Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Khi người khác hỏi những điều mà bạn không muốn trả lời, xin hãy cười và nói “tại sao bạn lại muốn biết điều đó?”

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Thành Thời Gian full

Thành Thời Gian full Trang 31

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 30 31/73 32 >> Cuối



Vi San đẩy đẩy tôi, "Tao mới nói với học trưởng Lâm mày về rồi, anh ấy bảo mày đến kí túc xá của anh ấy."

Tôi kì dị nhìn nó, hoàn toàn không biết nó nói với Lâm Tấn Tu là tôi về rồi lúc nào, động tác của nó thực đúng là nhanh gọn lẹ. Tôi thở dài một hơi, tâm tình trầm trọng không gì so sánh được vỗ vỗ vai Vi San, "Tao nói này, Vi San, nếu như mày không lắm chuyện như vậy thì nhất định sẽ càng dễ thương hơn ấy."

Nó lườm tôi, "Hỏi câu cuối cùng, mày biết học trưởng Lâm sống ở đâu không?"

Tôi tùy tiện gật đầu, lại một lần nữa túm lấy áo khoác ra ngoài.

Lúc đẩy cửa đi ra nghe thấy nó phẫn nộ bất bình thấp giọng lẩm bẩm "Còn nói không phải, đến học trưởng Lâm sống ở đâu cũng biết, tao còn không biết đây này."

Sau khi ra khỏi cửa, tôi sờ mũi cười khổ, có thể không biết sao, cứ cho là không biết thì cũng nghe người khác nói qua. Lâm Tấn Tu bình thường không sống trong trường, căn hộ của anh ta thực sự quá nhiều, tôi ít nhất cũng biết hai cái trong số đó. Nhưng mà, vào lúc anh ta bận rộn, ví dụ như thâu đêm làm luận văn cho kịp , lúc bận các hoạt động thì sẽ về sống ở căn phòng đơn trong trường. Dù gì thì anh ta vẫn là sinh viên.

Lúc nghỉ hè, Lâm Tấn Tu đã đưa tôi đến phòng kí túc xá của anh, đánh giá lướt qua một cái, so với phòng kí túc xá bình thường của bọn sinh viên chuyên ngành chúng tôi thì tốt hơn nhiều; không nói đến xa hoa nhiều như nào, nhưng mà rất thoải mái. Là một nơi nghỉ ngơi tạm thời, như vậy cũng không tồi.

Sinh viên sống trong khu này không nhiều, nhưng tôi lại gặp học tỷ Tiêu Phi. Trong khoảnh khắc tôi gặp ánh mắt của chị ta, chị ta đang đi ra từ phòng Lâm Tấn Tu, cúi đầu, cắn cắn môi dưới, cảm xúc của khuôn mặt không tốt.

Tiêu Phi nhìn thấy tôi, lộ ra biểu cảm như bị ngã lúc trời mưa. Chị ta được coi như một trong những người con gái ở gần Lâm Tấn Tu nhất ở trong trường đại học, vì vậy oán hận sâu sắc đối với tôi, giống như tôi là tình địch của chị ta không bằng.

Tôi từ trước đến nay đều không tiếp xúc chính diện với Tiêu Phi, còn phòng chị ta hơn cả Lâm Tấn Tu. Lúc mới vào học, sau khi trải qua tình cảnh tàn tạ bị hiểu lầm là trộm ngày ấy, ba bốn năm nay, tôi và chị ta chưa từng nói chuyện một câu. Lúc này tôi cũng không có ý định để ý đến chị ta, đón nhận ánh mắt sắc như dao của chị ta, lướt qua người chị ta đẩy cửa bước vào phòng của Lâm Tấn Tu.

Trong phòng vô cùng thê thảm. Dưới đất là những mảnh thủy tinh và gốm vỡ, sô-pha một cái bị lật, tấm đệm lăn vào góc tường, trên mặt trà kỷ có vô số vết nứt, hoàn toàn là hình dạng sau khi bị người ta cướp bóc.

Mà chủ nhân Lâm Tấn Tu của căn phòng này lại chả thèm để ý mọi thứ. Anh ta chỉ yên lặng đứng trước cửa sổ, giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc, cũng không hút, khói thuốc mờ mờ từ ngón tay của anh ta bay lên, làm mơ hồ bóng lưng anh ta.

Tôi nhớ rõ ràng Lâm Tấn Tu cự
c ít hút thuốc, ít ra từ trước đến nay tôi vẫn chưa nhìn thấy.

"Học trưởng Lâm, em đến rồi."

Lâm Tấn Tu không quay đầu, "Dọn dẹp phòng một chút."

Phân phó lạnh lẽo dứt khoát, cứ như tôi là hầu gái của anh ta ấy.

Càng li kì đó là, tôi cũng không muốn phản kích anh ta, ngoan ngoãn vâng một tiếng, rồi đi ban công lấy dụng cụ dọn dẹp và máy hút bụi, cởi áo khoác ra, buộc lại tóc, bắt đầu làm việc. Trong lòng cũng không phải không coi thường bản thân, mấy tháng nay làm việc tại nhà hàng, triệt để bị khách hàng bao gồm cả Lâm Tấn Tu trong đó sai khiến đến quen rồi, nhu thuận như một chú thỏ. Đáng thương thay tôi như này được các giáo sư khen ngợi là sinh viên giỏi "nhân tài toàn năng", nay lưu lạc trở thành giúp việc ngoài giờ của Lâm công tử.

Tôi vùi đầu thu dọn mảnh kính vỡ trên mặt đất, nhìn bóng lưng bất động của anh ta trước cửa sổ, thận trọng hỏi, "Ầy...học trưởng, anh tìm em chính là để em đến dọn phòng? "

Lúc này cuối cùng anh ta cũng quay đầu lại, lưng dựa vào cửa sổ, màu đen trong mắt chầm chậm ngưng đọng lại.

Khuôn mặt anh ta không chút biểu tình, "Em nói xem?"

Ánh sáng trong đáy mắt anh ta khiến sống lưng tôi lạnh ngắt. Có lẽ do từ nhỏ được sự giáo dục của gia đình, ngoại hình của anh ta nhìn có vẻ nho nhã lịch sự, lúc tâm tình anh ta không tốt thì sẽ lộ ra vẻ mặt như vậy-nhìn thì có vẻ đang cười, chỉ là trong mắt một chút ấm áp cũng không nhìn thấy. Giống như con báo đang liếm khóe môi, nhìn trừng trừng con mồi.

Tôi không nói gì. Tuy cảnh tượng loạn cào cào này rất giống với hiện trường cướp bóc, nhưng, ai dám cướp bóc Lâm Tấn Tu chứ? Hơn nữa không nói đến cam­era bên ngoài chỗ nào cũng có, người ra người vào...lùi một vạn bước mà nói, thực sự muốn cướp bóc, anh ta tuyệt đối sẽ không như đóng dinh trước cửa sổ mà không chuyển phòng thế kia, mà đã nghĩ cách xử lý các nghi phạm rồi. Hiện trường này ngoại trừ anh ta làm ra thì không nghĩ đến người thứ hai làm.

"Phản ứng của em từ trước đến nay đều rất nhanh."

Lâm Tấn Tu nhìn tôi một cái, nói như vậy đấy.

Giữa chúng tôi luôn luôn tồn tại loại thỏa thuận ngầm kì lạ nào đó, chỉ cần một ánh mắt một nụ cười liền biết được tâm ý của đối phương.

Chuyện này nói ra có vẻ rất lãng mạn, sự thực là nó hình thành thành trong quá trình đấu tranh lâu dài giữa tôi và anh ta, mỗi một thỏa thuận ngầm đều thể hiện một quãng lịch sử đầy mưu lược.

Anh ta cúi người dụi điếu thuốc vào cái gạt tàn trên mặt trà kỷ, cả người ngã trên sô-pha, giơ tay che đi đôi mắt.

"Đóng cửa vào."

Lúc này tuyệt đối không phải lúc lắm điều, tôi làm theo. Mặc dù cô nam quả nữ cùng trong một phòng, tôi cũng hoàn toàn không cảm thấy Lâm Tấn Tu có ý đồ gì với tôi. Chúng tôi dù gì quen nhau quá lâu rồi, những chuyện ân ân oán oán, yêu yên hận hận nên xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, bây giờ cũng quá thời kì mất rồi.

Tôi nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất, dựng bình hoa bằng gốm lên, thầm cảm khải bình hoa này đúng thật là bền. Hoa thì cũng không cần rồi, vứt vào trong túi rác, sắp xếp những đồ vật lộn xộn dựa theo trí nhớ trở về vị trí cũ.

"Buổi chiều em không ở Men­lo, đi đâu thế?"

Xem ra Lâm Tấn Tu từ buổi chiều đã tìm tôi rồi, tôi hàm hồ trả lời, "Có chút việc."

Chương 23

Tôi có một cảm giác rất kì lạ, thà rằng bị anh ta hiểu lầm, thì cũng không nói cho anh ta tôi còn có một người mẹ. Anh ta luôn luôn cho rằng tôi và anh ta giống nhau, đều không có mẹ.

Tôi nhớ đến một chuyện rất lâu trước đây.

Lúc đó tôi với Lâm Tấn Tu mới bắt đầu đối địch nhau, tôi đem theo dũng khí của "nghé con không sợ hổ", hùng hổ tiếu ngạo gi­ang hồ, kết quả vừa tan học liền đụng phải quỷ, bị đám tùy tùng của anh ta chặn ở một góc bên cạnh khu lớp học.

Tôi có tính cách cứng rắn cổ quái, không muốn kể cho hiệu trưởng và bố những chuyện phiền phức mà tôi gặp phải, thứ nhất là do họ quá bận, thứ hai là cho dù nói ra thì cũng chả có tác dụng gì.

Tôi nhớ đó là tuần thứ hai sau sự kiện hồ bơi, tôi bị người ta hất cho nửa thùng nước, nước lạnh cóng theo tóc nhỏ xuống, chảy qua cổ, thấm ướt cả áo len, dính vào da tôi chảy xuống dưới, áo lót cũng ướt hết.

Đám người đó vẫn không chịu dừng lại, không biết bọn họ nghe được ở đâu chuyện từ nhỏ tôi đã không có mẹ, tụm lại chê cười tôi, lời nói ác độc đến mức bây giờ nghĩ đến tôi cũng tức đến phát run.

Một tên con trai lớn hơn tôi một lớp chửi tôi rất ác liệt, lúc đắc ý chỉ vào mũi tôi mà cười lớn, "Mẹ mày thà chết cũng không cần mày và ông bố cổ lỗ của mày đâu.", Tôi vừa biến sắc, bỗng nhiên nhìn thấy tên đó không nói nữa, ánh mắt kinh khủng, giống như tôi bỗng nhiên biến thành một con khủng long bạo chúa. Tôi lạnh đến mức phát run lẩy bẩy, nhưng tay của tên đó lại còn run kinh khủng hơn cả tôi.

Tôi không thấy bản thân mình có thể dọa tên đó thành như vậy. Quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy "tên đầu sỏ" Lâm Tấn Tu. Anh ta không nhìn tôi, nhìn đám con trai xem chuyện hay ho, sắc mặt xanh xám, sự tức giận ngưng đọng trong mắt và trong từng bước đi, khí thế ngút trời.

Mù tịt quay đầu lại, tất cả những người ở đây trong khoảng khắc mặt đều biến sắc, run run rẩy rẩy. Hiệu quả giống như bị một trăm thầy giáo quản giáo nghiêm khắc trong một trăm giờ đồng hồ vậy.

Mặc dù bây giờ tôi cũng không hiểu, Lâm Tấn Tu mười tám tuổi lúc đó học được ở đâu ra cái khí thế bức người ngút trời như vậy, rõ ràng mọi người người đều mặc một loại đồng phục xanh trắng như nhau. Nhưng cho dù như thế nào đi chăng nữa, vô hình chung tôi cũng đã có được sự cứu vớt.

Lâm Tấn Tu đi vòng qua tôi, đi đến trước mặt cái tên vẫn đang chỉ vào mũi tôi, tôi nhìn không rõ biểu cảm của anh ta, chỉ cảm thấy anh ta giống như một ngọn núi lớn đứng chắn trước mặt tôi; tên kia một tiếng cũng không nói, cúi đầu mạnh tay tát cho mình mấy cái bạt tai.

Thực sự rất mạnh tay, lực còn lớn hơn lúc tên đó bắt nạt tôi.

Lúc đó tôi mới mười lăm mười sáu tuổi, ít ít nhiều nhiều cũng ôm tâm tư lãng mạn. Một góc nào đó trong tim ấp ủ một chút ảo tưởng: Lẽ nào Lâm Tấn Tu đến cứu tôi? Rất nhanh áo tưởng đã bị đập vỡ.

Đám người đó tản đi rất nhanh, Lâm Tấn Tu dẫn tôi đi tới phòng làm việc của hội, vứt cho tôi một cái khăn mặt, rồi hỏi tôi một câu đến nằm mơ tôi cũng không nghĩ tới: Em không có mẹ?

Tôi trầm mặc cúi đầu. Rất rất lạnh, toàn thân tê rần không thể chịu đựng nổi, không muốn đấu võ mồm với anh ta. Trong lòng cảm thấy rất phức tạp, mặc dù anh ta giúp tôi một lần, nhưng truy ra gốc gác, tôi bị bắt nạt là do anh ta mà ra.

Tôi nghĩ linh tinh, lại nghe thấy giọng nói của anh ta: Lúc nào?

Tôi không hiểu ý, ngây ra một lúc mới nghĩ ra anh ta vẫn biết tục câu chuyện lúc nãy, lập tức trả lời, tôi từ trước đến nay không có mẹ, bố tôi nói bà sinh ra tôi thì đi luôn.

Anh ta nhìn tôi. Nếu mà tôi phân biệt không nhầm, tôi nghĩ tôi nhìn thấy từ trong đôi mắt sâu không thấy đáy của anh ta, nhìn thấy cái gọi là cảm xúc đồng tình. Anh ta không phải loại người có thể lộ ra sự đồng tình không cần thiết. Trừ phi anh ta giống với tình cảnh của tôi.

Nhưng anh ta không nói gì nữa, phất tay để tôi đi.

Đi đến cửa anh ta nhẹ nhàng nói: Nhận sai với tôi, chuyện đã qua thì sẽ không nhắc đến nữa.

Từ nhỏ bố tôi đã dạy tôi, những chuyện trái nguyên tắc, trái lương tâm tuyệt đối không được làm. Cho dù tôi bị bắt nạt kinh khủng hơn ngày hôm nay thì cũng không nhận sai với anh ta. Bởi vì căn bản tôi không sai.

Tôi cười lạnh, sập cửa ra ngoài.

Dưới mắt anh ta, tôi chắc chắn không phân biệt thị phi; vì vậy ngừng được mấy hôm, bắt bạt tôi lại tiếp tục diễn ra.

Sau đó trong quá trình đấu tranh với Lâm Tấn Tu, tôi dần dần biết được, lúc Lâm Tấn Tu ** tuổi, mẹ anh ta qua đời trong một tai nạn bất ngờ, mà cái hôm tôi bị anh ta gặp trong trạng thái thê thảm ấy, trùng hợp là ngày giỗ của mẹ anh ta.

--nói lại, cũng là ngày hôm nay.

"Chuyện có thể khiến em xin nghỉ, chắc chắn là chuyện lớn rồi."



Lâm Tấn Tu thấp giọng cười cười. Ngữ khí mang theo ý cười và giọng điệu của những ngày xưa, cho thấy tâm tình anh ta đang tốt lên. Tôi thu lại những tư tưởng tình cảm lởn vởn trong quá khứ, cũng nhẹ nhõm trở lại.


Đầu << 30 31/73 32 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
The Soda Pop