Bỗng một tiếng "Bang" lớn vang lên, làm hai người đều giật mình, cơ thể cũng nghiêng ngả theo. Thì ra là tủ lạnh bị xô phải, may mà còn có chiếc máy giặt đang trụ phía sau, nếu không hai người chưa bị sợ chết thì tầng dưới chắc cũng bị sợ chết rồi. Cơ thể hai người vẫn chồng lên nhau, miệng cũng vẫn kề miệng. Trần Kình chớp chớp mắt, thả lỏng buông cô ra sau đó hắn thở sâu đứng thẳng dậy, kéo Lâm Uyển lên, dắt cô bước nhanh mấy bước, rồi đẩy cô vào tường.
Lâm Uyển đầu ong ong, suýt chút nữa thì bị xô gãy xương sống, cô bất lực than thở, tên này lại bắt đầu phát cuồng rồi. Trần Kình dữ dội hôn cô một lúc, thở hồng hộc nói: "Không phải cô muốn ngủ sao, bây giờ chúng ta sẽ ngủ." Nói rồi hắn liền kéo váy ngủ của cô, Lâm Uyển bị kẹp giữa cơ thể người đàn ông và bức tường, dưỡng khí trong phổi đều đã bị vắt kiệt, chút sức phản kháng cũng không có. Cô rơi vào thế bị động, hệt như một tiêu bản bươm bướm bị đóng đinh lên tường.
Trần Kình cởi đồ cô xuống, rồi lại kéo khóa quần âu của mình, miệng không khép lại: "Coi như tôi đã chiếm lợi thế, mẹ kiếp, cô cứ thích tìm đến chỗ chết, chết rồi quả chẳng có gì thú vị, tôi sẽ khiến cô sướng muốn chết."
Lâm Uyển chớp chớp đôi mắt khô khan, bất lực nghĩ, bất luận làm loạn như thế nào thì đến cuối cùng, chung quy vẫn là một kết cục, chính là bị quấy rối thân thể, thật là vô nghĩa.
Đúng lúc Trần Kình chuẩn bị mọi thứ ổn thỏa xong, chỉ thiếu một hành động cuối cùng, bỗng nghe thấy tràng cười quái gở đáng sợ, còn đáng sợ hơn cả tiếng chuông dữ lúc nửa đêm, sợ đến mức hắn lạnh cóng người, đang hùng dũng oai vệ tấn công liền lập tức ngừng lại. Lâm Uyển cũng giật nảy, cô vốn đã bị ép chặt, chỉ có khí tiến vào mà không có khí thoát ra, đúng lúc hơi thở yếu ớt thì bị làm cho kinh hãi, dây thần kinh thiếu chút nữa đứt phựt. Hai người trừng trừng nhìn nhau, âm thanh này không giống như tiếng phát ra từ tivi, Lâm Uyển mặt tái mét, còn trắng bệch hơn cả giấy dán tường phía sau. Người đàn ông gia trưởng - Trần Kình lập tức tỉnh ngộ, trầm giọng an ủi: "Đừng sợ."
Lâm Uyển khẽ gật đầu.
Âm thanh khiến người khác khiếp sợ vẫn cứ tiếp tục vang lên, như bị thúc giục. Trần Kình quay đầu nhìn lướt qua tivi, bên đó đang phát quảng cáo, tuy là quảng cáo băng vệ sinh, miễn cưỡng coi đó là quảng cáo "đẫm máu", nhưng cũng sẽ không lồng loại âm thanh kì dị đó vào. Hắn cẩn thận lắng nghe, tiếng đó có vẻ là từ ngoài cửa truyền đến...
Lâm Uyển run bần bật, Trần Kình vô thức ôm chặt lấy cô, còn khẽ vuốt lưng cô trấn an. Bỗng cô nói nhỏ: "Có thể là chuông cửa."
"Cái gì?"
"Chuông cửa." Lâm Uyển cắn môi, mặt tái mét: "Tôi... mới đổi."
Trần Kình nhìn ánh mắt cô, thoắt cái đã thay đổi, vừa nãy còn là làn nước êm dịu, lập tức biến thành xoáy nước cuộn trào, hơn nữa còn mang theo cả mảnh băng sắc nhọn nhìn xuyên thủng cả con ngươi người đối diện.
Âm thanh đó cứ vang lên không chịu buông tha, Trần Kình thở hổn hển thả cô ra. Hắn đang định nhấc chân, cúi đầu nhìn thấy sự thảm hại của mình, vốn mặt mũi đã xám xịt, giờ lại càng tối sầm lại, tối đến mức Lâm Uyển cũng không dám nhìn hắn.
Trần Kình mở cửa với sắc mặt không hề vui vẻ, gương mặt mệt mỏi thêm phần mù mịt của cô thư ký xuất hiện, phía sau còn có hai thanh niên khỏe mạnh. Trần Kình chỉ nói một câu: "Toàn bộ mang hết đi cho tôi, một thứ cũng không được sót." Sau đó liền nghiêm mặt đi vào phòng vệ sinh.
Lâm Uyển bên này nhân lúc Trần Kình đi mở cửa đã nhanh chóng chỉnh lại áo quần, chui vào phòng ngủ. Cô co rúm trong chăn, nghe thấy tiếng đi lại chuyển đồ trong phòng khách và tiếng nước chảy ào ào trong phòng vệ sinh. Cô vẫn chưa gạt bỏ được hoàn toàn sự khiếp sợ ban nãy, nghĩ đến tai họa mình sắp phải đối mặt, cô lại càng buồn rầu. Chẳng qua là lúc cô tải về tiếng chuông, nghe đoạn mở đầu hoàn toàn không biết hiệu quả lại chấn động thế này.
Một lúc sau, cửa chính đã đóng lại, sau đó cửa phòng vệ sinh mở ra. Trần Kình đang quấn khăn tắm xuất hiện, sắc mặt vẫn u ám, nói: "Còn không mau chỉnh lại cái tiếng chết tiệt đó?"
Trần Kình gầm lên giận dữ, Lâm Uyển thoắt cái gạt chăn ra, đứng dậy xuống giường, đến dép cũng không xỏ, liền chạy ra khỏi phòng ngủ. Những chướng ngại vật trong phòng khách đã được loại bỏ, trông càng thêm trống trải. Cô đổi lại tiếng chuông ban đầu, rồi uể oải đi tới so¬fa, cụt hứng ngồi xuống. Tivi vẫn chưa tắt, cô cầm điều khiển lên, chỉnh lại tiếng cho nhỏ một chút, mơ màng xem một lúc, sau đó úp mặt vào đầu gối, hai tay túm lấy tóc, nói nhỏ: "Lâm Uyển, mày đang làm gì thế hả? Nhìn mày bây giờ xem, thật là ngu ngốc."
Đợi đến lúc cô khống chế lại cảm xúc, tắt tivi, mệt mỏi đi về phòng ngủ, Trần Kình đã quay lưng lại phía cô ngủ say. Cô trèo lên giường, vén một góc chăn lên rồi nằm vào, quay lưng lại với người đàn ông kia, cuộn tròn người lại, hòa mình vào bóng tối.
Không biết bao nhiêu lâu đã trôi qua, lúc cô sắp chìm vào giấc ngủ, bỗng có một cảm giác đè nén nặng trĩu quét qua, một giọng nói hung dữ vang lên trên đầu: "Lâm Uyển, hôm nay nếu cô làm tôi tức phát bệnh, tôi nhất định sẽ làm thịt cô." Trong mơ màng, cô còn nghe thấy cả tiếng nghiến răng.
Nửa người dưới bắt đầu đau nhức kịch liệt, đau đến mức cô phải tỉnh ngay dậy, sau đó từng cơn đau nhức lại càng trở nên rõ rệt. Phần thắt lưng bị bàn tay hệt như chiếc kìm sắt nắm chặt lấy, lực mạnh đến mức dường như muốn bẻ gãy sự sống của cô, sau lưng bị nhét vào một chiếc gối, hắn mỗi lần đều xâm nhập một cách mạnh mẽ, dường như muốn xuyên thủng cô, giẫm nát cô vậy.
Lâm Uyển lặng người nghĩ, nếu như thật sự dọa hắn phát bệnh, có phải mình đã không đau như thế này rồi? Không đúng, như vậy thì mình chắc chắn không sống nổi, hắn nhất định sẽ treo mình lên đánh cho một trận, sau đó vứt từ cửa sổ xuống, hoặc là cứ thế xẻ mình ra rồi nhét vào tủ lạnh ướp đá.
Ngày hôm sau là Chủ Nhật, trong phòng bếp, dì giúp việc đang làm bữa sáng. Từ khi Lâm Uyển hồi phục, cô đã đòi Trần Kình cho cô giúp việc đa chức năng kia nghỉ, lại tìm một dì giúp việc làm theo giờ, chuyên nấu cơm và dọn dẹp vệ sinh. Trần Kình chủ yếu chỉ ăn sáng ở nhà, cô cũng gắng sức ăn tối ở ngoài rồi mới về, cho nên hằng ngày người làm công theo giờ chỉ cần buổi sáng đến làm cơm và ban ngày dọn vệ sinh là được.
Lâm Uyển mệt mỏi không muốn cựa quậy, định tiếp tục ngủ nướng. Trần Kình sau khi ngủ dậy đã tập máy chạy bộ được một hồi, sau đó đi tắm, mang theo hơi ẩm ướt tiến lại gần, kéo người trên giường dậy, sắc mặt không tốt cảnh cáo: "Lâm Uyển, nếu cô thật sự muốn chơi, tôi sẽ chơi đến cùng, nhưng tốt nhất cô nên hiểu rõ, động đến giới hạn của tôi sẽ có kết cục gì, tôi không dám chắc sau khi trò chơi kết thúc, cô còn có thể
nguyên vẹn trở về."
Nói xong những lời ác độc này, hắn nới lỏng tay, cơ thể Lâm Uyển lại mềm nhũn rơi trở lại giường. Trong cả quá trình, ngay đến mí mắt cô cũng không thèm mở, im lặng hệt như chưa tỉnh. Trần Kình nhìn cô, lại ném ra một câu: "Không cần uống thuốc, hôm qua là ngày an toàn." Sau đó lục đục ra khỏi phòng ngủ.
Mí mắt Lâm Uyển cuối cùng cũng chịu động đậy nhưng không mở ra. "Nguyên vẹn?" Cô sớm đã không còn nguyên vẹn nữa rồi. Cô cong người, cố gắng thu mình lại để mình vùi trong chiếc chăn mềm mại. Cô thích trạng thái này, giống như trở về thuở sơ khai nhất của sinh mệnh, trở về bên trong cơ thể ấm áp của người mẹ. Lúc đó thật tốt biết bao, chẳng có nguy hiểm, chẳng có muộn phiền, cho dù vì không cẩn thận mà bị xảy thai, mình cũng không cảm thấy đau. Người người đều bảo thế giới bên ngoài rất tuyệt vời, nhưng thế giới bên ngoài này với cô, thật chơi vơi biết bao.
==
⊙
∞
⊙
==
Sau ngày hôm đó, Trần Kình biến mất. Lâm Uyển ác ý đoán rằng, có thể hắn đã gặp trở ngại ở phương diện nào đó, phải lén lút đi khám bác sĩ. Đương nhiên còn có một khả năng nữa, đó chính là hắn đã hết hứng thú với cô. Loại người giống như hắn đều cả thèm chóng chán, có mới nới cũ cả. Lâm Uyển nhớ hắn từng nói, mỗi thời kì chỉ có một người phụ nữ, không hiểu sao cô rất tin tưởng vào câu nói này, vì thế cô nghĩ chắc mình có lẽ đã được an toàn. Thế là, vào ngày thứ bảy mà Trần Kình biến mất, cô liền tự ý quyết định trở về căn nhà nhỏ của mình.
Mấy ngày nay cô cũng rất bận, trở lại làm việc ở công ty, bị đồng nghiệp thay phiên mời cơm, nói là để chúc mừng cô bình phục. Nhưng cô luôn cảm thấy thái độ của mọi người với mình khác lạ, hình như có thêm một thứ gọi là "niềm nở". Cô cảm thấy buồn bực, con người tên Trần Kình này, giống y như một chậu mực nước giội từ trên trời xuống, nhuộm đen hoàn toàn thế giới của cô.
Còn nữa, trưóc khi hắn không có căn cứ mà "biến mất" lâu như vậy, lúc nào cô cũng phải bịa đặt cả đống lý do, cô thấy mình có lẽ sắp biến thành kẻ nói dối chuyên nghiệp. Bây giờ đã lấy lại sự tự do, cô phải mau chóng đi trình diện khắp nơi thôi.
Gọi điện thoại cho Mễ Lan, giờ cô mới biết Tiền Gia Vĩ do nát rượu nên gan bị tổn thương, gần đây toàn phải nằm viện. Mễ Lan ngồi trong tiệm cafe đối diện bệnh viện, thở ngắn than dài: "Lần trước bị mình làm rùm beng như vậy, công việc của hắn cũng mất luôn rồi, mình lại muốn ly hôn, hắn cứ luẩn quẩn nghĩ ngợi nên uống rượu suốt thôi, uống mãi rồi tự khiến bản thân thành ra thế này... Nói thật lòng, hắn đối xử với mình không tệ, mình đây có hơi ham hư vinh, bình thường tiêu tiền như nước, hắn ngay đến một câu một chữ cũng không trách mắng. Lần này, haiz, hắn nói kiếm được khoản phần trăm lợi nhuận ấy sẽ có thể mau chóng trả hết tiền nhà..."
"Uyển Uyển, có phải mình quá kém cỏi, bị người ta lừa rồi mà vẫn nói giúp người ta, cậu đừng chê cười mình..."
Ánh mắt Lâm Uyển bỗng trở nên u ám. Cô nghĩ, mình có tư cách gì mà chê cười cậu chứ?
Cô cũng không biết nên an ủi Mễ Lan thế nào, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, ai cũng có vấn đề khó khăn của mình. Họ đều trưởng thành cả rồi, sớm đã không còn là những cô bé vô ưu vô lo trên ghế nhà trường ngày xưa nữa. Hiện thực cuộc sống có những việc buộc con người ta phải đầu hàng, cũng có những thứ tăm tối hiểm nguy. Điều duy nhất ta có thể làm, chính là dũng cảm, dũng cảm mà đối mặt với chúng.
Từ biệt Mễ Lan xong, Lâm Uyển vô định bước đi trên con phố dài. Lúc này cô mới phát hiện, cây cối hai bên đường trước kia trơ trụi nay đã phủ xanh sắc lá, sức sống tràn trề, thì ra mùa xuân đã đến. Mùa xuân phương Bắc vẫn rất lạnh, gió to, thỉnh thoảng còn có bão cát quét qua, nhưng chút bất tiện cỏn con ấy chẳng thể nào ngăn cản được tình yêu tha thiết của mọi người dành cho nó. Ví dụ như, mấy cô gái trước mặt đang đi tới đều mặc váy, để lộ đôi chân dài mảnh mai thẳng tắp. Lâm Uyển tự nhìn lại mình, cả người mặc đồ xám xịt, hình như có chút ảnh hưởng đến diện mạo thành phố.
Đi tiếp về phía trước là khu phố thương mại, Lâm Uyên tạt qua dạo chơi, hai bên đường đều là những cửa hàng chuyên về quần áo, phụ kiện. Nhân viên trẻ đứng trước cửa gào to, đủ các loại ưu đãi giảm giá. Cô lướt qua từng cửa tiệm, lúc đi ngang qua cửa hàng bán đồ thể thao, cô bỗng dừng lại, ngắm những người trẻ tuổi đi ra đi vào, dường như nhìn thấy mình và Vương Tiêu ngày trước. Lúc đó họ thường xuyên đến đây đi dạo, Vương Tiêu rất tuấn tú, ăn mặc tùy tiện cũng rất đẹp trai. Khi ấy cô còn nói, đợi sau này có tiền rồi, cô sẽ mua hết tất cả quần áo về nhà, mỗi ngày một bộ, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày không trùng nhau...