XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Bạn có thể nói ra lí do bạn thích một ai đó, nhưng không thể tìm ra lí do cho việc bạn yêu thực sự.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Tình yêu quý tộc full

Tình yêu quý tộc full Trang 48

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~99):

Đầu << 47 48/99 49 >> Cuối



- Ơ, nhưng tớ không khát. – cô thấy lạ.

Chẳng nói chẳng ràng, cậu rút ngay một chiếc khăn và lau lên môi cô trước sự bối rối của cô.

- Cậu…cậu đang làm gì đó. – cô đẩy cậu ra, tức tối nhìn, cậu lau mạnh quá khiến cô thấy xót.

- Tớ không thích. Tớ không thích cậu hôn anh ấy. – cậu nói có vẻ như đang giận dỗi.

- Ơ, à…chỉ là một trò chơi thôi mà. – cô trấn tĩnh lại và cố thuyết phục Triệt và cả cô nữa.

- Không, tớ không nghĩ thế. Cậu thích anh ấy sao? – cậu hỏi dồn dập như đang tra hỏi.

- Không, cậu đang nói gì vậy.

- Cậu không nhận ra gì sao? Tại sao cậu không phản ứng lại? Cậu thích anh ấy thật rồi. – Triệt bướng bỉnh.

Xuân bắt đầu thấy hơi bực bội. Tại sao cứ nghĩ là cô thích Phong chứ. Đâu phải tại cô không muốn đẩy anh ra, chỉ tại lúc đó quá ngạc nhiên nên không biết làm gì cả.

- Này, tớ không thích anh ấy được chưa. Cậu làm sao thế? Đừng nhõng nhẽo như trẻ con thế chứ.

- cậu nói dối. – Triệt lắc đầu không tin.

- NÀY, cậu sao thế? Không là không. Cậu là tớ sao mà cậu hiểu tớ thế? Tớ thích anh ấy. Đúng, nhưng chỉ như là một người anh. Có gì sai sao? – cô gắt lên, vì hơi mất bình tĩnh vì thái độ kì lạ của cậu.

Triệt im lặng, suy nghĩ. Có lẽ cậu hơi độc đoán khi cứ bắt ép cô như thế. Cũng không khó để nhận ra được điều mà cô nói là đúng.

- Ừm, tớ xin lỗi. Chỉ tại tớ sợ. – Triệt cúi đầu nói, có phần hơi buồn.

- Ngốc, cậu sợ gì thế? – cô vỗ vai cậu.

- Tớ sợ cậu thích anh ấy. – Triệt nhìn thẳng vào mắt cô mà nói.

- Cái…cái gì…Cậu đùa kì thế? – cô lúng túng. Tại sao, Triệt sợ “kì lạ” thế.

- Không, đó là sự thật. Vì tớ thích cậu. Rất rất thích, thích tới phát điên lên. Nếu cậu thích ai đó thì…  cậu nói dồn dập,nhịp tim cũng đập nhanh hơn, mọi thứ trong người cậu như muốn bùn nổ.

Xuân im lặng. Cô ngạc nhiên rồi bối rối. Sao Triệt lại nói chuyện đó chứ. Lần trước, cậu tỏ tình, cô tưởng là cậu ấy muốn đùa nhưng lúc này, tại sao đôi mắt ấy của cậu lại chân thành thế. Tại sao cô không thể thẳng thừng từ chối nó, vì sợ rằng điều đó sẽ làm cậu đau khổ nhưng tất cả cũng chỉ vì cô xem cậu ấy là một người bạn thân, đôi khi là một đứa em trai của mình, hoàn toàn không muốn phá vỡ điều đó.

Giờ cô phải làm sao chứ? Tình cảm của Triệt dành cho cô to lớn thế sao? Làm sao tốt cho cả hai đây?
Cô muốn chạy trốn.
- Cậu đừng đùa nữa. – cô quay mặt đi, vội đứng dậy.

Nhưng cậu kịp nắm chặt tay và kéo cô lại về phía mình. Cậu vòng tay qua và ôm cô thật chặt, mặc cho là điều đó khiến cô khó chịu.
Nhịp tim của cậu như đang loạn lên, thật khó để điều khiến nó, làm sao có thể làm cho nó vơi bớt nỗi nhớ, thao thức và đau trong lòng cậu đây.

Cậu ôm chặt cái dáng người nhỏ bé ấy, thật không muốn rồi xa cô chút nào cả. Cậu chỉ muốn giữ chặt cái giây phút mà cậu được ở bên cô này mà thôi. Giữ mãi trong trái tim này, trái tim đã không biết từ bao giờ cứ hướng về phía cô một cách dại khờ.

Tim cô như đập loạn nhịp. Cô bối rối trước hành động ấy. Cô không biết nên phải làm gì bây giờ. Làm sao cô có thể vô tình đẩy cậu ra như không có gì chứ. Cô còn nợ cậu ấy rất nhiều, làm sao cô có thể chứ. Nhưng như thế có khi nào lại tàn nhẫn với cậu ấy hơn không? Dù không thể đáp lại tình cảm đó, cũng không từ chối nói làm cậu cứ dai dẳng một hi vọng nào đó chăng?

Cô thực sự lúng túng. Đầu óc như nổ tung lên. Mọi người xung quanh cô dường như ai cũng đang thay đổi một cách khó hiểu, hay là do chính cô thay đổi.

Thời gian vẫn cứ chậm rãi trôi qua. Bầu không khí im lặng tới nặng nề. Không một ai trong hai người nói gì hay có ý định nói gì đó.

Tại sao Xuân không đẩy cậu ra? Tại sao nó lại làm Triệt thấy lo sợ hơn chứ? Dù biết rằng tình cảm của cô ấy dành cho cậu khác như tình cảm cậu dành cho cô ấy, đó chính là điều cậu lo sợ. Sợ rằng cô ấy sẽ cứ cho cậu hi vọng để rồi lại dập tất nó một cách tàn nhẫn.
Đau lắm. Sẽ rất đau nếu như cô thực sự làm như thế đấy.

Triệt từ từ buông Xuân ra, không nhìn thẳng vào khuôn mặt cô và cô cũng thế. Cô đứng dậy, quay lưng bước đi.
Triệt một lần nữa nắm tay cô lại. Im lặng thật lâu, cậu cất tiếng:
- Những gì tớ nói là sự thật. – lời nói dù nhỏ nhưng vẫn đủ cho Xuân nghe được.
Xuân bước nhanh đi ngay khi cậu vừa thả tay ra. Nhưng được mấy bước, cô dừng lại.
- Tớ xin lỗi. – cô chỉ nói ngắn gọn như thế rồi lại bước đi. Không hiểu sao cô chỉ nói được như thế. Trong khi thực sự thì cô muốn nói rất nhiều, tại sao lời nói đó lại không thể nói ra chứ

Khoảng không gian trở nên nặng nề, mặc cho tiếng bước chân như bị nuốt chửng trong cái cô đơn đó.

Hai dáng người nhỏ bé giữa cái thiên nhiên rộng lớn.
Mỗi người một suy nghĩ.
Một người lặng lẽ chờ đợi một điều gì đó xa vời, lòng trống trãi, mệt mỏi .
Một người lặng lẽ bước đi. Cảm giác tội lỗi, đang dày vò bản thân. Tự hỏi tại sao bản thân mình lại luôn làm người khác phải khó xử thế.

Tiếng sóng rì rào kia sao bỗng trở nên rối bời thế? Tại sao nó cứ vang vọng mãi như một lời tự trách của ai đó?
Là của người không thể đáp lại tình cảm kia hay là của người tự trách vì bản thân mình đã quá dại khờ.

Ai nói tình đầu là đẹp???
Lòng tôi mãi thao thức mãi vì ai?
Em cho tôi tình yêu hay sự vô tình…
Nhẹ nhàng, ấm áp, dịu êm…
Hay cay đắng, lạnh lẽo và hững hờ…
Đau. Ừ, đau lắm em ạ……
Nhưng tại sao trái tim ngu ngốc
Ngốc vì mãi giữ chặt bóng hình,
Bóng hình thân thuộc nhưng cách xa………

Đọc tiếp: Tình yêu quí tộc – Chương 53
Sáng nay, Xuân dậy sớm hơn thường ngày. Không phải nói là do hôm qua cô bị mất ngủ. mọi cảm giác của ngày hôm qua vẫn còn đọng lại trong cô.

Bước ra lan can ngoài của căn phòng. Trời đã bắt đầu sáng. Lâu rồi cô mới dậy sớm như thế này. Nhưng đây là lần đầu cô ngắm biển vào buổi sáng sớm như thế này.

Mằn mặn, man mác và se lạnh.

Không khí của biển buổi sáng quả thật là khác hẳn so với những buổi khác.

Nhẹ vươn vai, lấy lại tinh thần, Xuân bước nhanh ra khỏi phòng của mình. Đi tắt từ hành lang để đi thẳng ra bãi biển gần đó.

………………………………

Một bóng người cũng bước đi ra cùng lúc với Xuân. Ánh mắt của cô và của anh chạm nhau. Một chút ngạc nhiên nhưng cả hai nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nhưng vẫn im lặng.

- Anh dậy sớm thế sao? – cô hỏi.

- Ừm, chỉ là muốn dạo biển buổi sáng thôi. – Băng trả lời.

- Vâng. – cô khẽ gật đầu, cánh tay vẫn đang vân vê cánh cửa, không nói thêm gì.

Băng khẽ thở dài.

- Muốn cùng đi chứ? – anh đề nghị.

Xuân nhìn anh, đôi mắt thoáng sự lưỡng lự, bối rối nhưng cũng gật đầu. Tại sao, giờ cô thấy căng thẳng khi gặp anh thế? Hay là vì “nụ hôn” hôm qua. Cả anh và cô đều thấy nụ hôn của người đối diện với người khác. Có thật thế không? Hay là do cô đang cố biện lí do vì muốn trốn tránh điều gì đó.

Xuân lẳng lặng bước theo Băng, vẫn tiếp tục giữ cái suy nghĩ vẩn vơ lúc nãy của mình trong lòng.

Băng cũng không nói gì. Anh là người kiệm lời nên điều đó cũng không có gì lạ. Lúc này anh đang mãi mê theo đuổi một suy nghĩ riêng nào đó. Một người luôn bận rộn như anh thì đâu thiếu việc để suy nghĩ chứ.

Gió biển lùa vào mái tóc dài đang được thả nhẹ làm nó khẽ tung bay, làm lộ rõ khuôn mặt bầu bĩnh, nhỏ nhắn, đang vấn vương một chút nỗi buồn nào đó nhưng vẫn không làm nhòa đi nét chín chắn của cô.

Băng nhìn cô, anh khẽ cười. Nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp. Nó dịu dàng, ấm áp tới tan chảy cả mọi thứ dù chỉ là một nó chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ.

- Anh Băng. Nếu như anh không thể đáp lại tình cảm của một người thì anh sẽ làm gì? – Xuân hỏi anh, ánh mắt lại hướng về một phía xa xăm nào đó.

Băng im lặng, vẫn tiếp tục bước chầm chậm trên bãi cát. Lắng nghe tiếng sóng biển đang vang vọng trong không gian.
Anh biết câu hỏi của cô đang hướng về ai. Về Triệt và cả Phong nữa. Thật khó để trả lời câu hỏi đó.

- Em thấy bối rối quá. Tại sao em có cảm giác mình đang làm điều gì đó cực kì độc ác vậy. Với Triệt ấy. Em đâu muốn như thế. Giờ em phải làm sao chứ? – Xuân tiếp tục.

Cô muốn nói ra. nói ra tất cả, mặc cho Băng có muốn nghe hay không. Có thể điều đó không phù hợp lắm khi tâm sự với một người như Băng nhưng cô cũng mặc. Cảm giác cứ giữ trong lòng thật là bức bối.

Băng vẫn im lặng, cũng không có ý định sẽ ngăn cô nói tiếp.

- Em có lỗi sao? – Xuân kết thúc bằng một câu hỏi.

- Đừng nghĩ tất cả đều là lỗi của mình. – anh nói.

-…………………
- Nếu như không thể đáp lại tình cảm của người khác thì đừng cố và cũng đừng né tránh, như thế chẳng khác nào coi tình cảm của người đó dành cho mình là một gánh nặng sao? Điều đó sẽ không mang lại lợi ích gì cho cả hai người. – Băng nói thật chậm.

Lời nói của Băng đơn giản, nhưng lại rất có lí. Tại sao cô lại không nghĩ tới nhỉ? Chẳng phải cô không muốn làm cậu ấy buồn và tổn thương sao, vậy thì tại sao lại muốn né tránh chứ.

- Cảm ơn anh, tại sao em không nghĩ ra nhỉ? Em thật ngốc khi cư xử như thế phải không? – cô cúi đầu nhìn chăm chăm vào bãi cát.

Băng khẽ cười, nhẹ xoa mái tóc của cô thật nhẹ nhàng.

- Ừm. – anh nói.

Cả hai tiếp tục giữ im lặng đó, trong suốt chuyến đi dạo biển đó. Nhưng khoảng cách của họ dường như đã thay đổi.
Một người đã mở cửa lòng ra, chấp nhận còn một người đã dũng cảm mở cánh cửa đó. Mọi thứ quanh họ như đang thay đổi dần dần. Nhưng liệu có ai nhận ra nó không?

………………………………..

Cả Băng và Xuân quay về khách sạn lúc trời gần sáng. Có lẽ giờ này cũng sẽ đã có vài người dậy rồi.
Bước cùng nhau dọc hành lang đó, khi cả hai tiến về phía của phòng của Băng, cánh cửa phòng của Phong bật mở. Ba bóng người bước ra. Cả năm người cùng thoáng ngạc nhiên, vẫn không ai nói gì cả.

- Cả hai dậy sớm nhỉ? – Vũ chủ động mở lời.

- Vâng, mọi người cũng thế nhỉ? – Xuân gật đầu, mỉm cười chào lại. Cô không dám nhìn ba người đó, không hiểu sao cô lại thấy có chút gì đó ngại ngùng.

Phong im lặng nhìn cô rồi tới Băng. Anh thoáng khó chịu. Chỉ cần nghĩ tới cảnh hai người đó ở gần nhau cũng đủ khiến anh phải ghen tị.

- Chào em. – Phong nói, giọng có chút lạnh lùng.

- Vâng.

- Chào cậu. – tới Triệt chào cô.

- Ừm, chào. – cô cũng mỉm cười đáp lại.

Thật khó để cư xử tự nhiên như không có gì với mọi người bây giờ. Một người hôn cô và một người vừa tỏ tình với cô vào hôm qua. Điều đó bây giờ vẫn còn hiện rõ lên trong người cô, và mọi người chắc cũng thế.

Đang suy nghĩ vẩn vơ, một bóng người khác bước tới. Dáng điệu chậm rãi, lạnh lùng và nghiêm khắc của một người đàn ông, ngay lập tức thu hút được sự chú ý của cả năm người đó. Đối với bốn người con trai kia thì không có gì lạ, nhưng đối với Xuân thì có một chút bối rối. Mãi một lúc sau cô mới nhận ra người đàn ông đó, không ai khác chính là thư kí Minh – thư kí thân thiết nhất của chủ tịch tập đoàn AJ.


Đầu << 47 48/99 49 >> Cuối

Nhập trang (1~99):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON