XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Thành Thời Gian full

Thành Thời Gian full Trang 60

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 59 60/73 61 >> Cuối



Lời còn chưa nói xong, giọng nói lạnh lẽo truyền tới sau lưng tôi. "Muốn chạy?"

Tôi rùng mình, mười ngón tay nắm chặt.

Xong rồi, trong nháy mắt thực sự xong rồi.

Bình ổn lại hô hấp quay người lại, tôi nhìn thấy rất nhiều người.

Ví dụ như cánh tay của mẹ tôi đang khoác lên cánh tay của bác Lâm, họ đều mặc trang phục đẹp đẽ, sang trọng, vô cùng kinh ngạc mà nhíu mày; Hai người con trai nhà họ Lâm theo sát sau đó, lễ phục màu trắng thẳng tắp, vô cùng đẹp trai- biểu cảm trên khuôn mặt một người trong đó tôi đã quen biết rất nhiều năm vô cùng vi diệu.

Thân phận của cha con nhà họ Lâm đã được xác định, nơi bọn họ đến không khí quả thật khác biệt, tôi có thể nhận thấy được ánh mắt sùng bái của tất cả mọi người dành cho cha con nhà họ Lâm, quả thực cực kỳ sùng bái.

Nhưng những người này rốt cuộc cũng là người lăn lộn trong giới này, cũng ngại vây xem quá mức, đều có chừng mực-chỉ là sôi nổi nhộn nhịp, người cách gần, cách xa, đều cầm ly rượu đứng xem kịch hay.

Thẩm Khâm Ngôn bị tôi túm cánh tay kéo từ đất đứng lên, nhìn quanh bốn phía, không nói gì mà buông tay đứng yên. Cố Trì Quân thì là một ngoại lệ, sắc mặt của anh... Tôi căn bản không dám nhìn kĩ, mơ hồ cảm thấy ánh mắt đó giống như gió tuyết ập đến.

Âm thanh "răng rắc" dưới chân vẫn còn ở bên tai, trong lòng lại không biết làm sao mới phải.

"Chạy cái gì?" Lâm Tấn Tu bước lên một bước, chầm chậm đi tới trước mặt tôi, bỗng nhiên quỳ xuống, nắm lấy mắt cá chân của tôi cúi đầu nhìn chân tôi, "Trẹo chân rồi còn muốn chạy? Sao em không làm anh mất mặt một chút nữa đi?"

Sự thân mật và ân cần trong lời nói không phải kẻ điếc thì đều nghe được rõ ràng. Tôi nghĩ sắc mặt tôi chắc chắn là trắng bệch. Chẳng trách tối hôm qua anh ta không ép tôi cùng anh ta đi dự bữa tiệc nào đó, căn bản sớm đã biết tôi sẽ ở đây, đặc biệt đợi lúc này mà xuất hiện, làm một màn kịch kẻ thù hội ngộ nơi ngõ hẹp, lằng nhằng bao nhiêu năm như vậy, lại phải trở thành người một nhà với Lâm Tấn Tu, nếu không phải là sự sắp xếp điêu luyện của vận mệnh thì là cái gì chứ?

"Em không chạy, đi lấy miếng bánh kém mà thôi, sợ chậm thì không còn nữa, anh đứng lên đi." Tôi giả vờ bình tĩnh.

Anh ta đứng lên, một tay nhấc cánh tay của tôi lên rồi trượt xuống nắm tay tôi.

Động tác thân thiết này khiến cả người tôi không thoải mái, vẻ mặt tôi bình tĩnh, mạnh mẽ rút tay về. Sửng sốt, rút không được; Âm thầm nghiến răng, cổ tay ra sức dùng lực, thậm chí còn nhéo cổ tay của Lâm Tấn Tu. Cuối cùng đã có được quyền tự chủ của tay trái. Sự đấu tranh ngầm này chẳng qua chỉ diễn ra trong thoáng chốc.

"Thích ăn bánh kem như vậy?" Lâm Tấn Tu không khăng khăng lôi lôi kéo kéo với tôi nữa, giơ tay gọi đầu bếp sau quầy tới, "Bánh kem ở đây, tất cả bánh đều làm thêm một phần, sau bữa tiệc thì đưa cho cô Hứa Chân đây."

"Vâng."

Mặ
t tôi nhất thời xám ngoét, không nhắc đến bánh kem còn đỡ, vừa nhắc đến liền nhớ đến bữa tối khó quên trong đời ở nhà Lâm Tấn Tu hôm qua, sau đó nhớ đến khoảnh khắc đáng sợ suýt chút nữa bị no chết...

Lâm Tấn Tu chết tiệt!

Định thần lại, mẹ và bác Lâm đã đi tới trước mặt chúng tôi, Lâm Tấn Tu bắt chuyện với bọn họ, nói sơ sài: "Cô Lương không cần giới thiệu nữa, hôm qua Tiểu Chân đã tới nhà cháu rồi."

Tôi cúi đầu xuống, khúm núm nói: "Bác Lâm, anh Lâm."

Bác Lâm gật đầu một cái, Lâm Tấn Dương lại nhàn nhạt "Ừ" một tiếng, ánh mắt sắc bén liếc đến Thẩm Khâm Ngôn bên cạnh tôi. Không biết cái màn Thẩm Khâm Ngôn đỡ tôi bị bọn họ hiểu thành cái gì.

Mẹ mặc một cái váy dài màu trắng, mái tóc dài hơi vấn lên sau đầu, trẻ trung mà chói lọi. Bà và bác Lâm nhìn nhau, không kinh ngạc cũng không thấy sự bất ngờ, chắc hẳn là đã biết tôi là "bạn gái" của Lâm Tấn Tu. Sau sự im lặng ngắn ngủi, biểu cảm của bà có chút phức tạp: "Hứa Chân, trước đây mẹ không biết con quen với A Tu."

Hứa Chân, A Tu...

Ôi, đúng thật là có sự thân thiết khác nhau.

Lâm Tấn Tu đối với cách gọi này cũng không dị nghị gì, ung dung nở nụ cười: "Hơn cả quen biết ạ."

Tôi không phủ nhận, quan hệ của chúng tôi thực sự không phải là từ "quen biết" này có thể khái quát được. Vì vậy nhìn xung quanh, bình thản dùng giọng nói rõ ràng bổ sung: Mẹ, bọn con là quan hệ học trưởng và đàn em khóa dưới. Lúc con ở trường cấp ba Phất Lai và đại học Tĩnh Hải, anh ấy đều rất quan tâm đến con. Con lúc đầu không ngờ đến hôm nay thấy anh ấy ở đây, thực sự là bị dọa cho một trận.

Giọng nói rất rõ ràng, mọi người đều nghe thấy. Mọi người có chút hết nghi ngờ.

Nếu chuyện xấu hổ nhất đã xảy ra rồi, không bằng hăng hái làm cho xong. Tôi dùng một cánh tay rảnh rỗi kéo Thẩm Khâm Ngôn, mở miệng rõ ràng: Mẹ, đây là bạn của con, Thẩm Khâm Ngôn.

Khuôn mặt của Thẩm Khâm Ngôn bình tĩnh, lễ phép cúi người, ngoài thế ra thì không nói gì. Bình thường tuy cậu ta không nhiều lời nhưng lúc nói đến phim của mẹ tôi thì đều thao thao bất tuyệt, bây giờ gặp được đạo diễn ngưỡng mộ trong lòng thì lại biến thành một anh chàng câm mặt mũi chẳng có biểu cảm gì. Tuy nhiên cũng khó trách, tôi cũng bị cái tình cảnh chuyển biến đột ngột này dọa cho một trận huống hồ là cậu ta.

Mẹ tôi liếc nhìn cậu ta, nhìn không rõ tâm tư, chỉ nói: "Đã biết."

Cánh tay tôi bị người ta vỗ một cái, là Lâm Tấn Tu. Anh ta cười như không cười nhìn những người xem kịch hay xung quanh, gật đầu với mẹ tôi và bác Lâm, nói con đưa Tiểu Chân tới phòng nghỉ bôi thuốc.

Sau đó tôn trọng ý nguyện của tôi, túm cổ tay tôi đi xuyên qua đám người. Anh ta biết tôi là đứa thức thời, sẽ không làm mất mặt trước nhiều người như vậy.

Mà tôi cũng cảm thấy, lúc này mà đối nghịch với anh ta thì không có chút ý nghĩa nào. Nếu như nói trong bữa tiệc này có kim tự tháp đẳng cấp của tôi, đứng ở vị trí cao nhất không ai có thể vượt qua bố con nhà họ Lâm.

Chỉ là khoảnh khắc tôi bị mạnh mẽ kéo xoay người, tôi cuối cùng nhìn thấy khuôn mặt của Cố Trì Quân.

Tuy rằng đó chỉ là một cái liếc qua.

Nếu như có thể dùng bốn mùa xuân hạ thu đông để hình dung nét mặt của con người, tôi nghĩ nét mặt của anh nhất định là mùa đông dài đằng đẵng, tối tăm không có mặt trời. Tôi nhìn thấy ánh mắt như bầu trời đêm đông trong mắt anh, càng ngày càng tối tăm u ám.

Chương 47

Phòng nghỉ là một căn phòng nhỏ trang trí đẹp đẽ nằm ở bên cạnh đại sảnh, thảm trải sàn và thảm tường đều có màu sắc và hoa văn phong phú. Tiếng ồn ngoài đại sảnh cuối cùng đã cách xa chúng tôi, tôi thờ dài, ngã ngồi lên ghế. Thư ký của Lâm Tấn Tu vào phòng cung kính đưa tới một cái hộp vuông nhung màu đỏ, sau đó Lâm Tấn Tu sai lấy thuốc trị thương.

"Không cần lấy nữa, em không yểu điệu thế đâu." Tôi nói.

"Anh biết, nhưng nếu như tối nay em đến nhảy cũng không nhảy được, anh sẽ không được nở mặt."

Anh ta vừa nói vừa đưa cái hộp nhung đỏ trong tay đến trước mắt tôi, ấn nhẹ một cái liền mở ra trước mắt tôi. Tôi dường như bị ánh sáng trong hộp đâm cho mù mắt, quá chói mắt, thực sự là quá chói mắt!

--Đó là một chuỗi dây chuyền kim cươngvừa nhìn đã thấy đắt kinh khủng, cõ lẽ là thứ vô giá, kiểu dáng mặc dù cũng không được coi là mới mẻ nhưng nhưng độ lớn của viên đá kim cương đó và mức độ tỏa sáng của nó có thể khiến mắt người ta mù luôn, quả thực hoàn mĩ như một giấc mơ.

Lâm Tấn Tu cầm hai đầu của sợi dây chuyền, ý là tôi quay lưng lại muốn đeo cho tôi, "Ban nãy anh nhìn thấy em mặc lễ phục màu trắng thì liền nghĩ, làn da đẹp như vậy thì phải phối với kim cương mới càng đẹp hơn."

Tôi điên cuồng mà ôm lấy cổ, giống như có người muốn chặt đầu của tôi vậy: "Không không không, em không cần, đừng đeo cho em."

Anh ta nghiến răng, giơ tay bắt lấy gáy tôi, "Lại đây."

"Đừng!" Tôi dùng hết sức bình sinh đẩy anh ta ra, "Em còn có chuyện hỏi anh!"

Lâm Tấn Tu rất không vui nhưng tôi cũng rất không phối hợp mà rụt cổ lại, anh ta nhất thời không có cách nào, "Hỏi đi."

Có thể coi như tôi tìm được cách né tránh rồi, vội vàng hỏi: "Công ty điện ảnh Gaiya giống như công ty truyền hình MAX, đều là của nhà anh?"

"Không hoàn toàn giống nhau."

Tôi suy nghĩ một lát: "Sao lại gọi là không hoàn toàn giống nhau?"

Bình thường tôi không hỏi chuyện Lâm Tấn Tu nhưng chỉ cần tôi mở miệng thì anh ta sẽ nói rõ ràng với tôi.

"Gaiya là do một tay cụ ngoại anh lập nên," Lâm Tấn Tu giải thích với tôi, "Nhà anh có một phần cổ phần, trong tay cụ ngoại anh cũng có một phần."

Tôi nghĩ tóm lại nói đi nói lại thì vẫn là của nhà anh ta.

Trong phòng hơi nóng, Lâm Tấn Tu cởi cúc áo đầu tiên ra, "Tính toán xuất thân của anh? Đừng lo, nuôi em thì dư dả."

Thực sự là trùm truyền thông, không có ngành nào là không nhúng tay vào, vòi của nó trải rộng khắp các giới giải trí, truyền thông.

Tôi không đáp lời, một lát sau nghĩ tới một chuyện khác vướng mắc rất lâu trong lòng tôi, "Thời gi­an trước, Gaiya đưa ra cho Thẩm Khâm Ngôn bản hợp đồng đó, là do anh bày mưu sao?"

"Hóa ra là hỏi anh cái này, em đúng là thánh mẫu hào quang rọi khắp chốn, tương lai đau khổ của người đời em cũng muốn quản hết," Lâm Tấn Tu không giấu diếm sự cười nhạo mà nói hết câu, lại nói, "Không phải cậu ta muốn làm diễn viên sao? Anh nể mặt em nên cho cậu ta một cơ hội. Sợ em biết thì nghĩ lung tung, cho rằng anh muốn bắt chẹt em nên không nói cho em."

Tôi có chút suy tư, "Vậy thì tại sao cậu ấy muốn từ chối?"

Lâm Tấn Tu bực mình mà kéo kéo cà vạt, "Hẳn là em đã hỏi thăm người bên cạnh mẹ em rồi, hợp đồng đãi ngộ rất tốt, mười năm trước Cố Trì Quân cũng không hơn như vậy. Anh ta cũng là người mà một tay mẹ em dìu dắt."

Tôi không lên tiếng, mắt cá chân vẫn hơi đau, ngồi trên một cái ghế cao trong phòng ngẫm nghĩ.

"Hỏi xong chưa vậy?" Anh ta nói, "Hỏi xong rồi thì lại đây, ngoan ngoãn đeo dây chuyền vào. Chuyện tối hôm nay anh không so đo với em nữa."

Tôi không nói gì: "Tối nay em lại đắc tội anh rồi hả?"

"Không chỉ là đắc tội?" Ánh mắt Lâm Tấn Tu lạnh lẽo, "Hôm nay là tiệc gì? Không đi cùng anh thì cũng thôi, nhìn thấy anh liền chạy, lôi lôi kéo kéo với tên đàn ông khác, vứt mặt mũi anh ở chỗ nào thế?"

Ý tứ của câu nói này nghĩ thế nào, hiểu thế nào đều rất quái dị, tôi cau mày, ngữ khí cũng không tốt: "Ngừng! Anh lôi đi đâu thế? Em và Thẩm Khâm Ngôn chỉ là bạn."

"Anh biết, nếu không thì em cho rằng vì sao Thẩm Khâm Ngôn vẫn còn vững vàng đứng ở bữa tiệc?" Lâm Tấn Tu cười như không cười, ánh mắt gắn trên mặt tôi, ngữ khí vô cùng cứng rắn, "Hứa Chân, em thực sự không hiểu tình hình hiện tại? Em cũng không ngốc như vậy. Em đã được bố và anh anh thừa nhận rồi. Lẽ nào em cho rằng tối qua chỉ là diễn kịch? Qua rồi thì cho qua luôn?"

Tôi nhìn trân trân không nói nên lời. Lẽ nào tối qua diễn xong tức nước vỡ bờ, tối nay lại bắt đầu phim giả tình thật? Trò đùa này thực sự lớn rồi.

Tôi bóp bóp cổ họng, hít sâu một hơi: "Học trưởng, xin anh đừng kéo quá xa. Quan hệ của chúng ta bây giờ không thể như trước đây, theo lý mà nói em phải gọi anh một tiếng anh trai rồi."

"Ồ, anh vừa đang nghĩ chuyện này, anh trai em gái anh rất hoan nghênh." Khuôn mặt Lâm Tấn Tu hơi tức giận, anh ta vốn đứng cạnh tôi không xa, cộng thêm vóc người cao lớn, khom khom lưng ngón tay liền đặt lên cằm tôi, nắm ở trong tay, "Không tồi, rất có tình thú, gọi một tiếng "anh trai" cho anh nghe."


Đầu << 59 60/73 61 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON