Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Có những khoảnh khắc trong cuộc đời khiến bạn nhờ người ta thật nhiều, đến nỗi bạn chỉ muốn chạy đến và ôm họ thật chặt . Hãy cho người đó biết bạn đă có suy nghĩ như thế!

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 36

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 35 36/73 37 >> Cuối



Lâm Uyển vẫn đang tiếp tục, nhìn thấy Trần Kình bước lên cũng không sợ hãi, mà còn hướng về phía sau hắn, cũng chính là phía bọn Hướng Dương, tung ra nụ hôn gió lả lơi vô cùng, sau đó cười với Trần Kình một cách mê hoặc, trong mắt lộ vẻ khiêu khích. Cuối cùng đã làm Trần Kình nổi giận, hắn bước tới, gân xanh nổi trên trán, khóe miệng nhếch lên, trong mắt ánh lên sự hung bạo tàn nhẫn.

Vẻ mặt này Lâm Uyển đã quá quen thuộc, cơ thể ướt sũng run lên, dẫu sao cũng cảm thấy hơi lạnh. Trong nháy mắt cô liền khôi phục lại lí trí, vở kịch vừa mới bắt đầu đã phải hạ màn, nhưng dưới con mắt cô, quyền quyết định dường như không nằm trong tay mình. Ánh mắt cô chăm chú nhìn vào bên cạnh Trần Kình, để không trở thành vật hy sinh dưới quả đấm đang nắm chặt của hắn, cô quyết định ra tay trước. "Anh yêu à!" Cô nũng nịu gọi một tiếng, chạy như bay qua chỗ người đàn ông hệt như chú chim nhỏ, giang rộng đôi tay ôm lấy hắn, ngay cả cánh tay chưa kịp với ra của hắn cô cũng ôm lấy. Không đợi người kia mở miệng, cô liền kiễng mũi chân lên hôn hắn.

"Mẹ kiếp..." Trần Kình vừa nói ra mấy chữ, lập tức bị Lâm Uyển nuốt vào. Từ lúc sinh ra đế
n nay, đây là lần đầu tiên cô mạnh dạn như thế, hơn nữa lại còn trước bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào. Có lẽ do vừa rồi nhảy múa quá hưng phấn, có lẽ do cô thật sự ý thức được sự sợ hãi, tóm lại, cô đã trở nên điên khùng cực độ. Cảm giác thấy cơ thể người đàn ông vẫn cứng đờ, lại có dấu hiệu muốn thoát ra, cô lập tức theo phản xạ có điều kiện, vắt hai cánh tay lên cổ hắn, đồng thời giơ hai chân lên quấn qua eo hắn, bám chặt trên người hắn giống như con bạch tuộc.

Trần Kình rất kinh ngạc, bây giờ hắn cũng bắt đầu hoài nghi người con gái này rốt cuộc có phải Lâm Uyển hay không. Nếu không phải hơi thở quen thuộc kia nhắc nhở, hắn nhất định sẽ vứt cô xuống đất, kiểm tra triệt để trước rồi nói tiếp. Nhưng hắn vẫn căm phẫn, cơn thịnh nộ này mạnh mẽ đến mức không thể nào chỉ một cái hôn nồng nhiệt và sự trêu đùa cơ thể đã có thể lắng xuống. Còn nữa, cô gái này thật sự đã nghiện nhảy nhót rồi, lại có thể xem hắn như ống tuýp mà quấn lấy. Mẹ kiếp! Đợi đến lúc Lâm Uyển không thể không hít thở, hắn đẩy cô ra, gầm lên: "Lâm Uyển, cô gan đấy!" Lâm Uyển cũng không lên tiếng, chỉ vùi đầu vào vai hắn thở hổn hển.

Trên sân khấu xem như đã "viên mãn" rồi, nhưng dưới sân khấu lại sớm đã không cam lòng. Các anh đều nhờ vào ý nghĩ dâm loạn mà sống, tự nhiên lại có thằng lên trên không ngần ngại làm đủ thứ, mẹ kiếp cái trò ăn mảnh. Nơi này vốn tập trung đủ mọi hạng người, tính nết phẩm hạnh gì gì đều có, hơn nữa đều là động vật bị chất cồn và tình dục kích thích, trong sự đố kị lại càng chẳng có gì phải sợ.

Trong nháy mắt, cả nơi đó như nồi lửa, tiếng oán hận rung trời, ai cũng như vậy, một người hai người không thể nào khơi sóng gợi gió gì, nhưng người đông, lòng can đảm cũng tăng thêm gấp bội. Có người mắt long lên, có người uống quá chén thậm chí còn kiên quyết muốn xông lên trên sân khấu. Giám đốc vội không ngừng sai bảo vệ duy trì trật tự, trước tiên đưa mấy vị đại thần này bình an ra ngoài rồi nói tiếp.

Trần Kình xem xét tình hình, quyết định về nhà đóng cửa giải quyết sau, hắn bèn vỗ vỗ vào mông Lâm Uyển, nói: "Bỏ ra." Lâm Uyển còn đang căng thẳng, nào dám buông tay, Trần Kình bực mình: "Cứ thế này mà đi hả?"

Lúc này cô mới kịp phản ứng, bỏ tay ra khỏi người hắn. Nhưng Trần Kình vừa thấy quần áo của cô lại càng thêm tức giận. Trải qua việc bị hắt nước ban nãy và sự quần quýt vừa rồi, quả thật đã không ra thể thống gì nữa. Hắn lập tức khoác áo vest của mình trùm qua đầu, che kín mặt, bọc lấy, sau đó bế ngang người cô.

Khi đi qua vị giám đốc kia, Trần Kình nghiến răng dặn dò một câu: "Đóng cửa lại, kiểm tra tất cả di động, tất cả hình ảnh, video đều xóa sạch cho tôi."

Giám đốc ngẩn ra, lập tức gật đầu lia lịa, vâng vâng dạ dạ, trong lòng lại lo lắng, ở đây có rất nhiều nhân vật đều không thể đắc tội, nhưng vị trước mắt đây, haiz, lại càng không thể đắc tội. Hôm nay đúng là đại xui xẻo, nếu thời gian có thể quay trở lại nửa tiếng đồng hồ, ông nhất định sẽ khóc lóc xin bà cô kia hạ đài, bà cô ơi đừng nhảy nữa, con không nên gây sự chú ý của bà, con sai rồi.

Có lực lượng bảo vệ ra sức yểm trợ và Hướng Dương bọn họ giúp mở đường, Trần Kình coi như thuận lợi đưa Lâm Uyển thoát vòng vây. Ra đến bên ngoài, nhìn lên bầu trời lấp lánh ánh sao, làn gió buổi tối man mác thổi qua mặt, Lâm Uyển như từ trong cơn say tỉnh lại, cảm thấy tất cả những gì xảy ra vừa rồi thật khó mà tin được, hệt như một giấc mơ hoang đường vậy. Nhưng nghe tiếng người đàn ông hô hấp nặng nề, cô biết giấc mơ này vẫn chưa kết thúc. Sau đó mãi cô mới nghĩ ra, trong cơ thể mình nhất định còn sót lại chất cồn, chẳng trách lại điên khùng như vậy.

Xe của Trần Kình phóng ra ngoài, Hướng Dương thấy Phương Chính bên cạnh còn đang bàng hoàng nhìn chằm chằm đuôi xe của người ta, cũng thể hiện cảm xúc: "Cô em này trong sự thuần khiết lại có sự thần bí, trong sự thần bí lại mang theo chút máu lửa..."

"Máu lửa?" Phương Chính không hiểu, nhìn Hướng Dương.

"Không phải sao, sự xuất hiện vừa nãy còn chưa đủ 'máu lửa' à?"

"Tôi đang nghĩ xem Trần Kình về rồi sẽ xử lí cô nàng ra sao."

"Haiz, đó không phải chuyện của anh em ta, chi bằng cứ quản cho tốt cô em của mình đi, cô gái này nếu làm phản thì thật khiến người khác đau đầu."

"Cậu nói xem, A Kình lần này có phải nghiêm túc rồi không?"

"Dào ôi, nghiêm túc là cái gì? Không nghiêm túc là cái gì? Cô em này không phải người biết an phận thủ thường, nhưng có thế nào thì vẫn là một cô gái, chờ đến khi tuổi trẻ đã qua, chuyện đó cũng phải xảy ra thôi. Haiz, tôi bảo cậu sao còn đần ra, đi thôi, em yêu nhà cậu cũng không đợi nổi nữa rồi."

Trẩn Kình nghe điện thoại trên xe, là Trần Tây gọi đến: "Anh Ba, hai người vừa rồi thật nóng bỏng, cứ như quay phim..."

"Còn dám nói? Cái nơi đó là chỗ hai người có thể đi à?"

''Em sai rồi anh Ba, chỉ là em nhẩt thời tò mò, anh nhất định đừng trách Lâm Uyển nha, vừa nãy cô vũ công kia lúc rơi xuống đất bị trẹo chân, Lâm Uyển bảo chị ấy cũng biết nhảy, là em giật dây bảo chị ấy lên... Đúng rồi, quần áo chị ấy còn ở chỗ em này."

"Được rồi, bây giờ em đang ở đâu? Vừa rồi quên không tìm em."

"Ôi, đừng lo cho em, em trà trộn đi ra cùng mọi người, bây giờ đang lái xe về nhà rồi."

"Vậy lái xe cẩn thận, thế nhé."

Trần Kình cúp máy, nhìn cô gái bên cạnh sau khi lên xe không hề lên tiếng, trong bụng nghĩ, "giật dây"? Cô không phải người nghe lời như vậy chứ, đây là cố ý làm mất mặt tôi, thật là "ba ngày không buộc, phòng tốt cũng tốc mái" [1"> . Cứ nhớ lại ánh mắt tham lam của bọn đàn ông trong vũ trường kia, hắn lại bốc hỏa, lại nghĩ đến đám anh em tốt đều ở đấy, ngay đến Phương Mi vừa bị hắn đả kích vài câu cũng chứng kiến ngọn ngành, sĩ diện của hắn coi như đã bị quăng thẳng ra Thái Bình Dương, vừa nghĩ đến, nộ khí liền cháy bừng bừng như ngọn lửa.

[1"> Nguyên văn là "Tam thiên bất đả thượng phòng yết ngõa", là một tư tưởng phong kiến, ý chỉ phụ nữ và trẻ nhỏ phải dạy dỗ nghiêm khắc, nếu không sẽ hư hỏng, giống như "dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về".

==







==

Về tới nhà, cửa vừa đóng lại, Trần Kình cuối cùng cũng bùng nổ. Vừa quay lưng chính là một cái tát, cái tát này dùng toàn bộ sức lực, Lâm Uyển hét lên một tiếng, lập tức ngã xuống sàn nhà.

"Được đó Lâm Uyển, mẹ kiếp, tôi thật sự đã xem thường cô rồi!"

Trần Kình vung một cái tát vẫn chưa nguôi giận, đá hai phát vào cái mông mềm mại của Lâm Uyển. Vừa rồi Lâm Uyển không đề phòng nên bị đá trúng. Dựa vào cái gì mỗi lần đều là hắn đánh người, dù sao cũng như vậy rồi, bình cũng đã làm vỡ rồi, vậy thì cho tan nát luôn, kể cả cô đánh không lại hắn, cũng không để hắn sống yên ổn.

Nghĩ như vậy cô liền lồm cồm bò dậy, cũng không tranh cãi với hắn, cứ thế tấn công như kẻ điên, cào loạn lên chẳng hề theo trình tự. Trần Kình vừa thấy cô nàng này dám phản kháng, phản rồi, phản rồi! Điều hắn buồn bực là chính mình lại dính đòn, cằm hắn đau rát, cô từ khi nào lại để móng tay dài như thế?

Xưa nay đọ thể lực thì đàn ông luôn chiếm thế thượng phong, nhưng Lâm Uyển cũng không phải loại phụ nữ sức trói gà không chặt. Ngày trước cô cũng có thói quen rèn luyện sức khỏe, nay lại phát huy bản lĩnh của loại đàn bà đanh đá và tinh thần chán sống, móng tay, hàm răng, bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cũng có thể đem ra dùng. Nhân tố bất lợi trước kia là mái tóc dài bây giờ cũng đã cụt lủn, nên nhất thời Trần Kinh cũng không có cách nào tóm được cô. Một lát sau cô liền đánh hắn túi bụi, nói chính xác là cô vây quanh hắn tấn công một vòng. Hai người đều một lòng tìm kiếm điểm yếu của đối phương, không ai còn tâm trí khoe khoang miệng lưỡi lợi hại. Phòng khách lớn như vậy mà chỉ nghe thấy tiếng vấp ngã trầm đục và tiếng quần áo bị xé rách, cùng tiếng thở gấp hổn hển.

Trần Kình lại thêm mấy vết thương mới, trên tai cũng bị cô gái này cắn một miếng, xém chút nữa đã thành Van Gogh đệ nhị, tay áo sơ mi đều bị tung ra. Còn Lâm Uyển đương nhiên cũng chẳng thế trốn đi đâu, chân bị vấp phải bàn hai lần, trên cánh tay cũng xuất hiện vài vết bầm tím, điều nguy hiểm là, dây áo lót của cô đã bị Trần Kình xé hỏng.

"Mẹ kiếp, cô hưng phấn quá mức hay là mắc bệnh chó dại thế?" Trần Kình đẩy cô gái còn muốn tiếp tục cấu xé, che tai lại, thở hổn hển mắng. Lâm Uyển không lên tiếng, chỉ tranh thủ thời gian để thở, mau chóng khôi phục sức lực.

Trần Kình thấy cô lộ ra áo ngực màu nude, đôi mắt lập tức nheo lại. Hắn bị khí thế của cô làm cho hồ đồ rồi, để đối phó với phụ nữ, có một chiêu luôn là pháp bảo độc nhất vô nhị. Lâm Uyển cũng không phải đứa ngốc, hai người sống lâu với nhau, chỉ cần một ánh mắt đã hiếu rõ đối phương có ý đồ gì. Cô nhìn thấy Trần Kình thể hiện rõ dấu hiệu động đực, lập tức quyết định phải mau chóng kết thúc trận đấu.

Nhưng cô vẫn chậm một bước, Trần Kình như một con hổ vồ mồi ép cô xuống dưới người hắn, nắm lấy áo ngực không có dây của cô lôi ra, cúi thấp đầu cắn vào đó. Lâm Uyển đau đến mức không ngừng hít thở, muốn vươn tay ra cào mặt hắn, moi mắt hắn, nhưng cả mặt hắn đều vùi trước ngực cô, cô đành phải tìm điểm yếu khác để ra tay. Tóc của hắn quá ngắn, cơ bản không thể nắm được, quần áo ngăn cách trên người cũng chẳng thấm vào đâu, thế là cô liền tập trung sức lực cào vào cổ hắn, nghe thấy hắn hít sâu một hơi khẽ rít lên, đáng tiếc trong tay cô không có dao, nếu không nhất định cô sẽ chém hắn chẳng chút do dự.

Trần Kình biết cổ mình nhất định đã bị cào nát, trở nên đau rát vô cùng. Mẹ nó, cô nàng này ra tay quá tàn nhẫn, hắn đoán chắc sắp tới mình lại phải đi tiêm uốn ván, có khi lần này còn phải tiêm cả vắc-xin phòng bệnh dại mất, vì Lâm Uyển điên rồi.


Đầu << 35 36/73 37 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
Lamborghini Huracán LP 610-4 t