Đậu Đậu cuối cùng cũng không yên tâm về Lý Minh Triết, lại chạy lên lầu, phát hiện ra Lý Minh Triết đang ấn vào huyệt thái dương, sắc mặt có chút hơi vàng, Đậu Đậu nhẹ nhàng đi đến "Minh Triết, anh không khỏe à?"
Lý Minh Triết nhướn mày lên "Sao em lại quay lại?"
Đậu Đậu do dự một chút, lấy hết dũng khí nhằm lúc tổng giám đốc đại nhân không chú ý, đưa tay ra sờ vào trán anh, quả nhiên là hơi sốt, Lý Minh Triết vội vàng lùi lại phía sau, trở mặt nói "Rốt cuộc em mốn làm gì?"
Đậu Đậu trề môi xuống "... Anh tức giận rồi."
Lý Minh Triết kéo dài nét mặt như núi băng vậy, cặp mắt sâu thẳm nhìn Đậu Đậu lạnh như băng.
Đậu Đậu cúi đầu giải thích "Căn phòng đó khi em thuê không biết là của anh Châu, buổi trưa em giao tiền đặt cọc thì buổi chiều anh ấy lại mua nó, anh ấy nói, muốn thử các anh, xem ai là người thích hợp với em, chuyện này em cũng cảm thấy hơi tức giận..."
Lý Minh Triết lạnh lùng 'hừm' một tiếng.
Đậu Đậu vội chữa lời "Chuyện đó... cũng rất đáng giận, nhưng anh Châu không phải là người xấu, chỉ là có lúc..."
"Chuyển về đi" Lý Minh Triết nói "không cho phép em ở phòng của anh ta."
Đậu Đậu nhăn mặt lại "... Mới giao tiền đặt cọc, không ở rất tiếc..."
Lý Minh Triết nhanh như chớp rút một chiếc thẻ từ trong túi ra giơ trước mặt Đậu Đậu "5 vạn, mật mã là ngày sinh của anh."
Đậu Đậu:... (Xin anh đó)
Thấy Đậu Đậu không cầm thẻ, Lý Minh Triết cho rằng cô không muốn rời xa căn phòng đó, mặt lại chảy dài thêm một chút, đã sắp chảy xuống tận sàn nhà rồi, Đậu Đậu nhìn thấy cái mặt dài thượt của tổng giám đốc đại nhân, trong lòng nghĩ, chuyển gì đây, tối qua mới chuyển ra ngoài hôm nay lại chuyển về, chuyển nhà gì chứ, đáng ghét quá đi... nước mắt tuôn trào...
Lý Minh Triết đập bàn đứng dậy, chỉ ra cửa nói "Không đồng ý quay lại thì đi đi."
Đậu Đậu khó khăn cầm chiếc thẻ lên "Chuyện này... được rồi."
Sắc mặt Lý Minh Triết lúc này mới dịu xuống một chút, đến sau bàn làm việc ngồi xuống, nhấc một cốc nước uống, Đậu Đậu cầm chiếc thẻ "Ừm, sau này khi mua thức ăn sẽ dùng thẻ này, nhưng mà Minh Triết, còn có chuyện nữa..."
Lý Minh Triết vừa uống nước vừa ra hiệu cho cô hỏi.
"Sinh nhật anh là ngày nào?"
Lý Minh Triết: Hử... (Cô gái ngốc, anh thật sự muốn bóp chết em!"
Đậu Đậu: Thản nhiên, tổng giám đốc đại nhân, giết người là phạm pháp đó...
Lấy thuốc từ trong túi ra, Đậu Đậu cẩn thận đưa đến trước gương mặt đang tối đen của Lý Minh Triết "Đây là thuốc dạ dày, đây là thuốc cảm, đây là..."
Lý Minh Triết trừng mắt, u ám nói "Em cho rằng anh đọc không hiểu chữ viết ở trên sao?"
Đậu Đậu: = =
Một cơn choáng đầu ập đến, Lý Minh Triết ngẩng đầu lên nhắm mắt lại, dáng vẻ rất mệt mỏi và khó chịu, Đậu Đậu vội xuống lầu mở hộp thuốc tìm nhiệt kế, không kiểm tra thì không thấy nguy hiểm, vừa đo cái thấy báo 39 độ.
Đậu Đậu vội gọi điện cho bác sĩ.
Lý Minh Triết nói vẻ bất cần "Ngủ một chút là tốt thôi."
Đậu Đậu quay mặt, tròn mắt nhìn Lý Minh Triết, khí thế hung hãn.
Lý Minh Triết nhìn người kia với ánh mắt chán nản, xua tay nói "Được được, em gọi đi."
Lý Minh Triết phê duyệt nốt bản văn kiện cuối cùng, bị Đậu Đậu ép lên giường nằm nghỉ ngơi, bác sĩ tư nhân đang đi đến đây, Đậu Đậu hì hụi bưng một chậu nước lạnh đặt lên bàn, rồi dùng khăn giúp anh giảm sốt.
Lý Tiểu Lỗi thò cổ vào, con Đá cũng bê cả đống lông của nó vào "Này cô gái, tối có làm cơm không?"
Đậu Đậu "Sao?"
Lý Tiểu Lỗi dẩu môi "Cơm ở ngoài khó ăn quá."
Đậu Đậu gật đầu: "Được."
Lý Tiểu Lỗi lại ra yêu sách "Vậy làm canh gà đi, cho cay một chút, mấy ngày nay không được ăn cay rồi, cả người khó chịu."
Đậu Đậu nói "Tối nay ăn cháo."
Lý Tiểu Lỗi sầm mặt, tóm đám lông trên mặt con Đá "Tại sao" (con Đá: hu hu đau...)
Đậu Đậu chỉ chỉ vào tổng giám đốc đại nhận đang nằm trên giường sống dở chết dở "Anh cậu bệnh rồi, chỉ có thể ăn cái đó, hơn nữa, trong tủ lạnh chẳng có cái gì, nếu như cậu có thể đi mua nguyên liệu, tôi sẽ làm cho cậu ăn, điều kiện là, cậu không được gọi tôi là 'cô gái xấu xí'."
Lý Tiểu Lỗi 'hừm' một tiếng quay người bỏ đi.
Bác sĩ đến, không rõ đang nghĩ gì nhìn Đậu Đậu đang quỳ một bên, lẽ nào lại là cô gái này?
Đậu Đậu ngước mặt lên: Ông có ý gì chứ!
Lần trước Lý Minh Triết sốt nhẹ không chịu uống thuốc, đã không có lợi, gần đây công việc lại bận thường xuyên phải tăng ca rất mệt, nhiệt độ thoắt cái lại tăng, bác sĩ để lại một chút thuốc, đưa cho Đậu Đậu "Thư kí Hùng, xin cô giám sát đốc thúc việc tổng giám đốc uống thuốc."
Đậu Đậu nhận thuốc "Giám sát đốc thúc?"
Bác sĩ đau đầu nói "Lý tổng bận quên ăn quên ngủ, như vậy sẽ làm tổn hại rất lớn đến sức khỏe, còn nữa" bác sĩ lại đưa cho Đậu Đậu một hộp thuốc nữa "Tay của Lý tổng vẫn chưa khỏi hẳn, anh ấy lại xử dụng tay nhiều nên rất khó hồi phục, thuốc này mỗi ngày bôi 1 lần, xoa cho đến khi đỏ hồng lên thì thôi."
Bác sĩ thu dọn hộp thuốc, Đậu Đậu đi tiễn ông, bác sĩ quay người lại bổ sung một câu "Còn nữa, thời gian này không được lao động quá độ, chuyện phòng ~ the cần phải làm có liều lượng thích hợp, rừng xanh vẫn còn đó, sợ gì không có củi đốt chứ."
Đậu Đậu:...! ! !
Lý Minh Triết vỗ trán:... (Ngày mai ông gửi đơn xin từ chức lên cho tôi )
CHƯƠNG 43: NGƯỜI CHÓ TÌNH HẾT RỒI
Bác sĩ mặt không đổi sắc đi về, Đậu Đậu mặt đỏ bừng bừng nói xuống nhà làm cơm, rồi chạy nhanh như trốn vậy, cô vừa đi thì Lý Minh Triết cũng bò từ trên giường dậy, vừa lật xem văn kiện vừa gọi điêhn trao đổi công việc với trợ lý, Đậu Đậu nấu xong cháo thì quay lại kiểm tra, thấy người đáng nhẽ ra bây giờ phải nằm trên giường nghỉ ngơi kia lại đang làm việc!
Đậu Đậu đứng ở cửa tức giận đùng đùng trừng mắt nhìn Lý Minh Triết.
Lý Minh Triết thở dài, đặt văn kiện xuống gác điện thoại, ngoan ngoãn quay lại giường nằm, Đậu Đậu bước những bước đi đầy phẫn nộ đến trước mặt anh "Tổng giám đốc, chức vụ của em chính là chăm sóc anh, anh muốn để em thất nghiệp à?"
Lý Minh Triết cười.
Thái độ chẳng ra làm sao như thế khiến Đậu Đậu tức đến mức muốn lấy dây trói luôn người ta lên giường, đã sốt nhẹ lâu như vậy mà cũng chẳng buồn quan tâm, cánh tay bị thương cũng chẳng biết giữ gìn, sức khỏe không tốt như vậy cũng chỉ biết làm việc, cơm cũng không biết đường ăn, lại còn thức cả đêm nữa, thật khiến người ta tức chết đi được!
Không được, phải quản thật chặt anh ấy, bắt anh ấy nghỉ ngơi.
Đậu Đậu đến bàn làm việc ôm tất cả đống văn kiện cần phê duyệt đi, ngay cả điện thoại của tổng giám đốc đại nhân cũng tịch thu luôn "Tổng giám đốc, em sẽ chuyển fax tất cả những văn kiện anh đã phê chuẩn đi, nếu như anh còn muốn làm nữa, em... em sẽ..."
Lý Minh Triết cười hai mắt sáng rực lên "Em sẽ làm gì?"
Đậu Đậu giậm chân, thở phì phì "Em sẽ....chuyển ra ngoài, không thèm nhìn không thèm để tâm đến nữa, hu ~~(╯﹏╰)b。"
Lý Minh Triết cười híp hết cả mắt lại.
Đậu Đậu tức giận chạy lạch phạch xuống nhà làm cơm, Lý Tiểu Lỗi dắt con chó chẳng biết đi chơi ở đâu nữa, lấy chỗ hải sâm lần trước Châu Long Phát mang đến thăm bệnh từ trong tủ lạnh ra, nấu món cháo hải sâm, luộc trứng gà để ăn với tương, làm bữa cơm đơn giản cho người bệnh.
Lý Minh Triết nằm trên giường vẫn không ngoan ngoãn, cầm điện thoại bàn gọi điện.
"Ừ, đúng."
"Phiếu phát của sáng ngày mai, dự toán xong chưa?"
"Được, mọi người làm đi."
Lý Minh Triết đặt điện thoại xuống, quay người nhìn Đậu Đậu đang đứng bên cạnh mặt hằm hằm, Đậu Đậu đặt bát xuống quay mặt bỏ đi, Lý Minh Triết nhảy từ trên giường xuống chặn lối của cô gái đang tức giận bỏ đi "Anh vừa mới bàn giao xong công việc, ở nhà nghỉ ngơi 3 ngày, 3 ngày này anh sẽ không gọi điện thoại."
Đậu Đậu quay mặt "Thật không?"
Lý Minh Triết kéo Đậu Đậu quay vào, ngồi lên giường, thở dài một cái mệt mỏi "Bị người ta quản... thật là, sao anh lại cảm thấy em là tổng giám đốc còn anh là thứ kí thế nhỉ?"
Đậu Đậu nhếch miệng cười, bưng bát cháo hải sâm đến "Ăn cơm thôi, ăn xong còn uống thuốc, sau đó thì đi ngủ."
Lý Minh Triết ngẩng đầu lên "Anh có thể đọc báo một chút không?"
"Không được" Đậu Đậu kiên định lập trường "xem sách rất tiêu hao tinh thần, anh phải ngủ nhiều một chút ngày mai mới có thể hạ sốt được, không được làm loạn nữa, ấu trĩ lắm."
Lý Minh Triết:...
Lý Minh Triết ăn hết bát cháo hải sâm, rồi ăn món trứng, ăn thấy rất thơm "Trứng gà cũng có thể ăn thế này ư, ngon đấy."
Đậu Đậu rất vui vẻ "Sốt rất có hại cho nguyên khí, ăn trứng gà có thể bổ sung thể lực, nhưng trứng gà luộc không ngon, rán thì nhiều dầu rất ngấy, em làm như thế này, cho một chút vị chua."
Lý Minh Triết vươn đầu ôm lấy đầu Đậu Đậu "Mềm như thế này, còn gầy như thế này."
Đậu Đậu biện giải "Ai nói em gầy, Điền Tĩnh nói em thuộc họ cua, trong xương đều là thịt, thực ra là khung xương của em nhỏ, nhìn không béo."
Lý Minh Triết gật đầu "Ừ, ôm vào thấy rất là mềm."
Đậu Đậu bất giác nhớ lại buổi sáng hôm đó khi tỉnh dậy, mình bị ôm chặt trong cánh tay Lý Minh Triết, phần trên chẳng mặc gì cả, bên dưới chỉ mặc mỗi một chiếc... nhỏ, khụ khụ, mặt đột nhiên đỏ ửng lên, Đậu Đậu cúi đầu nắm chặt tay, đêm đó, anh ấy chẳng làm gì cả, khi tỉnh dậy, trên người anh ấy còn mặt áo sơ mi và quần âu, thật... thật thà.
Nếu như là Hồ Ly, chắc chắn đã 'ăn' sạch mình rồi, aiza, Hồ Ly à...
Ăn cơm xong, Lý Minh Triết uống thuốc, rồi duỗi cánh tay ra chờ người nào đó giúp anh bôi thuốc, Đậu Đậu rửa tay, dùng khăn ấm chườm một lát, rồi mới cho thuốc lên xoa.
Lý Minh Triết nhìn cô gái nhỏ đang bận rộn, trên mặt toàn là ý cười.
"Khì..."
Đậu Đậu vội ngẩng đầu lên, quan tâm hỏi "Đau là?"
Lý Minh Triết nhăn mày lại thể hiện cảm giác đau đớn, Đậu Đậu hơi lo "Không phải là em ấn nhầm chứ, aizzaa, có phải là lại
bị thương rồi không, Minh Triết anh chịu đựng một chút nhé em đi gọi điện cho bác sĩ!"
Đậu Đậu đứng dậy định chạy ra ngoài, nhưng vừa mới đứng lên cả cơ thể đã bị kéo mạnh xuống, đổ luôn vào trong lòng ấm áp rắn chắc của ai đó, Lý Minh Triết xấu xa nhếch miệng lên, ôm chặt lấy Đậu Đậu, ép chặt người ta xuống bên dưới.
Môi Lý Minh Triết đột nhiên xích lại gần.
Đậu Đậu chớp chớp mắt, sau đó mặt đỏ ửng lên, giọng nói yếu ớt "Anh... đồ háo sắc!"
Lý Minh Triết cười gian xảo áp người xuống thấp.
Đôi môi gợi cảm, tỏa ra hương vị mê hoặc như là thuốc phiện vậy, khiến cho thần kinh của Đậu Đậu nhất thời ngừng hoạt động.
Đậu Đậu hoảng hốt rối bời, cố gắng vùng ra, nhe chiếc răng nhỏ ra để thị uy "Anh... anh đừng lại đây... em... em cắn anh đó!"
Lý Minh Triết lấy một tay giữ chặt hai cánh tay đang khua khoắng loạn xạ của cô, giơ một tay còn lại ra cù vào nách của cô, Đậu Đậu sợ nhất là buồn, tay Lý Minh Triết vừa chạm vào đã không chịu nổi rồi, người ngọ nguậy như con trạch nhỏ, muốn gào nhưng chẳng ra hơi nữa "A! Ha ha... đừng mà... đừng mà... a ha... wu?!"