Sự chân thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người. Sự thật, lòng tin cậy, tình bạn và tình yêu đều tùy thuộc vào điều đó cả
Elvis Presley
Kỷ Tiểu Nhụy ở đầu kia điện thoại không biết tại sao thở phào nhẹ nhõm, cười: "Đồng ý là tốt. Chị giúp em chuẩn bị lễ phục dự tiệc, nói cho chị số đo của bạn em."
"Khoảng một mét tám tư tám lăm, hơi gầy, chân dài vô cùng..." Tôi tốn sức giải thích.
"Thế thì gần giống như Cố tiên sinh."
"Gầy hơn anh ấy một chút."
"Hì..." Kỷ Tiểu Nhụy vô cùng ngạc nhiên mà cười nhẹ một tiếng: "Tiểu Chân, chị tràn đầy mong chờ vào bạn của em."
Sau khi cúp điện thoại, tôi nghĩ lại bản thân một chút: Cũng không thể sắp tham gia tiệc chúc mừng của bộ phim mà vẫn chưa xem bộ phim này được. Tôi liền gọi điện thoại cho Thẩm Khâm Ngôn, nghĩ tới vé buổi tối khó kiếm, hẹn cậu ta sáng sớm mai đi tới rạp chiếu phim xem xuất chiếu đầu tiên.
Công việc mới hiện tại của Thẩm Khâm Ngôn là chơi ghita điện cho một câu lạc bộ.
Tôi tới bar nghe một lần, lúc đó rất kinh ngạc. Lúc cậu ta chơi ghita đều cúi đầu nhìn không rõ mặt của cậu ta, nhưng âm nhạc sôi động như nước bùng nổ tuôn ra từ những ngón tay của cậu ta. Trên sân khấu dường như cậu ta bất động, trừ những động tác của những ngón tay ra thì cả người hoàn toàn tĩnh lặng-Khí chất lạnh lùng đó thực sự khiến người ta trầm mê.
Mỗi buổi tối cậu ta đều làm thâu đêm, thời gian ban ngày khá dư dả, gọi điện thoại qua cậu ta nhanh chóng đồng ý. Tuy là ban ngày nhưng cũng có không ít người, đại đa số là sinh viên sàn sàn tuổi chúng tôi.
Tôi và Thẩm Khâm Ngôn cầm bỏng ngô và Coca đi vào phòng chiếu phim.
Thẩm Khâm Ngôn bỗng nhiên hỏi tôi: "Trước đây chị cũng thế này, ngồi trong phòng chiếu phim xem phim của mẹ chị?"
Đương nhiên là như thế.
Tôi không biết những đứa trẻ từ nhỏ đã không có mẹ khác đặt vào hoàn cảnh của tôi sẽ có cảm tưởng như nào, nhưng cũng chỉ có ngồi trong rạp chiếu phim nhìn thấy tên của bà xuất hiện trên màn hình lớn, chỉ có lúc đó mới có thể cảm thấy bà và tôi không có khoảng cách nào. Bà là một người ít nói không thích để lộ cảm xúc, rất cần cù rất nỗ lực thể hiện sự quan tâm và yêu thương đối với tôi, nhưng tất cả tôi đều không tiếp nhận được.
Mà lúc này, bà thể hiện còn tôi xem.
Vì vậy cũng có thể hiểu được bà.
Bộ phim tròn hai tiếng đồng hồ, mỗi nhân vật chính đều có sự đặc sắc riêng.
Tóm lại đề tài cũng không mới mẻ, chuyện kể không ngoài câu chuyện giành báu vật: Vì một tư liệu quý, các bên triển khai đấu tranh. Tranh giành đến cuối cùng mới phát hiện tài liệu là giả, ánh mắt vội vàng cuối cùng nhưng để lại ấn tượng sâu sắc của bé gái mới là thật.
Cảnh cuối cùng, nhân vật Cố Trì Quân diễn bế một bé gái không cha không mẹ xuống thuyền, hòa vào trong đám người đông đúc, lưu lại một bóng lưng màu xám.
Câu chuyện dồn dập, dư vị kéo dài.
Lúc này tôi mới hiểu, tôi ở phim trường xem mấy cảnh phim nhỏ không đầu không đuôi hoàn toàn không thể nói rõ tình tiết câu chuyện của "Ba Chương Cam Kết". Kỳ thực tôi ở phim trường lâu như vậy, chưa từng chân chính xem qua kịch bản. Ở phim trường tiện tay mở kịch bản phân cảnh ra xem thực sự quá chi tiết, với đứa bình thường chỉ đọc tiểu thuyết là tôi thì dứt khoát bỏ đi không xem.
Mấy lần ở trong phim trường, tôi đã từng thấy nhân viên bận rộn, đủ các loại sắp xếp cảnh phim, nhưng tóm lại đều chỉ là khái niệm phim rời rạc; Tôi vẫn thích sản phẩm hoàn mĩ hơn. Vì thế tôi không ngờ đến "Ba Chương Cam Kết" một khi thể hiện trên màn hình lớn có thể trở thành như vậy-Mê người hơn nữa tràn đầy tình cảm.
Điện ảnh thực sự là một môn nghệ thuật, thao tác tốt thì sẽ có sức mạnh điều khiển lòng người.
chương 43
Vào trong thang máy tôi đã dần dần khôi phục lại sự trấn tĩnh, người trong thang máy đại đa số đang kề tai nhau thảo luận tình tiết bộ phim hoặc là nói "Phim rất hay"; Đang muốn nghiêng đầu học như người khác thảo luận tình tiết phim với Thẩm Khâm Ngôn, nhưng lại thấy cậu ta đang ngẩn ngơ, mắt nhìn chằm chằm một nơi. Khóe miệng mím chặt, cơ hàm đang run lên giống như cắn chặt răng khi tim đập nhanh, dường như cậu ta vẫn ở trong phòng chiếu phim vậy, vẫn bị những tình tiết phim kia làm cảm động đến linh hồn cũng đang run rẩy.
Bỏng ngô ở trong tay cậu ta vẫn còn đầy, là tôi đã ăn một chút, không ngờ trong suốt bộ phim cậu ta không ăn chút bỏng ngô nào. Tôi hiểu cảm giác của cậu ta: cảm giác kích động, hưng phấn, cảm động. Cách nghĩ của Thẩm Khâm Ngôn đối với điện ảnh từ trước đến nay đều sâu sắc hơn tôi, tôi cũng không muốn làm phiền đến cậu ta, thang máy đi xuống dưới lầu, tôi kéo cánh tay cậu ta ra khỏi thang máy lúc này cậu ta mới hồi phục lại.
"Vừa nãy tôi thất thần," Suy nghĩ của cậu ta vẫn hơi du đãng, sự hưng phấn và chút thất lạc tràn đầy trong mắt. "Bộ phim này khiến tôi..."
Tôi hơi mỉm cười nhìn cậu ta, "Tối mai cùng tôi đi gặp mẹ tôi nhé."
"Công ty điện ảnh tổ chức một bữa tiệc chúc mừng, tôi nghĩ đây là một cơ hội hiếm có vừa may có thể giới thiệu cậu làm quen với mẹ tôi," Cậu ta không nói gì, tôi lại nói "Rất lâu trước đây tôi hỏi cậu có muốn quay phim không cũng là vì như vậy. "
Thẩm Khâm Ngôn ngây người nhìn tôi, tay đang run lên. Cậu ta vốn cũng không giỏi ăn giỏi nói, bây giờ lại càng không nói năng được gì.
"Nhưng mà tôi không bảm đảm kết quả," Tôi thở dài, "Bà là một người vô cùng nghiêm khắc, thỉnh thoảng ở cùng với bà tôi cũng vô cùng sợ hãi. Cõ lẽ bà đồng ý gặp cậu nhưng những cái khác tôi không dám chắc. "
Lúc này cậu ta mới như vừa mới tỉnh mộng, hai mắt sáng lấp lánh, rõ ràng cậu ta động lòng rồi-Trên thực tế không có ai có thể không động lòng, thần tượng ở ngay trong tầm với kia mà.
"Tôi không muốn đóng phim," Thẩm Khâm Ngôn im lặng một lát, "Nhưng tôi rất muốn gặp mẹ chị. Chỉ gặp mặt là đủ lắm rồi."
Tôi nói: "Cậu đừng xem thường mình như thế, trước đây Gaiya cũng đã xem trọng cậu rồi... "
Lúc tôi nói đến "Gaiya", ánh sáng trong mắt cậu ta thu lại một nửa, bất ngờ nói một câu: "Hợp đồng đó tôi sẽ không kí."
"Đừng khẳng định trước như thế," Tôi vừa tức vừa buồn cười, "Chỉ cần không phải điều khoản nô lệ..."
Thẩm Khâm Ngôn chỉ lắc đầu không nói gì thêm.
Điện thoại reo lên, tôi nhấc máy, là một chị khóa trên gọi đến nói có chút chuyện gấp cần tôi nhanh chóng trở về trường.
Tôi nhanh chóng đồng ý rồi dặn đi dặn lại Thẩm Khâm Ngôn chiều mai đợi điện thoại của tôi rồi mới vội vàng trở về trường.
Về trường mới biết giáo sư Tống hôm nay cần một phần số liệu, đúng vào trong phần tôi xử lý. Tối qua trước khi tôi rời đi vẫn để máy tính để tính toán, vốn tưởng rằng tính toán cũng hòm hòm rồi, kết quả không biết lúc nào máy tính đã bị người khác tắt mất, bây giờ chỉ tính được một nửa, lại bận rộn tính toán. Cũng không dám ăn cơm, ngồi
trước máy tính bận rộn cả buổi chiều.
Ngẩng đầu nhìn sắc trời thì mặt trời đã lặn về phía tây, sương tối cũng đã giăng đầy. Đợi đến khi công việc sắp xong mới nghĩ ra không những bụng đói sôi ùng ục mà còn khát khô cổ. Cả ngày không ăn cơm đói đến hoa mắt chóng mặt, đứng lên không để ý sút chút nữa thì ngã xuống.
"Xin lỗi, xin lỗi" Tôi vừa túm lấy cánh tay đối phương vừa ngẩng đầu lên, nhìn rõ khuôn mặt cười như không cười của Lâm Tấn Tu, sự mệt mỏi hoàn toàn biến mất. Chuyện lần trước anh ta điều tra Thẩm Khâm Ngôn rõ mồn một trong đầu tôi, tôi hơi sợ anh ta, nhất thời cũng không nói gì.
Lâm Tấn Tu nhìn tôi: "Sao thế? Đứng cũng đứng không vững?"
Tôi day day huyệt thái dương: "Không sao, ngồi quá lâu thôi."
"Làm xong rồi à?"
"Cũng tạm, nhưng em còn phải photo nữa." Tôi nói, "Ngày mai cũng có thể không cần đến nữa."
"Thế thì tốt, đi thôi."
Tôi mờ mịt: "Gì cơ? Đi đâu?"
Lâm Tấn Tu một tay kéo cánh tay tôi, một tay cầm túi xách tôi để trên bàn, nói với mấy đàn anh khác trong phòng: "Mình đưa Hứa Chân đi trước, còn lại mọi người giúp giải quyết nhé."
Mọi người lại dùng ánh mắt "Cậu biết tôi biết" nhìn tôi, không ai không gật đầu.
Khí nóng cũng đã tiêu tan đi không ít, đi tới rừng cây trong trường cảm thấy hơi lành lạnh. Tôi bị túm tới dưới lầu cũng vẫn mờ mịt, hỏi anh ta: "Học trưởng anh tìm em có việc à?"
"Ừ."Anh ta nói đơn giản, ngẩng đầu nhìn hướng nào đó.
Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta, nhìn thấy Tiêu Phi đi về phía chúng tôi từ rừng cây phía xa.
Đây là cái tình huống gì?
"Học trưởng Lâm và chị Tiêu đi chơi? Hôm nay thời tiết đẹp, rất hợp đi chơi," Tôi cười hì hì nhìn hai người nói, "Hai người đi chơi vui vẻ, tạm biệt."
Anh ta vứt cái túi cầm trong tay vào lòng tôi, "Anh muốn về nhà. Em cũng cùng anh về."
"Cái gì?"
Tôi nhìn anh ta như nhìn người ngoài hành tinh, nhìn thấy nụ cười người ngoài khó cảm thấy được trên khóe môi anh ta, trong lòng loảng xoảng, chân muốn chạy đi ngay. Lâm Tấn Tu nhanh tay tinh mắt túm lấy tay tôi rồi nghiêng đầu nhìn Tiêu Phi, bình thản phân phó, "Được rồi. Em về đi."
Khuôn mặt sáng bừng của Tiêu Phi bỗng nhiên u ám, chị ta lườm tôi rồi nhìn Lâm Tấn Tu, muốn nói gì đó nhưng lại dừng lại. Mắt bừng bừng lửa. Cuối cùng chị ta không nhìn tôi nữa, quay người lại, vai rung nhẹ mấy cái, sau đó mới ngẩng đầu đi giống như một công chúa.
"Đi thôi," Anh ta giơ cổ tay xem đồng hồ: "Xe có lẽ sắp đến rồi."
Trong nhà anh ta chuyện gì khiến anh ta cảm thấy thiếu tôi thì không được? Tôi chân thành nói: "Học trưởng, em không biết anh có chuyện gì nhưng em lại không--"
Sự thảnh thơi tự tại của Lâm Tấn Tu hoàn toàn tương phản với tôi, anh ta ung dung giơ tay lên, vuốt vuốt ống tay áo sơ mi. Sơ mi của anh ta màu trắng tinh, cơ bắp trên tay rắn chắc thể hiện rõ sức mạnh.
"Nếu em không để ý anh ôm em ra khỏi trường thì anh cũng không để ý đâu."
"Em để ý, em rất để ý, em vô cùng để ý!" Tôi điên cuồng kêu lên.
Lâm Tấn Tu tuyệt đối làm ra cái chuyện ôm con gái diễu qua đường phố trước mắt mọi người, hồi năm nhất cũng có một lần như vậy, anh ta trước mặt hơn trăm sinh viên tặng hoa cho tôi dẫn đến một màn náo động. Lúc này tuy trường đang trong kì nghỉ, người không đông như bình thường, nhưng người xem trò vui thì vẫn không ít. Danh tiếng của tôi đã bị hủy diệt kha khá rồi không thể thêm dầu vào lửa được nữa.
Vì vậy, tôi "không thể không" đi theo sau Lâm Tấn Tu. Trên đường đi anh ta túm tay tôi không bỏ ra, tôi cố gắng khuyên anh ta bỏ cánh tay tôi ra, tôi sẽ đi đứng hẳn hoi nhưng anh ta hoàn toàn không thèm nghe.
Tôi không đánh lại anh ta, thử tách từng ngón tay của anh ta, tay anh ta dính vào tay tôi như là mọc rễ trên da tôi vậy. Vì vậy muốn áp bức người cũng không chỉ cần đến tiền. Ít nhất cơ thể cũng phải cao to,luyện tập thể dục đầy đủ, sức mạnh mạnh mẽ mới có bản lĩnh áp bức người.