Duck hunt
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Nếu một ai đó không quan tâm tới những suy nghĩ của bạn về họ thì có nghĩa là họ chẳng quan tâm tới bạn.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 34

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 33 34/73 35 >> Cuối



Sau đó cô vào phòng của Vương Tiêu, nhìn tấm ảnh của anh, mệt mỏi nghĩ, người đàn ông tốt nhất trên thế giới đã không còn, người đàn ông tốt khác cô cũng nhìn không thấy, cũng không muốn đi tìm. Hơn nữa, cô đang bị một gã đàn ông xấu xa quấy rầy, không biết bao giờ mới chấm dứt.

Không ở lại nhà họ Vương quá lâu, vì cô thấy rất áp lực. Một mặt phải khống chế cảm xúc của bản thân, không thể quá thương cảm, mặt khác, cô luôn nghĩ đến câu nói đó của Trần Kình, "Nếu họ biết chúng ta đã lên giường với nhau, họ sẽ nghĩ thế nào?" Câu nói này đã trở thành một bóng đen trong lòng cô, mà quan hệ của họ cũng giống như một trái bom không hẹn giờ, bất cứ lúc nào đều có thể làm nổ tung sự yên bình mà cô bằng mọi cách giữ gìn.

Nghe khúc nhạc lặp lại hết lần này đến lần khác, cô lại nghĩ đến Trần Kình, người đàn ông cách biệt đến ngàn sông vạn suối này lại là người hằng ngày làm những chuyện tiếp xúc thân mật nhất với mình. Cô cũng từng nghĩ, có phải nghe theo một chút, hắn sẽ sớm mất hứng mà thả mình ra hay không, nhưng về sau, cô vẫn chọn cách phản kháng, trăm phương nghìn kế để phản kháng, cho dù điều đó sẽ khiến mình thịt nát xương tan. Nhưng lúc đau đớn như vậy cô sẽ có được phút giây bình yên tận sâu đáy lòng. Chưa có phút giây nào cô thôi hi vọng sớm thoát khỏi xiềng xích của hắn, nhưng có lúc cô lại muốn cùng hắn giày vò lẫn nhau cho đến chết mới thôi. Thỉnh thoảng, cô cũng biết sợ hãi, sợ mình sẽ bị mất phương hướng trong cuộc sống méo mó này.

Lý Cẩn nói không sai, cô thật sự rất mâu thuẫn.

Tiếng chuông điện thoại làm ngắt quãng mạch suy nghĩ lơ lửng bất định của Lâm Uyển, cô cầm điện thoại lên nhìn, chính là người nào đó đang bị cô oán hận. Do dự vài giây, cô nghe máy, đối phương nói bằng giọng khó chịu: "Ở đâu thế? Không phải bảo cô ở nhà đợi sao?"

Ơ, Lâm Uyển lúc này mới nhớ ra, buổi sáng Trần Kình trước lúc rời đi đã nói buổi tối hôm nay có việc, bảo cô đợi hắn, nhưng cô quen coi lời của hắn như gió thoảng bên tai, cho nên sớm đã quên sạch việc này.

"Ở ngoài, bây giờ tôi sẽ về."

"Không cần về, tôi bảo lão Lý đi đón cô."

"Không cần đâu." Cô nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở nguy hiểm, đành nói địa chỉ nơi này.

Bỏ điện thoại xuống, trước tiên Lâm Uyển chạy vào phòng vệ sinh đánh răng, sau đó lấy ra hộp kem trong tủ lạnh, đánh nhanh diệt gọn. Lúc xuống tầng, tài xế đã đến, cả đường không nói năng gì, lúc xe vừa dừng lại, cô phát hiện bị đưa đến nơi tiêu khiển lớn nhất của thành phố này. Nhìn kiến trúc được trang trí nguy nga lộng lẫy có thể so với hoàng cung kia, cô cười mỉa mai, không biết hôm nay mình lại phải đóng vai gì đây.

Đi đến căn phòng VIP ở trên tầng, vừa vào cửa cô đã nghe thấy một câu hát lạc điệu, "Tôi là một con sói đến từ phương Bắc, đi giữa nơi đồng ruộng hoang vu mênh mông..." Sau đó nhìn thấy Phương Chính đang đối diện màn hình lớn ra sức biễu diễn, trong lòng ôm cô em xinh đẹp ăn mặc mát mẻ, nhìn thấy Lâm Uyển bước vào lại còn thân thiện vẫy tay.

Căn phòng rất lớn, ánh đèn lờ mờ, có khoảng hai mươi người cả nam lẫn nữ, đa số đều là những gương mặt nửa đời không quen mà lần trước đã từng gặp lúc ăn cơm. Cô vừa nhìn đã thấy Trần Kình đang nghiêng mặt nói chuyện với một người đàn ông, người này trông thật chướng mắt. Cô hít một hơi rồi đi qua đó, Trần Kình ngẩng đầu nhìn cô một cái rồi tiếp tục nói chuyện với người bên cạnh, nhưng tay hắn thì rõ ràng kéo cô ngồi xuống rồi thuầ
n thục ôm vào lòng.

Lâm Uyển không thoải mái giãy giụa, dẫn đến sự chú ý của người đàn ông kia. Cô nhớ mặt anh ta, chính là người mà lần trước bảo Trần Kình giới thiệu cô, có thể nhìn ra quan hệ của anh ta và Trần Kình thân thiết nhất nhì trong nhóm người này.

"Chào cô, Lâm Uyển. Tôi tự giới thiệu một chút, tôi là Hướng Dương, người anh em số một của Trần Kình." Người đó cười hi hi nói, còn tử tế đưa tay ra.

Lâm Uyển bắt tay qua loa với anh ta, nghe thấy hai người đang trêu đùa nhau.

"Cái gì mà số một số hai, cậu vẫn là đệ nhất phu nhân đấy thôi."

"Ôi, cái danh hiệu đệ nhất phu nhân này tôi không cần đâu, có điều danh hiệu "người anh em" thì nhất định phải được xếp hạng, ví dụ như cái vị đang gào thét thảm thiết bên kia, chính là số hai." Hướng Dương nói xong vung tay về phía Phương Chính, bên đó không rõ tình hình còn vui vẻ đáp lại, Hướng Dương đắc ý nói với hai người họ: "Đấy xem, không nói sai chứ, chính là số hai."

Lâm Uyển không thèm quan tâm, cầm lấy một lon bia trên bàn, còn chưa kịp mở đã bị Trần Kình giật về, bảo: "Cô uống cái này." Nói rồi hắn cầm một chai nước ngọt đặt vào tay cô, Lâm Uyển nhìn, nước cam ép ư? Anh xem tôi là trẻ vị thành niên à, quản lý lắm thế.

Cô vừa chán nản uống nước cam ép, vừa chịu đựng giọng ca độc hại của trùm sò mi¬cro - Phương Chính, bây giờ đã đổi sang hát đôi tình cảm nồng nàn với bài "Tương tư trong gió mưa", vẫn cứ thỏa thích chà đạp lên những tác phẩm kinh điển. Cô em xinh đẹp kia thì lại hát khá ổn, vừa hát vừa liếc mắt đưa tình với người cộng tác chẳng ra làm sao kia. Trong đầu Lâm Uyển lóe lên một từ, gặp cảnh thì diễn, quả nhiên là "Đời người như vở kịch, cần phải diễn hết mình".

Cô ngó xung quanh, nhìn đâu cũng thấy người diễn kịch, mấy người đàn ông lần trước áo quần bảnh bao, bây giờ trong lòng đều ôm một em liễu yếu đào tơ, có hơi quá trớn, trực tiếp diễn những tiết mục không phù hợp với thiếu nhi, chốc chốc lại lọt vào tai mấy câu tán tỉnh trầm thấp của đàn ông và tiếng cười duyên dáng của đàn bà.

Lại quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, cô nghĩ thầm, xem đi, đây chính là thế giới của họ, gọi tắt là "thế giới động vật". Như là để kiểm chứng kết luận của cô, tay của người nào đó lại cũng bắt đầu không đứng đắn, chẳng thèm quan tâm bên cạnh có người, liền công khai mò vào vạt áo cô, còn xiết lấy eo cô một cái. Dạ dày cô lập tức quay cuồng buồn nôn, suýt chút nữa đã hất nước cam ép trong tay vào mặt hắn. Nhẫn nhịn mãi, cô mới đặt được cốc xuống, nắm lấy tay hắn, nói một câu: "Tôi vào phòng vệ sinh", sau đó đứng dậy.

Trần Kình trái lại không hề có phản ứng gì lớn, chỉ thuận tay chỉ về hướng phòng vệ sinh thiết kế nằm phía trong căn phòng, rồi tiếp tục nói chuyện làm ăn với Hướng Dương. Lâm Uyển đi qua thấy phòng chưa khóa, vừa định đẩy ra liền nghe thấy phía trong có tiếng nói chuyện, chỉ có một giọng nữ kích động, hình như là đang cãi nhau qua điện thoại với người khác. Cô thật sự chả có lòng dạ nào mà thăm dò việc riêng tư của người ta, bèn mau chóng quay người đi ra khỏi căn phòng.

Phòng vệ sinh chung ở đây rất to, rất khí thế, mặt sàn sáng đến mức có thể soi gương. Lâm Uyển lấy một chút dung dịch rửa tay, rửa đi rửa lại dưới vòi nước, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy gương mặt hơi xa lạ trong gương. Ánh đèn chỗ này còn sáng hơn mấy lần so với căn phòng VIP kia, sáng đến nỗi từng sợi lông tơ trên mặt đều có thể nhìn thấy rõ ràng. Cô giơ tay lên xoa hai má, tuy hằng ngày cô đều soi gương, nhưng dường như đã rất lâu rồi cô chưa ngắm kĩ gương mặt này, thấm thoắt đã biến thành gương mặt chính mình cũng không quen biết. Cô thử nhếch mép làm động tác cười nhẹ, nhưng phát hiện còn khó coi hơn cả khóc.

Lâm Uyển đứng trước bồn rửa tay sầu não mất một lúc vừa nghĩ đến nơi chướng khí mù mịt kia, cô lại càng cảm thấy chán ghét, dứt khoát đi đến trước cửa sổ hít thở không khí trong lành. Khoảng gần nửa tiếng sau cô mới quay về. Lúc đi đến chỗ rẽ, nghe thấy một giọng nữ quen thuộc, chính là giọng nữ vừa rồi cô vô tình nghe thấy. Cô đột nhiên dừng bước, vì lại nghe được một cái tên càng quen thuộc hơn.

"... A Kình, anh rốt cuộc bao giờ mới có thể quyết định đây?" Trong giọng nói của người con gái có sự ai oán, càng rõ ràng hơn là sự mỏi mệt.

"Đừng nghĩ nhiều nữa, em mau lập tức kết hôn đi, như thế không phải rất tốt sao?"

"Ha ha." Cô gái cười gượng, giọng nói trở nên có chút kích động: "Rất tốt? Anh biết tại sao em phải kết hôn không, anh cũng biết tại sao em lại cứ níu kéo không? Nói thật lòng, mấy năm nay mỗi lần nhìn anh qua lại với những người con gái khác, lòng em đau như dao cắt. Nhưng thấy anh đổi một người rồi một người, em lại tự an ủi mình rằng, nhìn đi, họ đều không kéo dài lâu được, vì họ đều không có tư cách, nói về gia thế hay bản thân em đều là người thích hợp nhất, vì vậy nên em cứ nhẫn nại khăng khăng một mực đợi anh..."

"Phương Mi, em uống nhiều rồi."

"Đừng, để em nói hết, sau này sẽ không còn cơ họi nữa." Cô gái ho một tiếng, tiếp tục: "A Kình, anh cũng biết nói đi nói lại, trong giới của chúng ta cuối cùng đều là quan hệ thông gia cùng có lợi. Nhưng em không giống thế tình cảm em đối với anh là thật, cho dù anh không yêu em cũng không sao hết, em yêu anh là đủ rồi... Lẽ nào anh nhất định phải tìm một người mà anh yêu cô ta, cô ta cũng yêu anh ư? Nhưng cho dù gặp được thì gia đình anh..."

"Không có liên quan gì đến việc đó." Người đàn ông mất kiên nhẫn ngắt lời.

Cô gái cười nhạt đáp: "Thật sao? Em thật sự rất mong đợi ngày anh kết hôn, em phải xem xem rốt cuộc em đã thua bởi ai."

"Nếu đã quyết định kết hôn thì nên rút lại những suy nghĩ vớ vẩn này..."

"Vớ vẩn?" Cô gái cao giọng, giọng nói mang theo sự phẫn nộ rõ rệt: "Trần Kình, anh thật biết cách chà đạp lên tình cảm của người khác..."

"Một vừa hai phải thôi, Phương Mi, nếu không phải vì xem trọng tình nghĩa mấy năm nay thì hôm nay anh cũng sẽ không nghe em nói nhiều như vậy. Cứ thế đi, anh phải vào trong đây."

"Đợi đã, cô Lâm Uyển kia, có là ngoại lệ không?" Cô gái nghiến răng hỏi.

Người đàn ông cười nhạo, đáp: "Phụ nữ thật là loài động vật thích so đo, em nói xem?"

Lâm Uyển từ trước đến nay không có hứng thú với chuyện riêng của người khác, nhưng cô vẫn nghe một đoạn "mấu chốt" khá dài, vì người đó không phải "người khác" mà là kẻ địch của cô. Cô tò mò xem thế giới tình cảm của hắn ra làm sao, tò mò hắn đối xử thế nào với người phụ nữ yêu hắn sâu đậm, cô thậm chí cũng tò mò câu hỏi cuối cùng của người phụ nữ kia, tuy rằng cô cũng cảm thấy điều đó là không thể nào.

Cô còn bất chấp cả nguy hiểm bị phát hiện, len lén ló đầu ra, liếc mắt một cái, nhìn thấy cô gái đang đứng đối diện Trần Kình. Cô gái mặc một bộ lễ phục, làm tôn lên dáng người xinh đẹp, từ đánh giá khách quan của thị giác, hai người quả thật rất đẹp đôi. Tuy chỉ nhìn thấy nghiêng nghiêng một bên sườn mặt, cô vẫn nhận ra đây chính là cô gái Chanel trong ngày sinh nhật Trần Tây hôm đó, hóa ra là vậy.

Nhưng tên đó quả nhiên ý chí sắt đá, không mảy may dao động, cô cảm thấy cô gái tên Phương Mi kia rất đáng thương, dâng cả trái tim chân thành lại bị tên khốn này mặc ý chà đạp. Nhưng bản thân cô lại càng đáng thương, vì cô vô duyên vô cớ lại bị liên lụy tới, cái bị chà đạp không chỉ có trái tim mà còn có thân thể, thậm chí là cả cuộc đời, đều bị tên cặn bã này giẫm nát.

Tiếng bước chân xa dần, nhưng Lâm Uyển lại cảm thấy mệt mỏi, dựa vào tường kính bóng loáng đứng một lúc mới phấn chấn tinh thần đôi chút để quay về, kết quả là vừa đi được hai bước thì suýt đâm phải một cô gái đang hùng hùng hổ hổ bước đến.

"Ôi, Lâm Uyển?" Cô gái chỉ vào mặt cô, ngạc nhiên nói.



Đầu << 33 34/73 35 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON