Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Có nhiều người đã dùng nửa đầu cuộc đời mình để làm cho nửa sau trở nên thảm hại và đê hèn.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 37

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 36 37/73 38 >> Cuối



Hắn thở hồng hộc thẳng người dậy, nắm lấy bàn tay hành hung của cô, nhưng trong lúc vô ý lại cho cô một khe hở chí mạng. Lâm Uyển nhân cơ hội co gối tấn công bộ phận trọng yếu của hắn, nếu hành động của cô điêu luyện hơn, chuẩn xác hơn một chút, nếu phản ứng của Trần Kình chậm chạp một chút, thì hắn chắc chắn đã mất đi cái kiêu ngạo đàn ông rồi. Trần Kình lập tức toát mồ hôi lạnh sau lưng, một nửa vì hoảng sợ, một nửa vì... tuy rằng có chút sai sót, nhưng hắn vẫn bị đau.

Phàm là liên quan tới sự an nguy của "anh em", bất kì một thằng đàn ông nào cũng đều tức giận liều mạng.
Trần Kình nghĩ thầm, cô nàng này thật độc ác, lại muốn khiến hắn tuyệt tử tuyệt tôn, đem ra so sánh thì tôi đối với cô quá nhân từ rồi. Phải nói đến, một hồi chiến đấu ác liệt trước đó, hắn còn mang theo chút ý vui đùa, đương nhiên cũng không cần dùng quá nhiều sức lực, nhưng lần này cô thảm rồi, hôm nay không hành cô đến chết, thiếu gia đây không phải họ Trần!

Thời gian sống cùng nhau không ít, Lâm Uyển ở phương diện nào đó đã quá hiểu con người này. Vừa thấy ánh mắt đó, gân xanh hằn lên đó của hắn, cô biết mình đã hoàn toàn chọc tức hắn, thật muốn gây tai nạn chết người. Cô nhân kẽ hở lúc đối phương nhấc cánh tay xắn tay áo, cố sức đẩy hắn ra, lăn người bò dậy chạy ra cửa. Nhưng vừa mới chạm vào tay nắm cửa, cô đã bị Trần Kình từ phía sau kéo lấy mắt cá chân.

Lại là một phen giằng co nhau, xen lẫn là tiếng mắng chửi và tiếng gào thét. Chờ đến lúc Lâm Uyển bị Trần Kình lần nữa quăng xuống thảm, cô đã hoàn toàn không còn sức lực, như một con cá rời nước quá lâu, chỉ có thể há miệng mà thở. Đây chính là sự khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ, đàn ông có thể chịu đựng những trận đánh trường kỳ, thậm chí càng đánh càng hăng, còn phụ nữ tối đa chỉ bùng nổ được trong một lát đó.

Trần Kình từ trên cao nhìn xuống cô gái quần áo rách tả tơi, không còn sức vùng vẫy, trong đầu hồi tưởng lại dáng vẻ rực rỡ xinh đẹp của cô lúc ở trên sân khấu. Hắn thật sự không biết vòng eo cô lại mềm mại như thế. Trước mặt hắn cô luôn cứng nhắc như liệt nửa người, thỉnh thoảng nhanh nhẹn một chút hắn sẽ kích động ghê gớm. Nhưng cô lại quay đầu chạy đến trước mặt gần trăm gã đàn ông mà nhảy múa lả lơi, uốn éo còn hơn cả rắn nước.

Nếu sự tức giận trước đó của hắn là bởi vì cô bôi nhọ hắn, thì bây giờ lại là vì đố kị, sự đố kị không hề che đậy. Hắn liên tưởng ngay đến hôm sinh nhật Trần Tây, cô đã cười với Phương Chính, cười tươi rói. Mẹ nó chứ, cô lúc nào cũng hào phóng với kẻ khác như vậy, với hắn lại keo kiệt như thế, ngoài lạnh lùng ra thì còn cứng nhắc. Nụ cười của cô, ưu điểm của cô, sự thuần khiết của cô, sự khêu gợi của cô, hắn đều là người nhìn thấy cuối cùng.

Chỉ trong chốc lát ấy, lồng ngực Trần Kình đã bị sự đố kị lấp đầy, hắn nghiến răng nói: "Dù thế nào, một mình tôi còn chưa đủ làm thỏa mãn cô sao, mà phải nóng lòng ra ngoài tìm đàn ông?"

Nói xong ba chữ "tìm đàn ông", hắn tức gần chết. Muốn biết việc đàn ông căm ghét nhất thì đó là bị cho "đội mũ xanh" [2"> , tuy vẫn chưa thành sự thật, nhưng cô gái này uốn éo trên sân khâu như thế, lũ đàn ông trong đó đều chỉ mong đội cho hắn cái mũ xanh, hắn dường như nhìn thấy mấy trăm đỉnh mũ xanh mơn mởn đang vẫy chào mình.

[2"> "Đội mũ xanh" trong tiếng Trung tương đương với "bị cắm sừng".

Trần Kình bị tưởng tượng của bản thân dọa cho giật mình, khi nhìn lại cô gái trên mặt đất, hắn cảm thấy cô càng đáng ghét hơn mấy phần. Hắn tức điên nhưng lại cười: "Trước nay còn tưởng sức khỏe cô không tốt nên tôi mới đặc biệt chăm sóc, bây giờ xem ra cũng không cần lo lắng rồi, tránh việc không thỏa mãn khao khát của cô."

Hắn vừa nói vừa nới thắt lưng, sau đó tháo các thứ trên cơ thể cô, cởi quần bò của cô, nâng eo cô lên, không có màn dạo đầu, hắn trực tiếp tiến thẳng vào, chẳng hề thương tiếc, chỉ có sự va chạm tàn bạo.

Lâm Uyển xót xa phát hiện ra bản thân ngay đến ngót tay út cũng không nhấc lên nổi, nhưng tế bào thần kinh đáng chết kia lại nhạy bén như vậy. Trần Kình thô bạo xâm phạm làm cô đau đến mức hít thở không ngừng, dường như mỗi một lần đều có thể tiễn cô đến Tây Thiên. Cô cực kì căm ghét kiểu lăng nhục và tư thế này, kinh khủng hệt như động vật vậy, nhưng bây giờ cô quá mệt mỏi, như bãi bùn bị người ta nhào nặn hình dạng gì thì thành ra hình dạng đó.

Mặt cô áp vào thảm trải sàn bằng len, chỉ biết bình thường chân trần giẫm lên nó rất thoải mái, thì ra áp mặt vào cũng mềm mại như vậy. Nhưng thứ đẹp đẽ này lại bị chà đạp như thế, có phải vận mệnh của tất cả những gì tốt đẹp đều như thế chăng, bị vấy bẩn, rồi bị vứt bỏ.

Trần Kình không thấy được bộ dạng buông xuôi kia của Lâm Uyển, hắn túm tóc cô ép cô quay mặt qua, rồi hung hãn hôn liên tiếp. Lâm Uyển bị động khốn khổ tiếp nhận sự công kích của hắn, chỉ có thể phát ra tiếng thở khó khăn từ cổ họng, hệt như bệnh nhân bị lấy mất mặt nạ oxy.

Người đàn ông vừa bằng mọi thủ đoạn giày vò cô gái phía dưới hắn, vừa buông lời cay nghiệt: "Cô không phải lạnh nhạt với chuyện giường chiếu sao? Hôm nay tôi sẽ trị bệnh cho cô, nếu tôi không làm cô lên đỉnh, sau này tôi sẽ cùng họ với cô luôn."

Nghe thấy, Lâm Uyển run rẩy, món tiền cược này đặt hơi lớn rồi. Thứ nhất, nhà họ Lâm chắc chắn không yêu quý gì phần tử cặn bã như thế. Thứ hai, điều đó cũng có nghĩa là hôm nay mình rất có khả năng bị giày vò đến chết.

Trần Kình quả nhiên nói được làm được, Lâm Uyển bị giày vò hết lần này đến lần khác ở các kiểu tư thế, hắn có thể xem như là đã thấy sự dẻo dai của cơ thể cô, chỉ hận không thể vặn cô thành Thập Bát Nhai Ma Hoa [3"> . Nhưng có lẽ hắn cả nửa cuộc đời này đã quen với việc thuận buồm xuôi gió, chẳng biết có cụm từ gọi là "không như mong muốn", có lúc nói được nhưng chưa hẳn đã có thể làm được.

[3"> Là một món ăn vặt đặc sản của Thiên Tân, hình dạng xoắn quẩy.

Khi Lâm Uyển được thả xuống thì đã bị giày vò gần chết, người đàn ông hả hê đứng dậy, nhanh bước rời đi. Cô im lặng nằm nghiêng trên mặt đất, chớp đôi mắt cay cay, chậm rãi cuộn tròn người lại. Cô liên tục tự thôi miên mình, tưởng tượng mình biến thành những phân tử trong cơ học, không có trọng lượng, không có hình dạng, như vậy sẽ có thể phớt lờ sự đau buốt thân thể, phớt lờ cảm giác nhục nhã khó có thể chịu đựng này.

Trong ánh sáng mơ hồ, cô nhìn thấy người đàn ông đó thản nhiên quay trở lại, trong tay cầm một chai rượu. Cô biết trong tủ của hắn cất trữ vài chai rượu ngon, vừa nhìn đã biết là thứ tốt, giá trị không hề nhỏ, nhưng cô không thấy thèm một chút nào, tuy rằng lúc mất ngủ cũng cảm thấy rượu còn thân thiết với mình hơn cả cha đẻ.

Trần Kình nghênh ngang đi về phía so¬fa ngồi xuống, quan sát người con gái nửa người trần trụi cạnh chân hắn, trong mắt hiện lên chút thần sắc phức tạp. Sau đó hắn vặn mở nắp chai, một mùi thơm ngào ngạt lan tỏa trong không khí, xen lẫn chút cay nồng. Hắn nhìn thấy cánh mũi cô gái khẽ động đậy, cười nhạo lên tiếng: "Ma men, thèm rồi à?"

Lâm Uyển không trả lời, nhưng trong lòng lặng lẽ nhận định, đây là rượu mạnh, phải rồi, rượu mà người như hắn uống nhất định phải là thứ khẩu vị nặng.

Trần Kình tự mình uống một hơi, hỏi cô: "Muốn uống không? Hôm nay có thể cho cô phá lệ."

Lâm Uyển hạ thấp tầm mắt, không thèm để ý.

Hắn lại hỏi: "Không muốn uống?"

Vẫn không có tiếng đáp, người trên mặt đất khép hờ mắt như đang ngủ, hắn cười: "Vậy thì cô đừng hối hận." Nói rồi hắn rời khỏi so¬fa, nửa đứng nửa ngồi trước mặt cô, chậm rãi nói: "Rượu này vốn là để chuẩn bị cho hai ta, nếu cô đã không muốn uống, vậy cũng không thể lãng phí, thấy cô không có hứng thú, chi bằng thêm chút kích thích nhỉ?"

Lâm Uyển đột nhiên mở mắt, đối diện với ánh mắt cười mà như không của hắn, cô không biết hắn lại muốn chơi trò gì, nhưng vừa nhìn vẻ mặt lập lờ kia, cô đã thấy ngứa ngáy da đầu, tâm trạng không cần lí do bỗng trùng hẳn xuống.

Trần Kình thỏa mãn quan sát phản ứng của cô, một bên khóe miệng cong lên, mỉm cười thuần chất tà khí: "Đoán được phải chơi trò gì chưa?" Hắn nói rồi dùng ngón tay khều khều chiếc áo lót như miếng vải rách trên người Lâm Uyển, ngón tay chẳng biết vô tình hay cố ý ma sát vào đầu ngực cô. Hắn cười nhạt hỏi: "Sợ không? Muốn cầu xin tôi không? Hử?"

Lâm Uyển thấy sự ngang bướng và háo thắng trong mắt hắn, đôi môi khẽ động nhưng không thốt ra một chữ. Cô không thể tưởng tượng mình sẽ xin tha với con người này như thế nào. Vào cái đêm bắt đầu cho vận rủi này, cô không hề cầu xin, sau này mỗi lần cô đều không cầu xin, vì đó là giới hạn cuối cùng của cô. Mà cô cũng biết, cho dù xin tha đi nữa cũng chưa chắc có tác dụng, chỉ có thể khiến mình càng bị tàn phá một cách triệt để. Tự trọng ư, cô không dám khẳng định mình còn có thứ đó hay không, nhưng có người từng nói, "tin tưởng" còn dễ chịu hơn "không tin" một chút.

Cô im lặng một hồi lâu, làm kiệt quệ cả sự nhẫn nại vốn đã ít ỏi của hắn. Hắn nắm lấy rồi cởi tuột chiếc áo lót đáng thương kia, chai rượu trong tay khẽ nghiêng, rượu ào ạt chảy ra, rơi xuống phần cổ của Lâm Uyển, uốn lượn trôi xuống.

"Thấy cô rất muốn kích thích như thế, tôi cũng thử chơi đùa xem sao." Hắn nói một cách ung dung tự tại, thanh thản giống như đang tưới hoa vậy. Đối với Lâm Uyển thì lại không thanh thản như thế, vì trước ngực cô còn lưu lại vết cắn, bây giờ rượu mạnh tràn vào vết thương khiến cô đau buốt như bị kim châm, cô không chịu nổi phải rít lên.

"Muốn nghe cô hét mấy tiếng thật không dễ dàng, cứ nhất định phải thế này mới được." Trần Kình xúc động: "Đây là rượu quý lâu năm, cũng phải tiết kiệm chút." Dứt lời, hắn cúi đầu mút dọc theo cổ cô, Lâm Uyển bây giờ mới hiểu "tiết kiệm chút" mà hắn nói là ý gì. Cô không nhìn thấy vết thương của mình trông ra sao, chỉ cảm thấy đau, đau như kim châm muối xát, còn cả cảm giác tê dại lúc phần nhạy cảm bị hắn mãnh liệt mút lấy, tê dại đến mức cơ thể cô không thể khống chế, không ngừng run rẩy.

Rất lâu sau, Trần Kình đã không hề lãng phí, hút cạn tất cả rượu trên người Lâm Uyển. Hắn ngẩng đầu quan sát người con gái mang vẻ mặt đau khổ, dùng ngón tay vuốt nhẹ hai má hơi ửng hồng của cô, nói bằng giọng tha thiết: "Uyển Uyển, xem tôi đối tốt với cô bao nhiêu, vì chữa bệnh cho cô mà rút lại lời đã nói trước đây cấm cô uống rượu, cô cảm động không?"

Lâm Uyển nhắm chặt mắt, giờ cô chỉ hi vọng sự đày đọa này nhanh chóng kết thúc, hoặc là dứt khoát làm cô đau đến tê liệt, không còn cảm giác, thì hắn có lại làm gì đi nữa cũng chẳng sao hết.

Trần Kình trêu đùa xong, hắn tách hai chân cô, lại lần nữa xâm nhập, động tác vẫn thô bạo như trước, nhưng cơ thể cô cũng vẫn khô ráo như trước. Hắn bỗng thấy hơi đau đầu, trước đó tưởng rằng Lâm Uyển không hiểu, mà hôm nay nhìn thấy
biểu hiện của cô trên sân khấu, mỗi động tác đều vô cùng mê người, nào có phải không hiểu, rõ ràng là cô đã quá hiểu rồi. Nhưng nếu đã hiểu thật, tại sao cô lại chẳng có chút phản ứng, lẽ nào cô thật sự có thiếu sót về mặt sinh lí?


Đầu << 36 37/73 38 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON
Pair of Vintage Old School Fru