Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Bao lâu bạn vẫn còn tự tin ở bạn, thì người khác vẫn còn tin bạn Cynda Williams

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Bạn đang bắt đầu đọc với
15000 ký tự / trangNhập trang (1~73):

Đầu 2 >> Cuối-73


 Cuộc gặp gỡ chí mạng full





CUỘC GẶP GỠ CHÍ MẠNG

(Tập 1)

Tác giả: Lâm Tiểu Mị

Dịch giả: Phiêu Dương



Nhà xuất bản: NXB Văn học





Giới thiệu:

Sau một tai nạn giao thông thảm khốc, số phận đã gắn kết hai người vốn xa lạ lại với nhau.



Lâm Uyển chứng kiến cái chết của vị hôn phu ngay trong phòng cấp cứu.



Còn Trần Kình tìm mọi thủ đoạn để xóa dấu vết phạm tội của em trai mình trong lần đụng xe thảm khốc kia.



Anh nói: "Theo tôi, cho dù là thủ đoạn gì cũng đều là để có thể đạt được mục đích, không có gì là tốt hay không tốt cả, chỉ có thích hợp hay không mà thôi. Cô có thể nói tôi máu lạnh không có nhân tính, bởi vì tôi có người tôi phải bảo vệ, chính vì vậy, tôi buộc phải tàn nhẫn với người khác."



Cô nói: "Thiện có thiện báo, ác có ác báo, không phải không báo mà là chưa đến lúc."



Về lý, cô hoàn toàn đúng, về tình, anh cũng không hề sai. Cô chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ lẽ phải, anh chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ người thân.

Và rồi như một sức hút mạnh liệt trái chiều, anh cưỡng bức cô về cạnh mình.

Day dứt, thù hận, yêu thương... họ cứ thế làm tổn thương nhau, rồi lại xóa lành những vết thương đó. Đến cuối cùng, lẽ phải liệu có trở về đúng chỗ? Và yêu thương có viên mãn tròn đầy?





MỤC LỤC

Chương 1: Trước tai nạn giao thông

Chương 2: Ngã bệnh

Chương 3: Trước khi chất vấn

Chương 4: Phiền muộn

Chương 5: Gặp lại

Chương 6: Xé rách

Chương 7: Tái phạm

Chương 8: Càn quấy

Chương 9: Nghỉ ngơi

Chương 10: Tính kế

Chương 11: Thay đổi

Chương 12: Được cứu sống



Đời người giống như một tờ giấy trắng, xảy ra vài sự việc mang tính cột mốc, để lại trên tờ giấy vài điểm, sau đó lại nối thành đường là xác định quỹ đạo cả đời, một khi đã xác định phương hướng, chẳng có lựa chọn nào ngoài việc đi tiếp.

Poster: Mun >w< (meow meow)

Chương 1: Trước tai nạn giao thông

Trần Kình đang mải tiếp chuyện trên bàn rượu với mấy vị lãnh đạo trong chính quyền thành phố thì Trần Túy gọi điện tới. Vì phải kính họ thêm vài ly, chén qua chén lại xã giao lấy lệ nên bây giờ hắn hơi choáng váng, cảm thấy có chút sốt ruột. Nếu như không phải thành công của dự án lớn lần này có được là nhờ sự trợ giúp đắc lực của mấy người đang ngồi đây, thêm nữa, hai trong số đó còn là bạn lâu năm của cha hắn, thì hắn sớm đã lánh đi rồi.

Điện thoại reo, hắn thở phào nhẹ nhõm, đúng lúc hắn đang muốn viện cớ rời khỏi đây. Nhưng khi vừa nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến, hắn liền chau mày. Đứa em trai này không có việc thì không tìm hắn, mà đã tìm là y rằng chẳng phải việc tốt đẹp gì. Cần tiền để đi cửa sau, tạo dựng quan hệ vẫn còn là chuyện nhỏ, hầu hết các trường hợp đều là gặp rắc rối gì đó rồi chờ hắn tới thu dọn tàn cuộc.

Hắn xin lỗi, cáo từ mấy vị lãnh đạo đang say sưa trên bàn tiệc, đứng dậy ra ngoài hành lang nhận điện thoại. Đầu kia, giọng Trần Túy có chút khác thường: "Anh, em gây tai nạn xe rồi!"

Ấn đường[1"> Trần Kình giật giật, đang lơ mơ vì rượu bỗng gần như hoàn toàn tỉnh táo. Tuy thằng oắt Trần Túy này chẳng tử tế gì, thậm chí còn khó ưa, nhưng hắn và nó dù gì vẫn là anh em ruột thịt, tục ngữ có câu "một giọt máu đào hơn ao nước lã", "xương gãy hẵng còn liền gân", hắn lo lắng liên tục hỏi: "Bị thương thế nào? Nghiêm trọng không? Bây giờ đang ở đâu?"

[1"> Ấn đường: Điểm ở giữa hai đầu lông mày.

"Em không sao, em đâm phải người khác." Trần Túy thấy hắn hiểu nhầm liền vội vàng giải thích.

Nhịp tim của Trần Kình mới hoãn lại đôi chút ở nửa vế trước thì lập tức nghe thấy nửa vế sau.

"Người đó trông có vẻ không ổn rồi, làm sao bây giờ hả anh?"

"Uống rượu à?" Hắn trầm giọng hỏi, đầu dây bên kia im lặng không đáp, biểu thị sự thừa nhận.

"Cậu đừng hoảng, bây giờ đang ở đâu? Tôi đến giải quyết."

"Em đang ở phòng phẫu thuật cấp cứu của bệnh viện trung tâm thành phố. Anh, anh mau đến đi!"

Thành phố buổi đêm đẹp hơn hẳn so với ban ngày. Cả khu đô thị như một mảng đại dương mênh mông lấp lánh ánh đuốc. Những hạt bụi trôi nổi cùng bầu không khí hỗn độn đều được màn đêm bao dung hết thảy. Ngước mắt nhìn lên đâu đâu cũng là ánh đèn neon nhấp nháy. Từng chùm ánh đèn phía xa xa tiếp giáp với những vì sao, ranh giới đất trời dường như không còn rõ ràng nữa. Thế nhưng không phải ai cũng có tâm trí để hưởng thụ cảnh đẹp, ví dụ như những nhân viên văn phòng muốn mau chóng trở về nhà - nơi có người thân đang chong đèn chờ đợi, hay người nhà bệnh nhân đang lo lắng không yên trước cửa phòng phẫu thuật, hay chính là người nào đó đang vội vã tới chỗ em trai để thay cậu ta thu dọn mớ hỗn loạn này.

Chiếc xe Bent¬ley màu đen phóng như bay trong màn đêm, chút hơi men còn sót lại của Trần Kình đã bị cơn gió lạnh thổi sạch, hắn trở nên hoàn toàn tỉnh táo. Tháo cà vạt ném qua một bên, mở phanh hai nút áo sơ mi trên cùng. Sau khi đã bình tĩnh trở lại, hắn gọi liền một mạch mấy cuộc điện thoại, liên hệ những người liên quan tìm hiểu tình hình để thương lượng đối sách.

Cúp máy, hắn day day hai bên thái dương, đứa em trai này thật không khi nào để hắn hết lo lắng, nếu dùng một câu để khái quát thì đó chính là: "Thành công chưa đủ, thất bại có thừa". Nếu không phải là ruột thịt thì cậu ta sớm đã bị hắn đá bay ra Thái Bình Dương làm mồi cho cá. Bản thân phải quản lí cả một doanh nghiệp lớn, hàng trăm nhân viên dựa vào hắn để kiếm sống, những việc này đối với hắn dễ như trở bàn tay, ngoài năng lực của bản thân ra đương nhiên cũng không thể thiếu những mối quan hệ của gia đình trong đó.

Chỉ có một điều duy nhất khiến hắn lao tâm khổ tứ, không biết phải làm sao, đó chính là đứa em trai này. Cậu ta chắc chắn là yêu tinh phá hoại đầu thai. Khi còn nhỏ đánh nhau với kẻ khác lúc nào cũng khóc tu tu chạy về nhà, hắn đành phải đích thân xuất trận, cuối cùng bị người ta nói là ỷ lớn nạt bé, cậy thế cậy quyền, ngông cuồng thích gì làm nấy, lúc về nhà còn phải chịu một trận đòn của cha già chí công vô tư. Tên oắt con này lớn lên lại có thêm một bản lĩnh nữa - chơi gái, không bị người ta tìm đến tận cửa vì cái bụng to thì là bị gái bao đứng đợi để được boa tiền. Một bộ phận không nhỏ nguồn tài nguyên xã giao của hắn là dùng vào việc thay Trần Túy dọn dẹp đủ loại rắc rối, vì thế mà hắn bị trêu chọc là: "Anh trai nhị thập tứ hiếu [2">". Sự cố lần này nếu dính tới mạng người thì e là có chút phiền phức, nhất định phải xử lý ổn thỏa, bằng không Trần Túy khó tránh khỏi việc phải ngồi tù, đồng thời cũng sẽ gây ảnh hưởng xấu tới danh tiếng dòng họ, lại còn thêm bà mẹ hắn yêu con hơn cả tính mạng mình nữa chứ... Haiz, Trần Kình bắt đầu thấy nhức óc.

[2"> "Nhị thập tứ hiếu" là hai mươi tư tấm gương hiếu thuận cảm động lòng trời được dân gian Trung Quốc truyền tụng. Nhà văn Quách Cự Nghiệp, một học giả triều nhà Nguyên bên Trung Quốc đã sưu tập lại và viết ra. Nho giáo dạy rất kỹ về Nhân đạo, lấy chữ Hiếu làm căn bản đạo đức con người.

Vừa tới phòng cấp cứu của bệnh viện trung tâm thành phố B, Trần Kình lập tức thấy Trần Túy đang đứng ở hành lang phòng phẫu thuật nhìn xung quanh ngóng hắn. Trên người cậu ta là bộ quần áo hàng hiệu nhăn nhúm, đầu quấn một vòng vải xô, lộ ra đám tóc lộn xộn màu vàng nâu, má trái dán một miếng băng gạc đang thấm nước thuốc màu vàng, quả là một dáng vẻ quỷ quái đậm chất khôi hài. Nếu như đổi lại rơi vào hoàn cảnh khác, Trần Kình chắc chắn sẽ không kiệm lời đá đểu cậu ta vài câu.

Nhìn thấy cứu tinh đến, Trần Túy lập tức chạy tới, vội vã gọi to: "Anh, anh tới rồi!" Xem ra đầu óc vẫn bình thường, ừm, tay chân còn đủ cả, ánh nhìn da diết mong chờ của cậu ta cực kì giống với bộ dạng đáng thương lúc nhỏ bị người ta đấm cho thâm quầng một bên mắt. Trần Kình chỉ có thể kìm nén sự tức giận trong lòng, tự dặn mình một ngàn lẻ một lần không cần to tiếng. Bản thân hắn cũng đã uống không ít nhưng vẫn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Trần Túy, hắn ghét bỏ đẩy cậu ta ra, nhưng ngay sau đó lại nắm cổ áo kéo ngược trở lại, chẳng buồn hỏi han vết thương thế nào, thấp giọng ra lệnh: "Ngay lập tức giải quyết mùi rượu trên người cậu đi!"

Trần Túy vâng lời lật đật rời đi. Trần Kình ngẩng đầu nhìn ánh đèn đỏ vẫn đang sáng, bây giờ hắn mới để ý thấy có một cô gái khoảng hai mươi tuổi đang ngồi chờ trước cửa phòng phẫu thuật. Vừa rồi, hắn và Trần Túy to tiếng ở bên này nhưng cô gái kia không có chút phản ứng, chỉ cúi đầu chăm chú nhìn bàn tay đang đặt trên đầu gối. Trần Kình đoán đây chắc là người nhà bệnh nhân. Hắn tính qua đó thăm hỏi đôi chút, nhưng dáng vẻ chuyên tâm ấy của cô làm hắn vô thức dừng bước.

Mái tóc dài của cô gái lòa xòa rối tung, thấp thoáng phía sau là gương mặt thanh tú với hàng mi cong. Bộ váy liền màu trắng nhăn nhúm khó coi, trên đó dính đầy những vệt máu loang lổ, lưng cô hơi khom xuống, làm cơ thể nhìn càng thêm mảnh mai yếu ớt. Cô gái có làn da rất trắng, trắng như thể cùng tông màu với chiếc váy đang mặc. Dưới ánh đèn hành lang, sáng đến làm người ta chói mắt, nhìn cô có chút mơ hồ, không giống một con người, mà giống như một bông hoa trắng bị giông tố vùi dập, trong khoảnh khắc sẽ bị nghiền thành cát vụn.

Trần Kình chậm rãi tiến tới, hắn đứng một lúc, vậy mà cô vẫn không nhận ra, dường như hồn phách đã bay đi đâu mất, chỉ còn có thân xác đang ngồi đây. Điều thu hút hắn là vết máu còn chưa khô trong lòng bàn tay, đồng thời hắn cũng nhìn thấy trên ngón út bên tay phải cô có một chiếc nhẫn bị máu nhuộm đỏ. Khứu giác của hắn trước giờ rất nhạy cảm, ngửi thấy mùi máu tanh dạ dày lại nôn nao. Hắn cố gắng chịu đựng, lúc vừa mở miệng định nói vài câu thì cô gái bỗng đứng dậy. Hành động bất ngờ đó làm hắn giật mình, ngẩng đầu lên nhìn, thì ra cửa phòng phẫu thuật đã mở.

Hồn vía cô như quay trở lại, hơi thở trở nên dồn dập, nhưng khi nhìn thấy bác sĩ, chân lại giống như dính chặt xuống mặt đất, không thể nào di chuyển. Trần Kình tiến thêm hai bước, khẽ hỏi thăm bác sĩ. Bác sĩ kéo khẩu trang xuống lắc đầu nói: "Người nhà bệnh nhân vào trong đi!" sau đó rời khỏi với vẻ mặt tiếc nuối, tiếp đó, vài bác sĩ và y tá lần lượt bước ra.

Tr
ong đó có một vị bác sĩ lớn tuổi, mái tóc đã bạc hết một nửa, ông dừng chân trước cửa phòng, Trần Kình lễ phép chào: "Bác Ngụy!" Ông vỗ vỗ vai hắn nói: "Vết thương quá nghiêm trọng, mọi người cũng đã cố gắng hết sức rồi."

"Cháu hiểu, dù sao vẫn cảm ơn bác."

Ông chỉ lắc đầu không nói gì thêm rồi rời đi cùng mọi người.

Trần Kình cau mày, lúc trên đường hắn đã gọi điện đến bệnh viện tìm hiểu tình hình, "Gãy xương sườn", "Vỡ nội tạng", "Tràn máu màng phổi" - những từ ngữ này khi tổng hợp lại với nhau cũng có nghĩa là nguy hiểm tới tính mạng, nhưng hắn vẫn ôm một tia hi vọng mong manh, còn mời cả chuyên gia về nội tạng mà hắn quen biết tới chẩn trị.


Đầu 2 >> Cuối-73

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
XtGem Forum catalog