Bữa tiệc theo kiểu buffet, tôi bị cái váy bó eo bó quá chặt, cũng không dám ăn uống, chỉ đành đứng một bên nhìn đầu bếp làm từng đĩa điểm tâm thành hình hoa, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng cụng ly. Ở đây giống như các bữa tiệc của những thế kỉ trước, mỗi người đều cố gắng trang điểm vẻ bề ngoài, mỗi người đều gắn lên mình những thứ hoa lệ.
Mạch suy nghĩ của tôi dần dần không để tâm tới, thỉnh thoảng cũng nghe thấy nửa câu nói chuyện phiếm, ví dụ như ai có phim gì phải đóng, ai gần đây có tin tức gì, chủ đề nói chuyện chủ yếu nhất trong cái giới giải trí này chính là hôn lễ của mẹ tôi và vị Lâm tiên sinh kia.
Lúc đoàn làm phim xuất hiện, diễn viên chính phụ mười mấy người lần lượt tiến vào đại sảnh, kéo theo một tràng pháo tay.
Người đi đầu tiên chính là Cố Trì Quân, anh mặc bộ lễ phục dạ hội màu đen thẳng tắp, thực sự đẹp trai ngời ngời. Anh bế một cô bé ba, bốn tuổi, tôi tập trung nhìn thì chính là cô gái nhỏ xinh đẹp diễn cùng anh trong phim.
Cô gái nhỏ mặc bộ váy liền màu hồng phấn, khuôn mặt mũm mĩm đáng yêu vô cùng.
Anh ôm cô gái nhỏ đi tới trước sân khấu thì dừng lại, đặt cô bé xuống đất, nói chuyện với đầu bếp mấy câu rồi lấy hai miếng bánh kem nhỏ tinh xảo cho vào đĩa rồi ôm cô bé vào bàn ăn, thơm má cô bé rồi dặn dò mấy câu; Sau đó quay người, chào hỏi, bắt tay, hàn huyên cùng mấy người quen trong đại sảnh, một người ứng phó với mấy người đều ung dung.
Tôi đứng trong góc, cách đám người gần như tham lam mà nhìn anh, về phần những người ở đằng sau, tôi hoàn toàn không nhìn thấy. Từ sau buổi tối ăn mừng "Ba Chương Cam Kết" ấy, tôi không gặp lại anh, anh thực sự đã gầy đi rồi.
Nói cũng kỳ lạ, vào mùa đông khi mà nhìn thấy nụ cười của anh chỉ cảm thấy ấm áp, nhưng nụ cười của anh bây giờ giống như băng tuyết hòa tan, thấm vào lòng người, tuyệt đối không phải những nụ cười nhàm chán tôi nhìn thấy ở bữa tiệc này, khuôn mặt xã giao và nụ cười lấy lòng.
Đang nói chuyện với anh là một vị đạo diễn tên là Lưu Trường Ninh, hơn sáu mươi tuổi, rất có danh tiếng, chỉ cần lời nói cử chỉ liền có thể nhìn ra sự nổi bật của Cố Trì Quân. Khuôn mặt của anh chụp ở bất cứ góc độ nào cũng rất đẹp, không cần tỉ mỉ bố trí ánh sáng và tính toán góc độ. Có không ít tuấn nam mĩ nữ trong đại sảnh này, có người trẻ hơn anh, có người đẹp trai hơn anh nhưng sự cuốn hút của lời nói cử chỉ toát lên trong vô thức thực sự không có ai địch nổi anh.
Được rồi, tôi rất muốn tự tát-tinh thần fangirl đáng sợ lại phát tác rồi.
Lén lén lút lút mà đánh giá, trong lòng bí mật phác thảo đường nét của anh. Bỗng nhiên anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía tôi đang đứng; Tôi bị dọa sợ, cơ thể trốn vào sau một nhà sản xuất to béo, có lá chắn thịt che chắn, tôi nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm.
Bên cạnh có người thấp giọng nói chuyện: "Tôi nghe nói, hai người con trai của Tổng giám đốc Lâm hôm nay cũng xuất hiện?"
"Bố cũng tới, làm con sao có thể không tới?"
"Cha con nhà họ Lâm hiếm có xuất hiện ở nơi như này, kẻ muốn vắt óc nghĩ kế muốn kết giao không biết có bao nhiêu nữa."
"Bọn họ sao có thể để ý bữa tiệc nhỏ này? Bọn họ ngoài trừ những hội nghị đầu tư ra thì đều không lộ diện."
"Chậc chậc, đó mới chính là người thực sự có quyền lực trong giới này, Lương Uyển Đình thực sự là người lợi hại, tôi nghe nói bà ta sắp kết hôn với Lâm Viễn Dương rồi."
"Một người phụ nữ có thể đứng vững trong giới này đương nhiên không p
hải nhân vật tầm thường."
Trong lòng tôi dâng lên sự bất an, chủ đề nói chuyện của bọn họ xoay quanh sự lợi hại của mẹ tôi diễn ra một lúc, rồi kéo đến hai người con trai nhà họ Lâm.
"...À, tôi còn nghe nói, hai người con trai nhà họ Lâm đều rất xuất sắc là những nhân tài hiếm có."
"Chuẩn đấy, biết bao nhiêu người vắt óc chui vào con đường của bọn họ."
"Con gái của Lương Uyển Đình cũng tới chứ?"
"Ở bên kia kìa."
"À! Cũng là một người đẹp đấy."
"..."
Tôi cảm thấy có chỗ nào đấy xảy ra nhầm lẫn, tâm tư nặng nề đi tới bên cạnh Kỷ Tiểu Nhụy.
"Đừng than thở nữa." Kỷ Tiểu Nhụy cười đưa cho tôi cốc nước quả. Nhiệm vụ ngày hôm nay của chị đại để là trông coi tôi, luôn ở cách tôi không xa, thuần thục chu đáo, giúp tôi đỡ tất cả những lời hàn huyên và bắt chuyện. Những lời nói ban nãy của tôi có lẽ rất có ảnh hưởng đến chị.
"Chị Tiểu Nhụy, Lâm Tiên Sinh kia sao lại đến?"
"Em biết rõ rồi còn hỏi à?" Kỷ Tiểu Nhụy dở khóc dở cười, "Tiệc chúc mừng của mẹ em, đương nhiên ông ấy phải tới."
"Ừ..." Tôi nói "Thế hai người họ... Định kết hôn à?"
Chị vừa uống nước vừa nói câu "Đương nhiên" đáp lại tôi, dường như cảm thấy câu hỏi của tôi vô cùng buồn cười.
"Ừ, chắc là hôn lễ dự định vào cuối năm."
"Thế... Tình hình gia đình của nhà họ Lâm như nào?"
"Phu nhân của ông ấy đã qua đời hơn mười năm trước, còn có hai người con trai."
"Hai người con trai à..." Tôi bắt đầu đau đầu, "Mẹ em sẽ không kết hôn rồi bị bắt nạt chứ."
"Sao có thể," Kỷ Tiểu Nhụy cười rộ lên, "Con trai cả tốt nghiệp trường Ivy Leaguae, học luật và tin tức, có năng lực làm việc, quyết đoán. Chị đã gặp một lần, anh ta tuy không nhiều lời nhưng con người cũng không tồi, rất có phong độ thân sĩ, cực kì nhã nhặn. Con trai thứ chị chưa gặp lần nào, nghe nói dường như không lộ diện trong giới này, chị phỏng chừng... "
Chị muốn nói lại thôi.
Tôi truy hỏi: "Phỏng chừng cái gì?"
Kỷ Tiểu Nhụy ho khan một tiếng, "Có lẽ là không tán thành hôn sự lắm."
Tôi càng thấy có vấn đề.
"Người con thứ bao nhiêu tuổi thế chị?"
"Hình như là sinh viên của đại học Tĩnh Hải, nghe nói là học trưởng của em... cụ thể thì chị không rõ."
Tôi rõ ràng nghe thấy tiếng tim đập không bình thường.
"Vậy... Người còn thứ này tên gì?"
Kỷ Tiểu Nhụy không nghe ra sự khác thường trong ngữ khí của tôi, giọng nói vẫn rất nhanh, "Con cả là Lâm Tấn Dương, em trai là Lâm Tấn... A, họ tới rồi kìa." Quả nhiên khu vực cửa vào có tiếng xôn xao truyền đến, tôi che miệng, suýt chút nữa thì phun nước quả mới uống ra.
Đồng hồ lớn treo trên tường hiển thị tám giờ đúng. Trong vở kịch lớn, diễn viên chính luôn luôn xuất hiện cuối cùng, mà mẹ tôi và Lâm tiên sinh đều là người đúng giờ, chắc hẳn sẽ không để mọi người chờ lâu.
Một tiếng sấm vang lên trong đầu tôi, thực sự xảy ra chuyện rắc rối rồi.
Chương 46
Cái ý nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là chạy, cái ý nghĩ thứ hai là nhanh trốn đi, cái ý nghĩ thứ ba là bỏ chạy không cần mạng. Tình thế khẩn cấp đến mức cũng không nghĩ đến những lời nói ẩn ý và thái độ kỳ lạ của Lâm Tấn Tu tối hôm qua.
Quay đầu lại tìm Thẩm Khâm Ngôn thì không thấy người đâu, vừa hay thì chạm vào ánh mắt của Cố Trì Quân trong một hoặc là hai giây. Tuy chỉ là ánh mắt giao nhau trong một thoáng nhưng tôi lại hốt hoảng lúng túng, tay chân không biết phải để vào đâu.
Tôi nhìn thấy khóe môi chùng xuống của anh, không giống những người khác nhìn cha con nhà họ Lâm ở phía cửa, ngược lại lại đi về phía tôi.
"Đã lâu không gặp." Giọng nói của Cố Trì Quân vẫn trầm thấp và dịu dàng như trước.
Đúng vậy đúng vậy, thực sự chúng tôi đã lâu không gặp nhau rồi, tuy luôn giữ liên lạc bằng điện thoại nhưng điện thoại không thể bằng gặp mặt nói chuyện trực tiếp. Tôi có rất nhiều lời muốn nói với anh ví dụ như tình hình sức khỏe của mẹ anh, ví dụ như mấy tháng này anh vất vả quá, nhưng những lời này tuyệt đối không có cách nào nói chuyện ở đây. Nhưng tôi sao vậy, chân lại không bước, dường như lời nói của anh là sự kết dính mạnh mẽ, cố định một đứa sống sờ sờ là tôi trong một không gian hẹp.
"Cố tiên sinh." Tôi bình tĩnh lại.
Anh đứng chắp tay, hơi cúi đầu nhìn tôi một lúc lâu, "Sao lại trốn ở đây mà không đến chào hỏi tôi?"
Tôi hoàn toàn bị ngoại hình xán lạn của anh làm mất trí, nào còn nghĩ tới đi chào hỏi.
"Tôi mới nhìn thấy em, trong nháy mặt thực sự không nhận ra em," Ý cười của Cố Trì Quân càng thêm sâu, dường như muốn tuôn ra khỏi ánh mắt, "Rất đẹp."
Thần kinh căng thẳng của tôi thoải mái một chút, việc trang điểm của tôi ngày hôm nay, nhất thời anh không nhận ta cũng là điều có thể tha thứ. Tôi nói nhỏ với anh: "Chúc mừng anh, "Ba chương cam kết" thực sự là một bộ phim hay."
"Em thích không?"
"Đương nhiên rồi."
Cố Trì Quân mỉm cười: "Thế thì tốt."
Tôi vội vàng hỏi: "Sức khỏe của mẹ anh thế nào rồi?"
"Xuất viện rồi" Cố Trì Quân nói, "Vì thế tôi mới về nước."
Tôi hiểu mà gật đầu.
"Postcard và quà tốt nghiệp của anh... Đều đã nhận được rồi," Tôi nói "Cảm ơn anh."
Không biết anh với tâm tình nào mà gửi quà cho tôi, lúc đó chắc hẳn là anh đang chăm sóc mẹ trên giường bệnh.
Cố Trì Quân nhìn tôi, nụ cười trên khóe môi lại càng sâu.
"Nhưng tôi không muốn nghe cái gọi là "Cảm ơn". Đổi câu khác. "
Tôi sắp bị anh làm cho bực rồi. Đổi câu khác nói dễ thế, bây giờ tôi nào có thời gian nói cái khác với anh...
Con người trong lúc căng thẳng, lực chú ý sẽ tập trung cao độ, khả năng nghe cũng vô cùng nhạy cảm.
Tôi liếc đến đoàn người ở cửa đã hơi có dấu hiệu dãn ra, lòng lại càng căng thẳng, một con mắt liếc nhìn Thẩm Khâm Ngôn, một con mắt nhìn chằm chằm cửa ra vào. Những năm không đối nghịch với Lâm Tấn Tu, tôi tạo cho mình tinh thần tự an ủi và thói quen cực kì thận trọng bất cứ lúc nào, vế trước có lẽ không phải phẩm chất tốt đẹp gì, cái sau lại rất có ích-Cho dù làm gì đều có sự chuẩn bị ở đằng sau. Khi nãy tức giận với Kỷ Tiểu Nhụy, tôi đã chính xác nắm bắt được hai cửa nhỏ bên cạnh sảnh bửa tiệc.
Rốt cuộc nhìn thấy Thẩm Khâm Ngôn đang nói chuyện với một cô gái trẻ xinh đẹp. Trái ngược với vẻ mặt trầm tĩnh của cậu ta, đối phương lại vô cùng hưng phấn. Tôi gật đầu với cậu ta một cái, cậu ta vội vàng đi về phía tôi. Tôi quay đầu vội vàng nhìn Cố Trì Quân, "Em có chút việc nên đi trước."
Sắc mặt của Cố Trì Quân không tốt: "Bây giờ?"
Đám người hình như dời tới chỗ tôi bên này, tôi căng thẳng đến mức trán toát mồ hôi, còn không đi thì thực sự không đi nổi rồi.
Kéo Thẩm Khâm Ngôn mới đi tới bên cạnh tôi, lo lắng không yên ném lại một câu với Cố Trì Quân "Em em em lát nữa sẽ gọi điện thoại cho anh, anh đợi em...", xoay người liền bắt đầu chạy. Thẩm Khâm Ngôn hiểu ý, không nói lời nào mà sải bước sau tôi.
Trong lòng càng sợ thì càng dễ làm sai, giày cao gót chệch ra, chân phải liền trẹo. Tôi rõ ràng nghe thấy tiếng mắt cá chân bị trẹo, phát ra tiếng "rắc", cơ thể "bịch" một tiếng ngã xuống. Đau đớn nhanh như chớp, đánh thẳng vào não tôi, mồ hôi lạnh trong chớp mắt tràn ngập toàn thân. Chân phải không có lực, mắt thấy một chân tôi sắp quì trên đất, Thẩm Khâm Ngôn nhanh tay nhanh mắt đỡ tôi lên, mới khiến tôi may mắn tránh khỏi ngã sấp xuống trước mặt mọi người.
Chỗ mắt cá chân đau như kim chích, nhưng từ trước đến nay sức chịu đựng của tôi rất lớn. Thẩm Khâm Ngôn quỳ xuống xem mắt cá chân của tôi, tôi túm cánh tay cậu ta lên, "Không có việc gì, đi trước thì--"