XtGem Forum catalog
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
*Trên con đường thành công, bạn có tìm mãi cũng không thấy dấu chân của những người lười biếng

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 38

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 37 38/73 39 >> Cuối



Lâm Uyển liên tục thử tiến vào trạng thái suy tưởng, hoặc nói là vọng tưởng thì càng chính xác, vọng tưởng rằng cơ thể bị giày vò này không phải là của mình, dường như điều đó thật sự có hiệu quả. Đến lúc bị Trần Kình nắm chặt cô mới khôi phục lại tri giác, cô đau đớn cau mày. Song, trong chớp mắt đồng tử của cô co lại, miệng cũng mất tự chủ hét lên: "Đừng..."

"Đừng cái gì?" Trần Kình đang cầm chai rượu tư thế nằm nghiêng trong tay, phía dưới là nơi mà hai người vẫn đang giao hợp, nếu đổ vào thì...

Lâm Uyển sợ sệt lên tiếng: "Đừng đổ."

"Cô đang cầu xin tôi?" Đôi mắt Trần Kình sáng lên nhìn cô, hành động vẫn chưa thu lại.

Lâm Uyển ngoan ngoãn gật đầu, trong mắt lấp lánh ngấn nước. Cô không cam tâm, đúng là cô sợ, việc này chắc chắn sẽ lấy mạng cô, cô vẫn chưa muốn chết, mà dù chết cũng không thể dùng cách này.

"Nhưng không được rồi." Trần Kình cười nói: "Cô luôn im lặng như vậy, tôi đã bị cản trở quá nhiều rồi, vừa nãy tôi còn nói nếu không làm cho cô lên đỉnh thì mang họ của cô luôn, mà cô không thể để tôi cũng mang họ Lâm đấy chứ? Vậy thì hai chúng ta thành ra cái quan hệ gì, anh em à?"

Trần Kình như đang kể chuyện cười, hắn nói một cách chậm rãi, khóe miệng Lâm Uyển trùng xuống, hai hàng lệ trào ra. Hắn nhìn thấy bỗng mềm lòng, vung tay sang bên cạnh, bình rượu rơi cách một thước bên ngoài tấm thảm, trong nháy mắt đã thấm ướt cả một khoảng. Hắn thở dài một tiếng, ôm Lâm Uyển vào lòng, giọng nói dịu dàng: "Nếu cô sớm chịu thua thì đã chẳng việc gì rồi không?" Sau đó hắn dụi vào tóc cô, nói: "Nhưng tôi hù dọa mà cô cũng tưởng thật? Không phải cô to gan lắm hay sao?"

Lâm Uyển nghẹn ngào không lên tiếng, cơ thể run lên trong lòng hắn, Trần Kình mỉm cười: "Được rồi được rồi, hôm nay không làm nữa, nhưng sau này cô phải thay đổi, lúc nào cũng như vậy thì không được, sự nhẫn nại của tôi có hạn, còn phải nghĩ cách trị cô. Nam nữ quan hệ là chuyện thường tình của con người, tại sao cô không nghĩ thoáng ra chứ!"

Sự dịu dàng của hắn chẳng mảy may khiến Lâm Uyển cảm thấy khá hơn, lòng cô buồn bã, buồn đến chết mất. Cô thua rồi, cô đã cầu xin hắn, vừa nãy trong khoảnh khắc gật đầu kia, cô dường như nhìn thấy một bức tượng sụp đổ ầm ầm ngay trước mặt.

Giọng nói của Trần Kình còn đang tiếp tục: "Có điều, hôm nay cô cũng làm quá rồi, trước mặt nhiều người như thế không phải làm mất mặt tôi sao? Còn có người chụp ảnh, nếu mà lan lên mạng, hai chúng ta chắc sẽ nổi như cồn. Ở nhà quấy nhiễu thế nào cũng được, ra ngoài thì phải động nãọ nhiều hơn một chút. Tôi đây tính khí không tốt, ăn miếng trả miếng, cô mà chọc tức tôi, cuối cùng cũng là tự làm khổ chính mình mà thôi."

==







==

Ngày hôm sau, Lâm Uyển không đi làm mà nằm trên giường nghĩ ngợi cả ngày. Buổi tối khoảng tám giờ hơn, Trần Kình mới quay về, thấy gương mặt cô xanh xao, hắn mắng vài câu, rồi gọi người đặt cơm mang đến.

Hắn bận làm việc trong thư phòng xong, lúc về phòng ngủ đã là mười một rưỡi, nghĩ đến việc phải tắm rửa nhưng sờ vào miếng gạc trên cổ, lại nghĩ thôi bỏ đi, để dơ vậy. Lâm Uyển che đậy kín mít, nằm quay lưng về phía hắn, hít thở đều đều, nhưng căn cứ vào kinh nghiệm của hắn, mười phần thì có đến tám chín phần là giả vờ ngủ. Hắn chỉ để lại đèn đầu giường phía bên này của mình, tiện tay cầm một quyển tạp chí lật xem.

Đang xem rất chuyên tâm, bên cạnh truyền đến một giọng nói khàn khàn: "Như vậy có ý nghĩa không?"

Hắn quay đầu lại, chỉ thấy Lâm Uyển đang nhìn hắn chằm chằm, hỏi rõ từng câu từng chữ: "Oán hận lẫn nhau, giày vò lẫn nhau, có thú vị không? Anh không mệt sao?"

Hắn không chút do dự đáp: "Không mệt, rất ý nghĩa."

Bên kia lập tức im bặt.

Một lát sau, Trần Kình bỏ tạp chí xuống, chạm vào vết máu đã đóng vảy ở tai, hỏi: "Cô biết Chu Hậu Chiếu [4"> không?"

[4"> Chu Hậu Chiếu: Vị hoàng đế thứ Mười Một của nhà Minh trong lịch sử Trung Quốc.

Lâm Uyển ậm ừ, không phải Hoàng đế thời nhà Minh bỏ bê việc nước đó sao? Chẳng nhẽ Trần Kình muốn thảo luận với mình về người này? Có khi nào người này là thần tượng của hắn? Cũng không chừng, nghe nói tên nhãi này cũng rất biến thái.

"Lúc tôi còn nhỏ, xem sử sách nhà Minh, đọc đến đoạn ông ta sở hữu Báo Phòng[5"> , tôi rất thích thú. Không lâu sau lúc đến sinh nhật, ông ngoại hỏi tôi thích quà gì, tôi bảo muốn sở hữu một Báo Phòng, ông ngoại cười lớn, mấy hôm sau thì tặng tôi một con mèo lấy lệ. Sau này tôi về quê nghỉ hè, cậu tôi bảo đã chuẩn bị cho tôi một sự bất ngờ, vừa nhìn hóa ra là một con báo con mới mấy tháng tuổi, khi đó tôi thật sự thích thú đến phát điên lên, nhưng chẳng được bao lâu thì tôi lại chán ngấy, vì cái thứ đó cơ bản đã mất đi tính hoang dã, ngoan ngoãn hệt như một con mèo. Sau đó ông còn tặng tôi cả một sở thú."

[5"> "Báo phòng" được Chu Hậu Chiếu cho xây dựng và bắt nhốt các loài thú quý hiếm vào trong đó, dùng để thưởng ngoạn và thỏa mãn sở thích săn bắn của bản thân.

"Lại sau đó nữa, tôi cũng từng nuôi một số động vật, ngựa hoang, chó săn, chó ngao Tây Tạng, ban đầu đều khá mới mẻ, lâu dần sau khi thuần phục rồi thì chẳng còn gì thú vị. Ừm, còn có rắn, rất xảo quyệt." Hắn nói đến đây giống như đang nhớ lại chuyện cũ, liền mỉm cười, rồi nhìn vào đôi mắt Lâm Uyển đang mở to nhìn hắn như đang nhìn thấy quái vật. Thế là hắn giật giật lông mày, hỏi: "Sao lại nhìn tôi như thế?"

Lâm Uyển nghe chuyện cảm giác sởn tóc gáy, đặc biệt là lúc hắn nói đến rắn, da gà dựng hết lên, cô cảnh giác hỏi: "Anh rốt cuộc muốn nói gì?"

Trần Kình hài lòng quan sát biểu cảm của cô, xoa xoa đầu cô, tiếp tục: "Sau này tôi mới phát hiện ra, động vật chẳng qua đều như thế, con người mới là phức tạp nhất, cũng là thú vị nhất. Ví dụ như cô nhé, cô có lúc trông rất mỏng manh, thậm chí tuyệt vọng, nhưng từ trước đến nay chưa từng tuyệt vọng thật sự, vừa hồi phục sức lực là lập tức lại bắt đầu gây sóng gió..."

"Anh muốn thuần phục tôi?"

Trần Kình không trả Iời, lại bắt đầu độc thoại: "Lúc tôi mới có được con báo con đó, ngày ngày ôm lấy nó ngủ, trước khi ngủ còn suy nghĩ cái thứ nhỏ bé này có khi nào đột nhiên ngoạm mình một phát không? Quả thật vừa căng thẳng lại vừa kích thích. Tôi thường ngủ đến nửa đêm rồi dột nhiên tỉnh giấc, kết quả là thấy con báo nhãi ranh ngủ say như chết, còn hơn cả tôi nữa chứ."

"Bây giờ tôi đã tìm lại được cảm giác đó. Thấy cô ngày ngày dùng ánh mắt giết người kia trừng trừng nhìn tôi, tôi đã nghĩ liệu cô có giống như lần trước, nhân lúc tôi ngủ say mà cầm gối cho tôi chết ngạt hay không, hoặc là cô sẽ đổi cách thức khác, ví dụ như..." Hắn bỗng ngừng lại, dường như đang thật sự suy nghĩ, "Ví dụ như cầm dao đâm tôi, hoặc là mở van khí gas để dẫn đến tử vong ngoài ý muốn?"

Lâm Uyển nghe xong, lạnh toát sống lưng, như thể có một con rắn đang trườn dọc bò lên vậy, hắn lại có thể biết được suy nghĩ của cô, con người này quả thật quá đáng sợ. Cô không chịu lép vế, hỏi lại: "Vậy mà anh còn dám giữ tôi lại bên cạnh, anh không sợ chết?"

Trần Kình cười thản nhiên: "Đương nhiên là sợ, thậm chí còn sợ hơn bất kì ai, nhưng càng sợ lại càng kích thích, không phải sao? Cuộc sống nhạt nhẽo như vậy, không thể tìm cho mình chút niềm vui à?"

Lâm Uyển im lặng một lúc, nghiêm túc hỏi: "Thế nhưng, anh không cảm thấy như vậy rất nguy hiểm sao? Có thể, tôi nói là có thể, anh sẽ yêu tôi."

Đổi lại là một tiếng cười nhạo của Trần Kình: "Yêu? Cô tin ư?"

Ánh mắt Lâm Uyển thất vọng, rầu rĩ nói: "Tôi đương nhiên tin."

Trần Kình với ngón trỏ và ngón giữa, cẩn thận vuốt ve vành tai mượt mà của cô, không đồng ý nói: "Xem, đây chính là sự khác biệt giữa tôi và cô. Tôi không tin."

Lâm Uyển ấm ức, khẽ lên tiếng phản bác: "Đó là vì anh chưa từng gặp."

Trần Kình nheo mắt, nói: "Cô đang khoe khoang với tôi? Nhưng cô làm sao biết thứ cô gặp được chính là tình yêu đích thực? Có lẽ nó chỉ là mở đầu, quá trình và kết quả đều không phải cái cô tưởng tượng kia. Mà bây giờ tất cả những thứ cô có chỉ là hồi ức, hồi ức thì sẽ bị chủ quan hóa, nó bị cô lần lượt mỹ hóa, cường hóa, đến cuối cùng cô sẽ quên mất vẻ ban đầu của nó thôi."

"Thứ gọi là tình yêu chẳng qua chỉ do phụ nữ các cô hoang tưởng mà ra, lừa mình dối người, thỉnh thoảng cũng dùng để lừa gạt gì đó của người khác. Theo tôi thấy, nói chuyện yêu đương chi bằng làm tình thêm vài lần còn thực tế hơn."

Càng nói càng chẳng ra sao, đúng là miệng chó không thể mọc được ngà voi, Lâm Uyển nổi giận kết lại: "Không phải anh không tin, mà cơ bản là anh không hiểu."

Hắn cười: "Tôi không hiểu, cô hiểu? Tôi chỉ biết ăn cơm, đi ngủ và lên giường đều là nhu cầu sinh lí, cô đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi, đợi đến khi cô ba mươi tuổi sẽ rõ. Tôi thấy khó hiểu, cô với chồng chưa cưới còn chưa từng lên giường với nhau, mà cả ngày yêu yêu đương đương, ngộ nhỡ sau khi kết hôn mới phát hiện ra anh ta bị bất lực, cô còn có thể tiếp tục yêu anh ta? Đợi đến khi các người dùng hết chút Dopamine [6"> kia rồi, các người dựa vào cái gì để duy trì cái gọi là tình cảm?"

[6"> Dopamine: Hor¬mon đem lại cảm giác khoái lạc.

Lâm Uyển tức giận muốn chửi, vừa định mở miệng phản bác, lại nghĩ mình căn bản không có cách nào liên kết trên phương diện log¬ic với loại người này, cũng không có gì cần phải giải thích.

Trần Kình tiếp tục vuốt ve mái tóc cô, không cười nữa, thở dài nói: "Cuộc đời vốn là một chuỗi những đau khổ. Lâm Uyển, cô còn quá trẻ, sau này cô sẽ biết thế giới này chẳng hề tốt đẹp như vậy..."

"Tôi sớm đã biết rồi." Lâm Uyển giận dỗi đáp.

"Không, cô còn chưa biết, cô vẫn còn ôm ấp ảo tưởng với nó, ví dụ như bây giờ, không lúc nào cô không mong tôi gặp báo ứng, nhưng tôi vẫn sống tốt, lại còn tốt hơn rất nhiều người, ông trời đang nhìn ư? Không, căn bản là chẳng có ông trời quái nào hết, đó chẳng qua là do những người yếu đuối tự an ủi mình bày ra. Cái gọi là "trời" chẳng qua là một tầng khí chất, thế g
iới cũng chỉ là một đám vật thể lạnh giá và một đám người ích kỉ yếu đuối cấu thành mà thôi."

"Thứ tốt đẹp luôn là tài nguyên ít ỏi, cô nói xem, trên thế giới này có Chân - Thiện - Mỹ không? Có, nhưng quá ít, khi cô cần chúng, hò hét ngàn vạn lần cũng không xuất hiện, muốn giữ mạng sống, muốn được sống tốt, chỉ có thể dựa vào bản thân, dựa vào việc..." Hắn đang nói thì nắm chặt tay lại, tiếp tục: "Việc tàn nhẫn sao cho đủ", sau đó chỉ vào đầu: "Ở đây, phải đủ nhạy bén." Cuối cùng chỉ vào vị trí trái tim: "Còn cả ở dây, phải đủ cứng rắn."

Bàn tay hắn vuốt xuôi theo mái tóc ngắn của cô một lúc, lòng bàn tay ấm áp, giống như bàn ủi lướt trên da đầu cô, dường như muốn mượn cách thức này để truyền tư tưởng của bản thân sang và tẩy não cô vậy. Lâm Uyển bực mình kéo tay hắn xuống, lúc ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt hắn, không có độ ấm, cũng không giống lạnh lẽo, mà là mát mẻ.



Đầu << 37 38/73 39 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON