"Tiểu Chân, lần này là tôi kích động. Nhưng tôi sẽ không xin lỗi em. Nghĩ xem em vừa mới nói cái gì. Em đùa không nổi, lẽ nào tôi đùa được sao?"
Vốn dĩ có thể là một đêm đẹp đẽ, có thể vĩnh viễn tồn tại trong hồi ức, lại đổi thành kết cục tàn tạ như này. Cái gì mà "Tôi sẽ không xin lỗi em", nếu như mà anh nói một câu nhẹ nhàng với tôi, tôi sẽ không tức giận như thế này.
Tôi tức giận lên xe, Kỷ Tiểu Nhụy cũng nhanh chóng lên theo, nói "Đại tiểu thư chị xin em đấy, đừng tính khí thất thường nữa, chị không thể để em lấy mạng của hai đứa mình ra đùa được đâu, " Vừa nói vừa kéo tôi ra khỏi ghế lái, tự mình lái xe.
"Đi đâu đây?"
"Về trường"
"Được, chị đưa em về trường."
Tôi ngồi ở ghế lại phụ, trùng hợp nhìn vào trong kính chiếu hậu, xe của Chương Thời Ninh cũng đi theo. Tuy nhìn không rõ trong xe có bao nhiêu người, nhưng nghĩ đến Cố Trì Quân vừa mới nằm trên vị trí bây giờ của tôi ngủ, nhảy dựng lên như phải bỏng.
Kỷ Tiểu Nhụy dở khóc dở cười, "Đại tiểu thư, đừng có vừa lạnh vừa nóng thế chứ."
Tôi bực mình không lên tiếng, tháo cái khăn trên cổ vứt ra ghế sau. Nghĩ ngợi lại nhặt lại, nhét khăn vào trong túi. Kỷ Tiểu Nhụy nhìn động tác của tôi cũng không nói gì, mở loa cho một đĩa CD vào, là một khúc nhạc piano, tiếng đàn thong thả đẹp đẽ, tôi cũng bình tĩnh lại. Mờ mịt giơ tay chạm vào môi, dường như xúc cảm của anh vẫn còn lưu lại trên đó.
"Hai người sao lại cãi nhau thành như vậy?"
Tôi không nói gì. Sớm đã hết giận rồi hoặc là không còn sức mà giận nữa, ngực đau kinh khủng, khó chịu đến sốt ruột, trái tim mất đi tiết tấu và âm luật thường ngày, giống như một chú chim gặp phải khó khăn hít thở không có quy luật vậy. Ngón tay hơi co giật, từ trong tim sinh ra một loại cảm xúc lo lắng, giống như lời hát quẩn quanh tôi, chỉ cần một chút kích thích, một giây sau có thể khóc luôn. Lại sợ Kỷ Tiểu Nhụy nhìn thấy, giơ tay che đi đôi mắt.
"Không phải chị muốn nói tốt cho Cố Trì Quân, cho dù giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì," Kỷ Tiểu Nhụy nói, "Nhưng mà anh ấy thục sự đối xử với em toàn tâm toàn ý."
Nói thế như là những thứ tôi bỏ ra dường như là tình giả ý giả vậy.
Tôi cắn cắn môi, hơi thở và mùi vị của anh trên môi tôi lại quay trở lại, có chút hơi thở triền miên.
"Nhưng mà rất khó tin tưởng. Người trong giới phim ảnh, chị đã thấy quá nhiều rồi. Kết hợp đóng kịch nhiều, thực lòng thì ít, vì tiền, vì danh lợi, cái gì cũng có thể bán đứng, yêu đương chia tay, kết hôn ly hôn chả khác gì với người bình thường ăn cơm, chả có cái gì vĩnh cửu cả," Kỷ Tiểu Nhụy thở dài, "Lo lắng không thể lâu dài, cứ cho là thật lòng thì có thể kéo dài đến khi nào? Đặc biệt là người nổi tiếng như Cố Trì Quân. Sự e dè của em có thể hiểu được."
Tôi dựa đầu vào cửa sổ xe, lẩm bẩm tự nói.
"...Anh ấy không phải người đầu tiên."
"Gì cơ?"
Dựa vào kính nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nhớ đến mấy năm trước đầu đặt nhầm chỗ, tâm trạng không cần mạng sống mà đua xe, nỗi khổ trong lòng thực sự một lời khó nói hết.
"...Cái kiểu đối tượng quá hoa lệ, quá không thiết thực ấy, thiệt thòi một lần là đủ rồi...em không muốn lần hai..."
Chị không che dấu sự hiếu kì, "Thế người đầu tiên là ai?"
Tôi không nói gì, gục đầu vào đầu vào gối không nói gì nữa.
"Đúng rồi, chị còn có chuyện muốn nói với em," Chị cũng tự nhiên nói: " Đại học đã nghỉ lễ rồi đúng không? Tối nay đạo diễn Lương còn hỏi chị, em chuyển đến sống với cô thì sẽ tốt hơn đúng không? Em thấy thế nào?"
Sống cùng bà? Tôi có chút không lạnh mà run. Cho dù tôi nằm mơ cũng sẽ không có cái ý nghĩ không thực tế như này, mỗi ngày ở trong căn nhà rộng lớn trống trải đợi bà trở về?
"Trong nội thành đạo diễn Lương có mấy căn hộ, ngoại thành còn có biệt thự, nhưng mà cô ít khi ở. Đại đa số thời gian cô đều ở khách sạn, ở khách sạn Hương Sen cô có một phòng thuê dài hạn."
Khách sạn này tôi đã từng nghe qua, khách sạn năm sao nổi tiếng. Một người phụ nữ chưa kết hôn lại không có con cái sống ở trong khách sạn thì tiện lợi hơn, việc gì cũng có người làm cho, giao thông cũng tiện lợi, tốt hơn sống trên núi ở ngoại thành, vắng vẻ thiếu người quan tâm. Một người ở trong một căn nhà lớn, chỉ nghĩ thôi đã khiến người ta thấy lạnh lẽo.
Nếu như sau này tôi không lấy chồng, có lẽ cũng là cái cảnh sống một mình cả đời.
Vốn cho rằng tất cả đều sẽ khác nhau, kết quả ngày tháng vẫn tiếp tục trôi qua.
Ngày đầu tiên của năm mới, tôi đến tìm Thẩm Khâm Ngôn, cùng cậu ta đi trả dàn âm thanh cho đài truyền hình. Cho rằng vì chuyện của Cố Trì Quân cậu ta sẽ giận tôi, kết quả cậu ta không có chút tức giận nào, chỉ nói: "Bây chị nói quen biết với người ngoài hành tinh thì tôi cũng tin ấy."
Bỗng nhiên nghĩ đến lúc Cố Trì Quân trêu tôi nói "Tôi là người ngoài hành tinh," Bất giác run lẩy bẩy.
...Câu truyện cười này thực sự chả buồn cười chút nào.
Thẩm Khâm Ngôn đang quét dọn đoàn kịch, mà tôi ngồi trên sân khấu, gót chân thỉnh thoảng lại đạp vào tường.
"Không phải là tôi cố tình giấu cậu đâu. Tôi không biết mở miệng với cậu như này. Lúc trước tôi nói với cậu từ nhỏ tôi đã không có mẹ, nhưng trên thực tế là có. Sau khi bà sinh ra tôi thì ly hôn với bố tôi, hơn mai mươi mấy năm nay tôi đều không gặp bà ấy. Cho đến mấy tháng trước, bố tôi qua đời, bà ấy mới bỗng nhiên xuất hiện," Tôi nói đơn giản, "Tên của bà ấy cậu biết, cậu đã xem rất nhiều phim của bà, chính là Lương Uyển Đình. Vì thế cậu cũng có thể hiểu được vì sao tôi có thể quen biết Cố Trì Quân rồi. "
Có lẽ đã trải qua lễ rửa tội chuyện của Cố Trì Quân, Thẩm Khâm Ngôn nghe được tin tức này mà không lộ ra chút kinh ngạc nào. Tôi dứt khoát phải khen cậu một tiếng: Có tiến bộ.
"Trước đây tôi cảm thấy hai người nhìn có vẻ giống nhau hóa ra là mẹ con, thế thì tất cả có thể hiểu được rồi,"Cậu ta ngồi lên ghế, "Phí cho tôi lúc trước thích phim của bà ấy như thế, kết quả đến con gái của mình mà bà ấy còn không
cần...trong phim có dịu dàng nữa thì làm sao?"
Xem ra tin tức này khiến cậu ta chịu kích thích không nhỏ.
"Cũng không thể nói như thế," Tôi mỉm cười, "Cậu không thể dùng đạo đức cá nhân của một người để đánh giá tác phẩm của người đó. Nếu không thì các nhà nghệ thuật trong lịch sử không có mấy người tốt đâu. Tôi không cảm thấy mẹ tôi làm sai, thực ra vốn dĩ tôi là thứ phiền toái trên con đường sự nghiệp của bà."
Biểu cảm trên khuôn mặt trẻ trung của cậu ấy vô cùng phức tạp, "Chị đúng là nghĩ thoáng."
Tôi nghĩ nghĩ, "Mỗi người đều cảm thấy, việc mẹ tôi không cần tôi này rất đáng thương. Nhưng trên thực tế, tôi thực sự cảm thấy không để ý. Đừng ngạc nhiên, tôi thực sự nghĩ như thế đấy."
"Tuy tôi không có mẹ, nhưng tôi có bố. Bố tôi yêu tôi vô cùng, tôi đã từng nói với cậu, cho đến trước khi tôi mười lăm tuổi bố đều đem tôi theo bên mình, chúng tôi cùng đi tới rất nhiều nơi. Tôi và bố từng ở Châu Phi gặp được một bộ lạc, bộ lạc vẫn sống ở chế độ thị tộc mẫu hệ, tất cả trẻ em đều không có bố, không có ai cảm thấy kì lạ hết. "
Cậu ta chăm chú suy nghĩ. Kinh nghiệm cuộc đời của mỗi người không giống nhau, điều này quyết định tính cách và thể giới quan của một người. Tuy tôi và cậu ta có sự tương đồng, nhưng vẫn có những ý nghĩ không giống nhau.
Tôi nhảy xuống sân khấu, vỗ vỗ vai cậu ta, "Được rồi, chuyện cũ nói xong rồi. Chuyển dàn âm thành thôi. Đừng để An Lộ đợi."
"Uhm."
Chương 31
Đến đài truyền hình đúng giờ, kết quả An Lộ nói hẹn ngày không bằng gặp ngày, rồi đổi cho tôi giấy thông hành tạm thời, kéo tôi tới trường quay tham gia một tiết mục cô nàng làm MC, đương nhiên hai chúng tôi không phải nhân vật chính mà chỉ là khán giả. Con bé nói đây là lần đầu tiên lên đài, nhưng mà tôi biết đây không phải lần đầu tiên của con bé, một số buổi tiệc tối và party của các hội trong trường con bé rất nổi bật.
Trường quay vừa to vừa sang trọng đến mức tôi thấy hơi chóng mặt, MC có bốn người, hai nam hai nữ, bởi vì là lần đầu tiên ghi hình nên người được mời đến đều là những ca sĩ, người mẫu, diễn viên điện ảnh nổi tiếng hiện nay.
Những người nổi tiếng tham gia vào một số trò chơi phỏng đoán, giải thưởng lớn mà còn có thể gộp lại, trả lời đúng càng nhiều quà tặng càng lớn; Bởi vì có liên quan trực tiếp đến tiền nên không khí tại đây vô cùng náo nhiệt, fan hâm mộ của những người nổi tiếng reo hò không ngớt.
Tôi và Thẩm Khâm Ngôn ngồi ở hàng ghế cuối cùng, tối qua ngủ không ngon cũng không thể ngủ nổi, không khí náo nhiệt cũng không thể truyền được đến tôi, gật gà gật gù chỉ muốn ngủ.
Sân khấu náo nhiệt khiến Thẩm Khâm Ngôn rất cảm khái: "An Lộ rất được."
Thực ra trước khi lên sân khấu con bé hơi căng thẳng, nhưng nhanh chóng lấy được bình tĩnh. Phong cách dẫn của con bé rất hoạt bát, nói chuyện cùng người nổi tiếng vô cùng lưu loát, nhuần nhuyễn.
"Ừ," Tôi nói, "Từ lâu tôi đã thấy rồi."
Sự quen biết của tôi và An Lộ cũng có hơi hướng phim ảnh.
Trong bữa tiệc sa hoa của Lâm Tấn Tu tôi không để ý tới con bé, tặng quà xong liền nghĩ cách chuồn êm; Nhưng mà mấy hôm sau trùng hợp tôi gặp An Lộ ở nhà ăn của trường, lúc ấy đang bực mình vì không mua được món mình muốn ăn, con bé vỗ vỗ vai tôi từ đằng sau, cười hì hì nói, nếu học tỷ không để ý, có thể lấy phần cá của con bé. Trước đấy tôi chưa từng quen biết vị học muội này, đương nhiên không mặt dày lấy cơm trưa của con bé, nhưng mà cũng tự nhiên ngồi ăn cơm cùng luôn.
Con bé nói mình là tân sinh viên, mới vào trường vẫn chưa hiểu biết lắm, nhiệt huyết trong lòng tôi lại nổi lên, không từ chối đưa con bé đi tham quan trường.
Đi dạo một lúc lâu, cũng giải quyết một chút tranh chấp nhỏ trên đường, cuối cùng chúng tôi ngồi trong công viên ăn đồ lạnh, con bé bỗng nhiên nói thật với tôi: Mấy hôm trước ở bữa tiệc sa hoa của Lâm Tấn Tu đã nhìn thấy tôi, cảm thấy tôi rất hay, hôm nay nhìn thấy tôi trong nhà ăn liền đến chào hỏi tôi. Không ngờ một câu nói có lệ của mình, tôi lại không từ vất vả đưa con bé đi dạo cả buổi chiều, con bé bị tôi làm cảm động rồi.
Tôi nghe xong không biết phải nói gì mới phải.
An Lộ kéo tôi nói, học tỷ chị không tức giận chứ?
Tôi nói thực sự không giận.
Sinh viên xuất hiện trong bữa tiệc đó của Lâm Tấn Tu đại đa số đểu có gia thế, An Lộ chắc hẳn cũng không ngoại lệ. Đại tiểu thư đều có chút tính khí thất thường. Nhưng chỉ cần thẳng thắn vô tư, có thêm một người bạn cũng không vấn đề gì.
Sự thực chứng minh quyết định này tương đối chính xác.
Bốn tiếng sau, tiết mục này cuối cùng cũng quay xong. Tôi thở phào nhẹ nhõm, thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ An Lộ đã giao cho. Ra tới cửa gặp tổ chương trình phát quà tặng cho khán giả, tôi và Thẩm Khâm Ngôn cũng có phần. Cậu ta nhận được một lọ nước hoa, của tôi là một em thỏ bông to oành.