, cô ấy chẳng thích chút nào cuộc sống của người có tiền, cô ấy thích anh, cô ấy nói rồi, cùng anh trải qua những ngày vất vả thì dù có uống nước cũng thấy ngọt."
Văn Minh lắc đầu, một giọt chất lỏng chảy từ trong mắt xuống "Không, cô không hiểu đâu, cô ấy là tiểu thư con nhà giàu có, quen sống cuộc sống nhung lụa rồi, còn trong nhà tôi bố mẹ không có việc làm, chỉ có thể dựa vào tôi phụng dưỡng, tôi không mua nổi nhà, cũng không có xe riêng, càng không có cách nào để cô ấy có cuộc sống đầy đủ sung túc..." Văn Minh nói những lời này, nước mắt đã không kìm được không ngừng chảy ra, nhìn thật đáng thương "Nếu như cô ấy chống lại gia đình để ở với tôi, cô ấy sẽ không còn là Điền Tĩnh đó nữa, cô ấy sẽ không còn những trang phục hàng hiệu để làm đẹp cho mình nữa, ra ngoài chỉ có thể chen chúc chật trội trên xe bus, bàn tay mềm mại của cô ấy sẽ trở lên thô ráp, cuộc sống, luôn tàn khốc như vậy, tôi không nhẫn tâm nhìn cô ấy bị héo mòn trong tay mình, yêu cô ấy, chẳng phải là nên khiến cho cô ấy hạnh phúc sao?"
Văn Minh muốn đi, Đậu Đậu nắm lấy cánh tay anh nhất định không chịu buông ra, gấp gáp như hơi choáng choáng, tên mọt sách này, suốt ngày 'bi xuân thương thu', vậy mà Điền Tĩnh còn khen anh ta có khí chất ưu sầu của thi nhân, loại đàn ông mềm yếu thế này việc gì cũng nghĩ đến chiều hướng xấu, một chút khí khái của nam giới cũng không có, nếu là Lý Minh Triết ở đây, chắc chắn sẽ ngang ngược nói người phụ nữ của tôi thì đương nhiên phải gả cho tôi, lấy chó theo chó, lấy gà theo gà, nếu là Hồ Ly...
"Ái..."
Đột nhiên, cánh tay đang tóm lấy tay của Văn Minh bị giằng mạnh ra, Đậu Đậu lảo đảo, nhếch nhác thảm hại bị ngã vào lòng ai đó, ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra là khuôn mặt vô cùng tức giận của Lý Vũ Hiên.
Không đợi cho Đậu Đậu kịp mở miệng, Lý Vũ Hiên đã đấm mạnh vào Văn Minh!
CHƯƠNG 34: HUYẾT ÁN DO MỘT GÓI BĂNG VỆ SINH GÂY RA
Lý Vũ Hiên xông đến đấm cho Văn Minh ngã xuống đất, chẳng thèm để ý đến
sự ngăn cản của Đậu Đậu, tức giận xông lên đấm đấm đá đá, nếu như không phải Đậu Đậu sống chết ôm chặt eo của anh, thì chắc Lý Vũ Hiên đã đánh cho Văn Minh sống dở chết dở rồi.
Đậu Đậu vội rớt nước mắt "Anh... anh làm gì vậy!"
Lý Vũ Hiên chỉ vào Văn Minh đang nằm nôn ra máu dưới đất, tức giận mắng chửi "Anh chính là nói không biết em chạy đi đâu, hóa ra là chạy đi lén lút hẹn hò với con hồ li tinh này!" (Hồ li tinh... Khụ khụ...)
Đậu Đậu tức đến mức toàn thân run lên, khóc ầm ĩ với Lý Vũ Hiên "Không có, em không có hẹn hò lén lút với anh ta!"
Lý Vũ Hiên lôi Văn Minh dậy, tóm chặt trong tay mắt hung hãn tức giận nhìn "Anh đã bắt được tận tay em còn giảo biện, nói, có phải là anh ta dụ dỗ em, ngẩng lên, con tiểu hồ li tinh này, ông đây không thể không hủy dung nhan của mày!"
Vốn dĩ Lý Vũ Hiên thuộc loại mĩ nam gầy gò, nhưng khi so sánh với Văn Minh gày gò như con gà ốm thì rõ ràng 'cao to uy vũ' hơn rất nhiều, thêm vào đó Lý Vũ Hiên ở nước ngoài không có việc thì lại đi tìm người ta đánh nhau, nhìn có vẻ toàn xương, kì thực trong xương là các cơ bắp, yếu ớt giống như thầy giáo Văn ở trong tay anh ta chẳng khác gì một chú gà con vậy, bị lắc mạnh hai mắt đã trắng dã ra.
Đậu Đậu sợ hãi quá, chân tay luống cuống chạy đến ôm lấy cánh tay Lý Vũ Hiên, thật sự sợ anh ta sẽ lôi một con dao ra rạch lên mặt thầy giáo Văn, kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục, vậy còn không muốn mạng của tên mọt sách này?
"Hồ Ly, anh nghe em nói, anh ấy là bạn trai của Điền Tĩnh..."
Đậu Đậu khóc lóc khẩn cầu Lý Vũ Hiên, nước mắt chảy xuống ướt sũng cả mặt, da đầu Lý Vũ Hiên bỗng tê lại, lửa giận nhất thời càng lớn hơn, mẹ nó chứ, em chưa từng rơi nước mắt vì anh, mà lại vì con hồ li tinh đáng chết này khóc đến như vậy! ! !
Lý Vũ Hiên lấy tay đẩy Đậu Đậu ra, móc khóa xe từ trong túi ra, đó là một miếng thép vừa dài vừa sắc nhọn, sắc nhọn như dao vậy, tạo tư thế như muốn rạch gương mặt trắng bệch thảm hại kia của Văn Minh ra, loại lang sói này, đừng nói là hủy dung nhan, mà phải đập nát của xương cốt.
"Đừng mà!"
Đậu Đậu kêu một tiếng kinh hoàng, trước mắt tối đen, dựa vào tường chân khụy xuống mềm nhũn, những giọt mồ hôi lớn túa ra từ trên trán.
Lý Minh Triết vẫn luôn đứng một bên ngầm quan sát đột nhiên xuất hiện, kịp thời ngăn hành động điên cuồng của Lý Vũ Hiên lại, Văn Minh ngã trên mặt đất, toàn thân run rẩy, sợ đến mức nói không ra lời, Lý Vũ Hiên bị Lý Minh Triết kéo ra xa còn điên cuồng hét lên "Anh buông em ra, em phải hủy hoại khuôn mặt thối tha này, đừng cho rằng mày đẹp hơn tao đây thì có thể lừa người của tao, sớm muộn gì tao cũng tìm người hủy hoại khuôn mặt mày!"
"Em ngoan ngoãn chút cho anh!"
Lý Minh Triết thị uy rồi, lấy tay đẩy đẩy Lý Vũ Hiên xuống đất, Lý Vũ Hiên bò dậy muốn đến đánh Văn Minh đang sợ đến mức đang co rúm lại kia, Lý Minh Triết chỉ vào người con gái mặt mũi đau khổ đang ngồi chỗ góc tường kia "Em nhìn cô ấy đi!"
Lúc này Lý Vũ Hiên mới nhìn thấy Đậu Đậu đang nhăn mày co rúm mồ hôi túa ra.
"Đậu Đậu!"
Lý Vũ Hiên vội vàng chạy lại, ôm cơ thể nhỏ bé đang run rẩy của Đậu Đậu "Sao vậy? Đậu Đậu, em nói gì đi, em làm anh lo chết mất, có phải là vừa rồi anh đẩy em, đau ở chỗ nào nói cho anh biết đi..."
Lý Vũ Hiên vội vàng khua chân múa tay, môi Đậu Đậu trắng bệch, lắc đầu với Lý Vũ Hiên "Anh ấy thực sự là...bbạn trai của Điền Tĩnh, em không lén lút hẹn hò với anh ấy..."
Lý Vũ Hiên vội gật đầu "Được, em đừng nói nữa, anh đưa em đi bệnh viện."
Lý Vũ Hiên bế ngửa Đậu Đậu, vội vàng chạy đến chiếc Lambigini của mình, đầu cũng chẳng thèm quay lại lái thẳng xe đến bệnh viện, Lý Minh Triết thở dài, chạy đến đỡ Văn Minh đứng dậy "Đi, anh cũng phải đi bệnh viện khám."
Văn Minh đang muốn nói không cần, thì bị ánh mắt lạnh như băng của người đàn ông này kìm lại, không nói lời nào đi cùng lên xe.