Lâm Uyển nhìn kĩ lại, thì ra là người đã từng có duyên với mình, cô bèn chào hỏi: "Ơ, Trần Tây, trùng hợp quá."
"Trùng cái gì nữa, chị cũng đến cái đêm độc thân cuối cùng gì gì này à?" Trần Tây nói rồi kéo tay Lâm Uyển đi về hướng ngược lại, nói bằng giọng xưa nay quen thuộc: "Em bảo chị đừng vào nữa, mấy người đàn ông già khú kia chẳng có gì mới mẻ cả, chúng ta đi chơi cái khác nhé."
Lâm Uyển cực kì tán thành trong lòng, nhưng vừa nhớ đến cái gã thích nổi nóng kia, cô lại hơi do dự: "Trần..."
"Ôi, không sao." Trần Tây nói rồi vẫy tay với bồi bàn: "Này, anh vào trong nói với Trần tiên sinh, bảo là Lâm tiểu thư của anh bị em gái thân yêu của anh cuỗm đi mất rồi nhé." Dứt lời cô liền cười với Lâm Uyển một cái, nói: "Được rồi, đi thôi, đưa chị xuống dưới mở mang tầm mắt."
Quả nhiên là mở mang tầm mắt.
Lâm Uyển được Trần Tây đưa đến tầng một, vừa nãy cô vào đại sảnh liền bước thẳng vào cầu thang máy lền tầng, nên không biết hóa ra tầng trệt là một hộp đêm. Hoàn toàn khác so với thế giới bên trên, nơi này ồn ào đông người, mùi thuốc lá và hơi rượu tràn ngập không gian, khắp nơi đều có thể nhìn thấy những ánh mắt mang theo dục vọng. Nếu nói người ở bên trên mang theo sự giả tạo hưởng lạc, thì người ở nơi này lại xé bỏ lớp ngụy trang, thản nhiên lộ ra dục vọng nguyên thủy nhất của mình.
Xung quanh ánh sáng âm u, một chùm sáng hình trụ chiếu lên sân khấu, đó là tiêu điểm chú ý của mọi người bây giờ đang trình diễn tiết mục nóng bỏng: Múa cột. Trong vũ khúc với tiết tấu mạnh mẽ, một cô nàng tóc đỏ mặc trên người bộ đồ da bó sát đang ra sức biểu diễn, cơ thể vặn vẹo hệt như rắn, thực hiện các động tác khiêu khích, ưỡn ngực, uốn hông, cọ xát mờ ám, làm cho tiếng hoan hô, tiếng huýt sao dưới sân khấu vang lên không ngớt.
"Thế nào? Đủ kích thích nhé?" Trần Tây kéo Lâm Uyển lượn một vòng, luồn lách, cuối cùng lại chen vào chỗ cách sân khấu gần nhất, gương mặt hưng phấn nhìn về phía trên.
"Ừ." Lâm Uyển hùa theo không suy nghĩ.
Lúc này, vũ công đang leo lên theo ống tuýp, sau đó xoay tròn, mái tóc đỏ dập dờn trong không trung giống như một ngọn lửa cuốn theo chiều gió, lại giống như một chùm hoa đang mặc sức nở rộ. Mà điều Lâm Uyển chú ý đến lại là biểu cảm của nàng vũ công, hoàn toàn không giống với sự lẳng lơ nóng bỏng của thân thể. Gương mặt cô ta thản nhiên, coi khinh những tiếng hoan hô và ánh nhìn chăm chú bên dưới sân khấu, nhưng lại tập trung cả thể xác và tinh thần, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của bản thân. Sau khi thấy cô ta xuống mặt đất, lơ đãng là
m động tác lau mồ hôi. Lâm Uyển bỗng nhiên thấy ngưỡng mộ trong lòng, thật là thoải mái quá đi.
Nhìn lại những người đàn ông xung quanh, trong cô xuất hiện một thứ cảm giác kì lạ. Những người này thô lỗ, dung tục, hành vi phóng túng, nhưng còn tốt hơn nhiều so với mấy kẻ mặt người dạ thú ở trên tầng, ít nhất họ cũng sống thật. Nhớ lại mấy ngày nay cứ gặp cảnh thì diễn, cô càng cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, cũng càng thêm căm ghét bản thân, một thứ dục vọng mang tính phá hủy sinh sôi từ nơi nào đó trong cơ thể, rồi hệt như cỏ dại lan ra một cách điên cuồng.
So với sự náo nhiệt sôi động ở tầng dưới, áp lực ở tầng trên càng ngày càng trầm lại, vì trùm sò mi¬cro - Phương Chính ở mãi trong trạng thái phấn khích, cuối cùng đã đứt hơi khản tiếng, đành từ biệt chiếc mi¬cro, người khác còn bận tán tỉnh với các cô em trong lòng, khung cảnh bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Một lúc sau, Trần Kình mặt xám xịt và Phương Mi mắt đỏ ngầu lần lượt quay về phòng, bầu không khí liền hạ nhiệt. Thật ra mọi người đều hiểu rõ trong lòng, cái gọi là bữa tiệc trước hôn nhân chẳng qua là Phương Mi muốn mượn cơ hội này làm cuộc đấu tranh cuối cùng, nên bây giờ vừa nhìn thấy biểu cảm của hai người, liền hiểu ngay đại cục đã định, không thể xoay chuyển, tối nay cũng nên hạ màn kết thúc là vừa. Trần Kình ngồi một lúc liền cáo từ, nhân vật chính cũng đã đi rồi, mấy diễn viên quần chúng họ ở lại còn có ích gì nữa, đêm đẹp ngắn ngủi, chi bằng về nhà mỗi người một em thì hơn. Thế là mọi người đều đứng dậy, bữa tiệc đến đây tuyên bố kết thúc.
Một hàng người dọc theo cầu thang đi xuống dưới, ánh mắt của những người đàn ông rất nhanh đã bị thu hút bởi vũ công vô cùng phong tình trên sân khấu, bỗng Hướng Dương bên cạnh lẩm bẩm: "Hey, cô gái kia hơi giống Lâm Uyển nhà cậu."
Trần Kình còn đang bực bội vì một trận thao thao bất tuyệt vừa rồi của Phương Mi, vừa nghe thấy câu này liền ngẩn ra, nhìn về phía bên đó. Hắn lập tức sững người, mặc dù cũng cảm thấy không thể nào, Lâm Uyển rõ ràng là con rối nhỏ mà. Nhưng dáng vẻ ấy hắn quá quen thuộc, còn cả kiểu trang điểm ăn mặc kia, hắn nhớ vừa nãy lúc Lâm Uyển ngồi cạnh hắn, thứ cô mặc chính là áo len dệt kim trắng bên ngoài, bên trong là áo lót màu vàng kim, vì hắn đã sàm sỡ cô mấy lần nên ấn tượng khá sâu sắc với bộ đồ lót màu vàng ánh kim này.
Hắn lập tức nổi giận đùng đùng, lấy điện thoại ra gọi, bỗng hắn nhớ ra, túi của cô hắn còn đang xách trong tay đây, gọi lại cho Trần Tây, không ai nghe máy.
Hướng Dương thấy vậy vội pha trò: "Có thể là đã nhìn nhầm rồi, không phải đi cùng Trần Tây trước sao?"
"Không sai, chính là cô ta." Trần Kình thấp giọng nói, quăng chiếc túi trong tay vào lòng Hướng Dương, sải bước xuống bậc thềm, một luồng khí âm u bao phủ toàn thân.
Hướng Dương vô thức nhận lấy chiếc túi, bỗng cảm thấy không ổn, vội cuống quýt đuổi theo, người khác cũng nhìn ra chút manh mối, đều nhấc chân bước theo.
Lâm Uyển vừa hoàn thành một chuỗi động tác lắc hông, tiếp theo thực hiện vài động tác cúi sát người vừa mạnh mẽ vừa mê hoặc sau đó cô đứng dậy kết hợp một chân một tay xoay quanh cột, một loạt động tác, không đủ hoàn mỹ nhưng cũng trôi chảy tự nhiên. Đồ cô mặc không quá lộ liễu, áo lót cổ chữ u màu vàng kim, quần bò đen bó sát, vạt áo dưới hơi vén lên buộc lại thành nút, để lộ ra một đoạn nhỏ eo thon. Vì cô đi giày đế bằng nên có hơi mất đi sự gợi cảm, cô liền dứt khoát vứt nó sang một bên, chân không ra trận.
Nhưng chính sự lộ liễu vừa phải như vậy, lại thêm đường cong rung động lòng người, càng mang đến cho người khác một sự hấp dẫn như ẩn như hiện, muốn nói ra mà còn ngại ngùng. Làn da của cô trắng nõn hơn người thường, dáng người mảnh mai, nếu so sánh với vũ nữ nước ngoài đầy phong tình ban nãy, cô còn thuần khiết hơn mấy phần, mà có lúc sự thuần khiết trái lại càng làm tăng thêm dục vọng trong lòng người đối diện.
Lại nói tiếp về bắt nguồn của việc múa cột, vẫn là quà của Mễ Lan tặng cho. Khi còn học đại học, Mễ Lan ở một phòng tập thể thao kiêm chức huấn luyện viên, tiện thể làm thẻ hội viên giảm giá cho Lâm Uyển và Tư Tư. Mấy cô gái yêu cái đẹp, thích thon thả, cũng rất tò mò đối với những điều mới lạ, thế là các cô liền theo lớp học múa bụng và múa cột. Vốn chỉ coi đó là phương pháp giảm cân tốt cho sức khỏe, từ trước đến nay chưa hề múa may trước mặt người khác, hôm nay nhất thời cao hứng đã thể hiện đôi chút.
Tiếng huýt sáo bên dưới sân khấu không ngớt, thỉnh thoảng có thứ như hoa hồng bay lên trên sân khấu, còn có người giơ di động lên chụp ảnh cô liên tục. Vẻ mặt Lâm Uyển rất bình tĩnh, cô hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Cô đang thỏa sức bộc lộ nỗi lòng, cô thật sự rất cần trút ra một ít, mặc dù cách thức này có hơi quá khích, thậm chí nguy hiểm, nhưng cô vẫn quyết không chùn bước leo lên sân khấu. Cái gì nên hay không nên chứ, cái không nên làm không phải cô cũng đã làm rồi sao?
Trong khoảng dừng của động tác tiếp theo, Lầm Uyển dường như nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của người nào đó, tuy phía dưới người người chen chúc, cô vẫn dễ dàng nhận ra hắn. Cô đã quá quen thuộc, vì hận một người thậm chí còn hao tâm tốn sức hơn là yêu một người. Xa xa, cô nhìn thấy vẻ mặt tức giận của hắn, cô bỗng mỉm cười, bệnh cũ của cô lại tái phát. Mặc dù Trần Kình từng cảnh cáo cô nhiều lần, nhưng cô vẫn không nhịn được muốn chọc tức hắn, dường như thách thức giới hạn của hắn đã thành mục tiêu cuộc đời cô. Hắn lấy việc giày vò sự đau khổ của cô làm vui, vậy thì cô sẽ chọc tức hắn để tìm cho mình cảm giác thỏa mãn.
Lúc này, trên sân khấu phun xuống dưới một loạt cột nước, cái đó dùng để tăng cường hiệu quả sân khấu, kích thích cảm quan. Lâm Uyển khẽ lắc vòng eo, ngẩng đầu lên, dòng nước vừa đúng lúc rơi xuống mặt và cơ thể cô. Bọt nước phun ra, men theo hai má cô chảy xuống, qua cổ rồi qua trước ngực, len lỏi vào vạt áo. Mái tóc ngắn ướt đẫm, cô vô ý hất đầu, bọt nước bắn tung tóe, quần áo trên người bị xối ướt nên càng bó chặt vào cơ thể. Bỗng cô nghiêng mặt chớp mắt với bên dưới sân khấu, rồi cười hồn nhiên, hệt như một nữ sinh trung học ngây thơ.
Bên dưới sân khấu bị kích động, lũ đàn ông phấn khích, đều khao khát xông lên trên, kéo bé cưng vừa thuần khiết lại gợi cảm này xuống dưới, ôm vào trong lòng mà ra sức giày vò.
Lúc Trần Kình xông đến phía dưới sân khấu, thứ hắn nhìn thấy chính là cảnh tượng này. Hắn không chảy máu mũi mà là tức đến thổ huyết. Đây không phải Lâm Uyển mà hắn biết sao? Cô gái lạnh nhạt với chuyện giường chiếu, cô gái mặc váy trắng thuần khiết như bông hoa nhài kia ư? Bên tai hắn tràn ngập những lời lẽ cực kì ô uế. Trong ánh sáng mờ ảo, hắn nhìn thấy vô số màn hình điện thoại đang sáng, người phụ nữ của hắn đang ở trên sân khấu lẳng lơ làm dáng, phô trương vẻ phong tình, để vô số đàn ông trắng trợn phơi bày ý nghĩ dâm loạn, còn thu lại làm kỷ niệm. Mẹ kiếp, hắn quả thật tức đến muốn nổ tung rồi.
Cùng lúc đó, từ phía sau, Hướng Dương và mọi người đã đuổi đến nơi cũng ngơ ngác, cô gái này là Lâm Uyển sao? Không phải bị hồ ly tinh nhập vào chứ? Tuy nói không thể giỡn với vợ bạn, không thể nảy lòng tham với phụ nữ của anh em, nhưng trong tình cảnh ngày, thật dễ khiến người khác không ngừng tưởng tượng. Nghĩ lại thì ông anh trước mặt kia chẳng phải là tức sắp chết rồi sao?
Suy nghĩ không giống với bọn đàn ông, phụ nữ trong tình cảnh này đều cảm thấy đố kị không trừ một ai. Đặc biệt là Phương Mi vừa mới thất bại thảm hại, cô ta cười khẩy nhìn lên, tự nhủ, Trần Kình, xem đi, đây là người phụ nữ của anh đấy, xem ra phẩm vị của anh...
"Xuống!"
Một tiếng hét to của Trần Kình giữa không gian hỗn loạn vẫn có thể nghe thấy rõ ràng. Hắn liền đứng lên sân khấu, chỉ cách mấy mét với Lâm Uyển đang diễn xuất quên mình. Nhưng Lâm Uyển chỉ thản nhiên liếc hắn một cái, hệt như không hề quen, rồi lại tiếp tục thực hiện những động tác khiến người ta phải sôi máu, áp mặt vào ống tuýp, đưa lưỡi liếm một đoạn nhỏ từ dưới lên trên, đồng thời, phần ngực chẳng biết vô tình hay cố ý ma sát vào chiếc ống đó.
"Tổng giám đốc Trần, tôi sẽ bảo người mời vị tiểu thư này xuống."
Lúc này giám đốc mang theo mấy nhân viên bảo vệ vội vàng chạy đến, họ vẫn thông qua máy giám sát chú ý đến tình hình nơi này, lúc đầu còn thảo luận cô em này quả là tuyệt lại nghĩ đợi một lúc rồi hỏi cô ta có hứng thú kí hợp đồng hay không, nhưng đột nhiên phát hiện có điều bất ổn. Sao đoàn thái tử gia kia đều xông đến thế này? Họ nhìn lại, má ơi, mau xuống đây cứu con, xảy ra chuyện rồi.
"Không cần." Trần Kình bỗng bình tĩnh trở lại, sự từng trải nhiều năm khiến hắn mau chóng khống chế cảm xúc, nếu không thì bây giờ cô nàng kia thật sự phải chết trong tay hắn rồi. Với nộ khí hiện nay của hắn, có bóp chết cô ta một trăm lần cũng không đủ hả giận. Ổn định lại tâm trạng, Trần Kình sải bước đi thông qua thang đu sân khấu, chỗ này luôn có người phụ trách bảo vệ, nếu không thì vũ nữ trên sân khấu làm hắn tức giận kia, sớm đã bị sài lang hổ báo phía dưới xé vụn nuốt chửng rồi.