XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Có rất nhiều điều chỉ người nghe mới ghi nhớ, còn người nói đã lãng quên từ lâu…

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 31

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 30 31/73 32 >> Cuối



Lâm Uyển cuối cùng đi vào cửa hàng trước mặt, chọn vài bộ trang phục mùa xuân màu sắc tươi sáng. Cô còn đặc biệt mua một chiếc áo gió màu đỏ, nghe nói màu đỏ có thể tránh tà ma. Lúc cô xách mấy chiếc túi giấy trở về, mặt trời chiều đã ngả về Tây, vừa đi đến tầng dưới nhà mình, lão Lý toàn thân mặc đồ đen đã mau chóng ra đón cô, gương mặt không chút biểu cảm, nói: "Trần tiên sinh bảo tôi đến đón cô, buổi tối có một bữa tiệc quan trọng."

Lâm Uyển ngây người, tình huống gì thế này? Cô biết, Trần Kình sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình, nhưng mà "bữa tiệc"? Lẽ nào là Hồng Môn Yến?[2"> Không đúng, loại tàn binh bại tướng như mình đây sao có thể khiến hắn phải làm to chuyện như thế? Có lẽ chỉ là tô vẽ thêm cho hắn mà thôi, nghe nói người có tiền lúc ra ngoài đều phải dắt theo bạn gái... Cô im lặng một lúc, nói: "Tôi lên cất đồ trước đã."

[2"> Hồng Môn Yến: Ý nói mượn danh nghĩa bữa tiệc để hạ sát.

Chiếc xe dừng lại trước cửa một cửa hàng thời trang sang trọng, nhân viên cửa hàng gương mặt tươi cười, ngọt ngào đón Lâm Uyển vào trong, sau đó bắt đầu bận bịu với việc trang điểm, làm tóc, chọn quần áo. Từ lúc sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên nhận được sự đối đãi như với công chúa, tuy nhiên cô cảm thấy mình càng giống với con rối bị người ta giật dây hơn.

Hai, ba nhân viên cửa hàng bận rộn vây lấy cô, miệng cũng không rảnh rỗi, liên tục khen ngợi: "Tâm tiểu thư có làn da thật đẹp, còn đẹp hơn cả trang điểm."

"Dáng người cô thật đẹp, mặc số nhỏ vừa khít."

"Phong thái cũng tuyệt."

"Trần tiên sinh thật có mắt nhìn."

Liên tiếp liệt kê những cái tốt, cái đẹp, nghe đến câu cuối cùng, Lâm Uyển cười nhạt trong lòng, đây mới là trọng điểm. Từ trước đến giờ cô chẳng thấy mình có nhiều cái đẹp đến thế, mấy cô gái này cũng chưa chắc đã thua kém so với cô. Nói đi nói lại, còn không phải vì người đàn ông đó hay sao. Haiz, cô thật sự không thích những nơi kiểu này, lại càng không thích những người đạo đức giả như bọn họ.

Tuy người không ra làm sao, nhưng con mắt và tay nghề quả không tồi. Sau một hồi bận rộn, Lâm Uyển từ đầu đến chân thay đổi hoàn toàn, đẹp đẽ mà không khoa trương, váy liền Cash¬mere màu trắng, để lộ ra đôi chân nhỏ mảnh mai thẳng tắp, mái tóc ngắn được tạo hình một cách khéo léo xinh đẹp, cổ đeo chiếc vòng ngọc trai hạt tròn đáng yêu, chiếc thắt lưng bản rộng màu vàng ánh kim quấn quanh vòng eo thon thả ăn ý với đôi giày da cùng màu. Ngoài một chiếc xắc tay xinh xắn màu ngọc trai ra, cũng không có chi tiết nào thừa thãi, vừa khéo thể hiện rõ nét giản đơn, thuần khiết của cô.

Đã rất lâu rồi Lâm Uyển chưa mặc màu trắng, trong tiềm thức cô thấy mình không xứng với nó. Cho đến hôm nay nhìn mình trong gương vẫn trong sáng và xinh đẹp, cô khó tránh khỏi thất thần. Lâm Uyển khẽ cười, buổi chiều còn ở trên phố oán trách cuộc đời, nhanh như vậy mình đã mặc chiếc váy này lên người rồi.

Đến khách sạn, Lâm Uyển được bồi bàn dẫn xuyên qua đại sảnh xa hoa lộng lẫy, đi thang máy lên căn phòng trang hoàng cầu kỳ, trên đường thu hút rất nhiều ánh mắt ngạc nhiên, cô hơi bối rối, nhưng vẫn bất giác thẳng sống lưng.

Lên đến căn phòng trên đỉnh tòa nhà, vừa bước vào cửa, âm thanh huyên náo bỗng im bặt, còn chưa đợi cô xem rõ tình hình cụ thế, đã nghe thấy một giọng nũng nịu oán trách: "Anh Ba, anh quá đáng rồi nha, rõ ràng em mới là nhân vật chính của ngày hôm nay mà, sao anh lại giành mất sự nổi bật của em vậy?"

Lâm Uyển lướt nhìn tổng thể. Đại khái có mười hai, mười ba người, nam nhiều nữ ít, ai cũng ăn mặc đẹp đẽ chỉnh tề, dáng vẻ như được sống trong nhung lụa giàu sang. Sau đó cô nhìn thấy Trần Kình ngồi ở trong cùng, hắn mặc bộ âu phục màu xám bạc, cô liền bình thản đi về phía hắn.

Trần Kình nhìn thẳng cô, đợi cô đi đến gần, hắn kéo cô để cô ngồi xuống chỗ trống phía bên trái. Tiếp sau, cánh tay ấy liền vắt lên vai cô, nhiệt độ của lòng bàn tay đủ để xuyên thấu qua lớp vải, khiến Lâm Uyển rất không thoải mái Nhưng cô vừa mới cựa quậy, đối phương lập tức dùng sức kéo vào, vừa giống như vô cùng thân thiết, lại như đang cảnh cáo, cô đành phải coi như không có gì. Hình như cô nghe thấy xung quanh vang lên một loạt tiếng hít sâu, đặc biệt là người đàn ông phía bên trái cô phát ra âm thanh rõ ràng nhất, thậm chí cô còn nghe thấy từ trong miệng anh ta phát ra tiếng chẹp chẹp. Xem ra sự xuất hiện của cô thật khiến người khác hiếu kỳ...

Trần Kình lúc này mới cười cười phản đối, trả lời câu nói vừa nãy của cô gái: "Không phải nói đón sinh nhật cùng với các ông già này khiến em chẳng có hứng thú gì, anh mới tìm cho em một cô gái đến làm bạn, không phải sao?"

Cuối cùng Lâm Uyển đã hiểu, tính cả cô là mười bốn người, bao gồm cô chỉ có ba người là phụ nữ, mà cô gái vừa nói kia lại ngồi bên phải Trần Kình.

"Nhưng cũng không cần phải đẹp thế chứ, làm em cũng không sánh được rồi."

Khá khen cho cô tiểu thư yêu kiều nhanh mồm nhanh miệng, Lâm Uyển không khỏi nhìn về phía đối phương. Cô gái thanh tú kia đang nháy mắt với mình, xem ra là dáng vẻ rất dễ chịu.

"Đẹp sao? Để anh xem thử." Trần Kình làm ra vẻ ngạc nhiên, nghiêng đầu ngắm Lâm Uyển, rồi hắn cười ha ha nói: "Ừ, chỉnh đốn lại nhìn cũng tạm ổn."

"Ha ha, A Kình, còn chưa giới thiệu cho mọi người vị tiểu thư này là ai nhé." Lúc này một người đàn ông phía đối diện mở lời.

"Xem tôi này, quên cả chuyện chính, giới thiệu cho mọi người một chút, đây là Lâm Uyển." Trần Kình nói xong, quay sang nói với Lâm Uyển: "Đây đều là bạn bè cùng chơi với tôi từ nhỏ đến lớn." Lâm Uyển chỉ khẽ cười mỉm, gật đầu với mọi người.

Trần
Kình tiếp đó lại với tay vỗ vỗ bả vai cô gái bên phải hắn, trêu đùa nói: "Con nhóc này là em gái tôi, Trần Tây, 'Tây' trong 'Đông Tây', hôm nay là 'thượng thọ' hai mươi tuổi của nó."

Thấy ánh mắt cô gái đó mong đợi nhìn mình, Lâm Uyển cười thản nhiên, nói: "Sinh nhật vui vẻ!"

Trần Tây liền cười hi hi trả lời: "Cám ơn, chị thật xinh đẹp, chị là người phương Nam à?"

Lâm Uyển nghe vậy, ánh mắt u ám, thờ ơ đáp: "Cứ cho là vậy đi."

Nhưng Trần Kình bên cạnh tiếp lời: "Cha cô ấy là người phương Nam, mẹ là người phương Bắc."

"Oa, chẳng trách, thì ra là người lai Nam Bắc." Trần Tây kinh ngạc cảm thán, khiến mọi người cười ha ha.

Lâm Uyển không cười, cô chỉ vô cùng ngạc nhiên vì Trần Kình lại có thể biết những điều này. Nghĩ lại thì hắn ta cả ngày tính toán trăm phương nghìn kế hại người, đương nhiên sẽ điều tra được tình hình của cô. Trên thực tế tuy cha cô là người gốc phương Nam, lúc nhỏ cô cũng sống ở vùng nói Ngô Nùng Nhuyễn Ngữ[3"> ấy mấy năm, nhưng cô chưa bao giờ tự cho mình là người phương Nam, thậm chí còn không giữ lại chút giọng địa phương nào.

[3"> Ngô Nùng Nhuyễn Ngữ: Ngôn ngữ địa phương, hay còn gọi là "Tiếng Giang Nam", "Tiếng Giang Triết"; thường được sử dụng ở Triết Giang, Giang Tô, Thượng Hải, An Huy, Giang Tây, Phúc Kiến.

Trần Kình hiển nhiên không biết những điều người bên cạnh hắn đang nghĩ, hắn còn mải đắm chìm trong suy nghĩ riêng của mình. Nói thật lòng, hắn cũng kinh ngạc bởi màn xuất hiện vừa nãy của Lâm Uyển. Lúc cô vừa bước vào, hắn liền ngừng thở, dường như nhìn thấy một bông hoa nhài trong lành tự nhiên, ha ha, bông hoa trắng nhỏ xinh của hắn.

Mấy ngày nay hắn luôn ở lại căn hộ riêng của mình, một mặt là vì công việc bộn bề, mặt khác, Lâm Uyển ồn ào khủng khiếp, hắn tìm đàn bà để hưởng thú vui chứ không phải để khiến mình thêm ngột ngạt. Cho nên, muốn đối phó với hòn lửa nhỏ Lâm Uyển này, biện pháp xử lí của hắn chính là phớt lờ cô, để cô tự sinh tự diệt.

Chiều nay ở công ty, hắn đột nhiên nhớ đến cô, đúng lúc Trần Tây đón sinh nhật, hắn liền gọi cô tới, mà hiếm khi cô chẳng hề cau có, chẳng hề quái gở, lại còn rất phối hợp, điều này làm hắn rất vừa lòng. Nghĩ đến đây, bàn tay đang choàng trên cánh tay cô của hắn vuốt nhẹ mấy cái, nếu không phải ở đây đông người, thì hắn thật sự sẽ kéo cô vào lòng hôn cho thỏa thích. Cả mấy ngày không được thân mật với cô, bây giờ người ta thơm phức ngồi bên cạnh thế này, quả thật khó mà dằn lòng được.

==







==

Nhân vật chính của bữa tiệc "mừng thọ" hình như rất hứng thú với Lâm Uyển, liếc cô liên tục dù có ông anh chắn ngang, sau đó cười gian xảo nói với Trần Kình: "Anh Ba, em phát hiện ra rồi, hôm nay anh mới là người đắc ý nhất, cả phòng chỉ có ba cô gái, hai người đã ngồi bên cạnh anh, ôm bên trái ấp bên phải, hưởng hết cái phúc 'một ông hai bà' rồi."

Trần Kình bật cười, cầm đầu đũa gõ gõ ngón tay nhỏ đang đặt trên bàn của Trần Tây, nói: "Biết cụm từ đấy có nghĩa gì không mà dùng lung tung, không sợ người khác cười cho à?"

Trần Tây chớp chớp mắt, rồi nói với người đàn ông trẻ tuổi đeo mắt kính phía bên phải mình: "Lý Vĩ, em nói sai rồi sao? Anh có văn hóa nhất, anh nói xem, người khác nói em không tin."

Người đàn ông tên Lý Vĩ kia cười cười, đáp lại như gió thoảng mây trôi: "Không sai, anh lúc nào cũng ngưỡng mộ anh trai em."

Trần Tây xoay đầu đắc ý cười với Trần Kình: "Nhìn đi, nói rồi anh còn không thừa nhận, đừng có xem thường em, tiếng Anh của em tuy hơi kém nhưng tiếng Trung thì không thành vấn đề."

Trần Kình im lặng, nhưng người đàn ông bên trái Lâm Uyển lại cười tiếp lời: "Phải đó A Kình, mau mau đưa em gái cậu đi học tiểu học, đào tạo lại kiến thức đi, người nước ngoài mà thấy trình độ Hán ngữ kiểu này sẽ cười ngất mất."

Trần Tây lập tức phùng mang trợn má, bắn trả như súng liên thanh: "Phương Oai Oai [4"> , anh đừng chỉ nói em, mấy cái rãnh nước đen trong bụng anh mấy năm nay ở ngoại quốc cũng làm mất mặt người Trung Quốc không ít đâu nhỉ? Còn nếu em mà nói mình là người Ni¬hon [5"> , không thì nói là người Ko¬rea thì còn được, chứ anh thì... À đúng rồi, tiện thể anh đi phẫu thuật thẩm mỹ, cắt mí nâng mũi gọt cằm gì đó luôn đi..."

[4"> Phương Oai Oai: "Oai" cũng có nghĩa là "bất chính", tên của Phương Chính bị Trần Tây đọc chệch đi ám chỉ con người không đứng đắn.

[5"> Ni¬hon: Trong tiếng Nhật, Ni¬hon nghĩa là Nhật Bản.

Người đàn ông bị cô trách mắng đến mức không rõ lí do, khó khăn lắm mới chêm vào được một câu: "Cái gì mà Nhật Bổn Hàn Xẻng, ngôn ngữ em nói là thứ tiếng tục tĩu của nước nào đây?"

Trần Tây đắc ý: "Xem anh kìa, nói anh mù chữ lại còn không chịu thừa nhận."

Người đàn ông không cam tâm: "Ấy, anh chỉ nói một câu em thiếu văn hóa, sao em lại công kích anh hả? Gương mặt này của anh làm sao, thiếu gia đây kiếp này chỉ trông cậy vào gương mặt này để kiếm sống thôi đấy."

"Xí, gương mặt đó của ngài nếu muốn dùng để kiếm cơm ăn thì còn cực nhọc xa vời lắm, đề nghị anh tu sửa trước khi quá muộn."

Bồi bàn bên kia đã bắt đầu đưa đồ ăn lên, Trần Kình hình như cũng không chịu nổi trận đấu phí nước bọt này, giơ tay vuốt má phải nói: "Được rồi, được rồi, hai người đừng cạnh khóe nhau nữa, phun hết ra mặt tôi đây này."


Đầu << 30 31/73 32 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON