Polly po-cket
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Hãy tin tưởng những ai có thể nhìn thấy nỗi đau bạn giấu trong nụ cười, tình yêu bạn giấu trong giận dỗi, suy tư bạn giấu trong im lặng.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Thành Thời Gian full

Thành Thời Gian full Trang 30

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 29 30/73 31 >> Cuối



Cố Trì Quân nấu cơm rất thơm, rán sườn, nước sốt nhìn có vẻ rất ngon, hấp một con cá, còn nấu một bát canh ngô, màu sắc rất đẹp, hương thơm nức mũi. Hôm nay tôi đã chấn kinh rất nhiều lần rồi, nhưng cảnh này vẫn khiến tôi cảm thấy ảo như mơ, Cố Trì Quân cực galant kéo ghế giúp tôi, tôi lắc lắc lư lư ngồi xuống trong phòng ăn.

"Em nếm thử xem."

Tôi bạt mạng gật đầu, gắp một đũa cá đưa lên miệng, toàn thân cứng đờ, nước mắt cũng sắp rơi xuống rồi. Tôi nghe thấy tiếng hoa nở, tôi nghe thấy tiếng hít thở của đại dương, tôi cảm nhận được hơi thở của bầu trời, tôi cũng nhìn thấy Thượng Đế và Đức Phật...

Cố Trì Quân nhìn tôi: "Không ngon à?"

Câu trả lời của tôi là bốn chữ: "Mỹ vị nhân gi­an!"

Người đàn ông biết nấu ăn vĩnh viễn đều khiến cho người ta ngưỡng mộ, chỉ trình độ nấu ăn này thôi đã đủ để tôi phong anh làm thần tượng rồi.

Ánh sáng trong mắt anh sáng lấp lánh, biểu cảm cực kỳ vui vẻ, vừa cười vừa cầm đũa lên.

"Đây là món tủ của tôi, luyện rất nhiều năm rồi."

"Rất nhiều năm? Anh luyện nấu ăn ở đâu vậy?"

"Bắt đầu từ lúc rất nhỏ," Anh mỉm cười, "Phụ nữ trong nhà tôi, từ bà cố cho đến mẹ tôi, chị gái, mỗi người đều là người theo chủ nghĩa nữ quyền, từ trước đến nay đều không nấu cơm, thậm chí bếp cũng không vào. Vì vậy, người nấu cơm trong nhà tôi là đàn ông, ban đầu là bố tôi, sau đó là anh tôi, cuối cùng là tôi."

Tôi phì cười. So với tượng tượng của tôi thì cũng không khác biệt lắm, tôi hoàn toàn không cảm thấy sau khi anh làm người nổi tiếng còn có thời gi­an để mà luyện nấu ăn nữa, nhất định là từ trước đó rồi. Nhưng anh vậy mà có anh và chị, khiến người khác thấy ngạc nhiên. Tôi đọc các tin tức đời tư của anh rất nhiều, dường như không đọc được ở đâu có nói anh có anh chị em.

"Tôi là em út trong nhà, anh trai lớn hơn tôi mười mấy tuổi." Cố Trì Quân nói.

Ngày hôm nay Cố Trì Quân làm tôi ngach nhiên rất nhiều lần, tôi đến biểu cảm kinh ngạc cũng dùng hết nhẵn rồi, giả vờ trấn tĩnh hỏi.

"À, bọn họ làm gì thế ạ?"

Tôi khó khăn lắm mới nuốt được cá trong miệng xuống, Cố Trì Quân rót cho tôi một cốc nước cam, đó là nước cam anh mới vắt, thơm ngọt muốn chết

"Bố tôi nghiên cứu lịch sử, mẹ tôi chủ yếu nghiên cứu nhân loại học vã xã hội học, anh cả là nhà ngôn ngữ học, chị dâu là chuyên gia pháp luật học, chị gái là pháp y. "

"Cả nhà anh đều là học giả?" Tôi trợn tròn mắt.

"Đúng thế, trừ tôi ra."Anh trấn tĩnh như thường.

Phí cho tôi tự cho mình là fan hâm mộ nhiệt tình của Cố Trì Quân, đối với tình hình của anh cũng coi như hiểu biết, nhưng thực sự lần đầu tiên hiểu rõ bối cảnh gia đình anh. Trong khoảnh khắc có cảm giác khá là choáng váng, chỉ đành đỡ trán để dịu bớt sự chấn kinh này. Nhưng mà đồng thời cũng cảm thấy bừng tỉnh. Hóa ra, sự nho nhã lịch sự của anh cũng không phải là do trong giới giải trí mà có được; Mà anh không nhiễm mấy thói xấu của giới giải trí, cũng là do hoàn cảnh gia đình nuôi dưỡng mà thành

"Đúng là gia đình có cội nguồn học tập," Tôi như cảm thấy phát hiện ra đại lục mới, "Chẳng trách trước đây em cảm thấy anh chỉ cần đeo kính gọng đen thì liền biến thành học giả, cũng không phải là ảo giác của em."

Anh cười hạ tầm mắt xuống, dùng dao chia cá ra.

"Nhìn thấy nhiều rồi, tự nhiên cũng bắt chước được."

Tôi chống cằm nhìn anh, thử hỏi: "Nếu anh không đóng phim không làm diễn viên nữa, có thể trở thành học giả giống như bố mẹ anh, anh trai anh không? À, nhà tâm lý học?"

"Rất có khả năng." Anh gật đầu.

Thời đại học anh nghiên cứu tâm lý học, chuyện này không phải bí mật g
ì. Trong một lần phỏng vấn trên truyền hình, người dẫn chương trình mời đến thầy giáo đại học của anh, thầy giáo mang đến thành tích học tập và luận văn liên quan đến hành vi tâm lý học của anh. Tất cả mọi người đều kinh ngạc phát hiện, anh và những người nổi tiếng trẻ tuổi khác trong giới giải trí tuyệt đối không giống nhau, thành tích ưu tú-ưu tú đến mức mỗi người lớn đều cam tâm tình nguyện để con mình coi anh là thần tượng.

"Được rồi, ăn cơm đi nào." Cố Trì Quân đưa cho tôi sườn dê đã cắt xong.

Chương 22.1

Số lần chúng tôi ăn cùng nhau thực sự quá nhiều, không mười hai lần thì cũng đến mười lần, không cần kiêng kị, tôi nhanh chóng gật đầu, nhanh chóng càn quét bàn ăn.

Giữa bữa cùng Cô Trì Quân nói về chuyện điện ảnh, mới biết rằng "Ba Chương Cam Kết" đang đẩy nhanh tiến độ, thời gi­an quá cấp bách, vì vậy mẹ tôi mới mệt đến ngất đi như vậy, thời gi­an quay bộ phim này thực sự quá dài, dài hơn nhiều so với những bộ phim bình thường khác.

Lúc nói đến điện ảnh, anh có chút hơi mệt mỏi, "Sau khi diễn xong bộ phim này, trong vòng một năm nữa tôi không muốn đóng bất cứ bộ phim nào nữa."

Từ lúc anh vào nghề đến nay cũng đã có không ít tác phẩm, lúc nhiều nhất có tới năm bộ phim. Mà với những gì tôi mới nhìn thấy trong thư phòng, đối với mỗi vai diễn anh đều dùng rất nhiều tâm huyết như vậy, cảm thấy mệt cũng là chuyện thường tình. Bận rộn nhiều năm như vậy, cái gì cũng đã có rồi, đương nhiên cũng có thể có một kì nghỉ dài. Công việc diễn viên ngày đêm điên đảo này không phải người bình thường nào cũng có thể chấp nhận được.

"Nên nghỉ ngơi mà," Tôi thuận miệng nói, "Tìm một nơi yên tĩnh đẹp đẽ sống khoảng hai tháng."

"Tôi cũng đang nghĩ như vậy, nhưng mà nhất thời không nghĩ ra nơi nào cả." Cố Trì Quân nói.

Tôi nghĩ nghĩ, "Có thể ra nước ngoài, trong nước...những người biết anh quá nhiều rồi, nước ngoài vẫn tốt hơn."

"Em đã đi nhiều nơi, hay là gợi ý cho tôi một chút?"

"À, cái này không dễ nói mà..." Tôi nghĩ xem mình đã đi qua những nơi nào, "Nếu nói nơi có phong cảnh đẹp thì có quá nhiều ấy. Anh xem ý thích của mình đi."

"Ý thích của em thì sao?"

Tôi vừa nghĩ vừa nói: "Em thích nhất cảnh tuyết. Lúc nhỏ tới cao nguyên Miller cùng bố, dưới chân núi vẫn là tháng 6, trên cao nguyên lại là mùa đông, tuyết phủ trắng xóa, phía xa chỉ có những căn nhà nhỏ tường trắng ngói đỏ của dân du mục. Đúng là cảnh sắc trong truyện cổ tích.

Anh như đang suy nghĩ điều gì ấy, gật gật đầu, dáng vẻ hoàn toàn chấp nhận ý kiến của tôi.

Ăn cơm xong, tôi chủ động thu dọn bát đũa, Cố Trì Quân cũng không ngăn cản tôi, cùng tôi dọn dẹp phòng bếp. Hai người làm việc thì nhanh hơn nhiều so với một người, tôi rửa tay, chào tạm biệt anh để về trường. Buổi tối này đã vô cùng đẹp đẽ rồi, tôi cũng không có dự định ở lại nhà anh. Tuy nhà anh rộng như vậy, cũng không thiếu chỗ cho tôi tá túc.

Anh khóa vòi nước, nói muốn tiễn tôi.

Xét thấy thời gi­an cũng không còn sớm nữa, mà kỹ thuật lái xe của anh thực sự không đáng để tín nhiệm, tôi từ chối yêu cầu của anh, trực tiếp lấy điện thoại gọi taxi.

Cố Trì Quân cầm lấy túi của tôi, tiễn tôi đến cửa thang máy. Suốt đường đi tôi đều nói chuyện lảm nhảm với anh.

"Cố tiên sinh, ngày mai nhớ kêu trợ lý đi sửa xe đấy, sau đó anh cũng đừng tự mình lái xe, quan sát trước sau nhiều một chút, trình độ lái xe của anh đúng là...Không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn thôi."

Mãi mà không thấy tiếng trả lời, ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, trong hành lang yên tĩnh, ánh đèn rất sáng, tấm thảm dày hấp thu hết những tiếng bước chân, Cố Trì Quân toàn thân là bộ quần áo màu ngà mặc ở nhà, nhìn có vẻ rất nhàn nhã tự nhiên đứng bên cạnh tôi, cười với tôi.

Mà anh chỉ mỉm cười, khóe mắt hơi hơi nhướng lên, tạo thành một vòng cung dịu dàng, chỉ là anh không nói gì.

Tôi cầm lấy túi, "Thế em về đây."

Thang máy tinh một tiếng lên đến nơi, tôi đi vào trong, đang muốn ấn xuống lầu, anh bỗng nhiên giơ tay ngăn cánh cửa thang máy sắp khép lại, đi vào bên trong, đôi tay nâng mặt tôi. Tôi vô thức quay đầu, tuy anh nhìn có vẻ rất ấm áp, nhưng sức lực trên bàn tay còn lớn hơn cả sự ấm áp. Tôi bị anh nâng hàm dưới, ngẩng đầu lên, ánh mắt không thể tránh được rơi trên khuôn mặt anh.

Anh nhè nhẹ hôn lên trán tôi.

Máu toàn thân nóng bừng lên, tai cũng ngay lập tức mất đi khả năng nghe. Tôi vô thức trừng anh, đại não một màn trắng xóa, ý nghĩa lượn qua lượn lại đều là "Cố Trì Quân hôn tôi" đây là một sự thật kinh người, có ảo giác biến thân thành nam nữ chính trong phim điện ảnh, toàn toàn không có cách nào tiêu hóa nổi.

"Ngủ ngon, Tiểu Chân."

Nụ hôn và giọng nói giống như rượu, triệt để khiến tôi say rồi.

Tôi giống như người máy bị quá tải, hoàn toàn bị rơi vào trạng thái đơ.

Chương 22.2

Trở về kí túc xá giống như chạy trốn.

Uổng cho tôi tự cho rằng tố chất tâm lý của bản thân cực tốt, nhưng việc này lại khiến tôi choáng váng rất lâu. Vi San vẫn chưa về, tôi mở cửa sổ, gió đêm đông thổi vào cửa sổ, đầu óc tôi cũng rõ ràng phần lớn rồi, nhìn khuôn mặt của mình trong gương lúc trắng lúc đỏ, chỉ đành ôm đầu cuộn tròn trước bàn học.

Tôi bỗng nhiên có chút hiểu ra tại sao mẹ tôi không tán thành tôi tiếp xúc với Cố Trì Quân, trong khoảng khắc thực sự trong lòng có tiếng rì rầm.

Cái gọi là quấy nhiễu một hồ nước xuân, chính là kiểu hành vi này của Cố Trì Quân. Anh không thể không biết mị lực của bản thân, còn đối với đứa có lực phòng hộ yếu kém là tôi làm ra cái hành vi ái muội như thế, trực tiếp đến gần đáy lòng tôi. Cứ cho là không nhắc đến tôi là fan hâm mộ của anh, bất cứ cô gái trẻ nào được một người nổi tiếng đối đãi như vậy, đều sẽ mơ mộng linh tinh. Giữ khư khư một mình không được, thì sẽ tiến vào. Trên mức độ nào đó mà nói, lực sát thương của anh còn lớn hơn Lâm Tấn Tu.

Lâm Tấn Tu cố nhiên có trăm nghìn cái không tốt, nhưng thái độ của anh ta với tôi từ trước đến nay đều rõ ràng, bao nhiêu năm như thế, anh ta hoàn toàn không để cho tôi bất cứ ảo tưởng không thiết thực nào hết.

Những ý nghĩ lộn xộn trong đầu, cửa cũng đã mở ra rồi.

Vi San đeo ba­lo đi vào phòng, bổ nhào vào bóp cổ tôi, "Cả ngày hôm nay mày đi đâu thế hả? Liên lạc không được! Học trưởng Lâm đang tìm mày đó."

Tôi giờ mới nghĩ ra chuyện điện thoại hết pin, vội vàng lấy điện thoại ra sạc, lại thuận tiện mở máy luôn.

"Anh ta tìm tao làm gì?"

Mắt nó phát sáng nhìn tôi, "Chuyện của tụi mày tao làm sao biết được, nhưng mà tao thấy dáng vẻ của anh ấy cứ như mày nợ anh ấy một đống tiền không trả ấy."

Thực sự nếu là nợ tiền thì còn dễ giải quyết. Lâm Tấn Tu không thường xuyên tìm tôi, một khi tìm tôi, từ trước đến nay đều không phải chuyện tốt đẹp gì, điều này tôi vô cùng rõ ràng. Tôi khởi động điện thoại, phát hiện trong điện thoại có vài tin nhắn, ví dụ như Thẩm Khâm Ngôn hỏi tôi chuyện sau khi vội vội vàng vàng rời khỏi đoàn kịch, có phải là xảy ra chuyện gì quan trọng không, tôi nhắn lại một tin "Không quan trọng"; sau đó là tin nhắn của đồng nghiệp Thư Băng, nói giúp tôi làm ca; Tin nhắn cuối cùng là của Cố Trì Quân gửi đến mười mấy phút trước, hỏi tôi về đến trường chưa.

Tôi nhìn tin nhắn của anh, hơi hơi xuất thần, giữa nhắn lại và không nhắn lại do dự không thôi.


Đầu << 29 30/73 31 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON