Tấm thảm vốn dĩ trùm trên người chúng tôi rơi xuống bậc thềm, rất đáng thương, giống như cũng hiểu được biến cố này vậy.
Tôi dường như đã làm một cách không thiết thực, với tôi thế giới trở nên không còn tồn tại nữa. Bầu không khí xung quanh tăng thêm độ nóng vào độ ẩm, không khí ướt nóng ngưng đọng ở viền mắt, ép tôi tỉnh táo lại.
Chuyện đã đến nước này, không thể không nói cho rõ ràng.
Tôi không dám nhìn khuôn mặt lúc này của anh, lại nhích ra một chút, mới khe khẽ nói, "Không được. Em ...tuy em nhìn có vẻ như vậy, rất thích anh...ý em là thích anh như fan hâm mộ điện ảnh...nhưng trên thực tế, em nhát gan, thực sự rất nhát...Cố tiên sinh, em đùa không nổi."
Hai tay bị anh túm lấy, tay phải lại đặt lên mặt tôi, đưa mặt tôi đối diện anh.
"Hứa Chân, em nhìn cho rõ tôi. Tôi không đùa với em. "
Anh hễ tức giận là sẽ gọi thẳng họ tên của tôi. Ánh trăng treo lơ lửng trên không, giống như đang nghe trộm chúng tôi nói chuyện. Xe đỗ ở bờ hồ, đèn trước chiếu sáng lấp lánh. Tôi nhìn khuôn mặt anh trong ánh sáng đó, sự nghiêm túc mà trước tay tôi chưa từng nhìn thấy; Tôi nhìn thấy đôi mắt đen như mực của anh, ánh sáng mờ mịt phát ra từ trong đó dường như muốn xuyên qua tôi.
"Bao nhiêu năm trở lại đây, em là cô gái đầu tiên tôi hạ quyết tâm theo đuổi."
Không biết tại sao, tôi không hoài nghi tính chân thực trong câu nói của anh. Mặc dù anh nắm tay tôi rất bình ổn, nhưng giọng nói lại có điểm không đúng. Trầm thấp, hơi khàn, nỗ lực khắc chế tình cảm. Căng thẳng? Không biết phải làm sao mới được? Sự mờ mịt sau khi lần đầu tiên bị từ chối, thẹn quá hóa giận?
Tôi cũng không biết nữa.
Tôi chỉ biết khung cảnh bên ngoài tôi-buổi đêm cách xa thành phố, bờ hồ cô tịch, không khí chạm vào làn da lạnh lẽo. Mắt rất cay, cố gắng cúi đầu xuống, cái khăn mềm mại rơi trên mu bàn tay căng thẳng bị anh bắt lấy.
"Cố tiên sinh, cảm ơn sự ưu ái của anh. Nhưng anh đối với em mà nói, thực sự quá không phù hợp thực tế."
"Không phù hợp thực tế?" Trong giọng nói của Cố Trì Quân mang theo sương mù lạnh lẽo, "Tôi đang ở trước mặt em, em lại nói tôi không phù hợp thực tế. "
Tôi ôm chân, đem cằm đặt trên đầu gối, chăm chú nhìn vào màn đêm, lắng nghe nhịp tim của bản thân. Bốn phía cô tịch đến mức dường như không tồn tại. Âm thanh đến rồi lại đi, ánh sáng sáng rồi lại tối, giống như sắc tức là không, không tức là sắc trong ngôn ngữ phật giáo-Như tất cả sắc đều không tồn tại, chỉ còn lại tôi và anh ở mảnh đất này.
"Mẹ em nói, không được qua lại với người trong giới điện ảnh, em rất đồng tình với bà."
"Trước đây em qua lại với tôi là vì sao?"
"Em là fan của anh, đã xem tất cả các bộ phim của anh, thật đấy, từ trước đến nay em chưa từng ngờ đến được xuất hiện cùng anh. Anh nói với em trên thuyền, muốn làm bạn với em em rất vui."
Cố Trì Quân không nói gì.
"Nhưng thần tượng và đối tượng yêu đương không giống nhau. Em là một đứa vô cùng vô cùng nhỏ mọn, không thể chấp nhận được bất cứ điều khó chịu nào," Tôi nghe thấy giọng nói của tôi vọng lại trên cơ thể, "Em không muốn bạn trai đẹp trai nhiều như vậy, giàu có như vậy, em chỉ muốn anh ấy toàn tâm toàn ý với em, cả đời đều chỉ hướng về em, chỉ yêu mình em. Em hy vọng anh ấy không có quá khứ phức tạp, cũng không có tình cũ. Em không muốn nhìn thấy tin đồn không rõ trắng đen của anh ấy và người khác, cũng không thể chịu được bị lôi lên báo, nếu như nhìn thấy anh ấy và người con gái khác yêu nhau đến chết đi sống lại trong rạp chiếu phim, cho dù chỉ là diễn xuất, em cũng sẽ tức giận. "
Lực trên tay anh giảm đi, tôi rút tay lại. Cụp mắt xuống, chỉ nhìn thấy bầu trời đầy sao giữa hồ.
Cố Trì Quân yên lặng một lúc mới nói: "Điều này là yêu cầu quá đáng. "
Tôi đương nhiên biết điều này là yêu cầu quá đáng, ích kỉ đến cực điểm. Ích kỉ đến bản thân cũng muốn giật hai tai của mình, cũng không có gan nhìn anh, nhát gan đến âm vô cùng, đến cục diện và hậu quả do chính bản thân tạo thành cũng không có gan nhìn.
Huống hồ đối tượng là Cố Trì Quân. Tuổi tác, lí lịch của anh quyết định quá khứ của anh căn bản không thể là tờ giấy trắng. Tôi lấy quá khứ của anh ra... Nói thực là quá quá đáng.
Nhưng mà tính khí của anh rất tốt, tuy không tức giận với tôi nhưng đứng trong góc độ của anh mà suy nghĩ, nếu ai dám nêu ra "Từ bỏ công việc và sự theo đuổi của em, anh mới yêu em" với tôi, e rằng tôi sẽ lấy ghế đập chết hắn.
Liếc mắt đến thân hình to lớn của anh hoàn toàn che lấp ánh sáng của đèn xe, tôi không nhìn rõ khuôn mặt của anh, mơ hồ cảm thấy thân hình anh hơi chuyển động.
"Tuy là yêu cầu quá đáng, nhưng về tình về lý tôi thực sự không phải là một người đàn ông khiến người khác an tâm," Cố Trì Quân bỗng nhiên cười, giống như bầu trời sáng bừng lên.
Anh lại nắm tay tôi, cúi người xuống, hôn bàn tay tôi, "Thế em không muốn tôi đóng phim nữa đúng không?"
Chương 30
...Hả?
...Cái gì cơ?
Tình tiết xoay chuyển hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi. Tôi ngẩn ngơ, câu nói "Cũng không phải" sắp đến bên miệng thì tiếng còi xe từ xa vọng lại. Quay đầu lại nhìn, hai ánh đèn lướt tới dừng lại bên cạnh chiếc xe của Cố Trì Quân.
Tôi dường như cảm động đến lệ rơi đầy mặt, cơ thể lại một lần nữa tràn đầy khí lực, tinh thần phấn chấn nhảy vài bước trên sân, nhanh chóng vẫy tay với hai người vừa xuống xe, "Chương tiên sinh, chị Tiểu Nhụy. Hai người đến rồi."
Ý cười trên mặt Cố Trì Quân không cánh mà bay, nhăn mày, xoạt một tiếng đứng dậy, "Em gọi bọn họ đến?"
Anh là người thông minh như thế không nên biết rồi còn hỏi chứ. Trên đường đến anh đều ngủ nên ngoài tôi ra còn có ai có thể gọi người ta đến cái nơi lạnh lẽo này lúc nửa đêm cơ chứ? Đương nhiên GPS cũng phát huy được công dụng to lớn. Trong lòng tôi lăn qua lộn lại cái ý nghĩ chẳng có đầu óc này, tránh đi vài bước, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào anh. Nếu đổi lại tôi là anh, bị một con bé bóc mẽ như vậy nhất định sẽ phát dồ mất.
Đèn xe của hai chiếc xe sáng bừng lên, đủ chiếu sáng cái sân nhỏ này, cũng đủ để chúng tôi nhìn rõ mặt mũi của từng người.
Chương Thời Ninh và Kỷ Tiểu Nhụy nhìn nhau, rồi nhìn Cố Trì Quân, cuối cùng giơ tay chào hỏi tôi. Không biết tại sao, tôi cảm thấy cái vẫy tay chào hỏi của bọn họ rất miễn cưỡng.
Không có ai nói chuyện, trong khoảnh khắc không khí cực kì kì lạ.
Tôi cúi đầu nghĩ ngợi, có sáng kiến, "Chương tiên sinh chị
Tiểu Nhụy, hai người đưa Cố Tiên sinh về nhé? Xe này của Cố tiên sinh, cho em mượn để về thành phố, ngày mai em sẽ đưa xe--" Vừa nói bước chân nhích ra bên ngoài.
Tiếng nói bỗng nhiên dừng lại, bị Cố Trì Quân bỗng nhiên xuất hiện trước mặt tôi giữ lấy khuôn mặt tôi dọa cho một trận.
"Hứa Chân, đây được coi là cái gì? Chuyện của hai chúng ta thì chúng ta tự giải quyết, em lại gọi người khác đến? "
Khuôn mặt anh mới vừa rồi còn cười với tôi đã thu lại tất cả những cảm tình và sự dịu dàng, ánh mắt sắc như dao đâm vô số lỗ hổng trên người tôi.
"Em...Em cảm thấy..." Tôi xoắn lưỡi.
"Em cũng tính toán giỏi đấy."
Anh giữ lấy mặt tôi, lực cổ tay rất lớn, tôi giãy giụa nhưng không có cách nào cử động được, trong mắt ánh lên ánh sáng kì lạ, "Những lời em vừa mới nói là thật lòng sao? Em cho rằng tôi là người bị em từ chối qua loa thì sẽ từ bỏ sao, thế thì em nghĩ nhầm rồi. Không tin tưởng tôi đúng không? Thế thì tôi sẽ khiến em tin tưởng, tôi sẽ đối xử với em bằng tất cả sự thật lòng. "
Cánh tay của anh ôm tôi vào lòng, cúi người xuống hôn môi tôi.
Tôi lùi, anh tiến; Tôi lùi nữa, anh lại tiến lên nữa, cho đến khi tôi bị ép vào cửa xe, không còn đường lui nữa.
Tôi đang muốn mở miệng tức giận nói "Anh đang làm cái gì thế?" môi vừa mở ra, lưỡi bị anh hút lấy. Tôi từ trước đến nay không biết rằng Cố Trì Quân bị chọc vào chỗ đau sẽ điên cuồng như vậy. Rõ ràng Kỷ Tiểu Nhụy và Chương Thời Ninh vẫn còn ở đây, anh lại hoàn toàn không để ý đến ý nguyện của tôi mà cưỡng hôn tôi, vốn dĩ chuyện này đã đủ mất mặt lắm rồi, lúc này lại còn có hai khán giả mà tôi gọi đến nữa, ngay lập tức cảm thấy mất mặt gấp ba lần.
Túc đến hoa mắt chóng mặt. Cuộc đời tôi hiếm khi có lúc thất sách như này, đến năm đó bị đám bạn của Lâm Tấn Tu đổ vấy là trộm cũng không xấu hổ như này.
Đèn xe đáng chết chiếu vào đôi mắt nhắm chặt của tôi, mang theo màu vàng ấm áp, giống như ánh sáng mặt trời ấm áp. Tôi kêu lên, tay chân đấm đá loạn xạ ở sau lưng anh, muốn đẩy anh ra. Cố Trì Quân không thèm để ý, mạnh mẽ chống đỡ tất cả sự công kích của tôi, toàn bộ tinh thần đều đặt ở giữa môi và lưỡi. Cái lưỡi linh hoạt cuốn lấy lưỡi tôi, đầu lưỡi tiếp cận cuống lưỡi của tôi, dường như đẩy vào trong cổ họng tôi, chuyển động không hề khách khí, tôi mở to mắt, nhìn vào đôi mắt đen như mực của anh-từ đầu đến cuối anh đều nhìn tôi, dường như đây không phải là cưỡng hôn đơn phương, mang theo sự tức giận, mà là một nụ hôn sâu tâm đầu ý hợp tràn đầy tình cảm.
Không khí trong phổi đều đã cạn kiệt, sự nghẹt thở mang lại những rắc rối vô cùng như: chân mềm nhũn, eo cũng nhũn ra, mắt thì tối sầm đầy sao, đến cuối cùng tôi hoàn toàn quên việc đẩy anh ra. Đợi đến lúc anh buông tôi ra, tôi giống như con cá bị rút đi gân cốt, dường như muốn bại liệt ở trên người anh.
Giơ tay mờ mịt chạm vào đôi môi đã sưng vù lên rồi, lúc này lí trí cuối cùng cũng quay trở lại.
Cái tên chết tiệt quay lưng che đèn xe hại tôi mất mặt môi sưng kia thì lại không thấy rõ sắc mặt, anh muốn đến dìu tôi, tôi ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể anh, bực tức lại bốc lên đầu, đẩy tay anh ra. Kỷ Tiểu Nhụy vừa may ở bên cạnh tôi, đỡ tôi rồi đưa cho tôi một chai nước khoáng, tôi uống vội quá nên bị sặc, gập eo ho lớn, ho đến áo toàn là nước, nhếch nhác đến mức không thể mê nổi. Chị lại vội vàng vỗ vỗ lưng tôi, nhỏ giọng hỏi tôi.
"Nụ hôn đầu?"
Trong ba từ này có lẽ cũng mang theo ý cười trêu đùa, tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, ho đến mức máu đều dồn lên mặt, mặt đỏ bừng, bị chị nói như vậy da mặt dường như lại nóng lên.
"Đúng thì làm sao? Chị quản em!"
"Chị không quản không quản," Kỷ Tiểu Nhụy nhanh chóng nói, rút khăn giấy lau mặt tôi.
Chương Thời Ninh nghiêng đầu thở dài, vỗ vỗ vai Cố Trì Quân, "Cậu phạm sai lầm rồi."
Bóng người cao và thẳng của Cố Trì Quân mờ mờ ảo ảo trong ánh sáng ngược chiều với đèn xe, đợi tôi ho xong ngẩng đầu lên, trùng hợp nhìn vào một làn ánh sáng sáng bừng, có thể là ánh mắt của anh, hoặc cũng không phải ánh mắt của anh.