Ring ring
Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
Thành công lớn nhất là đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài-> Truyện tình yêu-> Cuộc gặp gỡ chí mạng full

Cuộc gặp gỡ chí mạng full Trang 41

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~73):

Đầu << 40 41/73 42 >> Cuối



Trần Kình là người chú trọng hiệu suất, hắn nhìn không quen bộ dạng lề mề của người khác, dứt khoát kéo Lâm Uyển ra ngoài, để cô quyết định trên đường.

Lúc trong thang máy, dạ dày Lâm Uyển bỗng kêu òng ọc, cô tự cười nhạo với cái gương, nói: "Đói rồi, đi ăn đi."

Trần Kình thấy gương mặt tươi cười của cô, có hơi thất thần, rồi nói: "Không vấn đề, muốn ăn gì? Món ăn Tứ Xuyên thì thế nào?" Hắn chú ý thấy Lâm Uyển rất thích ăn cay, mỗi lần đều ăn đến mức môi đỏ lựng, hại hắn lúc hôn cô miệng cũng tê tê.

Lâm Uyển do dự một lát, hỏi: "Ăn mì kéo được không?"

Đến nơi, xuống xe, nhìn mặt tiền cửa hàng chật hẹp trước mắt, bảng hiệu thô sơ, Trần Kình lập tức cau mày, nhấc cằm Lâm Uyển lên, bật cười: "Có phải em đùa tôi không, hử?"

Lâm Uyển nhìn cửa hàng, lại nhìn người nào đó toàn thân mặc âu phục hàng hiệu, đột nhiên thấy hả hê bởi trò này, nhưng vẻ mặt lại cực kì vô tội: "Mừng sinh nhật không phải nên ăn mì sao?" Dứt lời, cô cũng không thèm để ý hắn, tự mình đẩy cửa đi vào.

Nửa phút sau, người nào đó dãn nét mặt, đẩy cửa vào theo. Nhà hàng tuy nhỏ nhưng khách rất đông, xem ra cũng khá sạch sẽ, Trần Kình đảo mắt một vòng, ừm, công nhân, học sinh, Lâm Uyển.

Hắn đến trước mặt cô đang định, ngồi xuống, Lâm Uyển vội ngăn lại, nói bằng giọng để tất cả mọi người đều nghe thấy: "Tôi cởi áo xuống để ngài lót ghế nhé, tránh làm bẩn bộ âu phục hàng hiệu mà ngài đặt may ở Paris." Trong chốc lát, vô số ánh mắt trợn tròn, toàn bộ đều nhắm vào bộ âu phục đắt giá kia của Trần Kình, có sự ngạc nhiên, có cả sự xem thường, thêm cả ánh mắt nổi cáu và bực bội của bà chủ, suýt chút nữa thì đốt luôn được cả loại vải đắt tiền của hắn.

Trần Kình tức giận vô cùng, nhưng cuối cùng lại cười, giơ tay ngăn Lâm Uyển còn ở kia dùng hành động chậm rãi một cách khoa trương cởi áo khoác. Hắn cũng đáp lại bằng giọng không hề nhỏ như cô: "Không sao, cùng lắm thì vứt đi không dùng nữa, dù sao chúng ta cũng quá nhiều quần áo, mặc sao hết." Nói xong bình tĩnh ngồi xuống.

Mánh khóe của Lâm Uyển bị hắn nhẹ nhàng hóa giải, bĩu môi không hề gì, vẫy tay tươi cười với cậu phục vụ đang sầm mặt: "Tôi muốn một bát mì thịt bò."

"Sợi to nhé." Trần Kình bổ sung.

Hả? Lâm Uyển nhìn về phía hắn, Trần Kình ung dung giải thích: "Không phải mừng sinh nhật sao? Phải ăn mì 'giải sầu [7"> ' chứ!", rồi ngẩng đầu nói với phục vụ: "Đúng rồi, thêm một trứng trần."

[7"> Trong tiếng Trung, tư "giải" trong "giải sầu" trùng với chữ "to" trong "sợi to".

Lòng Lâm Uyển bỗng nóng lên, nhớ lại lúc bà ngoại còn sống, mỗi lần sinh nhật đều có những món đó, đơn giản nhưng ấm áp không gì bằng. Nghĩ đến bà, cô không kìm nổi, khóe mắt cay cay, nhưng vừa nhìn thấy người đối diện, chút yếu đuối sắp trào ra kia lập tức lui về. Cô vẫn thuận miệng hỏi: "Anh có muốn một bát không?"

Trần Kình liền xua tay, cảm nhận thấy sự bực bội ngút ngàn của anh chàng phục vụ bên cạnh, bổ sung thêm một câu: "Tôi ăn rồi."

Lâm Uyển lại muốn một đĩa gà rán và một đĩa dưa chuột với nấm kim châm, bắt gặp thái độ khinh bỉ rõ ràng của Trần Kình, nhưng hắn nhìn trái nhìn phải, thì ra trong cửa tiệm cũng chỉ có mấy món này. Lúc đợi mì, Lâm Uyển đeo găng tay ni-lon, cầm một miếng gà bắt đầu gặm. Cái này rất ngon, cô dứt khoát ngay đến việc giả mù sa mưa với hắn một chút cũng giản lược luôn, không phải hắn bảo mình đã ăn rồi sao, vậy cứ coi như hắn ăn rồi đi, tuy rằng cô khá hoài nghi điều đó.

Trần Kình thật sự không để ý, vì cái thứ này hắn thà chịu đói cũng tuyệt đối không ăn. Hồi đại học, lúc hắn với bạn cùng phòng ra ngoài uống rượu có ăn mấy lần, từ đó về sau chưa từng đụng đến, ngấy tận óc, nửa ngày cũng chẳng ăn nổi bao nhiêu thịt, thèm cái gì chứ?

Lâm Uyển quả là bậc cao thủ, một lúc đã giải quyết xong nửa đĩa, xương chất một đống bên cạnh, may mà dáng ăn của cô tương đối nhã nhặn, nếu như mút chùn chụt giống mấy vị bàn bên cạnh, hắn lập tức đã quăng cô đi rồi. Trong chớp mắt, hắn bỗng nghĩ, không được, có lẽ nên lập tức lôi cô đi, sau này không cho phép động đến gà rán nữa...

Cho đến khi bát mì thịt bò siêu lớn được bưng lên, Lâm Uyển đã cơ bản giải quyết xong xuôi đĩa thịt gà, rau xà lách cũng ăn hết non nửa, thấy mì sợi nóng hổi, không ngờ cô lại thể hiện một biểu cảm sinh động khác thường: Tham ăn.

Trần Kình lúc đầu còn nhàm chán mở điện thoại chơi giết thời gian, kết quả lại bị dáng vẻ của cô hấp dẫn. Nhìn lướt qua cái bát nghe nói chứa thứ gì đó như mì thịt bò kia, hắn thật muốn nói với phục vụ: "Tôi bỏ thêm năm mươi đồng, có thể thêm vài miếng thịt không?" Nhưng xét thấy bản thân ở cửa tiệm nhỏ như cái mắt muỗi này đã hứng chịu đủ những ánh nhìn dị nghị, hắn đành nhẫn nại, hỏi người nào đó như đang cắm mặt vào bát: "Có ngon đến thế không?"

Lâm Uyển ngẩng đầu, qua làn hơi nóng trắng xóa, cô hít hà: "Tôi thì thấy rất ngon, nhưng đương nhiên, đối với người lấy vây cá mập súc miệng như ngài mà nói thì chưa chắc."

Cô thật sự không bỏ qua bất kì một cơ hội nhỏ nào để xỏ xiên hắn, Trần Kình lại tiếp tục lướt web, nhưng trong bụng tức anh ách. Vì muốn tổ chức sinh nhật cho cô mà hắn vội về sớm trước kế hoạch, dạ dày còn đang trống không, giờ thì hay rồi, lòng tốt lại bị người ta coi là lòng lang dạ thú. Hắn vốn cũng không phải rất đói, nhưng mùi tanh nồng khắp phòng cứ chui vào mũi, lại nhìn người xung quanh ai ai cũng mang bộ dạng của quỷ đói đầu thai giống Lâm Uyển, dường như thứ đang cầm trong tay là mỹ vị trên trời có trần gian không vậy, hắn không nhịn được, ngồi cũng chẳng yên. Nhưng liếc nhìn Lâm Uyển, lại cảm thấy hứng thú. Cô gái này tại sao ăn mì mà nước mũi cũng có thể tèm lem thế kia, ăn một miếng sụt sịt một cái, mới một lúc mà trên bàn đã chất đống năm sáu cục giấy ăn. Vì lẽ đó, hắn lập tức quyết định, đợi đi ăn đại tiệc, đến lúc đó sẽ khiến Lâm Uyển no căng này chỉ có thể trừng mắt mà nhìn.

Chẳng bao lâu sau, chiếc bát siêu lớn trước mặt Lâm Uyển đã vơi đi phân nửa, cô cũng đã tương đối no nê, nhưng con người cô có một thói quen, chính là không nỡ lãng phí, cho nên...

Cũng may Trần Kình là kẻ tinh tường, nhìn thấy người đối diện đã không còn dáng vẻ vui sướng lúc nãy, tia sáng tham lam trong mắt cũng sớm lụi tàn, nhưng vẫn còn ở đó đấu tranh khều sợi mì. Hắn nghĩ thầm, đợi bát mì này xuống đến bụng, Lâm Uyển còn không phải no căng đến mức mắt trợn trắng sao? Hắn cực kì không muốn lát nữa lại ôm một cái bụng to như bụng ếch mà thân mật. Thế là hắn vươn tay ấn bàn tay đang cầm đũa của cô xuống, nói: "Được rồi, đừng ăn nữa."

Lâm Uyển ngẩng đầu, vẻ mặt không cam chịu: "Tôi còn chưa ăn xong mà."

Trần Kình nghĩ bụng, cô mà ăn xong nó thì đời cô cũng xong luôn, nhưng lời nói ra lại biến thành: "Cho tôi nếm vài miếng."

Dứt lời, cả hai đều sững sờ, vẫn là Lâm Uyển phản ứng nhanh một bước, nói: "Gọi thêm bát nữa đi."

"Thôi bỏ đi, còn phải đợi bây giờ mới làm, quá chậm." Nói xong Trần Kình ngoắc ngón tay, di chuyển bát lớn về phía mình, rồi rút từ trong hộp đũa ra đôi đũa dùng một lần.

"Đợi một chút." Lâm Uyển giật lấy đôi đũa dùng một lần trong tay hắn, đan xen hai chiếc đũa rồi ma sát vào nhau, sau đó đưa lại cho hắn. Thấy vẻ mặt khó hiểu của hắn, cô lập tức bừng tỉnh, thật là thói quen hại chết người, miệng lại thản nhiên như không giải thích: "Loại đũa này thô ráp, không chà như vậy dằm đâm vào miệng đấy."

"Vừa rồi sao tôi không thấy em chà như vậy?" Trần Kình dứt lời, gắp một đũa mì bắt đầu ăn.

Lâm Uyển thờ ơ, nói nhỏ: "Tôi không sợ."

Cô tưởng Trần Kình chẳng nghe thấy, nhưng hắn lại mỉm cười ngẩng đầu, nháy mắt nói: "Ai bảo thế? Miệng em tuy cứng, nhưng môi lại rất mềm."

Lâm Uyển bỗng nóng bừng mặt, lập tức quay đi.

Vì vừa nãy Lâm Uyển ăn quá nhanh, đến bây giờ mặt vẫn nóng bừng, hơn nữa nhìn còn như bị sưng lên. Trần Kình vừa ăn vừa nghĩ, cô gái này cũng không sợ bỏng, chắng biết ăn thứ quá nóng có dễ
mắc phải ung thư thực quản không? Có thời gian phải giáo dục lại mới được.

Mà cũng phải nói, mì sợi này tuy nhìn chẳng ra sao nhưng vị rất được, không kém hơn bao nhiêu so với bát mì mấy chục hay mấy trăm đồng, chẳng trách nhiều người ăn như vậy. Mặt thì nóng, ăn vào dạ dày cũng là thứ nóng, ngay đến trong lòng cũng trở nên ấm áp. Chỉ có điều, cái quạt điện rách rưới trong cửa tiệm bé tí này quá yếu, Trần Kình ăn vài miếng trán đã đổ mồ hôi, hắn liền cởi áo vest vắt qua một bên.

Trong tiệm có một chiếc ti vi kiểu cũ, bắc trên cao phía cửa ra vào, Lâm Uyển sau khi ăn xong cứ chống cằm ngửa mặt lên xem bộ phim thần tượng đang nổi, tuy nội dung có hơi nhàm chán nhưng rất vui vẻ, có điều xem chẳng được mấy phút đã chen ngang quảng cáo vào rồi.

Cô buồn bực ngồi im, bỗng phát hiện ba nữ sinh bên cạnh luôn nhìn trộm về phía họ, ánh mắt mà ai từng trải qua thời kì đó sẽ biết ngay. Lâm Uyển khó hiểu nhìn về phía đối diện, không khỏi cười trên nỗi đau của người khác. Nhìn đi, người ở trong phòng điều hòa, xe điều hòa thoải mái quen rồi thì xấu tính thế đây, nóng nực, mồ hôi đầm đìa, chắc thiếu mỗi nước chưa thè lưỡi ra.

Nhưng mà tên này mặc áo sơ mi trắng, xắn tay áo lên để lộ ra một đoạn cánh tay, khách quan mà nói, trông rất đàn ông. Ở khoảng cách gần mới phát hiện ra, đây là một chiếc áo sơ mi hoa văn chỉ bạc, hừ, rối rắm, Lâm Uyển bĩu môi xem thường. Cô là người học mỹ thuật, tương đối nhạy cảm với hình dáng đường nét gì đó. Trước giờ cô chỉ quan tâm đến việc ghét bỏ hắn, căm thù hắn chứ chưa hề để ý tướng mạo hay vóc dáng hắn ra sao, chỉ nói riêng cánh tay, làn da khỏe mạnh, đường nét mạnh mẽ... mạnh mẽ, phải rồi, hệt như cốt thép khung sắt, dù cô có vùng vẫy như thế nào đi chăng nữa, từ đầu đến cuối cũng không thoát khỏi đôi tay vây hãm như ngục tù này.

"Sao thế?" Trần Kình bỏ đũa xuống, cầm giấy ăn trên bàn lau miệng, ngẩng đầu phát hiện cô gái kia đang ngẩn mặt ra nhìn cánh tay mình, trông vừa ngốc nghếch lại rất đáng yêu.

Lâm Uyển lấy lại tâm trạng, cụp mí mắt xuống nói: "Không có gì."

"Đi thôi, tôi ăn xong rồi." Trần Kình cầm lấy áo vest, lấy ví ra tính tiền, Lâm Uyển lại ra ngoài trước hắn một bước. Cô rất cần gió lạnh thổi cho tỉnh táo, mùi vị béo ngậy trong cửa tiệm xông vào làm đầu cô đau vô cùng.

"Không đi xe sao?" Lâm Uyển tò mò hỏi.

"Đi bộ đi." Trần Kình kéo tay cô nắm chặt lấy, áo khoác cũng không mặc, cầm bằng tay còn lại.

Mặt tiền cửa tiệm nằm trên một con phố không mấy phồn hoa, lúc này họ đang đi sâu vào trong khu phố lặng lẽ, cách nơi đỗ xe ngày càng xa. Cảm giác tay nắm tay đi dạo này khiến Lâm Uyển rất không thoải mái. Cô đang định nói chuyện, vừa ngẩng đầu liền thấy mái tóc Trần Kình lấp lánh dưới ánh đèn đường. Trái tim cô bỗng như ngừng đập, nhớ lại ngày trước mỗi lần Vương Tiêu chơi bóng xong đều có dáng vẻ thế này, mồ hôi còn nhiều hơn của hắn, mái tóc ngắn ẩm ướt thành từng cụm, trông hệt như con nhím, nhưng rất đẹp trai, rất rạng rỡ.

Yết hầu cô bỗng nghẹn lại, nhẫn nhịn mãi rồi mới nói: "Tôi không đi nổi nữa rồi, về thôi."

Trần Kình không thèm để ý: "Vừa nãy em ăn nhiều như thế, coi như là tiêu hóa bớt đi."


Đầu << 40 41/73 42 >> Cuối

Nhập trang (1~73):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON