- Tới nơi rồi sao? – Băng hỏi.
- Dạ…vâng. – Xuân cuống quít trả lời.
- Ừm. – anh nói rồi quay mặt đi nhưng trong lòng không nén khỏi câu hỏi trước thái độ lúng túng của Xuân. Dường như anh nhận ra một điều gì đó khác thường.
Gió.
Nắng.
Và cái hương vị của đất quen thuộc ấy.
Dường như Xuân không thể tin được là mình đang đặt chân lên chính mình đã ở. Cảm xúc lâng lâng khó tả.
Hạnh phúc là từ duy nhất mà cô có thể nói lúc này nhưng nó vẫn chưa đủ để ta hết được cảm xúc của cô lúc này. Làm sao có thể tả được niềm vui sướng khi sắp được gặp lại bố mẹ mình chứ.
Cái cảm xúc lâng lâng ấy khiến toàn thân cô dường như run lên, bước đi cũng không vững nữa nhưng cô lại muốn chạy thật nhanh về nhà nhưng đôi chân lại không thể đứng vững vì hồi hộp.
- Được rồi, cô về đi. Xe tới đón rồi. – Băng đứng đằng sau cô từ nãy. Có vẻ như anh cũng hiể được một phần cảm xúc của cô lúc này.
- Vâng. – cô trả lời vội rồi leo ngay vào xe nhưng trước khi đó vẫn kịp nhìn Băng lần cuối.
Bóng chiếc xe dần khuất xa, Băng vẫn đứng im, đôi mắt dõi theo nó. Anh im lặng. Một thứ gì đó đang xảy ra trong anh. Một chút gì đó luyến tiếc, một chút gì đó chờ đợi. Tại sao thế? Từ bao giờ anh có những cảm xúc kì lạ này chứ.
Khẽ thở dài, anh quay lưng bước đi nhưng ánh mắt chợt dừng trên chiếc balo nhỏ của Xuân để quên.
Hơi lắc đầu một chút, anh cầm nó lên rồi quay lưng bước vào xe và chuẩn bị về.
……………………………………………………….
Bốn tháng. Đúng bốn tháng rồi kể từ khi cô xa nhà. Mọi thứ vẫn thế. Cảnh vật vẫn thế. Chỉ khác là nếu như cách đây bốn tháng cô thấy tất cả rất quen thuộc nhưng bây giờ đối với cô nó thật to lớn.
Làm sao không thế được chứ? Bốn tháng rồi mà. Mặc dù nó cũng không hẳn là thời gian dài.
Cạch……………
Cô đẩy cánh cổng và bước vào. Người đầu tiên cô thấy không ai khác là bố mẹ cô. Họ đã đợi cô.
Thời gian như ngưng đọng. Tim cô muốn nhảy cẫng lên. Hít một hơi thật sâu. Cô chạy thật nhanh tới ôm chầm họ.
Ướt…khóe mắt cô chợt ướt.
Sao thế? Đáng ra cô phải cười chứ? Nhưng không thể? Cảm xúc suốt bốn tháng qua bỗng tuôn trào. Cô đã rất dũng cảm khi chịu được sự “ghẻ lạnh” của đám con nhà giàu kia, kìm nén nỗi nhớ nhà, nhơ bố mẹ, nhớ mọi người và giờ là lúc tất cả bùng ra.
Cô chợt thấy mình yếu đuối nhỉ? Chỉ mới xa có bốn tháng thôi mà. Chẳng phải rồi sau này cô cũng sẽ xa họ sao? Chẳng phải bên cạnh cô vẫn còn người luôn giúp đỡ cô sao?
Càng nghĩ cô lại càng thấy buồn cười. Biết sao được. Con người cô là thế mà.
Niềm vui cứ dâng trào không muốn dừng. Cô ước gì, khoảnh khắc này mãi mãi dừng lại.
Yên bình. Ấm áp. Và hạnh phúc.
- Bố mẹ làm khổ con rồi. – giọng ba cô chợt nghẹn ngào.
Cô lắc đầu, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn ông rồi khẽ chúi đầu vào lòng ông như muốn an ủi ông.
- Không đâu ạ. Con thấy vui lắm là vì đã có thể giúp bố mẹ. – cô thì thầm.
Mẹ cô xoa mái tóc của cô thật nhẹ rồi khẽ hôn lên đó.
- Con của mẹ giỏi lắm mà.
Cô khẽ cười nhưng không nói gì.
- A, con có quà cho bố mẹ. – cô chợt nhớ.
Vội quay đi lục túi của mình và đưa cho họ một chiếc hộp. Thật ra đó là món quà mà Phong đã dần cô đi mua trước khi ra về.
- Đây là do anh Phong gửi cho ba mẹ đó. – cô mỉm cười. Đó là một chiếc áo sơ mi cho bố và một chiếc áo khoác cho mẹ. Đó là do cô chọn mặc dù là do Phong trả tiền nhưng chắc chắn cô sẽ trả lại tiền cho anh ấy sau.
- Phong? – mẹ cô hỏi.
- Dạ, đó là một trong sáu người cháu của chủ tịch. Lần này con về cùng với anh Băng nữa. – cô trả lời.
- À, họ tốt quá. Như thế bố cũng yên tâm rồi. – bố cô nói.
- À, còn nữa, cái này con mua cho chị đó. – cô quay sang tìm chiếc balo nhỏ đựng món quà đó nhưng chợt nhận ra là không thấy đâu.
Cô giật mình. Vội lục tung tất cả lên để tìm nó nhưng vẫn không thấy.
- Có chuyện gì sao? – mẹ cô nhận ra có gì đó bất thường.
- Con…con…để quên chiếc balo kia ở đâu mất rồi. – cô nhăn nhó trả lời.
- Con tìm kĩ chưa? Hay là để quên ở đâu? – mẹ hỏi.
- Con…không rõ.
Cô chợt nhớ tới Băng, có lẽ anh biết là nó ở đâu nhưng giờ gọi điện chỉ vì một chiếc balo như thế có làm phiền anh quá không?
Thôi đánh liều vậy.
Cô rút chiếc điện thoại ra và tìm số của Băng. Nhìn thấy số điệm thoại đó rồi nhưng rồi lại lưỡng lự.
Calling……
Cô giật mình khi nhận ra mình lỡ ấn nút gọi rồi. Giờ phải làm sao? khẽ ghé tai vào chiếc điện thoại đó…
- Alo.
Là giọng của Băng. Không ngờ anh ấy bắt máy.
- Alo. Em là Xuân…Em xin lỗi đã làm phiền nhưng…nhưng…em muốn hỏi là…anh có thấy cái balo nhỏ của em không ạ? – cô hơi ngập ngừng.
- Tôi đang giữ nó. Nếu không có gì thì cô có thể đến lấy ở văn phòng chi nhánh của tập đoàn AJ. – giọng Băng có vẻ mệt mỏi.
- Vâng…em sẽ…sẽ tới. LÀm phiền anh rồi. Cảm ơn anh nhiều lắm.
- Ừm. Xin lỗi, nếu không còn việc gì thì tôi cúp máy, tôi đang bận.
- Vâng…vâng…ạ. – cô luống cuống hẳn ra.
Tít…tít…
Có vẻ như anh cúp máy thật rồi. Cô cảm thấy có chút hụt hẫng nhưng mà không sao. Dù gì cô cũng khá quen rồi. Không lạnh lùng, không bận rộn không phải là Băng mà.
- Bố mẹ ơi, giờ con phải đi lấy đồ một chút nhé. – cô quay qua nói với bố mẹ.
- Nhưng con vừa về, sao không đợi ngày mai lấy? – mẹ cô lo lắng hỏi.
- Dạ thôi như thế sẽ làm phiền anh Băng lắm ạ. Thôi con chào bố mẹ nhé. – cô cúi chào bô mẹ rồi bước vào nhà thay bộ đồ lúc nãy đi bằng chiếc áo thun đen, quần jean và đôi giày quen thuộc.
Chạy một mạch ra đầu hẻm và bắt chuyến xe bus sắp tới để tới văn phòng chi nhánh của tập đoàn AJ đó.
Chương 55
Sau hai chuyến xe bus liên tiếp, người Xuân như muốn nát ra.
Mệt mỏi, nắng, nóng làm con người ta cảm thấy khó chịu. Đi bộ thêmmột đoạn nữa cô tới được nơi cần tới.
Phải nói là nó rất to và hoành tráng. Đứng ngắm nó một lúc rồi cômới bước vào. Có lẽ vì hơi e ngại khi lần đầu tới nơi này.
Bước vào trong là đã thấy khác biệt.
Sang trọng, lịch sự và đẳng cấp. Thế mới biết tập đoàn AJ lớn nhưthế nào.
Cô thầm tự hào vì ít nhất bố mình cũng là nhân viên của nơi này.Để được vào đó đâu phải dễ.
Nhìn xung quanh một hồi, cô quyết định hỏi mấy chị thư kí ở đây.
- Chị ơi, em muốn gặp anh Băng thì phải đi đường nào ạ? – cô nhướnđầu lên để nói chuyện với cô thư kí qua bàn tiếp tân.
Cô thư kí đó cũng nhướn mày lên nhìn cô một cách nghi hoặc.
- Có chuyện gì sao? Em là ai? Có hẹn trước không? – cô ấy nói mộttràng dài khiến cô ngỡ ngàng.
Phải hẹn mới được gặp cơ à? Ôi? Anh ấy quan trọng thế.
- Dạ, em hẹn tới lấy đồ theo lời của anh ấy. Chị giúp em gọi choanh ấy với ạ.
- Thật sao?
Cô gật đầu lia lịa. Cô thư kí nhìn cô nghi ngờ một chút rồi cũngnhấn điện thoại gọi cho anh.
Sau một hồi trao đổi gì đó qua điện thoại, cô thư mới quay qua nóivới cô.
- Được rồi, giờ em đi lên tầng 5, phòng quản lí, Băng đang ở đó.
- Da, em cảm ơn. – cô cúi chào rồi quay đi.
…………………………….
Sau hơn 15’ đi và tìm, cuối cùng cô cũng tìm được phòng đó. Nhẹnhàng gõ cửa và chờ đợi. Không hiểu sao cô thấy hồi hộp thế nhỉ.
- Vào đi. – giọng nói lạnh lùng quen thuộc vang lên.
Đẩy cánh cửa đó bước vô, khuôn mặt cô chợt hơi cứng lại. Cô thấykhó xử. Không ngờ được gặp anh sớm thế. Hơi mỉm cười nhìn Băng ái ngại.
- Em làm phiền anh rồi.
- Ừm. – anh khẽ gật đầu. Anh rời mắt khỏi sấp giấy trước mặt, taytháo chiếc kính gọng đen ra nhìn cô với vẻ mệt mỏi.
Cô thì ái ngại nhìn anh không nói gì.
- Chiếc balo ở trong kia. – giọng nói đều đều vang lên, tay chỉvào phía trong.
- Em cảm ơn. – cô vội vàng chạy nhanh vào đó và thấy nó đang ở trênbàn. Lấy nhanh rồi bước nhanh ra ngoài.
Ánh mắt chợt dừng trên khuôn mặt mệt mỏi của Băng. Không hiểu saocô cảm thấy buồn buồn và lo lắng.
- Anh có cần em giúp gì không? – cô buột miệng nói.
Anh hơi ngạc nhiên nhìn cô. Ngẫm lại, dù gì cô cũng từng có kinhnghiệm một chút trong mấy công việc văn phòng mà.
- Vậy thì soạn hết sấp tài liệu này đi. – giọng anh bình thản.
Giờ tới lượt cô ngạc nhiên. Thật không ngờ anh ấy cũng đồng ý.Thoáng chút xao động nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại và chạy nhanh về phía bànlàm việc của anh………
……………………………
Trong phòng, một người con gái đang chăm chú nhìn vào máy tính,tay liên tục gõ vào bàn phím. Hoàn toàn tập trung vào công việc.
Một người con trai cũng đang tập trung vào công việc của mình.Dáng vẻ lạnh lùng ấy này dường như đã hằn lên những mệt mỏi. Anh dừng tay lại,day day hai bên thái dương của mình một chút. Khẽ liếc nhìn người con gái kia.Đôi mắt đen kia như dãn ra, anh cảm thấy có chút gì đó thật yên bình.
Khuôn mặt chăm chú, ngoan ngoãn của cô khiến anh có chút gì đóquan tâm. Anh chợt nhớ tới nụ cười của cô. Nó thật ấm áp và cũng thật mạnh mẽ.Có lẽ vì nụ cười đó mà khiến không ít những người xung quanh anh “xao động”.Đôi khi chính anh cũng thấy cô gái này thật thú vị. Một điều gì đó rất thu hút.
- Em xong rồi ạ. – Xuân lên tiếng, khóe môi hiện lên nụ cười sungsướng.
- Ừm. – Băng khẽ gật đầu khi đón lấy tập tài liệu của cô.
Xem xét một lúc lâu. Khá tốt. Cách tóm tắt rất ngắn gọn, cụ thể vàxúc tích. Đó là điều anh hài lòng nhất về cô khi cô đang ở trong hội học sinh.
- Được rồi, cô có thể về. – anh nhẹ nhàng nói.
- Vâng. – cô chợt thấy có chút gì đó luyến tiếc nhưng không nói gìmà lủi thủi quay đi luôn. Cô hơi thấy tủi thân mà cũng không hiểu lí do.
Bước một mạch ra khỏi cửa rồi cứ đi đi mãi cho đến khi ngẩng đầulên và chợt nhận ra rằng………….............
Băng im lặng nhìn dáng người nhỏ bé kia bước ra khỏi phòng. Có vẻnhư cô hơi giận. Anh chợt thắc mắc. Khẽ dựa lưng vào ghế, suy nghĩ mông lung vềđiều gì đó rồi từ từ anh thiếp đi lúc nào không hay.
………………………
10h
Băng mở mắt ra và liếc nhanh vào chiếc đồng hồ. Anh ngủ quên được30’ rồi sao. Có lẽ hôm nay anh mệt quá rồi. Hai vai đã mỏi nhừ, đôi mắt cũngbắt đầu nhòe đi, toàn thân cũng dần mất đi sức lực.
Đứng dậy và đi ra khỏi phòng. Đã tới lúc tự thưởng cho mình mộtchút rồi.
Anh bước nhanh xuống lầu trước đó anh ghé qua khu canteen của côngty một chút. Ánh mắt chợt dừng trước vóc dáng quen thuộc kia.
Anh khẽ mỉm cười, trong lòng thấy có chút gì đó vui vui.
Xuân “lượn” gần hết cả khu nhà to lớn này rồi. Chỉ vì hơi “giận”Băng mà không hiểu lí do mà giờ đây cô lạc vào “xứ sở” của công việc này.
Đi đâu cũng thấy người chạy ngược chạy xuôi. Chỉ mới kịp hỏi mộtcâu chưa “tới nơi tới chốn” đã không thấy bóng người đâu vì thế cô đành lủithủi một mình quanh khu này với hi vọng là có thể tìm được đường ra. Nhưng đóchỉ là suy nghĩ, chứ càng đi càng lạc, nhất là đối với một đứa mù đường bẩmsinh như cô thì….
Càng nghĩ càng thấy chán. Chẳng lẽ lôi điện thoại ra nhờ Băng. Nhưthế thì ngại lắm ấy chứ.
- Vẫn chưa về sao? – một giọng nói “quen thuộc” vang lên ở saulưng khiến cô đứng người.
Ôi, xấu hổ quá!!!
Từ từ quay đầu lại, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Băng mà cô chỉmuốn trốn đi thôi. Ai ngờ lại lạc đường ngay lúc này chứ.