Tôi cắn môi cười, "Đầu tiên chính là diễn kịch đến cùng."
Lông mi dài của cậu ta chớp chớp dưới ánh nắng, cười lên, tỏ ý đồng ý.
Đối với những chuyện tôi thấy có hứng thú, trước nay đều nhiệt tình. Vài ngày sau, tôi lấy ra nửa ngày đi xem kịch của bọn Thẩm Khâm Ngôn lại luyện tập diễn lần nữa.
Không giống với lần tạm biệt vội vàng trước, lần này tôi ở cùng bọn họ nửa ngày, buổi trưa còn cùng nhau ăn cơm. Rất nhanh đã hòa đồng với bọn họ, Đại Quách cởi mở, trong lời nói cũng có nghĩ
a khí giang hồ; Tiểu Giản rất đáng yêu, những người khác đối với tôi rất hòa khí; Tuy nữ diễn viên chính Lý An Ninh đối với từ đầu đến cuối đều không có biểu cảm vui mừng nào, nhưng tôi cũng không để ý. Tôi rất thích đoàn kịch nhỏ này của bọn họ, cũng không liên quan gì đến chị ta.
Mười mấy người chia làm hai bàn, tụm lại cùng ăn đồ nướng, nghe bọn họ nói chuyện phiếm, mới biết được vấn đề của đoàn kịch cũng không ít. Đạo cụ ít, tuyên truyền cũng gặp phải đủ loại vấn đề. Tuyên truyền vở kịch trước của bọn họ hoàn toàn ở trên mạng, có vẻ không hiệu quả lắm, khán giả lác đác vài người. Đương nhiên tất cả vấn đề đều có thể quy về một điểm-không đủ kinh phí.
Nhóm người này vốn dĩ là những người yêu thích kịch, đầu tư trước mắt đều là tự bỏ tiền túi ra. Diễn một vở kịch rất tốn tiền, thu không đủ chi. Mà bạn họ không có ai là người có tiền, đều là mang theo ước mơ từ những nơi khác đến Tĩnh Hải, hy vọng trong cái đô thị lớn này tìm ra được cơ hội mới. Còn về đầu tư, cũng là chuyện trong giấc mơ mới xuất hiện.
Nhưng may mắn Đại Quách tương đối vạn năng, thể hiện khí phách hào hùng: micro nhỏ, micro không dây, micro có dây, dàn chỉnh âm...tất cả đồ đạc đều có thể mượn được, mọi người chỉ cần làm tốt công việc của mình.
Sau khi trải qua những vướng mắc và nói lắp ban đầu, nhóm người Đại Quách ít ra cũng đã có thể thành thục nhớ được lời thoại. Điểm do dự đọng lại trên việc tuyên truyền và bối cảnh sau sân khấu.
Thành Thời Gian
Tôi vẫn cho rằng, chuyện tuyên truyền trên mạng không đáng tin lắm, chủ ý tốt nhất là tự làm tờ rơi với số lượng lớn rồi phát đi, đồng thời bỏ ra chút tiền và thời gian dọn dẹp và sắp xếp lại sân khấu kịch.
Còn bối cảnh sân khấu, nếu như tìm công ti quảng cáo vẽ một bức tranh bối cảnh lớn thì rất tốn kém. Tôi tình cảm hào hùng mà xắn tay áo lên, đến đồ nướng cũng không ăn nữa, vỗ vai Đại Quách, "Đưa em màu vẽ, bối cảnh em vẽ cho."
Mọi người đều nhìn tôi.
Tôi nói: "Yên tâm đi, em làm thuê. "
Thẩm Khâm Ngôn đưa khăn giấy cho tôi lau tay.
"Đừng coi thường em, trong trường em cũng làm tuyên truyền mấy năm rồi, đã tổ chức mấy hoạt động lớn của học viện thương mại, không phải là không có kinh nghiệm đâu."
Lý An Ninh ngồi đối diện tôi, không tán thành, "Chuyện này không phải dễ như cô nói đâu."
Trước kia cô ta đối với tôi mặc dù không vui vẻ gì, nhưng nể mặt Thẩm Khâm Ngôn, không trực tiếp khó chịu ra mặt với tôi. Trực tiếp bộc lộ ý kiến như vậy, đây là lần đầu tiên.
Tôi bình thản, "Chị An Ninh, sự hoài nghi của chị có thể yên tâm."
Vừa nói vừa thở dài trong lòng. Tôi chả phải đứa nhàn rỗi, chuyện bình thường đã quá rắc rối rồi, nhưng vẫn ôm lấy phiền phức này. Vi San từng đặt có tôi một cái biệt danh rất dài-"Có việc hãy đến tìm Hứa Chân", thực sự một chút cũng không sai. Tôi chính là kiểu một khắc cũng không nhàn nhã, một đứa nhiệt tình quá mức.
Bữa nướng đó ăn đến cuối cùng thì mọi người đều hơi ngà ngà say, mọi người trong đoàn kịch đều là người có ước mơ, vì ước mơ mà cố gắng, tóm lại tình cảm mãnh liệt như thế đấy. Tâm tình tôi rất tốt, ăn quá nhiều. Hậu quả chính là bụng khó chịu, vội vào nhà vệ sinh.
Nhóm người ấy-chủ yếu là con trai vẫn còn đang chơi trò đoán số ngón tay, tôi nghe thấy Đại Quách cười ha ha hỏi Thẩm Khâm Ngôn: "Thua rồi nhá. Anh biết tên nhóc cậu tửu lượng không tốt, anh đây cũng không muốn cậu uống rượu. Nói thật, cậu với Hứa Chân là quan hệ gì?"
Câu hỏi đó vừa nói ra, mấy tên con trai khác cũng hùa vào.
Câu nói này khiến tôi hoàn toàn đóng đinh tại chỗ.
Từ góc tôi đang đứng, trùng hợp nhìn thấy bóng lưng của cậu ta. Nghe ngữ khí của cậu ta, dường như thích uống rượu hơn chứ không phải nói chuyện.
"Chúng tôi có quan hệ gì, đừng nói những câu này nữa," Anh vỗ mạnh lên cánh tay Thẩm Khâm Ngôn, "Em gái xinh đẹp thế kia, hí hí, mắt to da trắng, lại còn là sinh viên trường nổi tiếng, nhìn có vẻ là đại tiểu thư, nhưng cử chỉ lại rất cởi mở, nói một thì không có hai, tháo vát lại còn thông minh... "
Tôi xoa xoa cằm, đắc ý nghĩ chẳng lẽ tôi nhìn rất giống đại tiểu thư sao? Đại Quách anh quá tâng bốc em rồi.
"...Cô ấy không phải đại tiểu thư, em đến nhà cô ấy rồi," Thẩm Khâm Ngôn làm sáng tỏ sự thật, "Bố cô ấy là học giả nổi tiếng."
"Ồ, chẳng trách khí chất cũng không tồi. Cậu em có mắt." Lời phụ họa của một người tên Vương Ninh.
Mà tỏ ra không vui cũng là đám con gái. Tiểu Giản và Lý An Ninh mặt u ám trao đổi vài câu sau đó bỗng nhiên đứng lên, cao giọng nói: "Chị An Ninh, chị nhịn được nhưng em không thể". Cô ấy từ trên cao nhìn xuống Thẩm Khâm Ngôn, "Chị ta không những phụ đạo cậu học, đến chúng tôi cũng giúp đỡ luôn, đây là quan hệ bạn bè sao? Thẩm Khâm Ngôn, cậu đừng lờ mờ, nói thật, coi chị An Ninh thành cái gì chứ?"
Tôi hơi giật mình, trước đây cũng không biết Tiểu Giản có thành kiến với tôi. Cô ấy cũng là người nóng tính.
Câu hỏi này, tất cả mọi người đều yên lặng. Mợi người trao đổi ánh mắt cho nhau, không ai cảm thấy kinh ngạc. Hiển nhiên, quan hệ của Thẩm Khâm Ngôn và Lý An Ninh không bình thường, lại là nam nữ diễn viên chính của vở kịch, là bí mật của đoàn bọn họ. Mà tôi, mà một người bên ngoài bén nhọn. May là lúc đó tôi không ở bên bàn, nếu không nhất định sẽ khó xử đến chết.
Nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp của Thẩm Khâm Ngôn, không mảy may động đậy, giọng nói không cao nhưng vô cùng rõ ràng, "Chị An Ninh, cảm ơn chị hai tháng trước cho em thuê phòng, em rất cảm kích."
Lý An Ninh liếc Tiểu Giản, giọng nói thiếu sự nhiệt tình nhưng rất rõ ràng, "Chúng tôi ngoài trong kịch diễn vợ chồng ra, cũng không có quan hệ gì. Tôi cũng không đến mức phim giả tình thật. Lại nói, mấy ngày hôm trước cậu ấy đã chuyển ra khỏi nhà tôi," Ngẩng đầu đứng dậy, "Tôi đi trước đây."
Sau khi chị ta đi, Tiểu Giản cũng đi theo. Độ nóng trên bàn ăn trong chớp mắt không cánh mà bay, như bị điều hòa lạnh đóng băng.
Mấy giây sau, Đại Quách vỗ vỗ bàn: Tiếp tục ăn.
Khả năng phục hồi nguyên trạng của đám người này đúng là đẳng cấp thế giới, lần lượt mỉm cười, người lấy bia thì lấy bia, người gọi đồ ăn thì gọi đồ ăn. Bọn họ cũng không để ý việc Lý An Ninh bỗng nhiên rời đi. Tìm được một đám đồng chí hợp cạ thế này không hề dễ dàng, tình thâm giao đồng cam cộng khổ ấy đáng để trân trọng.
Tôi hít sâu một hơi thật dài, đi về bên bàn, ngồi xuống bên cạnh Thẩm Khâm Ngôn. Cúi đầu xuống, dưới bóng đèn sáng rực, nhìn thấy trong bát tôi một đống lớn thịt, khoai tây, ớt xanh... đã nướng chín, đều là lúc tôi không ở đó cậu ta nướng cho tôi, hơn nữa còn tiếp tục gắp thức ăn cho tôi, sợ tôi ăn không no.
Tôi dùng góc mắt nhìn Thẩm Khâm Ngôn. Cậu ta nở nụ cười với tôi, khuôn mặt trẻ trung vui vẻ đến mức dường như trên thế giới không có bất cứ chuyện gì buồn phiền. Tôi ăn một miếng thịt nướng, nghĩ, cậu ta không kể với tôi cậu ta đã chuyển nhà.
Chương 26
Hôm đó trở về trường học, tôi tới thư viện mượn mấy quyển sách mĩ thuật, kiến trúc và trang trí nội thất, rồi tỉ mỉ nghiên cứu. Bối cảnh của tiểu thuyết là Bắc Âu những năm đầu thế kỉ 20, phong cách đã vô cùng rõ ràng, vì rất nhanh tôi đã xác định được phong cách, thiết kế vài cái poster tờ rơi, cũng xác định xong mấy bối cảnh trong vở kịch.
Ngày hôm sau đưa bản thảo cho Đại Quách xem, Đại Quách kích động, suýt chút nữa thì làm tôi ngã ra đất. Chúng tôi thảo luận khoảng nửa tiếng, xác định xong kế hoạch, ngày kia bắt đầu tiến hành.
Đại Quách tìm được nguyên vẽ và một bức quảng cáo lớn có thể làm được tài liệu gốc, rồi chỉ huy mọi người dính mấy bản vẽ lại với nhau, dán thành một tấm có thể che đi tường của sân khấu và diện tích của bức màn hơn mười mét vuông. Bề mặt sân khấu sau khi được làm sạch, tôi quì trên giấy, bắt đầu phác thảo, dưới sự kể lại của Đại Quách, vẽ ra phòng khách của "nhà họ Nguyễn" trong câu chuyện, như bức bích họa trên tường,thảm thêu...
Tôi vùi đầu trên giấy, có thể vẽ thì vẽ, có thể dán thì dán, cố gắng vẽ ra một phong cách thống nhất; Bỗng nhiên ngẩng đầu, người trong đoàn kịch đã tản đi đâu hết.
Trong khoảnh khắc có một cảm giác hệt như trước đây. Đó là lễ kỉ niệm trường năm cấp ba, chúng tôi phải làm một biểu ngữ chào mừng lớn, năm ấy lúc bị Lâm Tấn Tu bắt nạt, không có ai muốn giúp đỡ tôi, tôi không thể không một mình làm cái thiết kế đồ sộ này. Tuy vất vả, nhưng tôi vẫn dựa vào năng lực của bản thân mà vẽ ra, tuy thỉnh thoảng có khuyết điểm, nhưng cũng chẳng quan trọng. Sau đó nhìn thành phẩm, vui vẻ đến mức giống như nhìn thấy kim cương vậy.
Mùi thức ăn thơm phức bay tới.
Ngẩng đầu lên, Thẩm Khâm Ngôn giống như một chú chó nhỏ ngồi xổm trước mặt tôi, đưa qua một hộp xíu mại nóng hôi hổi. Tôi nhịn không được mỉm cười, xoa xoa đầu gối tê rần đứng lên.
"Sao cậu lại biết tôi muốn ăn cái này?"
"Hôm qua chị nói."
Cậu cười nhẹ nói câu này, ánh mắt sáng rực-lúc này cậu ta lại càng giống một chàng trai hai mươi tuổi, tôi thực sự muốn xoa đầu cậu ta. Nhưng rất nhanh tôi đã khống chế được cái kiểu suy nghĩ kì lạ đáng sợ của chị gái này. Gần đây tâm tình cậu ta không tồi, tôi cũng nghĩ có phải cậu ta có chuyện gì vui không. Cậu ta xếp mấy tờ giấy ở trên sân khấu, chúng tôi ngồi đối diện nhau trên giấy, ở giữa là đồ ăn cậu ta mua, sàn nhà mặc dù lạnh nhưng lại có cảm giác như cuộc sống làm việc vất vả ở ngoài trời. Hai người chúng tôi cùng giành nhau xíu mại chiên.
Cậu ta là con trai, nhưng giành đồ ăn lại không bằng tôi, tôi chỉ cậu ta cười đến nghiêng ngả, "Quá lịch sự đấy."
Cậu ta mỉm cười nhìn tôi, không nói gì, chỉ đẩy hộp đồ ăn về phía tôi.
Ăn xong tôi lại tiếp tục vẽ; Thẩm Khâm Ngôn cũng ở bên cạnh cùng tôi, xem sách. Chúng tôi nói chuyện lúc có lúc không. Tôi nói: "Gần đây tôi cũng phải thi cuối kì, có thể không quan tâm cậu nhiều được nữa. Đợi đến kì nghỉ thì hệ thống ôn tập lại một lần nữa."