Insane
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Tức giận là cơn lốc xóa đi mọi sự thông minh.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Thành Thời Gian full

Thành Thời Gian full Trang 58

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 57 58/73 59 >> Cuối



Theo một truyền thuyết của Đức, ngày xưa Pan­sy có mùi hương thơm ngào ngạt. Người ta kéo nhau đi từ hàng dặm xa đến chỉ để được ngửi mùi hương đó. Nhưng chính vì vậy mà lớp cỏ xung quanh bị giẫm nát, tàn phá. Pan­sy cầu xin Chúa giúp đỡ những ngọn cỏ mong manh đó. Thế là, từ đó, Chúa lấy đi hương thơm của Pan­sy, nhưng bù lại cho nó một vẻ đẹp tuyệt vời...

Chương 45

Vừa tiến vào cửa phòng của mẹ ở khách sạn Hương Hà, tôi liền bị cảnh tượng lộn xộn dọa cho một trận. Đây là phòng khách sạn năm sao, không phải hiện trường vụ cướp nha. Đồ đạc trong phòng đều loạn hết cả lên, đồ nội thất đều đổi vị trí, tủ âm tường ở giữa, bàn trà đẩy ra cửa; Trên mặt đất có mấy cái rương đang mở, Kỷ Tiểu Nhụy cầm một quyển sổ, vừa kiểm kê vừa nhanh chóng ghi chép lại.

Tôi gật đầu với chị, nghĩ xem đặt chân ở chỗ nào.

"Tiểu Chân vào đây," Chị cách một cái tủ quần áo, cao giọng gọi tôi, "Em còn khách khí cái gì."

Tôi kéo Thẩm Khâm Ngôn đi qua đó.

Kỷ Tiểu Nhụy xoạt một cái mở tủ quần áo ra, nhìn không chớp mắt quần áo trong tủ, lại xoạt xoạt viết một đống số vào quyển sổ, vừa quay đầu vừa nói: "Không sao tìm thấy một một món đồ bằng ngọc của đạo diễn Lương, chị đang..." Ánh mắt của chị lướt qua người Thẩm Khâm Ngôn bên cạnh tôi, rồi lại ngẩn người. Tôi thầm hé miệng cười, Thẩm Khâm Ngôn có thể khiến cho Kỷ Tiểu Nhụy đã nhìn quen tuấn nam mĩ nữ trong giới giải trí phải lộ ra cái vẻ mặt này, thực sự là đáng giá.

Tôi nhanh chóng với thiệu hai người với nhau, Thẩm Khâm Ngôn cúi người, "Cô Kỷ, chào chị."

Kỷ Tiểu Nhụy chớp chớp mắt với tôi, lập tức mỉm cười: "Ừ, tới là tốt rồi. Tuổi trẻ thật là tốt."

"Cậu ấy còn nhỏ hơn em một tuổi đấy," Tôi cười nói, "Còn chưa tới hai mốt."

"Không tồi," Chị chỉ chỉ một căn phòng bên cạnh, "Cửa hàng mới mang quần áo đến, ở phòng bên cạnh ấy, hai đứa đi thử xem, thích cái nào thì giữ lại. Nhân viên trang điểm sắp tới rồi. Có vấn đề gì thì tìm chị."

Kỷ Tiểu Nhụy đang bận sứt đầu mẻ trán, tôi không làm phiền chị nữa, gật gật đầu liền đi vào phòng bên cạnh. Tôi luôn khâm phục Kỷ Tiểu Nhụy, năm ấy chị mới tốt nghiệp đại học liền đi tìm việc làm, tuổi tác chắc cũng sàn sàn tôi, bây giờ làm cho mẹ tôi nhiều năm như vậy, đã hoàn toàn thập toàn thập năng rồi, ví dụ như mức độ suy nghĩ việc thấu đáo khiến người ta cực kỳ tán thưởng.

Đồ nam có hai bộ, đều là lễ phục màu đen tiêu chuẩn, đồ nữ thì đẹp đẽ phong phú, ít nhất cũng treo mười bộ váy, màu hồng nhạt, màu lam, màu vàng kim, màu đen, màu trắng, hở vai, có cổ, có khăn choàng, cổ sen, đuôi cá, tơ tằm, nhung, váy dài, váy ngắn khiến người ta hoa cả mắt.

Thẩm Khâm Ngôn thì lơ đễnh với lễ phục của chính mình, nhưng lại rất chuyên tâm nhìn những bộ váy đẹp đẽ lộng lẫy đó, quay đầu nhìn tôi, nở một nụ cười đẹp mắt: "Váy đều rất đẹp, chị thử hết đi nhé, thế nào?"

Tôi còn chưa kịp nói thì đã bị Stylist gọi vào phòng bên.

Đau khổ. Vô cùng gi­an nan.

Tôi cảm thấy người trong giới show­biz cũng thực sự không dễ dàng gì.

Stylist là một trong nhưng Stylist mẹ tôi chuyên sử dụng, thái độ làm việc quả là thiết diện vô tư. Giày vò tôi cả một buổi chiều trong phòng trang điểm, tôi bị lời nói nửa Anh nửa Pháp của anh ta soi mói từ đầu đến chân-tuy rằng phần lớn danh từ nghe không hiểu, nhưng cũng đủ để khiến tôi nảy sinh nghi hoặc đối với gu ăn mặc của chính mình, tôi thực sự dở như thế à?

Mái tóc dài bình thường được buộc thành đuôi ngựa đã hoàn toàn bị phá bỏ, vấn lên một chút, tôi sức cùng lực kiệt còn mệt hơn cả chạy một trăm mét. Váy áo thử hết bộ này tới bộ khác, cuối cùng chọn được một cái màu váy màu trắng. V
áy bó sát người, cơ thể tôi hoàn toàn bị bó chặt, tôi không thể không ưỡn ngực hít thở, cúi đầu nhìn, bên trên hơi lấp lánh, vô cùng đẹp đẽ. Stylist rất thỏa mãn, cười nói "Cơ thể đẹp tại sao cứ giấu đi", làm tôi xấu hổ đến muốn tìm cái nỗ nẻ, cười khổ với Thẩm Khâm Ngôn.

Kết quả còn chưa cười khổ thì đã giật mình, Thẩm Khâm Ngôn đẹp trai mạnh mẽ đến dọa người, Stylist nói cậu ta thực sự quá đẹp trai, cơ bản không cần chải chuốt.

Vốn định cười cậu ta giống như ngày thường nhưng lại không nghĩ ra từ chê cười thích hợp.

Mọi người thấy đấy, trang phục chính là một lớp ngụy trang của con người, có công hiệu ngầm biến đổi con người: Lúc chúng đều mặc bộ quần áo chỉ có mấy chục tệ, có thể xưng anh xưng em, hô hoán bạn bè tụ tập lại ăn thịt nướng ở một quán ven đường; Bây giờ chúng tôi đều ăn mặc nghiêm túc trái lại lại không biết trêu ghẹo đối phương như thế nào.

Stylist đang chọn giày cho tôi, tôi thử một đôi xăng-đan bằng da màu trắng xinh xắn, vịn vai Thẩm Khâm Ngôn đứng lên, đi kiểu giày này tuyệt đối là ngược đãi chính đôi chân của mình.

Sau khi Kỷ Tiểu Nhụy cuối cùng cũng tìm thấy vòng bay bị mất thì đẩy cửa vào xem chúng tôi, hiển nhiên là vẻ mặt bị chấn động.

Chị đỡ trán, chẳng hiểu sao than ngắn thở dài: "Đúng là kim đồng ngọc nữ."

Tôi phì cười, như vậy được coi là khen sao?

Thẩm Khâm Ngôn da mặt không dày bằng tôi, câu nịnh hót như vậy khiến cậu ta hơi đỏ mặt, hơi nhìn đi chỗ khác. Tôi vốn vịn cánh tay cậu ta, bây giờ lại cảm thấy cậu ta đang run nhẹ.

Tôi cười đến ngã cả ra, "Không sao, đừng căng thẳng, cậu rất đẹp trai. Đẹp trai hơn nhiều so với đám người nổi tiếng chỉ có mẽ bề ngoài."

Stylist cười mà không nói, xem ra anh ta cũng rất tán thành. Thẩm Khâm Ngôn cắn môi, ngực hơi phập phồng, gật đầu với tôi. Sau đó tôi buông tay cậu ta ra, đi thử mấy bước, không được tự nhiên cho lắm.

Thẩm Khâm Ngôn cúi đầu nhìn đôi giày trên chân tôi, "Thực sự rất đẹp."

"Đương nhiên rồi", Kỷ Tiểu Nhụy nhìn tôi, có chút suy nghĩ mà cười rộ lên, "Tiểu Chân là con gái của ai cơ chứ."

Chị là nhân viên của mẹ tôi đại đa số thời gi­an cũng hết sức khen ngợi tôi, nhưng cái gọi là con nhà tông không giống lông thì cũng giống cánh, khen tôi còn không quên đem mẹ tôi vào. Mẹ tôi trả lương cho chị thực sự có lời.

Thẩm Khâm Ngôn lại nói: "Tuy nhiên trên cổ thiếu thứ gì đó."

Stylish suy ngẫm rồi nhìn cậu ta: "Nhãn quang không tệ, thiếu một sợi dây chuyền, phối hợp với khuyên tai thì càng tốt."

"Có lý," Kỷ Tiểu Nhụy cúi đầu nhìn đồng hồ rồi dứt khoát bấm điện thoại, "Sợi dây chuyền ngọc lục bảo ấy vốn là của em, bây giờ là sáu giờ để ngân hàng đem đến vẫn kịp."

"Thôi, như thế này rất tốt rồi."

"Như vậy sao được", Kỷ Tiểu Nhụy nhìn tôi, "Tối nay em phải đẹp hơn bất cứ ai."

Bữa tiệc tối nay có nhắm mắt tôi cũng có thể tưởng tượng được, tiệc chúc mừng của công ty điện ảnh, không thể thiếu được các đạo diễn lớn và các ngôi sao. Tôi không phải người nổi tiếng, không có lý được xuất hiện ở đó. Trừ phi...

Tôi dừng mạch suy nghĩ lại, nói hết nước hết cái mới để chị đừng gọi người ta đưa dây chuyền đến, hỏi chị: "Mẹ em lúc nào thì đến?"

"Cô không lên đây", Kỷ Tiểu Nhụy nói, "Tiệc ở dưới lầu, bảy giờ bắt đầu."

Nói như vậy nghĩa là, lát nữa tôi mới có thể giới thiệu Thẩm Khâm Ngôn cho bà. Nhưng mà thôi vậy, cũng không bao lâu nữa.

Tôi nhẹ giọng hỏi chị: "Thế... Những người khác trong đoàn làm phim thì sao?"

"Chắc cũng đến giờ đấy."

Lúc sáu rưỡi chúng tôi đi tới phòng khách của bữa tiệc, tiệc rượu vô cùng long trọng, thảm đỏ trải từ sảnh cho tới cửa chính, một lát lại có một chiếc xe trờ tới, những ngôi sao nổi tiếng quần là áo lượt bước xuống xe, đứng ở trên cầu thang có thể nhìn thấy ánh đèn flash của phóng viên. Sắc mặt tôi nhất thời tái xanh.

"Gì thế này? Sao lại có phóng viên!" Tôi kéo tay Kỷ Tiểu Nhụy đi đầu tiên.

Kỷ Tiểu Nhụy bị thái độ kinh ngạc làm cho sợ, "Em sao thế?"

"Thực sự cho rằng em là con ngốc? Các người làm nhiều trò như vậy," tôi nhịn không được mà kéo kéo chiếc váy cực kì bó, nắm chặt tay, "Mẹ em muốn nói cho cả thế giới biết sự tồn tại của em? Bây giờ như vậy đã là cực hạn của em rồi. Phiền chị nói cho mẹ em, bà thực sự muốn làm như vậy thì em lập tức rời đi!"

Kỷ Tiểu Nhụy khiếp sợ nhìn chằm chằm tôi, một lúc lâu không nói gì.

Thẩm Khâm Ngôn không lên tiếng, cầm lấy tay tôi, tôi cảm kích ý tốt của cậu ta.

Sau một lúc lâu chị mới thở dài nói: "Tiểu Chân em hiểu lầm rồi. Vốn muốn giấu em, để đạo diễn Lương tự mình nói với em, nhưng bây giờ xem ra chị phải nói rõ với em," Chị ngừng lại một chút, "Hôm nay có nhiều người nổi tiếng đến như vậy, không riêng gì vì tiệc chúc mừng mà còn vì Lâm tiên sinh cũng xuất hiện, vì thế phô trương rất lớn. Trước đây mẹ em muốn giới thiệu Lâm tiên sinh cho em làm quen, em không đồng ý nên chỉ có thể tiền trảm hậu tấu. Còn về phần phóng viên, sẽ không được vào hội trường, họ không thể nào viết linh tinh được."

Mặt tôi nóng lên.

Hóa ra là tôi lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, còn nổi giận linh tinh, xấu hổ muốn chết.

Kỷ Tiểu Nhụy chỉ lắc đầu, cũng không so bì gì với tôi, kéo tôi xuống lầu.

Chúng tôi đi vào đại sảnh, Kỷ Tiểu Nhụy vừa vào liền cười nói hàn huyên với mấy người quen biết, xem ra chuyện mẹ tôi muốn kết hôn là bí mật ai cũng biết, phỏng chừng thân phận của tôi cũng thế. Tôi không để ý bọn họ có biết hay không, đơn giản nói chuyện mấy câu, chậm rãi quan sát hoàn cảnh xung quanh, người đến bữa tiệc này đại đa số đều rất có lai lịch. Ví dụ như tôi nhìn thấy rất nhiều đạo diễn đỉnh cao trong giới điện ảnh truyền hình, nhà sản xuất và người nổi tiếng, còn có nhiều chính khách, thương nhân và người nhà của họ.

Hầy, thực đúng là toàn người danh giá.

Thẩm Khâm Ngôn nói: "Tôi ở đây cùng chị."

"Theo tôi làm gì, tôi rất tốt, chúng ta quen nhau một năm rồi còn chưa nhìn đủ sao hả." Tôi ý bảo cậu ta nhìn mấy vị đạo diễn và nhà sản xuất ở đây, "Bây giờ cậu cần thu hút sự chú ý của bọn họ, quen biết nhiều người cũng không thiệt đi đâu cả."

Vừa nói vừa đẩy cậu ta đi, để cậu ta đi làm quen với những người khác, bỗng nhiên có cảm giác bi thương như gả con gái đi lấy chồng-Tôi đối với Thẩm Khâm Ngôn cũng chỉ có thể làm đến mức này thôi.

Tế bào nghệ thuật của tôi tuy không nhiều nhưng cũng biết cậu ta tài hoa xuất chúng, đáng tiếc xã hội này từ trước đến nay không phải có tài thì có thể có cơm ăn. Thẩm Khâm Ngôn có ngoại hình đủ đẹp trai để thu hút sự chú ý của người khác, nhưng cậu ta còn phải có đủ sự thông minh mới có thể có được sự khen ngợi. An Lộ đã từng nói, chỉ cần tôi mở miệng với Lâm Tấn Tu, chuyện gì cũng đều rất dễ dàng. Nhưng tôi có nguyên tắc của mình, đi cửa sau với mẹ mà còn phải nghĩ đi nghĩ lại, muốn tôi vì cậu ta mà đi cầu xin Lâm Tấn Tu, thực sự thì tôi không làm được.


Đầu << 57 58/73 59 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON