Tôi gục trên bàn, vừa di chuyển trang web vừa cảm thấy trong đầu có một dàn nhạc, âm thanh lạo xạo vang lên không ngừng.
Cố Trì Quân trong ảnh dường như gầy đi một chút-Tôi nghĩ là do anh chăm sóc mẹ ốm; Tinh thần cũng không tốt lắm-Cái này có lẽ là do bay đường dài. Không biết bệnh tình của mẹ anh thế nào, tính tỉ mỉ, mẹ của anh ít nhất cũng bảy mươi tuổi rồi. Tôi còn nhớ lúc Cố Trì Quân kể cho tôi người nhà anh, khóe miệng mỉm cười dịu dàng, anh là một người xem trọng gia đình như vậy.
Vi San cũng mới tỉnh dậy, cùng ngồi trên một cái ghế với tôi xem ảnh, bày ra một trái tim tan vỡ: "Á Á, Cố Trì Quân sao có thể không chú ý tới tình yêu của bao nhiêu fan hâm mộ như vậy! Lại ở cùng một chỗ với một chị già!"
"Cũng không coi là già" Tôi bình tĩnh khách quan chỉ ra, "Nhìn có vẻ cũng ba mươi tuổi, nhìn cũng được mà."
"Tuổi quá cao rồi!" Vi San nhấn mạnh quan điểm này, tiếp tục bạo phát: "Cô gái này rốt cuộc từ đâu chui ra đây!"
Tôi không thể nói người này là chị anh, uyển chuyển nói: "Có lẽ một thời gian nữa là có tin tức đính chính, chẳng qua là người qua đường. Bình tĩnh bình tĩnh. "
"Người qua đường có thể thân mật như này à?" Vi san vù một cái cướp con chuột trong tay tôi tự mình động tay xem, "Thẩm mĩ của Cố Trì Quân cũng thật là không dám tâng bốc."
Tôi hỏi nó: "Thế mày cảm thấy cô gái như thế nào mới khiến anh ấy chấp nhận?"
Vi San làm ra vẻ trạng thái trầm tư, "Chí ít cũng không làm fan hâm mộ thất vọng, nói ra câu 'ầy, thần tượng của mình thực sự không có phẩm vị đến bạn gái cũng chọn không xong' kiểu này."
Đây là cái yêu cầu gì vậy...Quá trừu tượng. Trong lòng tôi lẳng lặng cười thầm, không nhịn được hỏi: "Nếu như đối tượng tin đồn của Cố Trì Quân là tao thì sao?"
Vi San dở khóc dở cười, vội vàng khoát tay: "Mày sao có thể nha."
Tôi ngẩng mặt lên trời câm nín luôn, trong lòng tối tăm vặn vẹo, tức giận nghĩ, hóa ra tôi trong lòng Vi San còn không bằng chị già, đều bị trừ ra ngoài "có thể" rồi.
"Không phải ý này, tao chỉ muốn nói," Vi San đứng dậy nói, "Học trưởng Lâm sẽ không để chuyện này xảy ra. Hứa Chân à, mày nhận mệnh đi, an tâm đi theo học trưởng Lâm đi. Đừng có nghĩ tới người đàn ông khác nữa."
Tin tức của Cố Trì Quân dẫn đến những phản ứng mãnh liệt. Không chỉ là Vi San, vô số người bắt đầu điên cuồng điều tra thân phận và lai lịch cô gái kia. Tin tức này tiến triển đến mức nóng bỏng, liên tiếp trang nhất hai ba ngày đều là tin tức này. Tìm kiếm điều tra quả nhiên không thuận lợi, không có ai biết lai lịch của cô gái đó, chỉ biết, cô gái thần bí không phải người trong giới giải trí.
Nhưng may mắn thay không qua hai ngày đáp án này đã nhanh chóng được giải đáp.
Khuôn mặt của cô gái thần bí kia ngày hôm trước còn trong tin tức giải trí, ngày hôm sau lại xuất hiện trong tấm ảnh tin tức xã hội "Hội thảo y học quốc tế hàng năm". Tuy chỉ thoảng qua nhưng người để ý sẽ phát hiện ra chỗ tương tự, sau khi đối chiếu mọi người bừng tỉnh: Hóa ra là một vị bác sĩ.
Báo chí vẫn còn đang tiến hành phát động điều tra, mắt thấy tin tức ngày càng tăng cấp, lúc này công ty mới xuất hiện đính chính--Ồ, mọi người đều nghĩ nhiều rồi, cô gái thần bí ấy là chị gái Cố Trì Quân.
Trong cuộc họp báo Chương Thời Ninh đưa ra cho phóng viên rất nhiều những bứng ảnh hồi nhỏ của chị em họ để làm bằng chứng kết luận. Sau đó giải thích:
"Ba Chương Cam Kết"quay xong không lâu, bệnh tim của mẹ Cố Trì Quân bỗng nhiên phát tác, nhiều lần bệnh nguy hiểm, anh lập tức ra nước ngoài chăm sóc mẹ trước giường bệnh, vì vậy ba tháng nay không lộ diện.
Hai tuần trước, bà Cố làm phẫu thuật, tình trạng đã khôi phục tốt, Cố Trì Quân lại về nước tham gia một loạt các hoạt động tuyên truyền tiếp theo và buổi chiếu đầu tiên của "Ba Chương Cam Kết", chị của anh trùng hợp lúc này được mời về nước tham dự hội thảo y học, hai chị em vì vậy về nước cùng một chuyến bay, lại sống trong nhà Cố Trì Quân.
Báo chí không hẹn mà gặp gật đầu: Hóa ra là như thế.
Báo chí có chuyện để viết, tuyên truyền của bộ phim cũng hot thêm, danh tiếng của Cố Trì Quân lại thêm một tầm cao mới, tất cả đều vui vẻ.
Sau đó bộ phim chính thức công chiếu.
Chương 42
Rất nhiều năm trước bố nói với tôi, đợi đến khi tôi tốt nghiệp đại học sẽ tặng tôi một món quà lớn.
Nhưng trên thế giới này chuyện không như ý thì có nhiều, kế hoạch luôn thay đổi nhanh chóng-món quà của bố mãi mãi tôi không nhận được nữa.
Trước lễ tốt nghiệp tôi liền bắt đầu suy nghĩ: Gần ba tháng nghỉ hè thực sự quá dài, nhất định phải tìm một công việc làm thêm hè để làm. Nhân phẩm tốt tôi tích lũy trong nhiều năm đã phát huy tác dụng, không đợi tôi đi tìm việc thì việc đã chủ động đến tìm tôi.
Thương hiệu của học viện kinh tế chúng tôi, giáo sư nhà kinh tế học nổi tiếng thế giới giáo sư Tống có một hạng mục phân tích kinh tế cần một số sinh viên chịu khó giúp phân tích số liệu, tôi cũng may mắn gia nhập. Giáo sư Tống xuất thân từ khoa toán, có sở thích điên cuồng với số liệu, mỗi người chúng tôi đều cầm một phần cứng dữ liệu sau đó dùng các loại phần mềm phân tích. Ngày đầu tiên lúc tới văn phòng của giáo sư Tống, liền nhìn thấy Lâm Tấn Tu trong nhóm. Đương nhiên chuyện này không hề kỳ lạ, giáo sư Tống là thầy hướng dẫn trong nước của anh ta.
Tuy nhiên ngoại trừ ngày đầu tiên ra tôi đều không nhìn thấy Lâm Tấn Tu ở văn phòng.
Đàn anh học nghiên cứu sinh cùng tổ cảm thán vô cùng: Người ta có doanh nghiệp thực sự phải quản lý, có kế hoạch kinh doanh thực sự phải làm, đám lý luận suông chỉ biết phân tích số liệu chúng ta sao so được.
Còn có người nói: Chúng ta có xuất sắc hơn, ra ngoài chẳng qua chỉ là một nhân viên cao cấp làm thuê cho những người như Lâm Tấn Tu mà thôi.
Mọi người đều đồng tình rồi vừa cười vừa nhìn tôi. Ánh mắt đó khiến tôi khiến tôi như có gai đâm sau lưng. Tôi tự ti nghĩ, quả thực lúc nào cũng không thoát được cái bóng của Lâm Tấn Tu. Nhưng lại không thể giải thích càng giải thích càng sai.
Bốn năm qua luôn giữ nguyên tắc không làm gì không nói gì, cho rằng không tỏ thái độ không nói thì có thể là người khôn ngoan. Lại không ngờ tới tôi không lên tiếng trong mắt người khác chính là mặc nhận. Tôi nhìn chằm chằm màn hình máy tính, tự giễu nghĩ: Đúng là Lâm Tấn Tu nói đúng, làm cái gì sai cái đó, không làm thì càng sai.
Bọn họ nói chuyện tới đề tài mới liên quan đến "Ba Chương Cam Kết".
Lòng tôi xao động.
Quãng thời gian này ban ngày đều ở trường, bận rộn đến thời gian xem phim cũng không có.
Sau khi "Ba Chương Cam Kết" công chiếu thì giống như một quả bom phát nổ trên vùng đồng bằng, đem đến cho mọi người không ít sự tác động, một nhà phê bình phim có tính đại diện-"Đây là một bộ phim thương mại vô cùng xuất sắc. Sự tổ hợp hoa lệ của diễn viên nổi tiếng, đương nhiên đáng nhắc đến nhất vẫn là tình tiết phim thăng hoa, đối thoại đặc sắc, kết thúc hạnh phúc nhưng đem theo sự u buồn, có thể thỏa mãn nhu cầu của từng người. Không còn nghi ngờ gì nữa "Ba Chương Cam Kết" là bộ phim đáng xem nhất năm nay."
Lời bình luận của một đạo diễn phim nổi tiếng kiêm nhà phê bình điện ảnh cũng rất thú vị: "Tôi phải nói sự bỏ ra và sự cố gắng thông thường không tỉ lệ thuận với nhau, rất nhiều bạn cùng ngành của tôi đều từng kêu ca với tôi: Bộ phim chân chính nhất của tôi luôn luôn không được khán giả yêu thích. Nhưng tôi phải nói "Ba Chương Cam Kết" là một bộ phim chân chính, và có lợi trong doanh thu phòng vé. Tôi có dự cảm, đây không chỉ là một bộ phim thành công, hơn nữa còn có thể trở thành một hiện tượng xã hội học. Nhiều
năm sau mọi người sẽ dùng những lời nói hay để nhắc đến nó."
Đồng thời đoàn làm phim tới khắp nơi tham gia buổi gặp mặt, tham gia các tiết mục phỏng vấn của các đài truyền hình. Trong tiết mục lời lẽ của mọi người rất dí dỏm, đến một người kiệm lời như mẹ tôi cũng phối hợp với người dẫn chương trình. Tôi tìm kiếm trên mạng phát hiện thấy điểm đánh giá cũng tương đối cao.
Trong sự tuyên truyền ồ ạt này, Cố Trì Quân tuyệt đối là chủ đề đáng giá nhất. Tuy đất diễn của anh trong phim không được gọi là nhiều nhất, nhưng anh còn là biên kịch của bộ phim này. Thân là diễn viên lại toàn tài sáng tác kịch bản cũng không hiếm gặp nhưng tất cả mọi người đều cho rằng: Có thể giống như Cố Trì Quân, trong hai ngành đều làm cực kì xuất sắc thì rất hiếm thấy.
Mọi người đều cảm thán: Cố Trì Quân hết lần này đến lần khắc phá vỡ sự kì vọng của mọi người đối với anh, khi người ta cho rằng anh là bình hoa thì anh dùng kĩ thuật diễn xuất của mình giành được ảnh đế; Khi mọi người cho rằng diện mạo và kĩ thuật diễn của anh xuất sắc như nhau thì anh lại còn có thể tự mình sáng tác kịch bản xuất sắc như vậy, sự dằn vặt tâm lý của nhân vật lại xuất sắc đến thế. Thực sự hiếm thấy.
Quãng thời gian này Cố Trì Quân nhận phỏng vấn vô số, đối với kịch bản cũng không nói nhiều, chỉ dùng thái độ hoàn mĩ cười nói: Câu chuyện này tôi đã suy nghĩ rất nhiều năm, sửa vô số lần, sau mười năm cuối cùng cũng nhận được sự nhìn nhận của đạo diễn, đưa nó thể hiện trên màn ảnh, tôi rất cảm kích.
Cái gọi là tài mạo song toàn cộng thêm thái độ khiêm tốn, nhận được một loạt những lời khen ngợi.
Những lời bình luận đẹp đẽ cộng với sự tấn công tuyên truyền to lớn của giới truyền thông khiến cho bộ phim không nổi cũng không được. Cái gọi là hiệu ứng đám đông và những lời truyền miệng chính là như vậy đấy, phòng vé sôi sục. Hiển nhiên chiếu được ba tuần, vốn cơ bản đã thu lại được, doanh số bán vé đang tăng lên, rất nhanh sẽ phá vỡ kỉ lục trong lịch sử. Vì vậy đoàn làm phim trong công ty sau khi đi tuyên truyền ở các nơi trở về đã tổ chức một buổi tiệc chúc mừng.
Kỷ Tiểu Nhụy vui vẻ khôn xiết mời tôi tham dự, còn không đợi tôi nói một lời chị đã nhanh chóng nói: "Lần này em không thể từ chối nữa đâu, buổi tiệc tối này rất quan trọng. Lúc nãy trên máy bay đạo diễn Lương nhấn mạnh ba lần, cho dù chị bắt cóc thì cũng phải bắt cóc em đến."
Đã tăng lên đến chuyện bạo lực, có thể thấy chuyện rất quan trọng.
Tôi không thể tưởng tượng nổi: "Nói gì thế!? Em thực sự--"
"Đừng có vội từ chối," Kỷ Tiểu Nhụy vội vàng cắt đứt lời nói của tôi, "Buổi tiệc chúc mừng này em có thể đưa người tới."
Tôi ngẩn người, "Đưa ai?"
Chị nói "Không phải em có một người bạn được Gaiya chọn nhưng lại từ chối kí hợp đồng sao? Em có thể đưa cậu ấy đến để đạo diễn Lương gặp mặt."
"Hả, thế á?" Tim tôi đập mạnh.
Đối với Thẩm Khâm Ngôn mà nói điều này thực sự là một cơ hội tốt.
"Buổi tiệc chúc mừng lần này không giống như bình thường, khách mời đều là nhân vật lớn. Bỏ qua rất đáng tiếc." Kỷ Tiểu Nhụy nói.
Tôi nhịn không được mà do dự, bạn thấy đấy chuyện này đối với tôi mà nói cũng chỉ là một bữa tối khó ăn, nhưng mà đối với Thẩm Khâm Ngôn mà nói lại là sự chuyển ngoặt vô cùng to lớn trong đời. Lời nói của An Lộ từng câu từng câu hồi tưởng trong đầu tôi.